Thursday, May 26, 2016

VỀ TRẦN HUỲNH DUY THỨC VÀ BẤT TUÂN DÂN SỰ


Nhiều bạn nhắn tin hỏi tôi sao tôi không nói đến vấn đề Trần Huỳnh Duy Thức tiệt thực đến chết? Tôi cũng đã có vài status cho việc này về Thức rồi, có lẽ các bạn ấy chưa đọc, phần khác mỗi ngày ở trang nhà tôi có hơn 20 status của tôi và người khác đưa lên, nên muốn tìm cũng khó. Nhưng hôm nay tôi muốn nói một số vấn đề cần hành động cho việc này như sau:

1. Xưa Hồ Chí Minh và đồng bọn còn bán đứng chú thâm giao với bố mình là Phan Bội Châu cho Pháp để lấy 15.000 Quan Pháp - đồng Fr - cho công cuộc theo cộng sản của mình. Sau đó, trong cải cách ruộng đất và Nhân văn giai phẩm ông Hồ Chí Minh cũng đã giết không dưới cả ngàn trí thức, nhà bảo trợ ông như: Nguyễn Thị Năm, Trần Đức Thảo, Phan Khôi, LS Nguyễn Mạng Tường, Phan Văn Trường, Văn Cao v.v... và biến bao nhiêu trí thức khác trở thành những con lừa như Huỳnh Thúc Kháng, Nguyễn Tuân, Trần Dần, Nguyễn Hữu Đang... Nên việc họ cố tình giết thêm một trí thức yêu nước nữa không làm họ mảy may rúng động.

2. Việc một số nhà đấu tranh chia nhau mỗi người tiệt thực 1 ngày ủng hộ cho hành động Trần Huỳnh Duy Thức cũng chẳng làm cho chính quyền cộng sản Việt Nam mảy may rúng động. Hãy nhìn cảnh cộng sản Việt Nam tay phải ký xin xỏ tổng thống Hoa Kỳ, tay trái ký lệnh đuổi khéo ông Obama ra khỏi Việt Nam thì rõ cả. Đất nước chưa bao giờ có một nguyên thủ quốc gia có giọng nói và tướng mạo rất ác và rất khủng bố như hiện nay! Và cũng chưa bao giờ có kiểu ngoại giao thổ tả như hiện nay.

Vì thế cho nên, tôi thấy hành động chỉ tiệt thực thôi chưa đủ làm nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam hiện nay có thể thay đổi, mà hành động Bất tuân Dân sự cần phải thực hiện ở nhiều lĩnh vực đi đôi với tiệt thực.

1. Về kinh tế: Đây là lĩnh vực tấn công hiệu quả nhất lúc này mà người dân Việt khắp nơi có đủ quyền lực thực hiện lúc này sẽ làm cho nhà cầm quyền quy hàng.

A. Dân trong nước: Cần song hành tiệt thực với những việc làm cụ thể sau đây:

A.1 Người dân cần thực hiện hành động tẩy chay du lịch biển, ăn cá biển.

A.2. Kêu gọi những người chính trong gia đình mình và trong hàng xóm, dân chúng mà mình quen biết rút và chuyển tiền đã gửi ngân hàng sang ngoại tệ và vàng. Vì hiện này hệ thống ngân hàng đã mất khả năng thanh khoản và nợ xấu đầm đìa, nếu để tiền vào đó sẽ mất khi tuyên bố phá sản!

A.3. Giảm thiểu đi lại, tiêu thụ không cần thiết để giảm thu ngân sách từ thuế phí của xăng, dầu, điện, nước. 

A.4. Đóng cửa doanh nghiệp tạm thời để giảm chi phí và giảm tô thuế. Không đóng bất kỳ loại phí nào tổ dân phố yêu cầu ngoài 2 loại quỹ quốc phòng và chống bão lụt quy định luật pháp.

A.5. Không mua bất động sản sân sau của đảng hiện nay vì giá vẫn còn cao ngất ngưỡng, hãy chờ thêm 12 tháng nữa vẫn chưa muộn, lúc đó giá rẻ hơn bèo, hoặc chế độ đã sụp vì kinh tế như Venezuela.

B. Kiều bào: Đồng hành với dân trong nước những hành động sau đây:

B.1. Không sử dụng thực phẩm xuất khẩu từ Việt Nam như nước mắm, trái cây và hải sản.

B.2. Không gửi kiều hối về Việt Nam cho người thân. Không du lịch về Việt Nam.

B.3. Kêu gọi tẩy chay đầu tư vào Việt Nam. Và thực hiện tẩy chay các nhà đầu tư vào Việt Nam kiếm ăn chia với chính quyền trên xương máu người dân. Ví dụ, tẩy chay Dương David!

2. Về chính trị: các tổ chức dân sự ở trong và ngooài nước cần phải hành động sau:

A. Trong nước: các tổ chức dân sự cần nhanh cho1nh làm những việc cần thiết sau:

A.1. Đoàn kết lại thành một liên minh như Liên Minh Tôn Giáo Việt Nam Quốc Nội để làm việc có hiến chương, đường lối.

A.2. Làm tài liệu có tính văn bản quốc tế nhiều thứ tiếng để gửi đến các tổ chức quốc tế về những sai phạm của nhà cầm quền cộng sản ở Việt Nam. Ví dụ gửi hồ sơ nhân quyền cho United Nations Human Rights, tường trình các nhà dân chủ bị giam lỏng không cho gặp Obama đến bộ ngoại giao Hoa Kỳ, etc...

A.3. Các tổ chức dân sự trong nước cần tổ chức làm ăn kinh tế phục vụ cho công cuộc đấu tranh lâu dài. Hội đồng kinh tế phải là những người tài năng và đức độ để thực hiện các dự án xanh sạch, bảo vệ môi trường giúp dân Việt thoát cảnh bị nhà cầm quyền đầu độc theo lệnh của Trung cộng.

A.4. Vận động, tuyên truyền liên tục tình trạng ô nhiễm môi trường do những sai trái của nhà cầm quyền Ba Đình gây ra. Kêu gọi quân đội và công an hãy rời bỏ nhà cầm quyền độc tài bán nước hại dân.

A.5. Phải có ngay người cầm đầu chính danh và tổ chức chính danh đủ năng lực làm việc và tuyên truyền cho việc này với người dân ở mọi lúc, mọi nơi bằng truyền thông xã hội và truyền miệng.

B. Kiều Bào: cần chung tay làm việc lớn ới đồng bào trong nước.

B.1. Đề nghị các thượng nghị sĩ ra đạo luật kiểm soát nhân thân và tài sản các con ông cháu cha, bà con thân quyến của các quan chức cộng sản Việt Nam, và trục xuất họ về nước khi có sai phạm. Chấm dứt nhận tù nhân chính trị Việt Nam sang Hoa Kỳ nhằm cắt đứt trò bỉ ổi của chính quyền Việt Nam lấy dân mình làm vật thế chấp chính trị. 

B.2. Thành lập quỹ tài chính để làm kinh tế góp sức cho tranh đấu trong nước dài lâu, chứ không nên làm kiểu theo phong trào, thời vụ.

B.3. Phải quyết liệt đấu tranh để Hoa Kỳ phải thực thi quy định 18 tháng phải loại ra khỏi TPP sau khi quốc hội Hoa Kỳ chuẩn y, nếu nhà cầm quyền Việt Nam không đáp ứng yêu cầu thay đổi thể chế và các công đoàn độc lập chưa được lập ra, và tình hình đàn áp nhân quyền ở Việt Nam.

Ai cũng bảo mình ủng hộ Thức, nhưng không ai làm cho nhà cầm quyền phải phục tùng và thua thì đừng hòng Thức còn sống sau 1 tháng nữa! 

Rất mong dân Việt sáng suốt và tỉnh táo hành động có tổ chức và quy cũ. Cầu cho Trần Huuỳnh Duy Thức sáng suốt và sưc khỏe trên con đường đấu tranh lâu dài của dân tộc với bè lũ bán nước.

Sài Gòn, 10h27’ ngày thứ Năm, 26/5/2016

Tuesday, May 24, 2016

NGOẠI GIAO THỜI THỔ TẢ!

Bài liên quan: Mỹ dỡ bỏ lệnh cấm vận vũ khí sát thương kèm điều kiện nhân quyền

Trưa hôm nay, tôi vừa xem xong 30 phút trực tiếp truyền hình trên VTV1 về bài diễn văn của ông Obama tại Trung tâm Hội thảo Quốc gia số 8, đường Phạm Hùng, Mễ Trì, Hà Nội thì hay tin tấm áp phích mà người Sài Gòn đã rất lịch sự treo lên ở một cửa hàng đối diện với chùa Ngọc Hoàng - một ngôi chùa của người Hoa - ở số 73 đường Mai Thị Lựu, Quận Nhứt, Sài Gòn - nơi ông Obama sẽ ghé thăm lúc 16:20 hôm nay, 24/5/2016 sau khi đáp máy bay từ Hà Nội vào Sài Gòn - đã bị chính quyền ông Đinh La Thăng phạt doanh nghiệp đã có sáng kiến treo bức hình 50 triệu và xé nó xuống vì lỗi quảng cáo sai quy cách!

Tấm hình mà doanh nghiệp iCare đã làm cao 3 mét rộng 5 mét để chào đón ông Obama được treo lên đêm hôm qua 23/5/2016 trên đường Mai Thị Lựu đối diện với chùa Ngọc Hoàng - Ảnh của Zing


Lịch trình làm việc của Tổng thống Hoa Kỳ Barack Obama tại Việt Nam ngày thứ ba 24/5/2016.

10:20AM Tổng thống Hoa Kỳ gặp nhân viên Đại sứ quán Mỹ và gia đình tại khách sạn JW Marriott, 8 Đỗ Đức Dục, Nam, Mễ Trì, Từ Liêm, Hà Nội, Vietnam.

10:40AM Tổng thống Hoa Kỳ Barack Obama gặp đại diện các Tổ chức xã hội dân sự tại khách sạn JW Marriott, 8 Đỗ Đức Dục, Nam, Mễ Trì, Từ Liêm, Hà Nội, Vietnam.

11:55AM Tổng thống Hoa Kỳ Barack Obama đọc diễn văn về quan hệ Việt - Mỹ tại Trung tâm hội nghị quốc gia, số 57 đường Phạm Hùng, Hà Nội, Việt Nam.

1:55PM Tổng thống Hoa Kỳ Barack Obama lên máy bay rời Hà Nội để vào Sài Gòn - Sân bay Nội Bài, Hà Nội, Việt Nam.

3:50PM Tổng thống Hoa Kỳ Barack Obama đến Sài Gòn - Sân bay Tân Sơn Nhất, Sài Gòn, Việt Nam.

4:20PM Tổng thống Hoa Kỳ Barack Obama thăm Chùa Ngọc Hoàng, Sài Gòn, Việt Nam.

5:15PM Tổng thống Hoa Kỳ Barack Obama thăm DreamPlex Coworking Space, số 21 Nguyễn Trung Ngạn, quận 1, Sài Gòn, Việt Nam.

5:45PM Tổng thống Hoa Kỳ Barack Obama đọc diễn văn về hợp tác thương mại Mỹ - Việt tại DreamPlex Coworking Space, số 21 Nguyễn Trung Ngạn, quận 1, Sài Gòn, Việt Nam.

Nhưng chính quyền TPHCM đã cho đoàn thanh niên cộng sản xé tấm áp phích chào mừng ông Obama của người Sài Gòn ngay khi ông lên máy bay từ Hà Nội vào Sài Gòn!

Tôi không hiểu chính quyền cộng sản ở Việt Nam ngoại giao kiểu gì đây? Mới hôm qua còn năn nỉ Hoa Kỳ và chính quyền ông Obama xin xóa cấm vận vũ khí sát thương và vào TPP, và trong khi ông Obama vẫn còn đang ở Việt Nam, đang trên đường bay từ Hà Nội vào Sài Gòn thì chính quyền lại cho làm một hành động mà không có một chút tính ngoại giao nào là sao? 

Thật khó hiểu! Tôi không nghĩ những người ở Ba Đình lại thiếu văn hóa và kém hiểu biết về ngoại giao đến thế. Không lẽ hành động này là theo lệnh của Tập Cận Bình từ Trung cộng lệnh sang? Nếu iCare phạm luật thì hãy chờ ông Obama về rồi tháo xuống và xử phạt vẫn chưa muộn, thì vẹn cả đôi đường trong ứng xử ngoại giao. Phải không?

Chỉ có 6 người được gọi là đại diện tổ chức dân sự ở Việt Nam được gặp ông Obama và họ không nói về chính trị - Clip VOA

Vở diễn còn vụng về hơn, khi cô ca sĩ Mai Khôi đình đám tự ứng cử rồi bị loại, và được đi đại diện các tổ chức dân sự để gặp ông Obama sáng nay tại Hà Nội, và những người đại diện tổ chức dân sự thực sự cần được gặp thì bị bắt giam và câu lưu không biết ở đâu? Và cuộc gặp của ông Obama 30 phút thật phí phạm vì 6 người đại diện gồm: nhà nghiên cứu xã hội Lê Quang Bình, ca sĩ Mai Khôi, nhà báo Mai Phan Lợi, mục sư Nam Quốc Trung, mục sư Lê Quốc Huy và bà Nguyễn Hồng Oanh, giám đốc trung tâm IDEA (Ban hành động vì sự phát triển của người khuyết tật) thì theo BBC Vietnamese họ chỉ xin xỏ!

