Thursday, December 18, 2014

GIÁ DẦU GIẢM VÀ CAO SU RỈ MÁU

Nông dân Dak Nông phải chặt bỏ cao su bán làm gỗ, củi vì lỗ.

Ai đã từng học qua chương trình hóa học phổ thông cũng đều rõ, có sự quan hệ mật thiết giữa lọc hóa dầu và các sản phẩm nhựa đi theo, trong quá trình cracking dầu thô. Chính vì thế mà giá dầu lên xuống đều tỷ lệ thuận với giá cao su.

Gần đầy khủng hoảng kinh tế toàn cầu đã làm cho lượng tiêu thụ cao su trên thế giới giảm mạnh. Cầu giảm kéo theo giá cao su cũng giảm theo. Nếu ngày xưa mỗi tấn cao su theo tiêu chuẩn Việt Nam có giá trên 40 triệu đồng, thì từ sau 2008 trở lại đây giá cao su khó đạt được 30 triệu đồng mỗi tấn.

Từ khi khủng hoảng Ukraina với Nga, lệnh cấm vận kinh tế của Hoa Kỳ và phương Tây với Nga đã đẩy giá dầu sụt giảm nhanh chóng gần 50%. Nó tác động đến giá cao su thế giới cũng giảm theo. Giá hiện nay chỉ trong khoảng 29-29,5 triệu mỗi tấn. Không biết rồi giá cao su còn giảm đến đâu trong những ngày tới?

Ngoài ra, tình hình tiêu thụ cao su, cũng như căng thẳng giữa Việt Trung trên biển Đông cũng làm ảnh hưởng đến tình hình xuất khẩu cao su sang Trung Hoa, cũng là một yếu tố làm giá cao su giảm.

Cách nay 3 hôm, ngồi nói chuyện với một chuyên gia trồng, bán cây cao su con cho người khác trồng, chuyển giao kỹ thuật trồng, sản xuất và xuất khẩu cao su, mới biết là cây cao su Việt Nam đang chảy máu.

Anh ta bảo, giá thành 1 tấn cao su là giá của công chăm sóc, vốn và hoàn vốn trong 5 năm là giá của 7 năm trồng trọt cho đến khi thu hoạch mủ đủ độ chín, và sản xuất xuất khẩu. Giá thành hiện nay để sản xuất ra 1 tân cao su đủ tiêu chuẩn Việt Nam xuất khẩu khoảng 35 triệu đồng. Nhưng giá cao su chỉ khoảng 29,5 triệu mỗi tấn. Nếu tính theo giá này thì lỗ. Nhưng tính theo giá bán 29,5 triệu mỗi tấn mà không khấu hao, và hoàn vốn thì mỗi tấn lãi khoảng 100 đến 200 ngàn đồng. Nên các chủ trồng cao su phải bóp bụng để làm, chờ ngày cao su tăng giá, và chấp nhận tự ăn thịt mình, vẫn còn hơn là từ bỏ nó, khi đã chôn vốn, và cây cao su đã thu hoạch.

Nghề làm cao su có 2 cái lo là tiền thuê mướn nhân công ngày càng tăng. Nếu cách đây 10 năm tiền nhân công rẻ, thì bây giờ đã tăng gấp đôi, thậm chí gấp 3. Cái đáng sợ là nhân công ăn cắp mủ cao su. Hai yếu tố này khi giá cao su cao không là gánh nặng. Nhưng khi giá cao su giảm như hiện nay thì nó là cái làm cho người chủ thuê trồng chăm sóc phải lỗ.

Gần đây, trên thị thường gỗ, nhiều nơi kêu bán thân cây cao su theo đơn vị xe tải. Đó là, hậu quả của các nhà trồng và sản xuất cao su không chịu được lỗ, buộc lòng phải đốn cây cao su bán lấy lại vốn.

Thế mới biết làm ăn cái gì cũng phải cần kiến thức kinh tế chính trị học cập nhật trên toàn cầu. Nếu không thì sự nghiệp cả đời người bay mất chỉ trong vài tháng. Riêng nông dân Việt thì họ từ thua đến thất bại, vì làm theo tin đồn, giá thị trường, mà không có thông tin và kế hoạch của chính quyền đặt ra.

Asia Clinic, 16h05' ngày thứ Năm, 18/12/2014

Tuesday, December 16, 2014

DYNOMAK MẶT TRỜI NHÂN TẠO LÀM RA NĂNG LƯỢNG SẠCH

Ngày 17 tháng Mười năm 2014 vừa qua, tại Hội nghị khoa học Vật lý toàn cầu tổ chức ở cơ quan năng lượng nguyên tử Saint Petersburg của nước Nga, một báo cáo thiết kế động cơ Dynomak của giáo sư Thomas R. Jarboe cùng cộng sự là nghiên cứu sinh Derek Sutherland thuộc khoa Vật Lý của University of Washington, bang Washington ở bờ Tây nước Mỹ, đã trình bày một động cơ có tên là dynomak. Dynomak được xem là mặt trời nhân tạo sinh ra nguồn năng lượng nhiệt hạch tách từ nước của các phân tử Helium và Hydro.

Động cơ Dynomak tạo ra phản ứng nhiệt hạch như một mặt trời nhân tạo. Ảnh của University of Washington

Trước đó, ngày 08/10/2014 trên tập san Vật lý học hàng đầu thế giới và trên website của University of Washington đồng loạt đăng bài viết về Dynomak: UW: fusion reactor concept could be cheaper than coal - University of Washington: Lý thuyết lò phản ứng nhiệt hạch có thể rẻ hơn dùng than đá.

Phản ứng nhiệt hạch có cùng bản chất với phản ứng hạt nhân, nhưng không sinh ra phóng xạ gây hại sự sống, mà chỉ sinh ra năng lượng nhiệt không gây hiệu ứng nhà kính, không ảnh hưởng môi trường.

Đây là kết quả của nửa thế kỷ của một dự án tốn đến hơn 5 tỷ Euro do các nhà khoa học Đức đã đề xuất cho tình hình an ninh năng lượng toàn cầu từ năm 1964. Hầu hết các hãng năng lượng lớn trên thế giới đều đóng góp tham gia, và có nhiều trung tâm nghiên cứu ở các trường đại học của các quốc gia cùng tham gia như Mỹ, Nga, EU, Nhật, Trung Quốc, Ấn, Hàn Quốc, với hy vọng tạo ra một mặt trời nhân tạo sản sinh ra nguồn năng lượng nhiệt hạch sạch với môi sinh.

Năm mươi năm qua, 2 khó khăn lớn nhất là làm sao tạo ra một lò phản ứng nhiệt hạch có giá trị thực tế là:

1. Lò phản ứng phải có giá thành rẻ hơn một nhà máy nhiệt điện chạy bằng than cùng công suất.

2. Lò phản ứng phải chịu đựng được nhiệt độ và áp suất cao để làm ra hydro và helium tan chảy thành plasma. Sau đó là lò phải giữ được điều kiện nhiệt hạch để plasma được tạo ra phản ứng nhiệt hạch phóng thích năng lượng như mặt trời và các hành tinh tạo ra năng lượng của nó. 

GS Thomas R. Jarboe với lò phản ứng nhiệt hạch Dynomak.