Qua hành động này của chính quyền cộng sản ở Việt Nam cho thấy họ rất bảo thủ, ngoan cố, hạ đẳng và rất khó cho một đất nước Việt thoát khỏi nô lệ Trung cộng.

Sài Gòn, 14h03' ngày thứ Ba, 24/5/2016

Monday, May 23, 2016

MỸ DỠ BỎ LỆNH CẤM VẬN VŨ KHÍ SÁT THƯƠNG CHO VIỆT NAM KÈM THEO ĐIỀU KIỆN NHÂN QUYỀN

Chủ tịch nước Trần Đại Quang đón Tổng thống Hoa Kỳ Barack Obama. (Ảnh: Nhan Sáng - TTXVN)

Khác với những lần thăm trước của ông Bill Clinton vào năm 2000 là để đặt nền tảng quan hệ hữu hảo của 2 cựu thù bằng xóa cấm vận kinh tế. Năm 2006, ông George Bush chỉ để thăm quan và hâm nóng quan hệ trước khi về hưu. Lần này ông Obama chỉ còn 7 tháng nữa về hưu, nhưng quan trọng là quyết định quan hệ ngoại giao chuyển từ đối tác toàn diện sang đối tác chiến lược toàn diện, nếu Hoa Kỳ xóa bỏ lệnh cấm vận đối với quân sự quốc phòng hoàn toàn.

Clip họp báo của tổng thống Obama và chủ tịch Trần Đại Quang do Nhà Trắng cung cấp đầy đủ, nhưng đến phút thứ 25 mới có hình ảnh và âm thanh

Nếu ai quan tâm sẽ thấy những cái đề bài báo từ Thông Tấn Xã Việt Nam đến các báo khác đề chạy một thông tin và nội dung kiểu ngụy biện và mập mờ có tính tuyên truyền với dân chúng là Tổng thống Obama tuyên bố dỡ bỏ lệnh cấm vận vũ khí đối với Việt Nam.

Nhưng nếu ai có chút tiếng Anh và nghe kỹ clip của White House truyền hình trực tiếp cuộc họp báo thì sẽ thấy ở phút thứ 37 ông Obama nói rõ: "Và tôi cũng loan báo rằng Hoa Kỳ dỡ bỏ hoàn toàn lệnh cấm bán thiết bị quân sự cho Việt Nam mà đã được áp đặt khoảng 50 năm qua. Cũng như đối với các đối tác phòng thủ của chúng tôi, việc bán sẽ vẫn cần phải đáp ứng các yêu cầu nghiêm ngặt, kể cả các yêu cầu liên quan đến nhân quyền. Nhưng sự thay đổi này sẽ bảo đảm rằng Việt Nam được tiếp cận trang thiết bị mà Việt Nam cần đến để tự vệ và tháo bỏ tàn tích còn tồn tại của cuộc Chiến tranh Lạnh. Điều này cũng nhấn mạnh Hoa Kỳ cam kết quan hệ bình thường hóa hoàn toàn với Việt Nam, kể cả những ràng buộc phòng thủ mạnh mẽ với Việt nam và khu vực này về lâu dài..."

Sau đó, ở phút thứ 52, ông Trần Đại Quang cũng đã trả lời cho tổ chức Human Rights Watch rằng: "Hai quốc gia có sự khác biệt về quan điểm nhân quyền, khoảng trống này cần cả 2 bên nổ lực phấn đấu lâu dài."

Như vậy có một sự tam sao thất bổn từ những cam kết về xóa cấm vận vũ khí sát thương của Hoa Kỳ là có điều kiện. Củ cà rốt là xóa cấm vận vũ khí sát thương và TPP, nhưng cây gậy là nhân quyền kèm theo. Không có chuyện xóa cấm vận vũ khí sát thương như báo chí giật title rổn rảng như thế.

Một đàm phán 21 năm để hôm nay có được bước tiến như vậy là quá lâu, và cuộc gặp mặt này cũng phải đàm phán gần như 8 năm của thời ông Obama mới có được TPP và vấn đề quốc phòng an ninh. Có lẽ vì thế mà tuần trước ông thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc phải đi Nga, vì không hy vọng gì mua được vũ khí sát thương của Hoa Kỳ, dù Hoa Kỳ đã lật ngữa bài với Việt Nam.

Củ cà rốt TPP thì đã có cây gập thay đổi thể chế để bảo vệ môi trường và người lao động trong vòng 18 tháng sau khi TPP được quốc hội Hoa Kỳ chuẩn y, nếu không thì cút xéo. Một kiểu văn hóa bán buôn rất Hà Nội thời bao cấp - bán bia hơi kèm đậu lạt.

Tôi thường tư vấn định cư EB5 với nhiều bạn trẻ muốn định cư Hoa Kỳ và luôn nhấn mạnh với họ Conditional Green Card của EB5 hoàn toàn khác với Permanent Green Card của di dân diện bảo lãnh là, với những điều kiện kèm theo với diện đầu tư ở Hoa Kỳ cái thẻ xanh có thể mất bất kỳ lúc nào việc đầu tư không đáp ứng được điều kiện. Hoa Kỳ là một quốc gia mà hầu như luật pháp đã hoàn thiện, mọi điều kiện kèm theo luôn chặt chẽ, không phải muốn là được như ý mình, như thế Hoa Kỳ mới lãnh đạo thế giới!

Dĩ nhiên, nới nhẹ là tôi sẽ chơi với anh với điều kiện xyz có nghĩa là tôi tạo điều kiện cho anh thấy phía chân trời, hơn là tôi hoàn toàn không đưa ra ý định sẽ chơi với anh. Nó giống như một tù nhân được tuyên án và một tù nhân không bao giờ được tuyên án ra tòa, không biết bao giờ mình được ra khỏi tù.

Từ đó, tùy theo cây gậy tôi đưa ra - điều kiện xyz - mà anh đáp ứng, chúng ta sẽ bàn đến việc chúng ta sẽ đến với nhau nhiều hay ít trong quốc phòng, an ninh mà anh đang bế tắc với Trung Hoa. Điều kiện đó là cái gì? 

Đạo luật nhân quyền đối với Việt Nam là điều kiện mà Hạ viện Hoa Kỳ vừa thông qua do Thượng nghị sĩ Caddsidy vừa đề xuất tháng 3 năm 2016. Sau đạo luật này phía Việt Nam đã phải không còn nhảy lên như đỉa phải vôi như hồi năm 2001, mà phải chấp nhận! Theo đạo luật này, hai cơ quan hành pháp là Nhà Trắng và lập pháp là quốc hội Hoa Kỳ đều có thể đơn phương bác bỏ khi xét bán từng loại vũ khí sát thương cho Việt Nam.

Nhưng dù có là điều kiện gì thì chúng ta cũng thấy mấy vấn đề quan trọng sau:

1. Niềm tin chiến lược của 2 quốc gia cựu thù đã được phía Hoa Kỳ mở khóa.

2. Một tiến trình dân chủ và nhân quyền ở Việt Nam trong tương lai sẽ dần được mở cửa từ từ tùy theo tư duy xưa cũ của nhà cầm quyền và trình độ nhận thức của người dân Việt có biết đòi hỏi cho mình hay không?

Nhanh hay chậm của một Việt Nam tự lực, tự cường bây giờ không còn là các đối tác, mà Hoa Kỳ đã đưa một cánh tay để nhà cầm quyền và nhân dân Việt phải biết nắm lấy.

Đừng trách ông Obama hay Hoa Kỳ vì sao lại làm khó nhà cầm quyền Việt Nam hay làm thất vọng phong trào dân chủ ở Việt Nam, mà nhà cầm quyền Việt Nam và nhân dân Việt cần có đại diện để ngồi lại với nhau lo chuyện quốc gia đại sự trước hiểm họa Trung Hoa, chứ không thể để nhà cầm quyền tự tung, tự tác như hơn 70 năm qua chỉ vì quyền lợi cá nhân của nhà cầm quyền!

Nhìn sự việc đúng với nó có thực để thấy, làm dân trong chế độ cộng sản muốn từ súc vật thành người đúng nghĩa phải trả giá rất đắc, chứ không thể chờ sung rụng. Dù cách mạng nhung, hoa hồng, cam hay vàng đều phải có cái giá của nó bằng thời gian nhiều thập kỷ và nhiều thế hệ khổ đau.

Sài Gòn, 17h55' ngày thứ Hai, 23/5/2016

UPDATE BÀI NÓI CHUYỆN CỦA OBAMA TRƯỚC GIỚI TRẺ HÀ NỘI TẠI TRUNG TÂM HỘI THẢO QUỐC GIA SỐ 8, PHẠM HÙNG, HÀ NỘI LÚC 12:12' NGÀY 24/5/2016
Với chủ đề: "Đất nước này là của các bạn, chính các bạn phải giữ lấy, xây dựng nó chứ không thể trao cho ai khác, kể cả không thể trông chờ vào người khác"

Saturday, May 21, 2016

MỘT VIỆT NAM PHI DÂN CHỦ ĐANG MONG ĐỢI OBAMA

Một bài viết của ông Stuart Rollo trên Wall Street Journal, một nhà báo tự do, hiện đang nghiên cứu về chính trị của châu Á Thái Bình Dương, và những vấn đề quốc gia Úc. Ông đang nghiên cứ dự án chiến lược khoáng sản, nguồn lực của các đế chế và chính trị quốc tế tại Sydney University.

Một tấm áp phích quảng cáo cuộc bầu cử quốc hội Việt Nam vào ngày 22/5/2016 - Ảnh của Reuters


Ngày thứ Hai, 23 tháng Năm, 2016, Tổng thống Obama dự kiến ​​sẽ có chuyến thăm đầu tiên của ông tới Việt Nam. Nó đi kèm với một tầm vóc lịch sử trong quan hệ Hoa Kỳ-Việt Nam, chủ yếu là kết quả của mối quan tâm lẫn nhau trong sự trỗi dậy của Trung Quốc. Chính phủ Việt Nam mong muốn thúc đẩy quan hệ kinh tế và quân sự với Hoa Kỳ và đang tích cực vận động để xóa lệnh cấm vận vũ khí sát thương của Hoa Kỳ hoàn toàn, mà nó đã được dỡ bỏ một phần vào năm 2014, đã giúp Việt Nam được mua thiết bị giám sát và tàu tuần tra. Điều này sẽ làm cho Việt Nam trang bị nền tảng vũ khí của Mỹ, chẳng hạn như các hệ thống tên lửa, nhằm tăng cường lực lượng phòng thủ hải quân và ven biển của Việt Nam.

Đây cũng là một cơ hội mà một thế hệ chỉ có một lần cho Hoa Kỳ đưa cây gậy cải cách quyền công dân và nhân quyền tại Việt Nam. Bằng cách làm cho các mối quan hệ gần gũi hơn với mong muốn nhà cầm quyền Việt Nam phải cải cách như vậy, Mỹ sẽ phải chứng minh rằng thiện chí của họ bền lâu không chỉ cho nhà cầm quyền Việt đủ sức mạnh cứng sẵn sàng đối phó với một bành trướng Trung Quốc, mà còn cho người dân Việt trong cuộc đấu tranh liên tục của họ cho các quyền tự do dân sự và tự do chính trị.

Chuyến thăm sẽ đến một ngày sau cuộc bầu cử ngày 22 tháng năm của Quốc hội Việt Nam, một cuộc bầu cử mà Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ đã  mô tả là "không tự do và không công bằng." Trong một quốc hội với 500 ghế, nhưng hiện chỉ có 4 ghế độc lập không thuộc sự đề cử của Đảng Cộng sản. Không có ứng cử viên nào có tư tưởng cải cách thực sự ủng hộ dân chủ mà đã từng được bầu vào Quốc hội, mặc dù nhiều người đã cố gắng tự ứng cử cho mình.

Trong khi Hiến pháp Việt Nam cho phép tất cả các công dân quyền tự ứng cử vào Quốc hội, họ buộc phải vượt qua trong cuộc sàng lọc gian lận của Đảng Cộng sản trước kỳ bầu cử, hoặc sẽ bị loại trong việc kiểm phiếu mờ ám trong kỳ bầu cử, hoặc bị sắp xếp các cuộc họp cộng đồng được tổ chức để xác định một ứng cử viên sẽ được cho phép tham gia ứng cử theo chỉ định của đảng cộng sản.

Trước kỳ bầu cử có một kiểu chiến dịch phản bầu cử đã diễn ra. Ở đó, các ứng cử viên tự ứng cử bị loại bởi luật thảo luận về đời tư của họ trước công chúng hoặc phát tài liệu bôi nhọ họ trong cộng đồng cho việc ứng cử của họ. Tại các cuộc họp cộng đồng được mở ra chỉ để dành cho đảng viên cộng sản.

Đỗ Nguyễn Mai Khôi, ca sĩ nổi tiếng và ứng cử viên tự ứng cử nổi bật, kể lại với tôi một sự đe dọa cô lập - a Kafkaesque(*) - về sự kiện mà cô đã bị cấm tham gia ứng cử một cách rõ ràng bởi các lãnh đạo đảng ở địa phương chỉ trích về đời tư của mình trong cuộc họp cộng đồng, và sau đó là sự lên án bởi một đảng viên khác trong các người tham gia như một cuộc đấu tố, vì cô không được phát biểu để tự bảo vệ mình. Những ứng cử viên khác đã nói là mình bị lên án, thường bởi những người mà họ chưa bao giờ gặp. Sự lên án ấy dựa trên những căn cứ mơ hồ như là: "anh/chị tự ứng cử, nhưng anh/chị làm việc như một kẻ đầu đường xó chợ" hoặc "anh/chị là ứng viên tự ứng cử nhưng với xóm làng anh/chị không nói được lời chào hỏi với ai khi nhìn thấy chúng tôi đi qua."

Sau khi tố cáo, một cuộc bỏ phiếu được tổ chức và bất kỳ ứng cử viên độc lập tự ứng cử đều bị từ chối bởi các đảng viên có mặt. Năm nay, hơn 100 ứng cử viên ủng hộ dân chủ đã bị loại trừ khỏi các lá phiếu bằng cách sử dụng cách đấu tố này.

Mai Khôi đã mời Tổng thống Obama gặp gỡ với một nhóm người tự ứng cử không đủ tiêu chuẩn của đảng cộng sản, và các nhà hoạt động ủng hộ dân chủ để thảo luận làm thế nào Hoa Kỳ có thể giúp cải thiện các quyền tự do dân chủ tại Việt Nam. Sự đồng thuận tại cuộc gặp gỡ với Obama sẽ gửi một thông điệp mạnh mẽ rằng Hoa Kỳ công nhận sự tồn tại và quyền lợi của một xã hội dân sự độc lập ở Việt Nam, ngay cả khi chế độ không chấp thuận.

Các ngôi sao cũng đã liên kết với Obama để làm cho một tuyên bố như vậy. Hiện giờ người dân Việt thích Hoa Kỳ với tỷ lệ rất cao. Một cuộc khảo sát năm 2015 của Pew cho thấy 78% người Việt Nam thích Mỹ, một con số đáng ngạc nhiên khi mà lịch sử gần đây của hai nước là cựu thù. Việt Nam là nước nhiệt tình nhất với  Hiệp định đối tác xuyên Thái Bình Dương, với 89% dân chúng đồng tình, so với 49% ở Mỹ. Trong số các lợi ích khác, TPP sẽ cung cấp cho các nhà sản xuất hàng hóa ở Việt Nam đưa hàng hóa vào thị trường Hoa Kỳ mà không bị trói buộc, và giúp thu hút thêm đầu tư nước ngoài vào Việt Nam.

Mặc dù nhà cầm quyền Việt Nam đang tuyệt vọng để bảo đảm quan hệ kinh tế chặt chẽ hơn với Hoa Kỳ, củ cà rốt của Washington quăng ra sẽ giữ triển vọng của quan hệ an ninh chặt chẽ hơn. Nhập khẩu vũ khí của Việt Nam tăng 699% trong vòng năm năm qua, chủ yếu là để đáp ứng với sự mở rộng quân sự của Trung Quốc tại khu vực tranh chấp ở Biển Đông theo tuyên bố của cả hai nước. Hầu hết các hàng nhập khẩu có nguồn gốc từ Nga vì vậy mà việc dỡ bỏ cấm vận vũ khí sát thương của Hoa Kỳ sẽ giúp Việt Nam tiếp cận với hệ thống vũ khí công nghệ cao của Mỹ, tăng khả năng tương tác quân sự giữa Việt Nam và Hoa Kỳ và các lực lượng đồng minh. Đây là một động thái hỗ trợ bởi Thượng Nghị Sĩ, Chủ tịch Ủy ban Quân Sự John McCain, người từng là tù binh chiến tranh - prisoner of war: POW - ở Việt Nam.

Việc Hoa Kỳ và Việt Nam đã đồng thuận lợi ích phổ quát trong việc khuyến khích Trung Quốc tuân thủ các tiêu chuẩn quốc tế khi mà Trung Quốc trổi dậy mạnh mẽ hơn, thông qua các cam kết ngoại giao mạnh mẽ, và răn đe một cuộc chiến tranh có thể xảy ra. Việt Nam chủ yếu dựa vào sức mạnh quân sự Hoa Kỳ cho việc này. Bằng cách gây sức ép với đảng cộng sản cầm quyền để thực hiện cải cách dân chủ thực sự, Tổng thống Obama có thể đảm bảo chiến thắng không chỉ vì lợi ích kinh tế và an ninh của Mỹ và Việt Nam, mà còn cho người dân Việt.

Chú thích của người dịch:
(*) a Kafkaesque: Một cách chơi chữ của ông Stuart Rollo khi dùng cái họ của nhà văn Đức Franz Kafka. Kafka là một nhà văn hiện thực phê phán hiện đại, được xem là những nhà văn làm nên nền văn học thế giới của thế kỷ XX. Những tác phẩm truyện ngắn của ông xoay quanh chủ đề các nhân vật bị cô lập và bị mất quyền tự do dân chủ trong một xã hội độc tài quan liêu.

Sài Gòn, 15h18' ngày thứ Bảy, 21/5/2016

Thursday, May 19, 2016

QUÁ SỚM ĐỂ DỠ BỎ LỆNH CẤM VẬN VŨ KHÍ SÁT THƯƠNG CHO VIỆT NAM

Theo tôi, với đường lối xưa nay, nhà cầm quyền ở Việt Nam luôn thắng Hoa Kỳ trong ngắn hạn về mọi đàm phán nhân quyền, tài trợ kinh tế, dỡ bỏ ra khỏi các quốc gia bị theo dõi đặc biệt về tôn giáo, viện trợ làm sạch môi trường do chất độc da cam, kể cả đã nới lỏng cấm vận vũ khí sát thương năm 2014, và tương lai sẽ xóa cấm vận vũ khí sát thương v.v... Và đặc biệt, công nhận kinh tế định hướng xã hội chủ nghĩa là kinh tế thị trường mới là vấn đề quan trọng nhất. Vấn đề là thời gian.

Với quan điểm của tôi, Bất Tuân Dân Sự là điều dân Việt trong và ngoài nước cần làm, đặc biệt chọn hiền tài để chuẩn bị cho một tân chính phủ có thể hợp tác hoặc bất hợp tác với chính quyền hiện nay, để xây dựng quốc gia trong tương lai quan trọng hơn cả.

Đây là bài viết ngắn, nhưng rất đặc biệt của New York Times hôm 14/5/2016, do ban biên tập của báo này đưa ra ý kiến của mình về việc dỡ bỏ lệnh cấm vận vũ khí sát thương của Hoa Kỳ cho Việt Nam. Tôi xin lược dịch cho cộng đồng đọc. 

By THE EDITORIAL BOARD MAY 14, 2016

Hoa Kỳ và Việt Nam đã nhanh chóng hơn so với hầu hết các cựu thù để xây dựng lại mối quan hệ sau khi một cuộc chiến tranh tàn phá. Chỉ mất hai thập kỷ để hai nước tái lập quan hệ ngoại giao sau khi người Mỹ rút khỏi Việt Nam vào năm 1973. Tổng thống Obama có kế hoạch đến thăm đất nước vào cuối tháng 5/2016 này.

Ông Obama không nên cảm thấy bắt buộc phải cung cấp cho chính quyền độc tài của Việt Nam những gì nó muốn - một quyết định dỡ bỏ hoàn toàn lệnh cấm vận đối với các vũ khí sát thương, trừ khi nó tiến hành các bước đáng tin cậy đối với việc giải quyết các vi phạm nhân quyền nghiêm trọng. Tuy nhiên, phải có nhiều điểm thỏa thuận.

Một cuộc diễu binh tại thành phố Hồ Chí Minh năm ngoái kỷ niệm 40 năm kết thúc chiến tranh Việt Nam. Ảnh của Dita Alangkara / Associated Press

Việt Nam là trung tâm của chiến lược tập trung chú ý nhiều vào châu Á và đoàn kết khu vực kinh tế, quân sự và chính trị để đối trọng với Trung Quốc ngày càng quyết đoán của ông Obama. Quan hệ kinh tế đang phát triển mạnh mẽ hơn - Hoa Kỳ hiện nay là nhà nhập khẩu lớn nhất của hàng hóa Việt. Cùng với 11 quốc gia khác, Việt Nam đã tham gia Quan hệ đối tác xuyên Thái Bình Dương, nhằm mở rộng hơn nữa thương mại khu vực đi đôi với cải thiện tiêu chuẩn lao động và môi trường.

Cuối năm nay, Đại học Fulbright Việt Nam sẽ mở ra tại thành phố Hồ Chí Minh, cung cấp một mô hình của Mỹ về giáo dục nhấn mạnh tự chủ giáo dục và đổi mới. Hai bên đang hợp tác nghiên cứu đa dạng sinh học, và Washington đang giúp Việt Nam đối phó với những thiệt hại về môi trường và sức khỏe gây ra bởi chất độc da cam trên nhiều phần phía nam của đất nước.

Trên mặt trận quân sự, hai nước đã nhất trí trong năm 2015 để tiến hành các hoạt động chung giữa lực lượng hải quân của nhau và hợp tác trong gìn giữ hòa bình toàn cầu. Mỹ đã cung cấp thuyền, trang thiết bị và đào tạo để bảo vệ bờ biển của Việt Nam chống tội phạm xuyên quốc gia và chống lại những nỗ lực của Trung Quốc nhằm kiểm soát hầu hết vùng biển Nam Trung Quốc.

Việt Nam đang thúc đẩy một số bãi bỏ lệnh cấm vận vũ khí sát thương, mà ông Obama nới lỏng trong năm 2014, trên cơ sở rằng cấm vận vũ khí sát thương là một việc không cần thiết và dỡ bỏ cấm vận vũ khí sát thương sẽ cải thiện sự tin tưởng và cho phép hai quốc gia Việt Mỹ cùng tự bảo vệ tốt hơn. Những người ủng hộ cho dỡ bỏ lệnh cấm nói động thái này sẽ gửi một tín hiệu mạnh mẽ cho Trung Quốc. Tuy nhiên, với cách cai trị độc đoán của Hà Nội, thì đây không phải là thời gian để dỡ bỏ lệnh cấm hoàn toàn. Đảng Cộng sản kiểm soát tất cả các tổ chức tại Việt Nam, không cho phép có bầu cử tự do, đã nắm giữ hơn 100 tù nhân chính trị và chưa đáp ứng các nghĩa vụ theo thỏa thuận thương mại mới để cho phép các công đoàn lao động độc lập ra đời.

Trên một chuyến thăm Hà Nội vào tháng trước, Thứ trưởng Ngoại giao Antony Blinken kêu gọi chính phủ Việt Nam thả tất cả các tù nhân chính trị và làm rõ rằng Việt Nam cần mở rộng quyền và các quyền tự do nếu họ hy vọng sẽ xây dựng một nền văn hóa của các doanh nghiệp và thúc đẩy tăng trưởng kinh tế. Ông Obama nên nhấn mạnh thêm những chủ đề này.

Nếu dỡ bỏ lệnh cấm vũ khí sát thương, Tổng thống Obama và Quốc hội phải quyết định một cách thận trọng. Tất nhiên, giấy phép bán vũ khí cần được quyết định trên cơ sở từng trường hợp cụ thể, khi chúng được soi kỹ với tất cả các nước. Và, như Thượng nghị sĩ Patrick Leahy của Vermont đã tư vấn, chính phủ nên cân nhắc tất cả các yếu tố, bao gồm cả việc Việt Nam sẵn sàng hành động "để bảo vệ tự do ngôn luận và các quyền cơ bản khác."

Sài Gòn, 10:53’ ngày thứ Năm, 19/5/2016

Monday, May 16, 2016

CHƯƠNG II HIẾN PHÁP 2013 VỀ QUYỀN CON NGƯỜI, QUYỀN VÀ NGHĨA VỤ CƠ BẢN CỦA CÔNG DÂN

Tôi xin sao chép ra đây tất cả những điều của hiến pháp 2013 về quyền con người và quyền công dân để ai bị chính quyền bắt bớ đàn áp thì bit mà thực hiện quyền Bất tuân dân sự - của mình.


Điều 14  
1. Ở nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, các quyền con người, quyền công dân về chính trị, dân sự, kinh tế, văn hóa, xã hội được công nhận, tôn trọng, bảo vệ, bảo đảm theo Hiến pháp và pháp luật.
2. Quyền con người, quyền công dân chỉ có thể bị hạn chế theo quy định của luật trong trường hợp cần thiết vì lý do quốc phòng, an ninh quốc gia, trật tự, an toàn xã hội, đạo đức xã hội, sức khỏe của cộng đồng.

Điều 15
1. Quyền công dân không tách rời nghĩa vụ công dân.
2. Mọi người có nghĩa vụ tôn trọng quyền của người khác.
3. Công dân có trách nhiệm thực hiện nghĩa vụ đối với Nhà nước và xã hội.
4. Việc thực hiện quyền con người, quyền công dân không được xâm phạm lợi ích quốc gia, dân tộc, quyền và lợi ích hợp pháp của người khác.