Dưới mô hình của GS hàng không vũ trụ Thomas R. Jarboe có sẵn, nghiên cứu sinh Derek Sutherland được đào tạo thiết kế lò phản ứng hạt nhân từ MIT - Massachusetts Institute of Technology - đã hoàn thiện Dynomak để nó đáp ứng được 2 yêu cầu trên.

Các thành viên khác của đội ngũ thiết kế UW gồm Kyle Morgan khoa vật lý; Eric Lavine, Michal Hughes, George Marklin, Chris Hansen, Brian Victor, Michael Pfaff, và Aaron Hossack của khoa hàng không và du hành vũ trụ; Brian Nelson kỹ thuật điện; và, 2 người trước đây thuộc WU là Yu Kamikawa và Phillip Andrist.

Theo các nhà khoa học chỉ trong 2 thập niên tới, những gì trong phòng thí nghiệm hôm nay sẽ được áp dụng thực tế cuộc sống. Nó sẽ là nguồn năng lượng vô tận, không gây ảnh hưởng môi trường, có giá thành rẻ phục vụ cho con người. 

Các nhà nghiên cứu UW làm một bài toán đơn giản là, một nhà máy điện nhiệt hạch sản xuất 1 gigawatt (1 tỷ watt) sẽ có chi phí 2.7 tỷ đô la, trong khi một nhà máy điện chạy bằng than có cùng một sản lượng sẽ có chi phí 2,8 tỷ USD, theo như mô hình của họ đang làm hiện nay. Nhưng nhà máy điện nhiệt hạch của họ lại không tiêu tốn gì khác ngoài chỉ một ít nước để tạo ra phản ứng nhiệt hạch!

Hết vắt đá ra dầu để không còn phụ thuộc năng lượng trong một thế giới phụ thuộc lẫn nhau, nay các nhà khoa học Mỹ vắt nước ra điện để phục vụ nhân sinh. Có lẽ, nền chính trị và văn hóa dễ thay đổi của nước Mỹ sẽ còn là đại ca toàn cầu không chỉ 1 thế kỷ nữa?

Hy vọng của nhân loại không còn lo lắng đển hủy hoại môi sinh đã được mở cửa. Một thời đại mới không còn lo một ngày nào đó, than đá và dầu hỏa cạn kiệt đã có thể được gác lại. Và giá dầu thế giới tiếp tục rớt giá để các quốc gia không sáng tạo, mà chỉ biết ăn bám vào tài nguyên ông cha để lại mãi làm thân nô lệ cho ngoại bang giày xéo.

Asia Clinic, 15h38' ngày thứ Ba, 16/12/2014

Friday, December 12, 2014

THÀNH TÂM HỒI HƯỚNG, CƠ HỘI CUỐI CÙNG CỦA GIỚI LÃNH ĐẠO VIỆT NAM

Một bài viết tâm huyết của một người bạn, trí thức nhưng xin được giấu tên, gửi cho tôi đăng dùm trên blog, như một lời nhắn gửi của 1 người con yêu nước.

Giặc trong cửa ngõ

Giặc đã vào nhà. Hãy cùng nhau nói chuyện lần cuối. Chúng ta sẽ không còn thời gian, cơ hội hay cảm xúc, lòng tin để nói với nhau thêm lần nữa.

Nước Việt Nam tôi, khi bên ngoài có giặc thì trong cõi lại tạm yên để hợp lực chống kẻ thù chung, khi bên trong nồi da xáo thịt thì thường cũng may mắn vắng bóng kẻ thù bên ngoài… Mấy nghìn năm lịch sử, cũng chỉ đôi lần thiếu mất sự đồng tâm, khi kẻ xâm lăng đã xông thẳng vào nhà.

Năm 1407, một Nhà Hồ không thua kém Nhà Trần tại thời điểm ngay trước đó bất cứ điều gì, nếu không muốn nói là một sự thay thế mang tính tiến bộ, đã vì không có được lòng dân mà mất nước, mất nhà, nhưng vẫn nêu được tấm gương kiên tâm chống giặc. “Thần không sợ đánh, chỉ sợ lòng dân không theo”, Hồ Nguyên Trừng đã nói thế. Cuối cùng, Nhà Hồ đã đánh. Việt Nam đã đánh. ĐÁNH, dù biết trước cuộc thua.

Năm 1862, Nhà Nguyễn khiếp nhược và bất lực trước đại bác Phương Tây, kìm nén sức dân để đất nước rơi vào một cuộc đô hộ trăm năm, cội nguồn nhiều đổ vỡ ly tán dân tộc còn đến tận hôm nay.

Năm 2014 này, năm của thế hệ chúng tôi đang sống, nguy nghịch thay cho đất nước Việt Nam, một lần nữa lại bị rơi vào cảnh ấy, và có phần còn tệ hại hơn thế nữa. Trong bối cảnh đó, lòng dân đang ở đâu? Và giới cầm quyền đang ở đâu?

Ngay lúc này đây, đứng trước quốc dân và đứng trước lịch sử dân tộc, giới cầm quyền Việt Nam đang nghĩ gì và làm gì?

Đang hòa hoãn với giặc. Đang đưa ra những câu nói bất hủ sẽ còn gieo khối nhục ngàn năm.

Tự cổ chí kim, từ Đông sang Tây, giặc nước vào nhà, thì đuổi sứ, cắt bang giao, đóng cửa biên giới, huy động quân bị, chứ có thấy ai hùng hồn tuyên bố “kiên quyết không sử dụng… vũ lực” hay chưa vậy tổ tiên đất nước này!

Sợ giặc à? Tự thâm tâm, tôi còn chưa nghĩ thế.

Sợ mất chế độ.

Sợ đánh giặc thì một cuộc sụp đổ kinh tế dẫn đến một cuộc sụp đổ chính trị. Kinh tế nước nhà đang lệ thuộc vào giao thương với nước giặc. Giới cầm quyền đã không dám vào cuộc “tiêu thổ kháng chiến” như cha ông những năm 1258, 1285; hay như chính tiền nhân của họ năm 1946.

Cũng như Nhà Hồ, giới lãnh đạo hiện nay hiểu rõ lòng dân đang không theo. Nhưng thuận lợi cho họ hơn Nhà Hồ, giặc hiện nay không thể đánh rát như cha chú của chúng trước đây, mà phải dùng chiến lược tằm ăn dâu. Bản thân giặc cũng đang có những khó khăn nội tại chồng chất, thậm chí là nguy cơ tan rã quốc gia. Và như thế, có thời gian cho giới cầm quyền Việt Nam lấy lại lòng tin từ người dân, bằng những hành động thực tiễn.

Trước khi đề cập đến những đòi hỏi hành động đó, hẵng cùng điểm qua một lịch sử gần.

Nhìn qua quá khứ

Cùng nói về cái chế độ mà họ đang sợ đánh mất: chế độ Xã hội chủ nghĩa.

Làm gì có cái chế độ đó trên đất nước này, ngày hôm nay, hay bất cứ ngày tháng nào mà dân tộc tôi đã sống qua.

Con đường Cách mạng Vô sản từ góc nhìn của những năm 1930-1945 là một sự LỰA CHỌN, của thời điểm 1954-1955 là một sự ĐÁNH ĐỔI, của năm 1975 là một sự HIỂN NHIÊN, của những năm 1989-1991 là một sự NGỘ NHẬN và của thời kỳ năm 2010 đến nay là một sự LỪA DỐI.