Điều 16
1. Mọi người đều bình đẳng trước pháp luật.
2. Không ai bị phân biệt đối xử trong đời sống chính trị, dân sự, kinh tế, văn hóa, xã hội.

Điều 17  
1. Công dân nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam là người có quốc tịch Việt Nam.
2. Công dân Việt Nam không thể bị trục xuất, giao nộp cho nhà nước khác.
3. Công dân Việt Nam ở nước ngoài được Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam bảo hộ.

Điều 18  
1. Người Việt Nam định cư ở nước ngoài là bộ phận không tách rời của cộng đồng dân tộc Việt Nam.
 2. Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam khuyến khích và tạo điều kiện để người Việt Nam định cư ở nước ngoài giữ gìn và phát huy bản sắc văn hóa dân tộc Việt Nam, giữ quan hệ gắn bó với gia đình và quê hương, góp phần xây dựng quê hương, đất nước.

Điều 19
Mọi người có quyền sống. Tính mạng con người được pháp luật bảo hộ. Không ai bị tước đoạt tính mạng trái luật.

Điều 20  
1. Mọi người có quyền bất khả xâm phạm về thân thể, được pháp luật bảo hộ về sức khoẻ, danh dự và nhân phẩm; không bị tra tấn, bạo lực, truy bức, nhục hình hay bất kỳ hình thức đối xử nào khác xâm phạm thân thể, sức khỏe, xúc phạm danh dự, nhân phẩm.
2. Không ai bị bắt nếu không có quyết định của Toà án nhân dân, quyết định hoặc phê chuẩn của Viện kiểm sát nhân dân, trừ trường hợp phạm tội quả tang. Việc bắt, giam, giữ người do luật định.
3. Mọi người có quyền hiến mô, bộ phận cơ thể người và hiến xác theo quy định của luật. Việc thử nghiệm y học, dược học, khoa học hay bất kỳ hình thức thử nghiệm nào khác trên cơ thể người phải có sự đồng ý của người được thử nghiệm.

Điều 21
1. Mọi người có quyền bất khả xâm phạm về đời sống riêng tư, bí mật cá nhân và bí mật gia đình; có quyền bảo vệ danh dự, uy tín của mình.
Thông tin về đời sống riêng tư, bí mật cá nhân, bí mật gia đình được pháp luật bảo đảm an toàn.
2. Mọi người có quyền bí mật thư tín, điện thoại, điện tín và các hình thức trao đổi thông tin riêng tư khác.
Không ai được bóc mở, kiểm soát, thu giữ trái luật thư tín, điện thoại, điện tín và các hình thức trao đổi thông tin riêng tư của người khác.

Điều 22  
1. Công dân có quyền có nơi ở hợp pháp.
2. Mọi người có quyền bất khả xâm phạm về chỗ ở. Không ai được tự ý vào chỗ ở của người khác nếu không được người đó đồng ý.
3. Việc khám xét chỗ ở do luật định.

Điều 23
Công dân có quyền tự do đi lại và cư trú ở trong nước, có quyền ra nước ngoài và từ nước ngoài về nước. Việc thực hiện các quyền này do pháp luật quy định.

Điều 24
1. Mọi người có quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo, theo hoặc không theo một tôn giáo nào. Các tôn giáo bình đẳng trước pháp luật.
2. Nhà nước tôn trọng và bảo hộ quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo.
3. Không ai được xâm phạm tự do tín ngưỡng, tôn giáo hoặc lợi dụng tín ngưỡng, tôn giáo để vi phạm pháp luật.

Điều 25
Công dân có quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, tiếp cận thông tin, hội họp, lập hội, biểu tình. Việc thực hiện các quyền này do pháp luật quy định.

Điều 26  
1. Công dân nam, nữ bình đẳng về mọi mặt. Nhà nước có chính sách bảo đảm quyền và cơ hội bình đẳng giới.
2. Nhà nước, xã hội và gia đình tạo điều kiện để phụ nữ phát triển toàn diện, phát huy vai trò của mình trong xã hội.
3. Nghiêm cấm phân biệt đối xử về giới.

Điều 27  
Công dân đủ mười tám tuổi trở lên có quyền bầu cử và đủ hai mươi mốt tuổi trở lên có quyền ứng cử vào Quốc hội, Hội đồng nhân dân. Việc thực hiện các quyền này do luật định.

Điều 28
1. Công dân có quyền tham gia quản lý nhà nước và xã hội, tham gia thảo luận và kiến nghị với cơ quan nhà nước về các vấn đề của cơ sở, địa phương và cả nước.
2. Nhà nước tạo điều kiện để công dân tham gia quản lý nhà nước và xã hội; công khai, minh bạch trong việc tiếp nhận, phản hồi ý kiến, kiến nghị của công dân.

Điều 29  
Công dân đủ mười tám tuổi trở lên có quyền biểu quyết khi Nhà nước tổ chức trưng cầu ý dân.

Điều 30  
1. Mọi người có quyền khiếu nại, tố cáo với cơ quan, tổ chức, cá nhân có thẩm quyền về những việc làm trái pháp luật của cơ quan, tổ chức, cá nhân.
2. Cơ quan, tổ chức, cá nhân có thẩm quyền phải tiếp nhận, giải quyết khiếu nại, tố cáo. Người bị thiệt hại có quyền được bồi thường về vật chất, tinh thần và phục hồi danh dự theo quy định của pháp luật.
3. Nghiêm cấm việc trả thù người khiếu nại, tố cáo hoặc lợi dụng quyền khiếu nại, tố cáo để vu khống, vu cáo làm hại người khác.

Điều 31  
1. Người bị buộc tội được coi là không có tội cho đến khi được chứng minh theo trình tự luật định và có bản án kết tội của Tòa án đã có hiệu lực pháp luật.
2. Người bị buộc tội phải được Tòa án xét xử kịp thời trong thời hạn luật định, công bằng, công khai. Trường hợp xét xử kín theo quy định của luật thì việc tuyên án phải được công khai.
3. Không ai bị kết án hai lần vì một tội phạm.
4. Người bị bắt, tạm giữ, tạm giam, khởi tố, điều tra, truy tố, xét xử có quyền tự bào chữa, nhờ luật sư hoặc người khác bào chữa.
5. Người bị bắt, tạm giữ, tạm giam, khởi tố, điều tra, truy tố, xét xử, thi hành án trái pháp luật có quyền được bồi thường thiệt hại về vật chất, tinh thần và phục hồi danh dự. Người vi phạm pháp luật trong việc bắt, giam, giữ, khởi tố, điều tra, truy tố, xét xử, thi hành án gây thiệt hại cho người khác phải bị xử lý theo pháp luật.

Điều 32
1. Mọi người có quyền sở hữu về thu nhập hợp pháp, của cải để dành, nhà ở, tư liệu sinh hoạt, tư liệu sản xuất, phần vốn góp trong doanh nghiệp hoặc trong các tổ chức kinh tế khác.
2. Quyền sở hữu tư nhân và quyền thừa kế được pháp luật bảo hộ.
3. Trường hợp thật cần thiết vì lý do quốc phòng, an ninh hoặc vì lợi ích quốc gia, tình trạng khẩn cấp, phòng, chống thiên tai, Nhà nước trưng mua hoặc trưng dụng có bồi thường tài sản của tổ chức, cá nhân theo giá thị trường.

Điều 33  
Mọi người có quyền tự do kinh doanh trong những ngành nghề mà pháp luật không cấm.

Điều 34
Công dân có quyền được bảo đảm an sinh xã hội.

Điều 35
1. Công dân có quyền làm việc, lựa chọn nghề nghiệp, việc làm và nơi làm việc.
2. Người làm công ăn lương được bảo đảm các điều kiện làm việc công bằng, an toàn; được hưởng lương, chế độ nghỉ ngơi.  
3. Nghiêm cấm phân biệt đối xử, cưỡng bức lao động, sử dụng nhân công dưới độ tuổi lao động tối thiểu.

Điều 36
1. Nam, nữ có quyền kết hôn, ly hôn. Hôn nhân theo nguyên tắc tự nguyện, tiến bộ, một vợ một chồng, vợ chồng bình đẳng, tôn trọng lẫn nhau.
 2. Nhà nước bảo hộ hôn nhân và gia đình, bảo hộ quyền lợi của người mẹ và trẻ em.

 Điều 37  
1. Trẻ em được Nhà nước, gia đình và xã hội bảo vệ, chăm sóc và giáo dục; được tham gia vào các vấn đề về trẻ em. Nghiêm cấm xâm hại, hành hạ, ngược đãi, bỏ mặc, lạm dụng, bóc lột sức lao động và những hành vi khác vi phạm quyền trẻ em.
2. Thanh niên được Nhà nước, gia đình và xã hội tạo điều kiện học tập, lao động, giải trí, phát triển thể lực, trí tuệ, bồi dưỡng đạo đức, truyền thống dân tộc, ý thức công dân; đi đầu trong công cuộc lao động sáng tạo và bảo vệ Tổ quốc.
3. Người cao tuổi được Nhà nước, gia đình và xã hội tôn trọng, chăm sóc và phát huy vai trò trong sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc.

Điều 38
1. Mọi người có quyền được bảo vệ, chăm sóc sức khỏe, bình đẳng trong việc sử dụng các dịch vụ y tế và có nghĩa vụ thực hiện các quy định về phòng bệnh, khám bệnh, chữa bệnh.
2. Nghiêm cấm các hành vi đe dọa cuộc sống, sức khỏe của người khác và cộng đồng.

Điều 39  
Công dân có quyền và nghĩa vụ học tập.

Điều 40
Mọi người có quyền nghiên cứu khoa học và công nghệ, sáng tạo văn học, nghệ thuật và thụ hưởng lợi ích từ các hoạt động đó.

Điều 41  
Mọi người có quyền hưởng thụ và tiếp cận các giá trị văn hoá, tham gia vào đời sống văn hóa, sử dụng các cơ sở văn hóa.

Điều 42
Công dân có quyền xác định dân tộc của mình, sử dụng ngôn ngữ mẹ đẻ, lựa chọn ngôn ngữ giao tiếp.

Điều 43  
Mọi người có quyền được sống trong môi trường trong lành và có nghĩa vụ bảo vệ môi trường.

Điều 44
Công dân có nghĩa vụ trung thành với Tổ quốc.
Phản bội Tổ quốc là tội nặng nhất.

Điều 45
1. Bảo vệ Tổ quốc là nghĩa vụ thiêng liêng và quyền cao quý của công dân.
2. Công dân phải thực hiện nghĩa vụ quân sự và tham gia xây dựng nền quốc phòng toàn dân.

Điều 46
Công dân có nghĩa vụ tuân theo Hiến pháp và pháp luật; tham gia bảo vệ an ninh quốc gia, trật tự, an toàn xã hội và chấp hành những quy tắc sinh hoạt công cộng.

Điều 47
Mọi người có nghĩa vụ nộp thuế theo luật định.

Điều 48
Người nước ngoài cư trú ở Việt Nam phải tuân theo Hiến pháp và pháp luật Việt Nam; được bảo hộ tính mạng, tài sản và các quyền, lợi ích chính đáng theo pháp luật Việt Nam.

Điều 49  
Người nước ngoài đấu tranh vì tự do và độc lập dân tộc, vì chủ nghĩa xã hội, dân chủ và hòa bình hoặc vì sự nghiệp khoa học mà bị bức hại thì được Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam xem xét cho cư trú.
(Nguồn: Văn phòng Quốc hội)

Sài Gòn, 12:23’ ngày thứ Hai, 16/5/2016

Saturday, May 14, 2016

TỔ CHỨC NHÂN QUYỀN LIÊN HIỆP QUỐC CẦN THÔNG TIN LÊN ÁN THỔ NHĨ KỲ, GAMBIA VÀ VIỆT NAM


HÃY CHIA SẺ THÔNG TIN NÀY CHO NHỮNG NGƯỜI BIỂU TÌNH ĐÃ BỊ CHÍNH QUYỀN CỘNG SẢN VIỆT NAM ĐÀN ÁP!!!

Tổ chức nhân quyền của Liên Hiệp Quốc - United Nations Human Rights - đóng tại Geneva, Thụy Sỹ vừa ra thông báo về vi phạm nhân quyền ở 3 quốc gia:

1. Thổ Nhĩ Kỳ ngăn cấm tổ chức này đến khảo sát tình hình tại Đông Nam nước này trong thực trạng đàn áp dân vừa qua.

2. Gambia về việc đàn áp người biểu tình ôn hòa vào 2 ngày 14 và 16 tháng 4 năm 2016.

3. Việt Nam về sự gia tăng đàn áp người biểu tình ôn hòa về vụ cá chết hàng loạt do môi trường, trong đó có cả đánh phụ nữ và trẻ em.

Tổ chức Nhân quyền Liên Hiệp Quốc cần các bạn cung cấp thông tin đàn áp nhân quyền ở Việt Nam theo các địa chỉ sau:

I. NHÂN VIÊN CỦA TỔ CHỨC NHÂN QUYỀN LHQ:

1. Rupert Colville: số điện thoại:  +41 22 917 9767, và email: rcolville@ohchr.org hoặc,
 2. Cécile Pouilly: số điện thoại: +41 22 917 9310 và email: cpouilly@ohchr.org

II. CÁC ĐỊA CHỈ THÔNG TIN ĐẠI CHÚNG CỦA TỔ CHỨC NHÂN QUYỀN LHQ:

1. Twitter: @UNHumanRights
2. Facebook: United Nations Human Rights
3. Instagram: unitednationshumanrights
4. Google+: unitednationshumanrights
5. Youtube: unohchr

Sài Gòn, 14:39’ ngày thứ Bảy, 14/5/2016

Thursday, May 12, 2016

BẮT TRẺ ĐỒNG XANH - VÕ PHIẾN


Nhà văn Võ Phiến tên thật là Đoàn Thế Nhơn, bút hiệu của ông là nói lái tên vợ ông là Viễn Phố. Ông là giáo viên thời Việt Minh, ông không bị dụ đi tập kết ra Bắc và sau này làm việc cho bộ truyền thông Việt Nam Cộng Hòa, sau đó tỵ nạn ở Santa Ana, Califonia và qua đời ở đây ngày 20/9/2015. Gia đình ông có ông em ruột tên Đoàn Thế Hối tập kết ra Bắc cũng làm nhà văn lấy tên Lê Vĩnh Hòa, rồi quay lại vào Nam chết trận làm liệt sĩ. Tôi đưa lại bài viết dài này của ông Võ Phiến viết tháng 10/1968 trong Tạp Bút của ông như một tiên tri cả dân tộc Việt cho đến hôm nay. Công lao lớn nhất của ông Võ Phiến không chỉ là một gia tài đồ sộ văn chương, mà công lao tổng quan và đúc kết toàn bộ 20 năm văn học miền Nam bị cộng sản đã xóa sạch.



BẮT TRẺ ĐỒNG XANH(*)

Trong những ngày gần đây ai nấy chỉ những xôn xao về chuyện ngưng chiến: Bao lâu nữa nhỉ? Làm gì bây giờ?

Trong bao nhiêu năm trời, chúng ta đã quen với nếp sống chiến tranh đến nỗi hòa bình làm chúng ta bối rối. Nhưng thiết tưởng ngưng chiến không đáng làm chúng ta bận tâm đến thế. Chiến tranh này sắp kết thúc, bằng cách này hay cách khác, hoặc sớm hơn một ít hoặc chậm hơn một ít. Chuyện phải đến rồi sẽ đến, nó xảy đến ra sao dường như cũng đã được trù liệu.

Cái đáng bận tâm là những điều tiếp theo cuộc ngưng chiến ấy.

— Thì các vị lãnh đạo của chúng ta đã tiên liệu rồi: đấu tranh chính trị chứ gì? kinh tế hậu chiến chứ gì?

Đấu tranh chính trị, nó hiển nhiên quá, nó sờ sờ ra đấy, tưởng như rờ mó được. Nói rằng trong giai đoạn tới ta với cộng sản phải đấu tranh chính trị với nhau, nói thế gần như không phải là tiên liệu gì ráo. Đó là đối phó. Chuyện ấy đến ngay trước mắt rồi, ta buộc lòng phải đối phó tức khắc, thế thôi.

Nhưng nói thế còn là khá. Hầu hết mọi người chỉ chăm vào những cái gần hơn nữa: hàng mấy trăm ký giả mỗi tuần bu đến phòng họp báo của các phái đoàn Hoa Kỳ và Bắc Việt để ghi lấy dăm ba câu tuyên bố loanh quanh, các bình luận gia khét tiếng của báo này báo kia, đài này đài nọ bóp trán suy đoán xem lúc nào thì ngưng oanh tạc dưới vĩ tuyến 19 v.v… Thiên hạ theo dõi ý kiến của họ.

Trong lúc ấy nhóm lãnh đạo ở Hà Nội lặng lẽ lo liệu công việc mai sau: tức một cuộc chiến tranh khác. Một cuộc chiến tranh quân sự hẳn hòi. Và họ tiến hành thực hiện chuẩn bị, ngoài sự chú ý của dư luận: các bình luận gia có tiếng, khét hay không khét, gần như không mảy may quan tâm đến chuyện ấy.

Thế mà đó mới là chuyện đáng quan tâm. Thiết tưởng là chuyện đáng quan tâm hơn cả vào lúc này. Bởi vì nếu ta mù tịt về ý định của đối phương trong tương lai thì trong cuộc đối thoại thương thuyết với họ hiện thời ta làm sao biết đặt ra những điều kiện cần thiết?
Cuộc bắn giết sắp tới giữa Miền Nam và Miền Bắc đã được cộng sản xếp đặt từ lúc này, cũng như cuộc bắn giết thê thảm mười năm qua được họ xếp đặt từ trước tháng 7-1954, trước ngày đình chiến theo hiệp định Genève.

Thượng tuần tháng 7-68 một nhóm luật gia họp ở Grenoble buộc Hoa Kỳ vào tội gây chiến tại Việt Nam. Sau đó, nhóm luật gia tranh đấu chính trị Việt Nam họp tại Sài Gòn cãi lại: Mặt trận Giải phóng Miền Nam đã thành lập từ năm 1958 và ra mắt ngày 20-12-1960, còn người lính Mỹ đầu tiên chỉ mới tử trận trên lãnh thổ Miền Nam ngày 22-12-61.
Người của pháp luật, họ cãi lý với nhau, họ bắt bẻ nhau như thế. Không hiểu sao họ chỉ nói tới Mặt trận Giải phóng Miền Nam. Trước họ, nhiều người đã đi ngược lên tới Mặt trận Tổ quốc, và xa hơn Mặt trận Tổ quốc: tới cái nghị quyết của đảng Lao động đã đẻ ra Mặt trận này.

Mặt trận này, mặt trận nọ…, đó là những bằng chứng đã có tên gọi. Chờ cho cộng sản đặt tên rõ ràng các hoạt động của họ mới chịu cho rằng họ hoạt động tức là nghĩ tệ về họ nhiều quá. Họ đâu có chậm chạp như vậy? Trước những hoạt động có tên gọi đã từng xảy ra nhiều hoạt động không tên gọi, và trước cả các hoạt động không tên là những toan tính xếp đặt kỹ càng.

Khi họ nhận thấy không thể thanh toán cả nước Việt Nam một lần, mà phải chấp nhận điều đình với Pháp để giữ lấy nửa nước, thì họ đã đặt ngay vấn đề: còn lại nửa nước kia, phải giải quyết ra sao? Và họ đặt kế hoạch “giải quyết”, cùng lúc với kế hoạch điều đình. Nghĩa là vào năm 1954, chứ không phải năm 1958.

Thật vậy, hiệp định đình chiến vừa ký kết, thì những điều khoản ngưng cuộc chiến tranh bấy giờ được họ thi hành đồng thời với những điều chuẩn bị cuộc chiến tranh sau. Đồng thời, không muộn hơn một ngày nào.

Lúc ấy chính quyền quốc gia lo đùm túm kéo nhau vào Nam, và tổ chức cuộc di cư cho đồng bào Miền Bắc. Di cư là đi cả nam lẫn nữ, cả già lẫn trẻ: công chức già thì vào theo nhà nước để lãnh hương hưu, các cụ cố thì theo con cháu vào để được nuôi nấng và chết giữa đám con cháu v.v…

Bộ đội tập kết ra Bắc, 1954

Cũng lúc ấy, cộng sản lo liệu công việc của họ có lớp lang:
— Vũ khí, họ chôn giấu lại một số ở Miền Nam;
— Cán bộ và binh sĩ, họ chọn lựa một số cho ở lại: có hạng được bố trí để len lỏi vào các cơ quan quốc gia, có hạng trở về cuộc sống thường dân chờ thời cơ, có hạng đổi vùng để hoạt động, có hạng vừa lẩn trốn vừa bám lấy địa phương để hoạt động v.v…
— Địa chủ, phú nông, trót bị ngược đãi tù tội, đều được tha thứ, giải thích, dỗ dành để xóa bỏ hận thù. Những thành phần không dỗ dành được thì họ thủ tiêu, vì xét nguy hiểm đối với tính mạng những cán bộ nằm vùng của họ;
— Tập kết theo nguyên tắc: Đưa ra Bắc hạng trai trẻ có thể làm việc đắc lực và sản xuất giỏi cùng hạng có uy tín có khả năng; bỏ lại trong Nam hạng lão nhược có thể làm một gánh nặng cho quốc gia. Cố ý gây phân ly chia cách, làm thế nào để mỗi gia đình đều có kẻ đi người ở;
— Gấp rút tạo thêm nhiều liên hệ giữa thành phần tập kết ra Bắc và dân chúng Miền Nam: đặc biệt là tổ chức những đám cưới cấp tốc khiến cho hàng chục vạn binh sĩ và cán bộ Việt cộng ra đi bỏ lại trong Nam bấy nhiêu cô vợ trẻ, có những cô chỉ ăn ở với chồng được đôi ba hôm.

Bấy nhiêu cô vợ trẻ và gấp đôi gấp ba chừng ấy cha mẹ già cùng cô cậu chú bác v.v… là một lực lượng đáng kể. Bằng chính sách tập kết và gây liên hệ này, cộng sản cưỡng bức một số người về sau phải làm nội tuyến cho chúng.

Ngay từ đầu, tình cảm của những người này đã hướng về Bắc, theo bóng kẻ thân yêu. Thái độ và hoàn cảnh éo le của họ khiến nhà chức trách địa phương lo ngại, đề phòng. Do đó, họ thành một khối người dần dần sống cách biệt, nếu không là đối lập với chính quyền miền Nam. Một vài trường hợp đối xử vụng về bị khai thác, một vài sự hiểu lầm bị xuyên tạc: thế là mâu thuẫn giữa hai bên trở thành trầm trọng. Rồi một ngày kia, chuyện được tính trước sẽ xảy ra. Xin thử tưởng tượng: gia đình có đứa con hay người chồng ra Bắc năm 1954, hai năm sau, một đêm nào đó, có kẻ lạ mặt lẻn vào nhà, lén lút trao cho xem một lá thư và một tấm hình mới nhất của con hay của chồng từ Bắc mang vào, gia đình nọ làm sao nỡ tố giác kẻ lạ mặt, dù biết họ đang gây loạn. Đã không tố giác được, tất phải che giấu, nuôi dưỡng mối liên lạc. Từ việc này đến việc khác, gia đình nọ dần dần đi sâu vào sự cộng tác với tổ chức bí mật của đối phương, chịu mệnh lệnh của họ, rốt cuộc gia nhập hẳn vào hàng ngũ của họ.

Chính vì như thế mà thư từ hình bóng của cán binh tập kết có giá trị đặc biệt quan trọng: những năm 1956, 57, 58, cán bộ từ ngoài Bắc xâm nhập vào hoạt động, trong người họ bao giờ cũng mang theo một số thư từ, hình bóng của cán binh tập kết. Đó là lợi khí hết sức đắc dụng giúp họ đặt các cơ sở quần chúng đầu tiên.

Gây được cơ sở quần chúng, vận động được sự đóng góp số lương thực tiền bạc cần thiết để nuôi quân rồi, bấy giờ các lực lượng vũ trang tại chỗ bắt đầu được thành lập, các lực lượng vũ trang ngoài Bắc kéo vào. Sau đó mới có cái Mặt trận Giải phóng ra đời.

Như vậy, cuộc chiến hiện nay không hề khởi đầu từ những bất mãn chống một chế độ độc tài gia đình trị, không hề khởi đầu từ sau việc chính quyền Sài Gòn từ chối cuộc tổng tuyển cử 1956, không hề khởi đầu từ ngày khai sanh mặt trận nọ mặt trận kia.

Cuộc chiến này xuất hiện ngay từ những cuộc liên hoan chia tay giữa kẻ ở người đi trong thời hạn 300 ngày tập kết, những cuộc liên hoan có hát có múa, có bánh trái tiệc tùng… Nó xuất hiện ngay từ những đám cưới vội vã sau ngày đình chiến, những đám cưới lắm khi tổ chức tập thể, do trưởng cơ quan, trưởng đơn vị chủ tọa. Nạn nhân đầu tiên của cuộc chiến này không phải là những kẻ ngã gục vào 1958, 1959, mà là những cô gái tức khắc biến thành góa bụa từ 1954.

Dân chúng Miền Nam ai nấy đều biết những bận rộn tới tấp, những công việc bề bộn ngổn ngang mà nhà cầm quyền cộng sản hồi ấy phải làm cho kịp trước khi rút ra Bắc. Trong hoàn cảnh rộn ràng bấy giờ, nếu không vì lý do quan trọng, chắc chắc đảng và nhà nước cộng sản hồi ấy không đến nỗi quá sốt sắng lo cưới vợ cho cán binh như thế. Chắc chắn. Dù tìm trong bất cứ thời kỳ lịch sử nào của bất cứ dân tộc nào, cũng hiếm thấy một trường hợp chính phủ lo vợ cho quan binh túi bụi đến chừng ấy.

Cũng như hiện nay, trong giai đoạn ác liệt sau cùng của chiến cuộc tại miền Nam này, nếu không vì lý do quan trọng, đảng và nhà nước cộng sản nhất định không bao giờ khổ công gom góp thiếu nhi ở đây đưa ra Bắc, trải qua bao nhiêu gian nan khó nhọc, trong những điều kiện di chuyển nguy hiểm đến nỗi cả các binh sĩ khỏe mạnh của họ cũng phải hao mòn suy kiệt dọc đường.