Tại sao tôi gọi tên như thế?

Phải thừa nhận sự thật lịch sử là thế hệ những người Cộng sản đầu tiên đem công cụ này về Việt Nam không ngoài mục đích giải phóng dân tộc. Và công cụ đó tại thời điểm đó đã tỏ ra mạnh mẽ và hiệu quả hơn hẳn [các giải pháp khác]. Do đó, hãy gọi đó là một sự Lựa chọn. Đừng đánh giá họ đứng từ lăng kính của Thế kỷ XXI này.

Đáng thương cho dân tộc Việt Nam sau Chiến tranh thế giới thứ hai đã rơi vào bàn cờ thế giới. Đó chính là thời khắc toàn cầu hóa đấy, chứ nào phải đợi tới cuối thế kỷ XX đâu. Và số phận dân tộc này đã bị các siêu cường quốc tế tung đi hứng lại. Trong cuộc mà cả toàn cầu đó, các nhà lãnh đạo Việt Nam (của cả hai bên) đã thực hiện những Đánh đổi đầu tiên, đánh đổi việc bảo vệ lý tưởng của phe mình, bảo vệ quyền lực thống trị của phe mình lấy sự chia cắt đất nước, lấy cuộc chiến 21 năm tiếp theo mà họ cũng không tưởng tượng ra nổi vào cái năm 1954 đó. Một cơn lốc lịch sử khốc liệt tang thương. Cuộc đánh đổi đã đẩy hẳn chính thể Việt nam Dân chủ Cộng hòa vào phe Xã hội chủ nghĩa khi ấy.

Năm 1975. Người chiến thắng có bao giờ phải thay đổi? Cả nhân loại xưa nay vẫn thế. Do đó, có thể xem định hướng đất nước trong việc đổi tên gọi đầy cao vọng và không chút do dự vào năm 1976 như là một sự Hiển nhiên. Không thể đòi hỏi gì nhiều hơn logic thực tế đó. Vinh quang chiến thắng của người lính Cộng sản Việt Nam huy hoàng hơn nhiều nhiều nước XHCN Đông Âu – những nhà nước được ngoại bang dựng lên, hơn cả nước lớn Trung Hoa còn chưa thống nhất.

Hai cuộc chiến Tây Nam và biên giới phía Bắc sẽ mãi mãi còn là niềm tự hào của dân tộc Việt Nam, cho dù chính thể lãnh đạo hai cuộc chiến đó có còn tồn tại hay bị lịch sử chối bỏ. Giới sử học quốc tế đã có nhiều tiếng nói nêu lại công lao chống diệt chủng của Việt Nam, xóa dần những đánh giá bất công mang màu sắc chính trị hơn là lịch sử, của mươi hai mươi năm trước… Đừng trách Việt Nam đã đóng quân quá lâu, những gì Việt nam đã làm không khác Mỹ, Liên Xô, Anh, Pháp, để bảo vệ an ninh chính đất nước mình… Sự hy sinh của người lính Việt Nam 10 năm trên biên giới Tây Nam cần được Tổ quốc thực sự ghi công. Cũng 10 năm ấy là sự hy sinh thầm lặng của bao chiến sĩ trên biên giới phía Bắc và miền hải đảo.

Những năm 1989-1991. Giới lãnh đạo Việt Nam bàng hoàng và lúng túng. Họ còn quá bận với hai cuộc chiến nêu trên. Họ thực ra vẫn chỉ là những người lính chiến thắng mà thôi. Họ không hiểu những gì đang xảy ra (tại Liên Xô và Đông Âu), cũng như trước đó họ chưa từng hiểu về Liên Xô và Đông Âu. Ta nên biết, nếu quy chiếu máy móc, tầm nhìn, tâm thế của họ vào năm 1990 (15 năm sau chiến tranh), phải tương tự các nước Đông Âu – Liên Xô vào năm 1960 (15 năm sau chiến tranh), nhưng thực tế còn thậm tệ hơn thế do đặc thù địa lý, văn hóa và xuất thân. Trung Hoa kế cận cũng đã có 41 năm hòa bình độc lập (1949-1990). Các cuộc chiến biên giới tứ phương của Trung Hoa thật ra chỉ mới là màn thủ đoạn trộm vặt của họ. Làm sao ta có thể đòi hỏi các nhà lãnh đạo Việt Nam khi ấy đủ bản lĩnh, hiểu biết và sáng suốt? Thiếu hết những thứ đó, họ đã rơi vào cạm bẫy Ngộ nhận do gã to xác nham hiểm giương ra.

Thật ra trước đó, trong kỳ Đại hội năm 1986, Việt Nam đã manh nha một cơ hội cực kỳ quý báu để có thể tự thoát thai. Đáng tiếc, cơ hội đó đã bị đánh rơi mất, khi những biến động Đông Âu xảy ra hơi sớm (nhìn ở góc độ tác động đến bối cảnh Việt Nam) và quá quyết liệt, khiến giới lãnh đạo Việt Nam giật mình nhảy ngay vào bẫy.

Cái đáng sợ của sự lừa dối là lừa dối huyễn hoặc cả chính bản thân mình.

Việt Nam 2010.

Xã hội Việt nam đã bắt đầu giống với Đông Âu 1980. Trung Hoa 1985. Trong khi chính giới Trung Hoa may mắn có một Đặng Tiểu Bình (tội đồ của nhân dân Việt Nam) và một số nhân vật chủ chốt khác đã nếm đòn của chính nền Chuyên chính Vô sản, và khi nắm lại quyền đã lẳng lặng vo tròn bóp méo nó; thì Việt Nam không có một nhân vật tương tự. Nhưng trên thực tế lãnh đạo Việt Nam cũng đã đủ độ lùi thời gian để đọc hiểu cỗ xe lịch sử hiện đại. Họ đã quá hiểu Chủ nghĩa Xã hội nằm ở chốn nào. Thế thì, đặt tên cho ngọn cờ Cách mạng Xã hội Chủ nghĩa trong tay họ lúc này là sự Lừa dối, có gì quá đáng?

Cái họ đang sợ đánh mất có phải – hay có còn – là chế độ Xã hội chủ nghĩa?

Có thể trong tâm tư thế hệ lãnh đạo 1986-1990 thì còn là thế thật – cái thế hệ lãnh đạo Ngộ nhận; nhưng trong tâm địa thế hệ lãnh đạo hiện nay điều họ sợ đánh mất chỉ đơn thuần là cái quyền lực thống trị cá nhân và tập đoàn mà thôi! Mượn Đảng (như cái công cụ) để trị dân.

Chính quyền đang tự đưa mình vào thế đối lập với nhân dân, và đang tự tay mình hàng ngày hàng ngày châm thêm dầu vào lửa.

Hy vọng bảo vệ chế độ hiện nay, đặt hết vào hai bộ máy Công an và Quân đội.

Xin đặt một câu hỏi: Bảo vệ vì cái gì, Lý tưởng hay Lợi ích?

Lý tưởng ư? Ôi thôi bản thân giới lãnh đạo cũng đang hành xử như không hề mang lý tưởng đó, và họ cũng đủ tỉnh táo tự biết mình không hề còn lý tưởng đó, thì chẳng lẽ không đủ tỉnh táo để vứt bỏ đi niềm tự huyễn hoặc dựa vào đó để điều động nòng súng? (“Súng đẻ ra chính quyền”, câu nói này của Mao có thể còn đúng một thời gian nữa, và mong sao "chân lý" đó chưa kịp hủy diệt thế giới loài người trước khi nó bị đào thải.)