Đưa thiếu nhi Miền Nam ra Bắc, không phải cộng sản họ nhằm làm nhẹ một gánh nặng nuôi dưỡng, giúp các ông tổng trưởng Kinh tế hoặc Xã hội của chúng ta. Mọi người đều rõ, tại Bắc Việt và Trung Cộng, người ta tiết giảm sinh sản rất gắt gao: họ hạn chế hôn nhân, hạn chế luyến ái.

Đưa thiếu nhi Miền Nam ra Bắc, cũng không phải cộng sản họ nhằm giúp ông tổng trưởng Giáo dục của chúng ta một tay để giải quyết nạn thiếu trường ở trong này.
Trong giới quan sát nhiều kẻ bảo rằng Bắc Việt kiệt quệ rồi, không đủ sức kéo dài chiến tranh nữa, họ bối rối lắm, luống cuống lắm. Dù không tin vào nhận định ấy, ít ra cũng phải chịu rằng lúc này họ bận trăm công nghìn việc, nếu chuyện bắt trẻ Miền Nam không có một tầm quan trọng đặc biệt thì họ không hơi đâu nghĩ đến. Đàng này họ đang ra sức thực hiện một kế hoạch bắt trẻ qui mô trên một phạm vi hết sức rộng lớn: đồng loạt, người ta phát giác ra trẻ em bị bắt ở khắp nơi trên toàn quốc Việt Nam Cộng hòa, từ Quảng Trị, Thừa Thiên, Pleiku, Kontum, đến Mỹ Tho, Cà Mau, người ta gặp những toán trẻ em chuyển ra Bắc Việt bằng phi cơ từ Cam-bốt, hoặc bị dẫn đi lũ lượt trên đường mòn Hồ Chí Minh, nghĩa là bằng mọi phương tiện, một cách gấp gáp.

Họ bổ sung quân số đó chăng? — Không đâu. Trẻ bị bắt có hạng mới tám chín tuổi. 

Trong những trường hợp khẩn cấp, họ có thể tạm sử dụng một số trẻ con bắt được ngay tại địa phương; chứ thành lập những đơn vị con nít như thế để dùng ngay vào chiến cuộc này là chuyện điên rồ. Không phải bổ sung quân số đưa vào chiến cuộc đang kết thúc đâu, mà là họ đang tổ chức chiến cuộc mai sau đấy.

Đem chút ít kinh nghiệm về lần trước để suy nghiệm về lần này, chúng ta thấy trước dăm ba điều họ sẽ làm sau khi thỏa ước ngưng chiến được ký kết:
— Họ sẽ bỏ lại Miền Nam tất cả những thương phế binh, những cán bộ lâm nạn, tàn tật v.v… Mang mỗi phần tử vô dụng như thế về Bắc chỉ gây thêm xúc động tâm lý trong quần chúng ngoài ấy; để hạng ấy ở lại, họ tạo thêm gánh nặng cho kinh tế Miền Nam;
— Lúc cuộc “chiến tranh chính trị” mà các nhà lãnh đạo Miền Nam vẫn nói được bắt đầu, thì bao nhiêu ức vạn gia đình có con cháu ra Bắc (và những cô gái có chồng lính cưới vội cưới vàng trước khi về Bắc nữa) hóa ra những thành phần mà chánh quyền ta không sao lôi kéo tranh thủ nổi. Lòng họ hướng về những con tin ở ngoài Bắc, phân nửa sinh mạng họ do nhà đương cuộc Miền Bắc định đoạt. Thái độ của họ khiến nhà chức trách địa phương có thể phạm vào vài biện pháp kỳ thị vụng về: thế là phát sinh mâu thuẫn, bất mãn, chống đối v.v…
— Một ngày nào đó, những cán bộ từ Bắc lại lén lút xâm nhập , mang theo thư từ của con, của chồng họ: họ mừng như mở cờ trong bụng. Họ bắt tay cộng tác với những cán bộ nọ, cùng nhau hoạt động để tạo điều kiện cho chồng con họ sớm trở về ồ ạt theo những đơn vị Nam xâm v.v…

Cán binh gốc người Miền Nam đưa ra Bắc, rồi lại phái trở vào có nhiều cái lợi: khi được lệnh vào Nam hoạt động, họ mừng rỡ vì có cơ hội về quê; họ ra đi lặng lẽ, không có bà con thân thuộc ở Bắc nên không gây xao xuyến gì trong dân chúng, vừa giữ được yếu tố bí mật vừa tránh được tác động tâm lý bất lợi; họ lại được mong chờ đón đợi ở Miền Nam; và họ thông thạo am hiểu về dân tình cùng địa thế Miền Nam.

Như thế, chủ trương bắt đám trẻ em ở miền đồng bằng Nam Việt bát ngát, phì nhiêu đem ra xứ Bắc đông người đất hẹp, nhà cầm quyền Hà Nội chính đang bắt đầu chiến cuộc mai sau ngay từ lúc này, lúc mà chúng ta còn đang xôn xao mong ước ngưng chỉ chiến cuộc hiện tại. Nói họ bắt đầu lúc này cũng chưa đúng: thực ra các tài liệu về “Vấn đề gửi các cháu ra Miền Bắc” đã được phổ biến trong hàng ngũ cộng sản từ tháng 4-68, và thúc giục thực hiện trước mùa mưa năm nay. Tháng 4-68, tức là liền ngay sau khi tổng thống Mỹ mở miệng thốt ra vài dấu hiệu tỏ ý xuống thang chiến tranh để đi tới điều đình.

Điều đình để nghỉ ngơi, đối với Mỹ và chúng ta là thở ra một hơi dài nhẹ nhõm. Điều đình đối với cộng sản là bỏ cuộc nửa chừng, là đành không ăn được keo này. Thua keo này họ bày liền keo khác ngay, vì ngưng chiến thế nầy, theo họ, là một sự dở dang, là chưa hoàn tất công việc. “Thế này rồi thôi luôn hả? Nói thế mà nghe được! Sao có thể quan niệm một cách giải quyết giản đơn, vô duyên đến thế?”

Ý tưởng về ngưng chiến của chúng ta dính liền với một mơ ước xây dựng: bao nhiêu tỷ bạc cho Miền Nam, bao nhiêu tỷ bạc cho Miền Bắc, trao đổi kinh tế ra sao, trao đổi văn hóa thế nào v.v… Ý tưởng về ngưng chiến của cộng sản dính liền với một kế hoạch tấn công quân sự. Và những nạn nhân đầu tiên của trận chiến tương lai là những đứa bé con và bố mẹ chúng đã chịu đau thương từ sáu tháng qua rồi. Trận chiến tranh tương lai đã chọn nạn nhân của nó trong đám trẻ thơ, đàn bà Miền Nam, để biến họ thành con côi vợ góa. Xong rồi. Việc đã bắt đầu từ nửa năm nay rồi.

Trước một đối thủ như thế, thái độ của những chính khách Việt Mỹ hằng ngày đấm ngực đồm độp, băn khoăn, tự trách mình cái lỗi không kết thúc được chiến cuộc, thái độ ấy ngây ngô đã đành. Thái độ của những người hớn hở với một kế hoạch kinh tế hậu chiến nào đó, nghĩ cho cùng cũng mỉa mai tội nghiệp: liệu rồi hưởng được mấy năm hòa bình trước mắt mà hí hửng tính chuyện xây dựng, mà mơ cảnh thịnh vượng? Rồi đến thái độ của những kẻ nhìn xa để báo động về một cuộc chiến tranh chính trị: bảo rằng đối phương rồi đây chỉ có hoạt động chính trị, như vậy không khác gì chỉ vào con cọp mà gọi là con chó. Gần như tự lừa mình, như giúp địch ngụy trang.

Dù cho chỉ có chiến tranh chính trị với nhau, đố ai, đố đảng phái nào, liên minh nào, phong trào nào của chúng ta mà thuyết phục được mấy vạn ông bà cha mẹ có con cháu ở Bắc, mấy vạn góa phụ có chồng ở Bắc, thuyết phục được họ thành thực theo ta? Chỉ nắm lấy chừng ấy vạn người, cộng sản Bắc Việt đã có trong tay một lực lượng to lớn hơn mọi đoàn thể chính trị của chúng ta, lực lượng nằm ngay trong lòng quần chúng ta, hàng ngũ ta, mà hoạt động. Ấy là chỉ so sánh về lượng. Mặt khác, trong số các đoàn viên phong trào quốc gia, đảng viên quốc gia v.v… hạng thực sự nhiệt thành vì lý tưởng được bao nhiêu? Và riêng trong hạng nhiệt thành có được bao nhiêu kẻ mà lòng thiết tha đối với lý tưởng có thể mạnh hơn lòng thiết tha với chồng con của những phần tử bị cộng sản lợi dụng kia?

Dù cho chỉ có đấu tranh chính trị với nhau thôi, chúng ta đã bất lợi như thế. Huống chi đó chỉ là hành vi tốt lành lương thiện mà ta gán cho đối phương. Còn họ…, nếu vạn nhất trong thời gian năm bảy năm sắp tới mà đất nước này thoát khỏi một trận chiến tranh nữa, thì đó là ý trời, không phải là ý của họ đâu.

Ý của họ, nó tàn nhẫn đến nỗi chúng ta không dự liệu tới, không tưởng tượng được. Đó là chỗ nhược của ta.

Năm 1954, sau chín năm ê chề mòn mỏi vì chiến tranh, thấy hòa bình ai nấy nhẹ nhõm; nếu có kẻ nào lúc đó mà xếp đặt một cuộc tàn sát nữa, kẻ ấy tất gan đồng dạ sắt. — Thì Hồ Chí Minh đã xếp đặt cuộc tàn sát ngay vào thời kỳ ấy.

Năm 1968, sau hăm ba năm chiến tranh thảm khốc, nghe nói hòa bình mọi người mừng rơn. Nghĩ tới hàng triệu người đã bỏ thây trong thời gian qua, ai cũng tưởng làm người Việt Nam mà có kẻ dám để ý nghĩ mon men đến chiến tranh nữa, kẻ ấy thật mặt dày mày dạn, tán tận lương tâm. — Thì Hồ Chí Minh chính đang xếp đặt thêm một cuộc chiến tranh.

Vậy mà ông ta vẫn an nhiên hưởng sự trọng vọng của bao nhiêu người, kể cả người Việt Nam! Cho hay cái sản phẩm quái dị của thế kỷ văn minh này là tuyên truyền chính trị, nó có một ma lực mê hoặc phi thường. Không phải thứ tuyên truyền yếu ớt vận dụng một cách khó khăn trong khung cảnh các nước tự do, mà là thứ tuyên truyền một chiều, qui mô, toàn diện, có thể sử dụng các quyền lợi kinh tế hỗ trợ cho nó như ở tại các quốc gia độc tài: Nga xô, Trung cộng, Bắc Việt, Đức quốc xã v.v…

Và Hồ Chí Minh không phải chỉ được thứ tuyên truyền ấy xóa cho mình cái chân tướng hiếu sát phi nhân. Ông ta còn hóa thành thiên tài lỗi lạc dưới mắt nhiều người vì đã tổ chức giặc giã trong một phần tư thế kỷ để giành nửa nước, trong khi tại khắp các nước Á Phi, những lãnh tụ bất tài nhất cũng dần dần thu hồi được độc lập toàn vẹn cho quốc gia họ với những tổn thất nhẹ hơn nhiều. Ông ta còn hóa thành chính trị gia khôn ngoan, thành “cha già dân tộc” dưới mắt nhiều người, trong khi ở các xứ khác cùng lâm vào tình trạng lưỡng phân không có chính quyền nào nỡ giải quyết tình trạng một cách vô hiệu mà bất nhân đến thế, trải bao nhiêu năm cứ nhất mực khăng khăng chủ trương hết cuộc tàn sát này đến cuộc tàn sát nọ, không một mảy may sờn lòng xúc cảm trước cảnh chết chóc thê thảm làm cho cả nhân loại đều ái ngại.

Người như thế, không biết lòng dạ ra sao, tim óc ra sao. Bảo rằng cùng trong một người, vừa chứa đầy những kế hoạch xua ngay đồng bào mình vào chiến tranh liên tiếp vừa có chỗ cho tình yêu thương đồng bào, thật không thể hiểu thấu.

Những lời trên đây không được nhã nhặn. Quả thật không nhã nhặn. Và kẻ viết ra phải lấy làm ngượng về lời lẽ mình. Nhưng khi mình là dân một nước đã trải qua bao nhiêu năm khói lửa, rồi lại trông thấy trước mặt một viễn tượng đầy máu me, khi ấy nói về kẻ gây thảm họa thật khó giữ lòng bình thản để nói lời tao nhã.