Còn nếu dựa vào Lợi ích? Thế thì lợi ích sát sườn mới là cơ bản, và khi lợi ích sát sườn được tọa độ hóa vào quảng đại quần chúng, thì họng súng đó quay chỉ vào đâu, lịch sử thế giới cũng đã nhiều lần chứng minh.

Thưa các nhà lãnh đạo, không phải súng, không phải công an hay quân đội, ngày hôm nay chỉ một thứ có thể bảo vệ được cho các anh, đó chính là Sự chấp nhận của Nhân dân.

Hãy thành tâm hồi hướng

“Hồi hướng” sử dụng trong khung cảnh bài viết nhỏ này, có thể không trùng khớp với định nghĩa nguyên thủy trong Giáo pháp; nhưng tôi vẫn muốn sử dụng từ này ở đây, vì đi chung với “thành tâm”, cụm từ vừa mang ý nghĩa biến đổi nhận thức đi liền thay đổi hành động, và với nghĩa đen của từng chữ tách riêng “hồi” và “hướng”, tôi không tìm được thay thế nào hay hơn để diễn tả mong muốn cá nhân đối với giới cầm quyền hiện nay; mong muốn một sự “tự giác hướng thiện”.

Trí thông minh và Lòng tham

Đối với đa số trong những người lãnh đạo hiện nay, tôi không tin họ thiếu trí tuệ hay tri thức. Do có điều kiện tốt hơn ở góc độ này góc độ khác, họ có được lợi thế trau dồi hiểu biết hơn đại bộ phận những người công dân khác. Điều này lại càng đúng hơn với các thế hệ f2, f3 của họ. Nhìn nhận một cách đơn giản nhất, chắc chắn họ phải có những tâm cơ hơn hẳn người khác để trèo lên cao, cho dù cách trèo thế nào chăng nữa, thì cũng phải vận dụng tâm cơ một cách linh hoạt. Họ có một bản chất ưu tú nhất định.

Như vậy, lên án họ ngu dốt là không đúng với thực tế. Họ đủ thông minh nếu không hơn thì cũng là bằng mức bình quân của tất cả, tôi tin điều đó.

Họ có sự thông minh, có trí tuệ, nhưng họ lạm dụng trí thông minh vào những động cơ đi ngược lại với quyền lợi nhân dân mà họ đã giành được quyền đại diện, họ tự bịt mắt trí tuệ của mình. Họ làm cho hình ảnh của họ trở thành ngu ngốc và ngớ ngẩn, nhưng họ không đoái hoài điều đó, khi họ tin rằng lợi ích của họ vẫn đang được bảo toàn chu đáo.

Điều gì đang điều khiển con người họ thay thế cho bản năng trí tuệ?

Chẳng có gì khác hơn Lòng tham.

Lòng tham có cơ hội phát triển và thăng hoa, đã giết chết trí tuệ, giết chết nhiều tình cảm cá nhân khác trong họ: lòng tự trọng, cảm giác biết xấu hổ, và nhiều thứ tình cảm thiêng liêng khác: lòng yêu thương đối với quê hương đất nước, đối với đồng bào, lòng biết ơn với tiền nhân, lòng kính Trời tin Phật (tôi tin 99% trong số họ tự thâm tâm đã trở thành hữu thần từ lâu), sự chung thủy đối với niềm tin của đồng đội họ đã ngã xuống cho đất nước này, cho chính thể họ đang lèo lái, cho họ có vị trí lãnh đạo ngày hôm nay. Họ xổ toẹt vào những gì tốt đẹp còn sót lại, và làm rỉ máu vết thương chia rẽ trong lòng dân tộc.

Chúng ta chẳng cần chỉ dạy cho họ những điều cụ thể như: phải bỏ Điều 4 Hiến pháp, phải từ bỏ học thuyết Mac-xit, phải đổi Quốc ca, thay Quốc hiệu…

Chúng ta chỉ mong một điều, họ đừng để Lòng tham che mắt bịt tai, và vận dụng chính trí tuệ của họ để tỉnh trí nhìn rõ một điều: nếu bản thân họ không "thành tâm hồi hướng", tự giác thay đổi, chìa bàn tay ra với nhân dân, với dân tộc, cùng nhân dân gánh vác chia sẻ họa phúc, thì dòng thác lịch sử cũng sẽ cuốn phăng họ theo cách đẫm máu nhất cho nhân dân Việt, và khi điều đó xảy ra, đau thương thay cho những người dân vô tội lại phải nếm cảnh tang tóc lầm than, đau thương thay cho đất nước này mãi ngụp lặn trong hận thù và đố kỵ.

Asia Clinic, 12h05' ngày thứ Sáu 12/12/2014

Monday, December 1, 2014

TỪ GOLD DOLLAR CHUYỂN SANG OIL DOLLAR ĐỂ CAI QUẢN TOÀN CẦU


Tôi đã từng viết về vấn đề vàng đô để tiên lượng kinh tế toàn cầu nói chung, và kinh tế của từng quốc gia, và gia đình nhỏ. Trong những bài viết đó, tôi đã từng nhắc đến đề tài này. Hôm nay, tôi xin hệ thống lại để thấy Hoa Kỳ quản lý toàn cầu như thế nào?

Dù thế giới có thay đổi thế nào đi nữa, thì 100 năm tới Hoa Kỳ vẫn là cường quốc số 1 về khoa học kỹ thuật, giáo dục. Từ đó, nền tảng lý thuyết kinh tài cũng từ đất nước này đẻ ra, nhờ vào họ biết thúc đẩy tất cả tiềm năng trí tuệ của con người. Và nước Mỹ vẫn sẽ lèo lái kinh tế toàn cầu, xoay chuyển chính trị toàn cầu, và là quốc gia cầm lái vĩ đại.

Tháng Mười Hai năm 1944, hơn 70 quốc gia họp nhau ở thành phố Bretton Woods thuộc bang New Hamshire Hoa Kỳ để quyết định chuyển trung tâm quyền lực kinh tài từ Luân Đôn sang Nữu Ước, và đồng dollar Mỹ là thống soái thay vì Bảng Anh.

Cần nhắc lại, bang New Hamshire là bang đẻ ra những sáng kiến to lớn cho Hoa Kỳ và cho thế giới nói chung. Một trong những sáng kiến vĩ đại nhất mọi thời đại về giáo dục do các giáo sư đại học của bang này đưa ra. Đó là, trả quyền tự trị về cho các đại học, đi đôi với đại học phải đi đầu trong nghiên cứu phục vụ cho nhân sinh. Để sáng kiến này được các nhà thờ và chính quyền Hoa Kỳ vào thế kỷ XIX đồng ý, thì đã có nhiều giáo sư, sinh viên phải chết hoặc đi tù.

Cũng tại New Hamshire này, hệ thống Bretton Woods ra đời. Nó buộc các đồng tiền mạnh gắn chặt vào vàng. Tỷ lệ 35 dollar Mỹ ăn 1 ounce vàng. Sau đó, các đồng tiền khác đi theo dollar Mỹ. Ví dụ 1 dollar Mỹ ăn 2 Đức Mã, bằng 0.75 Bảng Anh, và bằng 80 Yên Nhật, etc - gold dollar.