Có thể nào không giận? Ông ta bảo phải đeo đuổi cuộc tàn sát nọ là vì nguyện vọng dân tộc? — Trời, dân tộc này ai cũng xưng biết rõ vanh vách nguyện vọng, ai cũng đòi hành động nhân danh nguyện vọng dân; có điều mỗi người nêu lên một nguyện vọng khác nhau, hoàn toàn khác nhau, lắm khi mâu thuẫn nhau. Đâu là nguyện vọng đích thực, để hồi sau phân giải. Cái chắc chắn là dân tộc này không hề nằng nặc thiết tha với cộng sản đến nỗi chịu chết năm ba thế hệ liên tiếp để rước kỳ được chế độ ấy về. Vả ông ta chừng ấy tuổi tác rồi, tai nghe mắt thấy đã nhiều, từng trải việc đời đã nhiều, ông ta đâu còn ngây thơ mà quáng mắt vì những danh từ khoác lác, những hứa hẹn hão huyền xa xôi của một chủ thuyết. Ông ta hẳn thừa rõ những gì đê tiện xấu xa xảy ra phía sau các khẩu hiệu tuyên truyền, thừa rõ sống ở Đông Đức đâu bằng ở Thụy-điển, Hòa-lan, thừa rõ con đường từ Hung-gia-lợi, Lỗ-ma-ni tiến đến dân chủ và hạnh phúc, phải xa hơn con đường từ Thụy-sĩ, Phần-lan.

Mà dù ông ta có không nghĩ như thế, có cho rằng Tiệp-khắc sung sướng và tự do hơn Thụy-điển đi chăng nữa, thì sự hơn thua chút ít cũng không đến nỗi bắt phải đổi lấy bằng ba bốn cuộc chiến tranh trong đôi ba mươi năm liền. Đáng lẽ ông ta để cho dân tộc nhỏ bé đã chịu quá nhiều đọa đày vì ngoại thuộc này được yên thân để làm ăn, để sống cho ra sống trong ít lâu.

Đã không vì nguyện vọng, quyền lợi dân tộc, ông ta hành động vì lẽ đảng ông ta nhất định phải thắng các đảng khác, vì lẽ người như ông ta không chịu thất bại nửa đường?
— Chừng ấy tuổi tác rồi, lẽ nào vì tranh hơn tranh thua, mà ông mạnh tay sát hại đồng bào không xót thương đến thế? Người ta có thể vì tức khí, nóng giận mà tàn nhẫn, vung tay quá đà. Đó là chuyện nhất thời. Còn ông, ông dai dẳng quá.

Vì cuồng tín chăng? Vì tự ái chăng? Vì cái gì ông ta cũng đáng trách đáng giận quá.

Nhưng trong vấn đề này, trách móc với giận hờn đâu có ăn thua gì. Một biểu thị tình cảm: thật vu vơ, vô hiệu. Ăn thua chỉ có chiến lược thâm hiểm, hành động thích hợp. Lời nói — dù nhã hay bất nhã — rồi sẽ bay đi theo mây gió. Chỉ có hành động mới sửa đổi được tình thế. Mà hành động thì…

Thì rồi chắc chắn ở phía bên này thoạt tiên ai nấy sẽ nhảy lên mừng hòa bình, rồi tiếp sau đó sẽ bất đồng cãi cọ nhau ỏm tỏi về chuyện xây dựng, sẽ tranh nhau làm ăn tới tấp. Cùng lắm, lâu lâu sẽ có người sáng suốt nhắc khẽ đến chiến tranh chính trị. Thế thôi.

Trong lúc ấy Bắc Việt lặng lẽ điều khiển cán bộ của họ ở trong nầy âm thầm nhen nhóm cơ sở. Rồi đôi ba năm sau, một ngày nào đó xét thấy thuận tiện, họ cho lệnh bùng nổ. Thế là chiến tranh tái diễn.

Chiến tranh tái diễn: mọi người trên thế giới đang sống an lành bỗng bị quấy rầy, bị ảnh hưởng, có một số bị lôi cuốn vào chiến cuộc, lấy làm lo ngại, bực mình, quay đầu về cái xứ lắm chuyện này nhìn bằng cái nhìn xoi mói, nghiêm khắc, trách vấn: “Rầy rà thật! Ra cái xứ ấy tệ thật, tự xử không nên thân. Loạn lạc này đích thị do độc tài, tham nhũng, bất công, kỳ thị tôn giáo v.v… khiến dân chúng bất mãn nổi lên chống chế độ. Dung dưỡng những chính quyền, những chế độ như thế chỉ tổ tai hại v.v…”

Chiến tranh ác liệt thêm: lương tâm nhân loại bị xúc phạm, các nhà triết học gọi nhau họp ở Thụy-điển, các luật gia rủ nhau họp ở Grenoble v.v… trịnh trọng suy tư, trịnh trọng bàn cãi, rồi lên án, kết tội v.v… Trong khi ấy các lãnh tụ Hà Nội họ chỉ cần khéo che miệng nín cười. Đó là điều quan trọng: họ không được phép cười. Họ không được phép chế giễu lương tâm và trí thông minh của loài người. Họ không được vô lễ; họ chỉ được tiếp tục đánh thật mạnh.

Cứ thế cho đến khi hoặc chúng ta chịu không nổi những đòn đánh từ bên ngoài và những dằn xóc từ bên trong, chúng ta bỏ cuộc và cộng sản tiến đến Cà Mau; hoặc bên phía chúng ta cùng đồng minh có những kẻ thật chì, cộng sản liệu ăn không nổi, thế là lại điều đình và lại xếp đặt một kế hoạch khác… Như vậy không biết đến bao giờ.

Còn ba mươi hai năm nữa, chúng ta bước sang thế kỷ XXI. Nhiều người xem như bước sang một kỷ nguyên mới, một nền văn minh mới: con người sẽ không chỉ biết có quả đất, nhiều quốc gia sẽ tiến đến nền kinh tế kỹ nghệ hậu. Đó chưa hẳn là cực lạc, nhưng cũng là cái gì vượt xa tình trạng hiện tại. Thiên hạ nô nức đua nhau tiến đến mặt trăng, đến kinh tế kỹ nghệ hậu. Như thể cá vượt Vũ Môn.

Riêng dân tộc chúng ta, ba mươi hai năm nữa e vẫn còn đánh nhau, nửa nước túm lấy nửa nước dìm nhau trong bể máu. Các dân tộc, bất cứ da đen hay da đỏ, đều có thể nô nức, hy vọng ở thế kỷ XXI. Riêng chúng ta, chúng ta chỉ còn có mỗi một điều để đón đợi: là hết chiến cuộc này đến chiến cuộc khác, nếu Hà Nội không từ bỏ quyết tâm của họ. Và cho đến bây giờ, họ chưa có dấu hiệu từ bỏ.

Hỡi các em bé của đồng bằng Nam Việt xanh ngát bị bắt đưa đi, từng hàng từng lớp nối nhau dìu nhau ra núi rừng Việt Bắc! Riêng về phần mình, các em đã chịu côi cút ngay từ lúc này; còn đất nước thì sẽ vì những chuyến ra đi của các em mà lâm vào cảnh đau thương bất tận. Tai họa hiện xảy đến cho các em cũng là tai họa về sau cho xứ sở. Đã sáu tháng qua rồi. Dù người ta có thôi dài cổ ngóng về Ba-lê, để nghĩ cách cứu các em, thì cũng đã muộn.

Nhưng đâu có ai chịu thôi ngóng chờ? Và trong không khí thấp thỏm chờ đợi hòa bình, ngày ngày báo chí chỉ những rập rình từng thoáng tin ngưng oanh tạc, tôi hướng về các em những ý nghĩ vô cùng buồn thảm, đen tối.

Võ Phiến
Sài Gòn 10 – 1968
(*) Nhan đề bài này mượn từ một cuốn sách của Phùng Khánh, dịch truyện The Catcher in the Rye của J.D. Salinger. Sách Phùng Khánh do Thanh Hiên xuất bản năm 1967 tại Sài Gòn.

Wednesday, May 11, 2016

AI VÀ LÀM GÌ CHO PHONG TRÀO BẤT TUÂN DÂN SỰ?


Bài đọc liên quan:

MỞ ĐẦU

Năm 1986, chúng tôi là những sinh viên, thời ấy chỉ có báo giấy và loa phường của hệ thống tuyên truyền của đảng cộng sản cầm quyền. Nhưng chúng tôi vẫn bắt được tin tức bên ngoài bằng những chiếc radio chạy pin nhỏ cầm tay để nắm tình hình.

Ngày ấy, Việt Nam đang kẹt ở chiến trường Cambodia. Liên Xô đang kiệt quệ với thảm họa hạt nhân Chernobyl và chạy đua vũ trang với Hoa Kỳ, Liên Xô giảm dần viện trợ cho đàn em Việt Nam. Đối đầu với Trung Hoa chưa được tháo gở. Bị Hoa Kỳ cấm vận. Nhưng cả nước lại rơi vào một cơn khủng hoảng kinh tế giá lương tiền của ông phó chủ tịch hội đồng quản trị nhà thơ làm kinh tế - ông Tố Hữu - đến nỗi ông GS Trần Phương lúc đó phải thốt lên rằng: "Trên tôi là một nhà thơ/Dưới tôi một lũ ngẫn ngơ ra vào".

Cũng ngày đó, hợp tác xã tín dụng, doanh nghiệp huy động tiền lừa đảo mọc như nấm sau mưa - nước hoa Thanh Hương, Huỳnh Là, Lâm Cẩu, Đại Thành, v.v... Họ lấy tiền vay sau trả cho lãi suất vay trước như tình hình nhiều ngân hàng của đảng hiện nay. Họ như con rắn tự ăn cái đuôi của mình.

Ngày ấy tôi đã từng ngây thơ và hy vọng như trong loạt bài phỏng vấn trên báo Tuổi Trẻ khi ông Nguyễn Văn Linh làm nhà báo Nói Và Làm. Song rồi cái gì đến đã đến khi ông Mikhail Gorbachev tổng bí thư đảng cộng sản Liên Xô tuyên bố tùy nghi di tản và xóa đảng cộng sản cầm quyền của ông ở Liên Xô và Đông Âu vào cuối năm 1989. Mọi viện trợ cho đảng cộng sản cầm quyền ở Việt Nam từ Liên Xô không còn nữa. Nói Và Làm của ông Linh biến mất để sửa soạn dọn mình ký kết Hội nghị Thành Đô tháng 9/1990, và cởi trói kinh tế theo định hướng xã hội chủ nghĩa.

CUỘC BIỂU TÌNH HƠN 10.000 SINH VIÊN ĐÊM 09/7/1989

Chúng tôi ngày ấy, cho đến bây giờ còn nhớ mãi cái đêm 09/7/1989, hơn 10.000 sinh viên ở các trường Đại học tại Sài Gòn - từ các ký túc xá sinh viên các đại học Y Dược Nha, Tài Chính Ngân Hàng, Tổng Hợp, Bách Khoa, Kinh Tế Sư Phạm, SP Kỹ Thuật Thủ Đức, Nông Lâm, v.v... - xuống đường biểu tình suốt đêm cho đến giữa trưa hôm sau 10/7/1989, để phản đối báo Sài Gòn Giải Phóng vu oan sinh viên quậy phá ở Hồ Kỳ Hòa 2.

Câu chuyện biểu tình đã 27 năm, nhưng trong tâm trí chúng tôi như mới hôm qua. Chúng tôi bắt đầu từ Ký túc xá 230 Ngô Gia Tự - Đại học xá Minh Mạng cũ - quận 5 đã diễu hành sang Ký túc xá Lý Thường Kiệt của ĐH Bách Khoa, rồi sang Ký túc xá Nguyễn Chí Thanh của ĐH Tài Chính và kêu gọi sinh viên ĐH kinh tế ở Ký túc xá Trần Hưng Đạo cùng hòa mình vào các bạn sinh viên ĐH SP ở Nguyễn Văn Trỗi tỏa vào cùng ĐHSP Kỹ thuật và Nông Lâm ở Thủ Đức tràn về. 

Cuộc biểu tình ngày ấy, đầu tiên là đạp cửa tòa soạn SGGP ở đường Nguyễn Thị Minh Khai - Hồng Thập Tự cũ - sau đó là, kéo nhau đến ngả tư Lê Lợi Nguyễn Huệ tọa kháng suốt từ đêm 09/7 đến trưa 10/7/1989 vì đã có nguyên giàn xe tăng, thiết giáp và hàng ngàn quân đội cùng xe nhà binh chỉa pháo, đại liên hàng ngang trước nhà há lớn TP chỉa súng về chúng tôi.

Không những thế, cảnh sát cơ động ngày ấy đã dùng dùi cui, pháo cay đánh đập chúng tôi không cho vào trụ sở UBND thành phố, chúng tôi đã phải dùng sinh viên nữ lên hàng đầu thì chính quyền mới chùn tay đàn áp, và ông Nguyễn Hữu Khương - giám đốc công an TP HCM lúc bấy giờ mới ra mặt để giản hòa. Đêm hôm ấy chúng tôi đã yêu sách với ông Tư Khương, nhưng chúng tôi đã ngây thơ vì có hàng chục phóng viên chụp hình từng người ai đã đứng lên yêu sách và ngồi tọa kháng ở hàng đâu, để sau này làm hồ sơ buộc tội.