Lý do phải chuyển đổi quyền lực từ Anh sang Mỹ, vì lúc đó, Hoa Kỳ chiếm lĩnh hơn 50% thị trường xuất khẩu toàn cầu. Nước Mỹ tiêu dùng hơn 50% toàn cầu cộng lại. Hoa Kỳ đã lập ra những hệ thống phòng thủ như NATO và hiệp ước an ninh với Nhật Hàn để chống lại cộng sản. Hoa Kỳ bảo kê an ninh quốc phòng, các quốc gia đi theo Hoa Kỳ chỉ cần làm ăn và đóng phí cho những cuộc chiến tranh mà Hoa Kỳ thấy cần thiết, để bảo vệ các quốc gia cùng phe nhóm với Hoa Kỳ. 

Nhưng từ năm 1944 đến 1970, các quốc gia dưới quyền như Đức và Nhật phục hồi nhanh chóng. Họ chiếm lại thị phần xuất khẩu thế giới, cũng như khả năng tiêu dùng của họ cũng tăng cao chiếm khoảng 25% toàn cầu. Họ yêu sách, phải bỏ hệ thống Bretton Woods để họ tự do làm giá đồng tiền của nước họ, nhằm phụ vụ cho việc xuất khẩu dễ dàng hơn, bằng cách hạ giá đồng bạc nội địa của mình. Trong 25 năm kinh tế toàn cầu bình yên nhờ hệ thống Bretton Woods, nay sóng gió bắt đầu, khi tổng thống Nixon đồng ý yêu cầu của Đức và Nhật. Ông quyết định hủy bỏ hệ thống neo giá đồng tiền vào vàng, thả nổi đồng tiền toàn cầu, và trả 24.000 tấn vàng của các quốc gia ký quỹ vào kho vàng Nữu Ước để được phép in tiền khi cần tiêu xài cho quốc gia, mà hệ thống Bretton Woods quy định.

Bắt đầu năm 1971, Hoa Kỳ chuyển sự neo đậu giá đồng tiền vào vàng sang năng lượng - dầu hỏa: oil dollar - cũng là lúc Hoa Kỳ dùng đồng dollar neo vào dầu hỏa để cai quản toàn cầu. Vì thế giới công nghiệp cần năng lượng. Cho đến nay năng lượng từ dầu hỏa vẫn là nguồn chính mà toàn cầu sử dụng.

Suốt từ 1971 đến 1978, giá dầu quanh quẩn 20 dollar/thùng. Nhưng khi phong trào cộng sản thế giới lan rộng đến các quốc gia Hồi giáo ở Trung Đông - giếng dầu thế giới - thì Iran tách ra sự che chở của Hoa Kỳ. Sự kiện 52 con tin ngoại giao năm 1978 do Iran bắt giữ, đã làm giá dầu tăng gấp 3 lần. Giá vàng vì thế cũng tăng cao nhất trong lịch sử từ 35 dollar/ounce lên đến 850 dollar/ounce!

Khi 52 con tin được giải thoát, tình hình giá dầu trở lại quanh quẩn 25 dollar/thùng, và giá vàng trở về khoảng 100 dollar/ounce. Nhưng sau khi sự kiện Liên Xô và Đông Âu sụp đổ, nó đã để lại nhiều thiệt hại cho Hoa Kỳ vì những cuộc chạy đua vũ trang trong thời kỳ chiến tranh lạnh. Bên cạnh đó, Hoa Kỳ múa gậy vườn hoang suốt gần 20 năm từ 1990 đến 2008. Làm anh cả ôm đòm, nợ công Hoa Kỳ tăng quá mức. Bong bóng đầu tư bảo hòa và vỡ tung. Một cuộc đại khủng hoảng toàn cầu lớn nhất kể từ 1933 bắt đầu từ Hoa Kỳ. 

Trong đại khủng hoảng đó, Hoa Kỳ đã vay 800 tỷ dollar từ Trung Cộng để giải quyết. Thế là, một số cuộc chiến ở Bắc Phi Trung Đông nổ ra, làm nghẽn mạch chuyển dầu đi tới toàn cầu, giá dầu tăng ngất ngưỡng, có lúc cao nhất lên đến 140 dollar/thùng vào tháng Chín năm 2008. Giá vàng lập kỷ lục mới với 1900 dollar/ounce. Và sau 6 năm lên nắm quyền, đảng Dân Chủ ở Hoa Kỳ đã chỉ lo khôi phục kinh tế Hoa Kỳ, điều chỉnh sự tham chiến trân toàn cầu. Giờ kinh tế Hoa Kỳ tăng trưởng từ < 1% lên 4.5%/năm. Tỷ lệ thất nghiệp của Hoa Kỳ quay về con số lý tưởng < 5%. 

Ngay tức thì khi Hoa Kỳ ổn định kinh tế, câu chuyện Nga xâm lược Ukraina xuất hiện. Một lệnh cấm vận kinh tế với Nga. Trong khi đó, Hoa Kỳ thành công việc nghiên cứu và sản xuất vắt đá thành dầu, và đến năm 2015 sẽ là quốc gia sản xuất dầu nhiều nhất thế giới. Hoa Kỳ là quốc gia sử dụng dầu nhiều nhất thế giới, khoảng hơn 20% toàn cầu, trong một quốc gia chỉ có 5% dân số so với toàn cầu. 

Trong cuộc khủng hoảng vừa qua, tổ chức các quốc gia sản xuất dầu đã tăng đầu tư và xây dựng nhà máy lọc dầu, khai thác thêm nhiều mỏ dầu mới. Nay, Hoa Kỳ độc lập năng lượng, không còn lệ thuộc nhập khẩu dầu. Nguồn cung dầu tăng, trong khi nhu cầu nhập khẩu của quốc gia sử dụng dầu nhiều nhất thế giới không còn nữa. Huyết mạch chuyển giao dầu thông thoáng. OPEC vẫn cứ sản xuất đều đều không giảm. Vậy là giá dầu giảm. Giá dầu giảm, thì giá vàng cũng giảm theo.

Nước Nga mạnh lên trong 10 năm nhờ khủng hoảng kinh tế Hoa Kỳ, vì chỉ biết bán tài nguyên dầu hỏa, khí gas để ăn. Nước Nga mạnh lên thì Hoa Kỳ và Trung Cộng cũng khốn khổ vì giá dầu tăng, vì họ là những quốc gia đứng thứ nhất và thứ hai sử dụng dầu nhiều nhất thế giới. Ông Putin đã gặp thời khi lên nắm quyền ngay lúc giá dầu tăng, thực ra ông không có tài năng gì, ngoài tư tưởng và hành động độc tài được nuôi dưỡng từ thời cộng sản Liên Xô.

Nay giá dầu xuống. Nước Nga khốn đốn. Ông Putin quen là lãnh đạo ăn bám của để dành của tổ tiên. Nay không có sáng kiến gì để vực nước Nga, vì hơn 200 ngàn tài năng khoa học Nga đã bị chảy chất xám sang phương Tây và Hoa Kỳ trong 12 năm cầm quyền của ông. Quanh ông không còn ai biến nước Nga trở thành một quốc gia hùng mạnh nhờ vào trí tuệ, mà chỉ là những kẻ ăn bám như ông.

Oil dollar đã làm mưa, làm gió suốt 10 năm qua. Giờ đã đến lúc mưa tạnh, gió hòa. Cũng là lúc Hoa Kỳ hùng mạnh trở lại. Cũng là lúc Trung Cộng chật vật với bong bóng đầu tư. Cũng là lúc mà nếu ông Putin muốn trợ giá đồng Rub của mình thì, 400 tỷ dollar dự trữ từ bán dầu và khí gas của nước Nga chỉ có thể dùng trong 60 ngày!

Dầu giảm còn $64.40/thùng nó làm giá vàng sáng nay hạ thẳng đứng 1 phát chỉ trong 1 phút đồng hồ tới $39.10/ounce, chỉ còn $1151.60/ounce. Mốc $1.000/ounce đang chờ trong 1 tháng cuối năm 2014.

Oil dollar bình yên thì ông Putin thả nổi đồng Rub Nga từ 35 Rub ăn 1 dollar lên đến 50 Rub ăn 1 dollar. Thả nổi đồng Rub Nga thì của cải để dành của dân Nga từ tiền thành giấy lộn. Thả nổi đồng Rub tức có nghĩa là ông Putin thả nổi luôn sự nghiệp chính trị của mình.

Bà mẹ Nga về hưu phải ngồi bán vĩa hè từng củ tỏi, lọ tương ớt kiếm sống vào mùa đông giá lạnh. Hình của Dương Trương gửi về từ Nga.

Oil dollar bình yên đồng nghĩa với Hoa Kỳ vững mạnh, và thế giới đối nghịch đang chật vật với cơm áo gạo tiền. Một bài toán rất đơn giản nhưng rất công phu để làm thế nào để trở thành kẻ thống trị toàn cầu. Hay nói cách khác, chính trị và kinh tế là một nghệ thuật của sự có thể.

Asia Clinic, 13h28' ngày thứ Hai, 01/12/2014

Friday, November 28, 2014

GIÁ DẦU VÀ NHỮNG BUỒN VUI CỦA TOÀN CẦU

Biểu đồ giá dầu từ tháng 4/1983 đến tháng 4/2014

Từ năm 2004 đến nay giá dầu thế giới đã từng tăng gấp 3-4 lần - từ khoảng $35/thùng đã từng tăng đến $140/thùng. Và mấy tháng nay giá dầu thế giới hạ liên tục, người dân thì vui mừng, vì đời sống sẽ dễ thở hơn. Nhưng chính khách thì có người vui, kẻ buồn.

Tối đêm qua - 27/11/2014 - tại thành phố Vienna, Ả Rập Saudi, 20 nước đứng đầu thành viên OPEC nhóm họp đưa ra quyết định không giảm sản lượng dầu theo đề nghị của 1 số quốc gia sản xuất dầu lượng nhỏ, mà vẫn giữ 30 triệu thùng đưa ra thị trường mỗi ngày. Mặc dù, lượng dầu cung ra thị trường đang dư thừa, vì nhiều quốc gia ngoài tổ chức OPEC đã và đang tăng sản xuất dò đã tìm ra nhiều mỏ dầu mới.

Quyết định này của OPEC là có 3 lý do chính đáng sau đây:

1. Dân số thế giới ngày càng tăng, biến đổi khí hậu ngày càng khốc liệt, và công nghệ kỹ thuật ngày càng đòi hỏi nguồn cung năng lượng, nên không thể giảm sản lượng dầu đưa ra thị trường mỗi ngày.

2. Những mỏ dầu đã được khai thác, và mới mọc ra không thể ngưng hoạt động để phải tốn kém chi phí bảo trì. Trong khi đó, đầu tư tốn kém mà chưa hoàn vốn của nhà đầu tư.

3. Giá dầu hạ sẽ giúp cho khủng hoảng kinh tế có động lực tăng trưởng trở lại. Nó sẽ giúp thế giới không bị rơi vào một cuộc chiến tranh thế giới thứ 3, mà nó đã manh nha xuất hiện từ khi cuộc khủng hoảng kinh tế toàn cầu xuất hiện năm 2008 đến nay.

Ngay lập tức, sau khi có công bố của OPEC, thì giá dầu thế giới sụt giảm hơn $8/thùng - từ > $76 xuống còn $68/thùng chỉ trong 1h đồng hồ sau đó.

Giá dầu giảm đã làm vàng có khuynh hướng tăng trong 2 tuần qua vượt mốc $1200/ounce xuống còn $1186/ounce.

Thế giới chia làm 2 cực. Các quốc gia biết tận dụng vào nguồn tài nguyên vô tận - sức người - sẽ thúc đẩy giáo dục, khoa học kỹ thuật phát triển, tận dụng trí tuệ của con người làm nên những sáng tạo, phát minh. Họ sẽ thấy giá dầu giảm là một tin vui.

Những quốc gia chỉ biết ăn bám vào tài nguyên thiên nhiên khoáng sản như: châu Âu có Nga, châu Á có Việt Nam, các quốc gia Mỹ La Tinh như Venezuela, và các quốc gia châu Phi như Nigeria, etc sẽ tồi tệ, khi không biết sử dụng nguồn tài nguyên vô tận là trí tuệ của con người. Vì ở những quốc gia này các chính khách có chủ trương ngu dân để trị, và ăn chia trên tài nguyên của đất nước.

Chỉ trong 5 tháng qua đồng Rub Nga mất giá từ 1 đô la ăn 35 rub nay thì mỗi đô la ăn 47.25 rub. Tiền dân Nga mất giá gần như 50% trong chỉ 6 tháng. Người dân Nga làm cả đời tích cóp chỉ trong 6 tháng tài sản chỉ còn 1 nửa. Dự trữ đô la của nước Nga chỉ 400ty3 đô la. Nếu đem số này ra cứu đồng rub thì chỉ trong 2 tháng. Liệu nước Nga có yên bình?

Những bà mẹ Nga về hưu phải đội tuyết trời dưới -10 độ C để bán từng củ hành, dưa chuột muối, tương ớt, etc để kiếm sống trong lúc kinh tế Nga đang tồi tệ nhờ vào tài lãnh đạo của ông Putin, nên nước Nga bị cấm vận bỡi Mỹ và phương Tây. Giờ giá dầu giảm, đồng rub Nga tuột giá. Chiếc ghế của Putin sẽ ra sao, và tài năng của Putin đâu có gì ngoài gặp thời giá dầu tăng bán tài nguyên để có uy tín? Hình của Trương Dương đang ở Nga gửi về hôm nay.

Chúng ta không lấy làm lạ, khi ông Putin - tổng thống Nga - đã có những tuyên bố đổ thừa Hoa Kỳ làm giá dầu giảm nhằm tấn công kinh tế nước Nga. Nhưng ông Putin đã quên đi rằng, việc khủng hoảng kinh tế Hoa Kỳ bắt đầu ntu72 2004 đến nay đã làm giá dầu tăng, và ông đã hưởng lợi đem lại sự phục hồi cho nước Nga trong 10 năm qua nhờ vào bán tài nguyên để ăn, mà nước Nga không biết làm gì để phát triển bằng chính trí tuệ của người Nga một thời đáng kính.