Mặc cho ông Tư Khương nói, chúng tôi không tin và ngồi suốt đêm đến sáng ai cũng lã người vì khát và đói. Nhưng các lực lượng quân đội, cảnh sát, an ninh đã bao vây tất cả các ngả đường quanh trung tâm quận Nhứt Sài Gòn từ Chợ Bến Thành bọc quanh đến Nguyễn Du sang Đồng Khởi qua Hàm Nghi, nội bất xuất ngoại bất nhập. Một số khách Tây ở Rex Hotel thấy thương, họ mang nước cho chúng tôi, nhưng cũng bị lực lượng bảo vệ chính quyền ngăn cản. Cuối cùng, những ai kiên trì nhất cũng bỏ cuộc vì đói và khát mà không có người dân nào tiếp tế.

Mọi người ra về, một số khooảng hơn 30 người cuối cùng ra về vào lúc 11:30' trưa ngày 10/7/1989. Ngay chiều 10/7/1989 một đoàn xe bịt bùng cùng ông Nguyễn Hữu Khương vào Ký túc xá Ngô Gia Tự và các KTX khác, mời ban tự quản sinh viên và bắt họ đi sau khi làm biên bản. Những ai không bị bắt đi được mời sang hội trường trung tâm điều hành sinh viên thành phố ở đường Nguyễn Chí Thanh làm tường trình suốt 3 ngày liên tục. Những người biểu tình hôm ấy sau này lý lịch được ghi: "Thành phần không hợp tác với cách mạng". Tất cả họ đều khó khăn sau khi ra trường ểể kiếm việc làm trong hệ thống nhà nước.

BẤT TUÂN DÂN SỰ NGÀY ẤY

Ngày ấy câu chuyện Bất tuân dân sự râm ran như một hạt muối rồi tan biến giữa biển khơi. Nó chết vì dân chưa hiểu quyền lực của mình, mặc dù trước 30/4/1975 người dân Việt ở miền Nam đã từng dùng nó để giết chết cái tự do dân chủ mà chế độ Việt Nam Cộng Hòa đã trao cho họ.

Phong trào đấu tranh bất tuân dân sự của Việt Nam sau khi cộng sản thôn tính nước Việt ngày 30/4/1975 đã bắt đầu từ cuối thập niên 1970, đã có nhiều người vào tù ra khám nhiều lần nhưng ngày càng mạnh hơn, nhiều hơn, đến hôm nay có khoảng 200 tổ chức dân sự đã ra đời, nhưng vẫn còn tản mát.

Ngày ấy sinh viên đói lắm, chính quyền cũng không có gì ngoài trao cho dân bạo lực và sắc máu, mạng xã hội chưa có, sinh viên bị theo dõi từ ký túc xá đến trường đại học, thậm chí có người bị quản thúc trong địa bàn phường của ký túc xá đang cư ngụ. Dân thì quá sợ sau cuộc cải tạo tù đày những người tham gia chính quyền VNCH và bị cải tạo công thương nghiệp, cũng như cạn kiệt đời sống sau 3 lần đổi tiền giới hạn chỉ được đổi hai trăm đồng cho mỗi gia đình. Người dân suốt 24h/ngày chỉ biết cắm mặt vào kiếm sống qua ngày, không thể nghĩ được gì hơn - nghèo nên nó hèn là thế - nên bất tuân dân sự là điều khó thể thành công.

Sau cuộc biểu tình đêm 09/7/1989 chúng tôi ngồi với nhau tâm sự, trước 30/4/1975 người biểu tình được dân đẩy xe nước, bao nilon, chanh vắt sẵn, bánh mì thịt kèm theo ủng hộ cho cuộc biểu tình kéo dài, và chống hơi cay. Bây giờ chúng ta biểu tình dân không còn dân khí làm việc ấy, chúng ta chỉ làm con thiêu thân cho lũ cường quyền nó giết.

Một số anh em chuyển sang đấu tranh tham nhũng của ban tự quản sinh viên ăn bớt khẩu phần ăn của sinh viên, bằng truyền đơn, biểu ngữ lại bị những sinh viên được nhà cầm quyền cài cắm trong ký túc xá làm chỉ điểm, và những anh em đấu tranh bị kỷ luật, bị quy chụp bệnh tâm thần phân liệt đuổi ra khỏi trường đại học, hoặc bị đi tù vì tội chống phá cách mạng, người nhẹ nhất bị trả về địa phương giáo dưỡng 1 năm. Rồi phong trào sinh viên sau 3 năm lớn mạnh dần bị dìm chết vào năm 1992, nhưng tất cả họ đều thành công nhờ vào tư duy khác biệt với cộng đồng.

BÂY GIỜ HOẶC KHÔNG BAO GIỜ CHO BẤT TUÂN DÂN SỰ

30 năm trước chính quyền khó khăn hơn nhiều so với bây giờ về kinh tế và sự cô lập của quốc tế. Nhưng nhờ những yếu tố sau đã giúp nhà cầm quyền cộng sản đã sống lại:

1. Bàn tay cứu giúp của Trung cộng qua hiệp ịịnh Thành Đô.

2. Sự tự nguyện nô lệ của dân Việt do sự sợ hãi và dân tộc tính bị trị sinh ra.

Mặc dù, lúc đó khí thế đấu tranh của sinh viên học sinh mạnh mẽ hơn bây giờ nhiều lắm. Nhưng tất cả đều bị đàn áp đến thất bại, mà không ai có thể giúp đỡ như các tù nhân lương tâm như bây giờ. Vì thế, chúng ta không lạ khi chính quyền hiện nay buộc lòng phải chịu dưới sự điều khiển của Trung cộng.

30 năm mới có một lần thứ 2 để người dân hiểu được quyền lực của mình là to lớn. Lúc này chứ không lúc nào khác người dân Việt cần biết sức mạnh của bất tuân dân sự to lớn như thế nào để cải tổ đất quốc gia dân tộc đã bị nhấn chìm xuống bùn đen tăm tối.

Cơ hội của năm 2016 không thể bỏ qua. Nếu bỏ qua lần này nhân dân và đất nước Việt Nam có thể sẽ không còn, hoặc chờ đến 30 năm hay lâu hơn nữa. Rồi con cháu ờời sau sẽ ra sao, tới giờ này tất cả những người Việt có lương tri đều không thể có câu trả lời trong đau xót.

Bất tuân dân sự - BTDS - không có gì là to tác, chỉ cần bất hợp tác với những gì chính quyền không vì dân, của dân và do dân. Bất tuân dân sự không phải là chống lại chính quyền độc tài, mà là làm cho chính quyền độc tài trở thành chính quyền của dân, do dân và vì dân. Hay nói cách khác BTDS là phong trào mà ở đó toàn dân quay lưng với những sai trái của chính quyền nhằm giảm thiểu quyền lực của chính quyền độc tài đến mức thấp nhất có thể.

AI SẼ LÀ CON NGƯỜI CỦA LỊCH SỬ

Cho đến hôm nay, các tổ chức dân sự người Việt trong và ngoài nước rất nhiều. Nhưng việc đấu tranh cho quốc gia dân tộc Việt phải khẳng định chính là người trong nước, mọi tổ chức ở bên ngoài nước Việt chỉ là phụ, làm việc hỗ trợ hơn là đấu tranh trực diện với chính quyền độc tài cộng sản.

Thực chất phong trào đấu tranh bằng con đường bất tuân dân sự ở Việt Nam sau ngày 30/4/1975 đã có từ cuối thập niên 1970. Có thể nói phong trào đấu tranh bất tuân dân sự đầu tiên ở Việt Nam sau 30/4/1975 được khởi xướng là do vị bác sĩ đáng kính Nguyễn Đan Quế vào năm 1978, khi mà người dân Việt đang trong nạn đói với bobo, khoai, sắn, họ không thể nghĩ gì hơn. Ông đã hy sinh suốt 38 năm qua cả nghề nghiệp, cuộc sống bình yên, vào tù 3 lần trong 20 năm, và luôn trong tình trạng bị chính quyền quản thúc quản chế tại gia. Ông có thể tỵ nạn chính trị ở bất cứ quốc gia nào ông muốn, nhưng ông không ra đi chỉ vì đấu tranh cho một quốc gia dân tộc thoát khỏi độc tài, nô lệ ngoại bang.

Bác sĩ Nguyễn Đan Quế, đồng chủ tịch Hội Cựu tù nhân lương tâm Việt Nam vừa được trao giải nhân quyền Gwangju 2016 của Hàn Quốc vì những đóng góp của mình cho dân chủ và nhân quyền ở Việt Nam.

BS Nguyễn Đan Quế là người đủ tài, tâm, tầm nhìn và cả kinh nghiệm của một lãnh đạo cho phong trào BTDS ở Việt Nam, khi ông đặt tên cho tổ chức của mình là Phong Trào Nhân Bản. Ngay cả cái tên của tổ chức của ông cũng đủ nói lên bản chất vị tha, không hồi tố với kẻ thù dân tộc là đảng cộng sản đang cầm quyền hiện nay. Vấn đề còn lại là làm sao phong trào BTDS toàn dân Viẽt lớn mạnh, đáp ứng yêu cầu của lịch sử?

CÁC TỔ CHỨC DÂN SỰ ĐÒAN KẾT LẠI


Từ hơn 2600 năm lịch sử nước Việt, dân tộc ta đã trải qua hơn một nửa thời gian chiến tranh, nhưng đa phần là nội chiến, và chỉ khi nào đời sống người dân đến cùng cực mới có một nhân vật kiệt xuất ra đời để lãnh đạo toàn dân làm cuộc cách mạng xã hội. Nguyên nhân của 2 yếu tố nội chiến và chỉ đến khi cùng cực là do dân tộc tính người Việt có những cặp tính cách mâu thuẫn nhau sau đây:

1. Cần cù nhưng dễ thỏa mãn
2. Thông minh nhưng chỉ để đối phó tình huống.
3. Khéo léo nhưng chỉ nửa vời chứ không bền lâu.
4. Rất thích tụ tập mà không có sự liên kết để làm việc tập thể hiệu quả.
5. Hời hợt, xởi lởi mà lại không bền lâu. Nên hám lợi hơn làm việc có chất lượng.
6. Đoàn kết chỉ xuất hiện trong khó khăn.
7. Thành công thuận lợi luôn sinh ra đố kỵ. Nên hễ ai đó thành công sẽ lắm kẻ thù
8. Hám danh nhưng năng lực không có. Nên bằng cấp rất nhiều nhưng không làm được gì
9. Mọi việc làm rất nhanh nhưng không chất lượng

Tất cả những tính cách trên của người Việt là rào cản cho những đòi hỏi của một phong trào BTDS cần như sau:

1. Trường kỳ đấu tranh.
2. Chấp nhận hy sinh lúc khó khăn, và đoàn kết trong thành công.
3. Hạt nhân nòng cốt phong trào phải đầy năng lực.
4. Một lực lượng lớn quay quanh phong trào BTDS trường kỳ và ngày càng lớn mạnh.
5. Một chiến lược và chiến thuật đấu tranh ôn hòa, mưu trí và hiệu quả tránh tổn thất lực lượng.

Chính những yếu tố trên, 200 tổ chức dân sự đang có của người Việt đấu tranh BTDS cần ngồi lại với nhau dưới một đường lối chung, nhưng vẫn giữ những tổ chức riêng của mình để làm nhiệm vụ đặc thù được phân công chuyên biệt theo từng giai đoạn, tình hình thực tế đòi hỏi.

CẦN NHỮNG BỘ PHẬN GÌ CHO ĐẤU TRANH BẤT TUÂN DÂN SỰ

Ngay bây giờ, các tổ chức dân sự người Việt trong và ngoài nước cần thành lập những bộ phận chuyên nghiệp sau khi ngồi lại với nhau:

1. Bộ phận chính sách đường lối cho phong trào BTDS.
2. Bộ phận pháp lý để phục vụ cho phong trào BTDS.
3. Bộ phận ngoại giao.
4. Bộ phận truyền thông.
5. Bộ phận nghiên cứu về kinh tế tài chính.
6. Bộ phận thương mại.
7. Bộ phận công nhiệp và kỹ nghệ.
8. Bộ phận giáo dục.
9. Bộ phận y tế.
10. Bộ phận môi trường.
11. Bộ phận nông lâm ngư.
12. Bộ phận xây dựng và kiến trúc quy hooạch

Hai bộ phận an ninh và quốc phòng không cần thiết phải thành lập, nhưng cần nhân lực để nghiên cứu. Vì bất kỳ quốc gia nào dù chế độ độc tài đến đâu thì cuối cùng quân đội và an ninh quốc gia cũng đứng về nhân dân. Hơn nữa, BTDS là ôn hòa, nhân bản, bất hồi tố. Điều cần thiết của các tổ chức dân sự đấu tranh BTDS là đủ tầm, tâm, năng lực khi lịch sử giao phó trọng trách.

Không nên làm phong trào tự phát như thợ đụng lâu nay sẽ không thể giúp gì, mà chỉ có phá, và không được dân ủng hộ.

KẾT

Đã đến lúc lịch sử đòi hỏi trí thức và các tổ chức dân sự Việt cả trong và ngoài nước phải ngồi lại với nhau. Bây giờ hoặc không bao giờ để quốc gia dân tộc tồn vong.

Làm sao để khởi động một cuộc cách mạng

Sài Gòn, 18h09' ngày thứ Tư, 11/5/2016 - ngày nhân quyền Việt Nam