Song với việc quyết định của OPEC ngày hôm qua, nhìn trên cục diện toàn cầu thì sẽ có nhiều triễn vọng giá dầu sẽ còn giảm tiếp tục phá mốc $60/thùng trong cuối năm nay. Và giá vàng cuối năm sẽ về mốc $1000/ounce như tôi đã dự đoán từ đầu năm 2014 này. Đi theo sau đó sẽ là kinh tế toàn cầu trở lại thời kỳ hưng thịnh. Những hiểm họa chiến tranh thế giới như các nhà dự đoán trong 4 năm qua sẽ không còn là điều đáng lo ngại.

Asia Clinic, 8h39' ngày thứ Sáu, 28/11/2014

Wednesday, November 26, 2014

CHUYỆN CỜ QUẠT Ở XỨ LỪA


Chuyện cờ quạt vàng đỏ là chuyện hình thức, nhưng cái văn hóa bần nông xứ lừa luôn đem cái hình thức ra để lừa đời, nên xem cờ quạt là quan trọng. Ví dụ, nếu 1 người xứ lừa mà đem cờ may quần lót mặc thì không ở tù cũng bị cô lập cho đến chết. Nhưng tụi Tây hay Mẽo nó lại khác, cờ Mẽo may áo ngực, quần lót mặc đi nghênh ngang ngoài đường chả ai quan tâm, mà có khi được xem là yêu nước.

Trong triết học, cặp phạm trù nội dung và hình thức thể hiện rõ ở đặc điểm này của dân xứ lừa trọng hình thức hơn nội dung. Thói đố kỵ, kém khả năng làm việc cộng đồng do văn hóa sản nhét vào đầu. Nên xứ lừa mãi mãi là những con lừa dễ bị tròng gông vào đầu để làm thân nô lệ ngoại bang từ các lãnh tụ đến dân đen là vậy.


Mấy hôm nay lũ con lừa chê khen Điếu Cày tròng cờ vàng để làm giảm uy tín anh ta, cũng là từ cái u mê về triết học, và nhiễm cái văn hóa bần nông ngu lâu dốt bền mà sản nó đã nhét vào đầu 70 năm qua. 

Tấm vải màu vàng hay màu máu chả làm nên được những năm tháng ngồi tù của Điếu Cày. Cũng như chiếc áo không làm nên được thầy tu. Nhìn cái tư duy của những con lừa mà mình đắng cả lòng, tự hỏi, với tư duy như thế thì biết bao giờ xứ lừa ngóc đầu được?



Những con lừa cả thân xác lẫn hồn còn ở lừa thì còn thông cảm được. Buồn hơn là những con lừa thân đã thoát xứ lừa, mà hồn vẫn lưu luyến tư duy lừa. Không giúp được gì thì đừng đẩy người tốt xuống bùn một lần nữa vì sự ngu xuẩn của mình các con lừa ạ.

Có màu nào đẹp bằng màu thanh bình của một đất nước vắng bóng lũ làm tay sai cho ngoại bang, mà phải chọn màu vàng hay màu máu để không còn tôn trọng sự khác biệt, và tư duy nô lệ?

Asia Clinic, 10h13' ngày thứ Tư, 26/11/2014

Tuesday, November 25, 2014

GO WEST FOUNDATION ĐÃ ĐƯỢC CHÍNH THỨC CÔNG NHẬN LÀ TỔ CHỨC PHI LỢI NHUẬN TRÊN TOÀN LIÊN BANG HOA KỲ



Thân chào tất cả các nhà mạnh thường quân và các thế hệ trẻ tài năng Việt,

Như vậy là sau 6 tháng 12 ngày - kể từ ngày 05/5/2014 là ngày thành lập Go West Foundation - đến hôm 17/11/2014 Go West Foundation đã được Bộ Tài Chính Hoa Kỳ - Department of Treasury - chính thức công nhận là một tổ chức phi lợi nhuận trên toàn Liên Bang - "A 501C3 Organization".

Có hai vấn đề vô cùng quan trọng khi được là "A 501C3 Organization" tại Hoa Kỳ như sau mà chúng tôi cần công bố cho mọi người rõ là:

Thứ nhất về phía các tổ chức và cá nhân nhà mạnh thường quân trên toàn thế giới: Khi bất kỳ ai đóng góp cho Go West Foundation thì sẽ có 1 email trả lời cảm ơn có chữ ký của một trong 5 thành viên sáng lập và chịu trách nhiệm trước luật pháp của Hoa Kỳ ký vào đó, thì quý vị dùng thư trả lời đó để kê khai thuế hằng nna8m. Mọi đóng góp cho Go West Foundation đều được kê khai miễn thuế như là một đầu tư mới theo luật định.

Thứ hai là về phía Go West Foundation: Kể từ ngày 17/11/2014 trở đi, Go West Foundation tại Hoa Kỳ sẽ được ưu tiên miễn thuế hằng năm, cũng như mua trang thiết bị văn phòng cho Go West Foundation sẽ được miễn thuế, mà hơn 6 tháng qua phải đóng.

Nay chúng tôi kính báo cho toàn thể các tổ chức và cá nhân đã, đang và sẽ ủng hộ cho Go West Foundation được rõ về những lợi ích sẽ mang lại cho quý vị, để cùng vui mừng với chúng tôi về thành quả của nhóm đã cật lực làm việc trong 6 tháng qua.

Chân thành cảm ơn tất cả 160 lượt tổ chức và cá nhân đã từng đóng góp cho Go West Foundation trong thời gian qua.

Sài Gòn, 9h55' ngày thứ Ba, 25/11/2014

Thursday, November 20, 2014

TÌNH HÌNH DI CƯ CỦA NGƯỜI VIỆT SANG HOA KỲ VÀ NHỮNG DẤU HỎI

Biểu đồ di dân Việt Nam đến Hoa Kỳ kể từ 30/4/1975 đến 31/12/2012 do Viện Chính sách Di dân Hoa Kỳ thống kê

Trong một bài viết vào ngày 25/8/2014 vừa qua của Viện Chính sách Di dân của Hoa Kỳ. Họ chia làn sóng di dân của người Việt làm 3 đợt trong vòng 40 năm kể từ sau 30/4/1975.

Đợt đầu tiên là làm sóng tỵ nạn ngay sự cố 30/4/1975 khoảng 125.000 người.

Đợt thứ hai là vào 2 cuối thập niên 1970s là do làm sóng thuyền nhân vượt biển chạy trốn khỏi chế độ cộng sản tàn độc tại Việt Nam. Con số này khoảng 418.000 người.

Đợt thứ ba vào cuối thập niên 1990 đến nay. Đa số là diện đoàn tụ gia đình và đầu tư trực tiếp hoặc gián tiếp vào Hoa Kỳ. Đợt này là đông nhất. Nó làm tăng con số người Việt sống tại Hoa Kỳ tăng từ 543.000 người lên con số 1.259.000 người trong năm 2012, chiếm 3% dân số của những người nước ngoài tại Hoa Kỳ(khoảng 40.8 triệu).

Số di dân từ Việt Nam sang Hoa Kỳ chỉ đứng thứ tư sau Ấn Độ, Phillipines và Trung Hoa. So với các quốc gia khác mà có mặt người Việt thì Hoa Kỳ là nơi đông người Việt. Tại Úc có 226.000, Canada có 185.000, và Pháp có 128.000 người Việt sinh sống. 

Ba phần trăm dân số của một chủng tộc ở một quốc gia có nhiều chủng tộc di dân đến sống ở Hoa Kỳ là con số đáng để suy nghĩ về sự lớn mạnh của người Việt không chỉ ở Hoa Kỳ, mà còn ở trên thế giới, và khả năng ảnh hưởng về quê nhà.

Gần đây, một số chính khách và khoa học gia Việt Nam bắt đầu ghi tên tuổi mình với Hoa Kỳ. Đó là những kỳ vọng, và những niềm an ủi cho đất nước Việt trong tương lai. Nhưng có 2 vấn đề cũng đáng lo ngại là:

Thứ nhất, thế hệ F1 và F1.5 người Việt ngày càng lớn tuổi. Họ chính là những con người còn thiết tha với tổ quốc và dân tộc. Nếu họ không còn nữa, thì mọi sự đóng góp cho quê nhà sẽ không còn nữa.

Thứ hai, là thế hệ F2.0 trở đi, họ sinh ra và lớn lên trên đất Mỹ, văn hóa Mỹ sẽ làm họ dần quên cội nguồn. Có thể, một số rất ít trong số họ còn nghĩ đến quê nhà nhờ vào truyền thống gia đình được gìn giữ, nhưng tác động của họ sẽ không thể bằng thế hệ F1 và F1.5.

Thế thì, liệu những con số trên sẽ góp phần gì cho việc canh tân đất nước ngoài việc hằng năm gửi về khoảng hơn 10 tỷ đô la?

Asia Clinic, 17h49' ngày thứ Năm, 20/11/2014

ĐIỀU ĐÁNG SỢ ĐÃ ĐƯỢC NÓI RÕ Ở QUỐC HỘI

Bài đọc liên quan:

Mỗi kỳ họp quốc hội gần đây có nhiều phát biểu của các đại biểu thẳng thắng và trung thực hơn. Kỳ họp quốc hội lần này cũng vậy, điều đáng sợ là sự lệ thuộc vào Trung Hoa không thể thoát ra được.

Trong bài phát biểu của ông Trương Trọng Nghĩa của Sài Gòn đã nói lên điều đáng sợ nhất của Việt Nam hiện thời. Trong tất cả các cái đáng sợ là nợ tài chính không dám công khai để rồi mọi việc bị trói buộc, mà không thể gở ra. 

Có phải chăng tiến trình Hội Nghị Thành Đô 1990 đã và đang trở thành hiện thực, mà người dân bán tín, bán nghi rằng, nước Việt đã là một thuộc địa của Trung Hoa, nhưng tới giờ này, chưa có bất kỳ văn bảng bạch hóa về vấn đề này. Gần đây lại lòi ra nhiều dự án đáng lo ngại hơn cả bauxite Tây Nguyên như các dự án ở đèo Hải Vân - Huế.

Người phát biểu đúng thì bấm chuông không cho phát biểu, kẻ hô khẩu hiệu bằng phát biểu vuốt đuôi thì chiếm hết cả thì giờ tốn tiền của dân.

Tôi xin lưu lại youtube phát biểu của đại biểu Trương Trọng Nghĩa như là một bằng chứng lịch sử cho mai hậu trong bài viết ngắn này.



Asia Clinic, 16h59' ngày thứ Năm, 20/11/2014

Sunday, November 16, 2014

5 VẤN ĐỀ VỀ CHƯƠNG TRÌNH ĐẦU TƯ GIÁN TIẾP VỚI VISA EB5 TẠI HOA KỲ

Trong đầu tư gián tiếp để cả gia đình được định cư tại Hoa Kỳ theo visa EB5 là loại đầu tư lãi ăn, lỗ phải chịu, nên việc chọn lựa chủ đầu tư tại Hoa Kỳ là việc tối quan trọng. 

Đồng thời, việc chuyển tiền và chứng minh nguồn tiền sạch, hợp pháp là vấn đề rất quan trọng. 

Ngoài ra, nhà đầu tư Việt Nam phải có một lý lịch tư pháp trong sạch. Nếu không tiền đầu tư sẽ bị ách lại, và có khi bị mất trắng.

Có 5 vấn đề lớn mà nhà đầu tư Việt Nam cần phải hiểu rõ, và cần phải làm. Nếu không, tiền mất tật mang.

Vấn đề 1: Để bảo đảm tiền đầu tư cho nhà đầu tư từ Việt Nam thì cần 4 thủ tục ký kết như sau:
+ Ký 1 hợp đồng với chủ đầu tư dự án tại Hoa Kỳ để nhà đầu tư VN như là một cổ đông.
+ Ký hợp đồng với 1 công ty kiểm toán quốc tế để họ kiểm tra năng lực chủ đầu tư và kiểm tra dự án báo cáo cho nhà đầu tư gián tiếp từng quý. Điều này rất quan trọng để an toàn vốn đầu tư, không có không được.
+ Ký hợp đồng với một công ty tài chính để mở tài khoản tín thác bảo đảm số tiền đầu tư.
+ Ký hợp đồng với văn phòng luật sư di trú, cụ thể là văn phòng luật tại Hoa Kỳ đang làm việc để công ty luật có uy tín bảo đảm về luật di trú và hồ sơ cũng như việc đầu tư an toàn.
+ Ký 1 hợp đồng với công ty môi giới đầu tư đại diện tại Việt Nam.

Vấn đề 2: Chi phí cho hồ sơ ngoài $500K đầu tư gồm:
+ Phí quản lý dự án phải chi cho công ty kiểm toán và công ty tài chính có tài khoản tín thác của nhà đầu tư Việt Nam khoảng 45-50K cho 1 trường hợp.
+ Phí luật sư cho công ty Luật ở Hoa Kỳ là 20K cho mỗi trường hợp.
+ Phí chuyển tiền di động trong từ 1-4% tùy theo trường hợp khó hay dễ.
+ Phí cho chính phủ Mỹ gồm có đóng tiền phỏng vấn visa, khám sức khỏe, làm thẻ xanh.
+ Phí cho công ty môi giới đầu tư đại diện tại Việt Nam là 10K cho mỗi trường hợp.

Vấn đề 3: Thời gian hoàn tất hồ sơ để đi nhập cư tại Hoa Kỳ kể từ khi bắt đầu làm là khoảng 18 đến 24 tháng là hoàn tất.

Vấn đề 4: Nếu vì một lý do nào đó mà hồ sơ không thể thực hiện được thì nhà đầu tư Việt Nam sẽ mất tất cả các phí trên. Ví dụ, lý lịch tư pháp không trong sạch, hoặc hồ sơ chứng minh nguồn tiền không có nguồn gốc. Lúc đó $500K sẽ được hoàn trả lại, nhưng phải mất phí. Vì thế cho nên hồ sơ nhà đầu tư phải đưa cho công ty môi giới và công ty luật xem trước có được không thì mới hãy tiến hành.

Vấn đề 5: Công ty môi giới sẽ giới thiệu dự án đầu tư, và nếu muốn họ sẽ đưa nhà đầu tư Việt Nam đến tận nơi đang thực thi dự án tại Hoa Kỳ để xem tận mắt là dự án có thật.

Asia Clinic, 7h31' Chúa nhật, 15/11/2014