Thursday, September 22, 2016

LÀM SAO ĐỂ TRẺ CÓ NỀN GIÁO DỤC TỐT TRONG MỘT TRẠI SÚC VẬT?



MỞ ĐẦU

Mấy hôm nay, do bộ giáo dục làm dự án gần 10.000 tỷ đồng cho việc áp dụng dạy tiếng Hán và tiếng Nga bắt buộc từ lớp 3 phổ thông trên toàn quốc là sinh ngữ hàng đầu phải học thay vì tiếng Anh. Đây là một quyết định quay lại thời bao cấp sau 30/4/1975 đã làm bao thế hệ bị bắt buộc học tiếng Nga rồi không để làm gì, ngoại trừ các hột giống đỏ học tiếng Nga để được tiền ngân sách du học Đông Âu. 

Hiện nay, những hột giống đỏ này đã về lại Việt Nam làm sân sau cho đảng để nắm nền kinh tế đất nước và tham nhũng như những ông bầu, chủ tịch tập đoàn các nắm đấm thép của đảng để ăn chia. Nó thể hiện một nền giáo dục có bàn tay lông lá của chính trị xen vào làm thui chột cả trí dục, đức dục và thể dục từ nhiều thế hệ Việt Nam, góp phần quyết định mọi tha hóa, và nhũng loạn Việt Nam hiện nay, cũng như làn sóng tỵ nạn giáo dục, tỵ nạn kinh tế của những gia đình khá giả có ý thức phải tự bảo vệ gia đình mình.

Rõ ràng, chính quyền cộng sản đang làm việc chăn dắt các thế hệ theo kiểu Trại súc vật của George Orwell đã viết hơn nửa thế kỷ trước, nhằm phục vụ mưu đồ thống trị và tham nhũng vô luật pháp của chúng, mà không hề quan tâm đến vận mệnh quốc gia dân tộc.

Bài viết này tôi xin đưa ra một phướng hướng mới, tiên tiến, mà ở Việt Nam các phụ huynh dù nghèo cũng có thể tự lo giáo dục cho con em mình ngay tại gia đình khi mà các phụ huynh đã lên tiếng Nếu các trường học ở Việt Nam đều dạy thí điểm tiếng Nga và tiếng Trung, tôi sẽ cho con tôi nghỉ học!

GIÁO DỤC LÀ GÌ?

Một nền giáo dục tiên tiến đúng nghĩa là nền giáo dục lấy người học làm trung tâm. Một trường học danh tiếng là trường học dạy nhiều sinh ngữ trên thế giới. Nhưng sinh ngữ chỉ là môn học chọn lựa của học sinh, chứ không phải là môn bắt buộc như tôi đã viết trong bài Có nên đưa tiếng Hán vào trường học?

Giáo dục (tiếng Anh: education) theo nghĩa chung là hình thức học tập theo đó kiến thức, kỹ năng, và thói quen của một nhóm người được trao truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác thông qua giảng dạy, đào tạo, hay nghiên cứu. Giáo dục thường diễn ra dưới sự hướng dẫn của người khác, nhưng cũng có thể thông qua tự học. Bất cứ trải nghiệm nào có ảnh hưởng đáng kể lên cách mà người ta suy nghĩ, cảm nhận, hay hành động đều có thể được xem là có tính giáo dục. Giáo dục thường được chia thành các giai đoạn như giáo dục tuổi ấu thơ, giáo dục tiểu học, giáo dục trung học, và giáo dục đại học.

Về mặt từ nguyên, "education" trong tiếng Anh có gốc La-tinh ēducātiō ("nuôi dưỡng, nuôi dạy") gồm ēdūcō ("tôi giáo dục, tôi đào tạo"), liên quan đến từ đồng âm ēdūcō ("tôi tiến tới, tôi lấy ra; tôi đứng dậy"). Trong tiếng Việt, "giáo" có nghĩa là dạy, "dục" có nghĩa là nuôi (không dùng một mình); "giáo dục" là "dạy dỗ gây nuôi đủ cả trí-dục, đức-dục, thể-dục."

Quyền giáo dục được nhiều chính phủ thừa nhận. Ở cấp độ toàn cầu, Điều 13 của Công ước Quốc tế về các Quyền Kinh tế, Xã hội và Văn hóa (1966) của Liên Hiệp Quốc công nhận quyền giáo dục của tất cả mọi người. Mặc dù ở hầu hết các nước giáo dục có tính chất bắt buộc cho đến một độ tuổi nhất định, việc đến trường thường không bắt buộc; một số ít các bậc cha mẹ chọn cho con cái học ở nhà, học trực tuyến, hay những hình thức tương tự.

Giáo dục là lò đúc nhân tài nếu làm đúng chức năng của nó. Và nó là thảm họa cho quốc gia chủng tộc nếu làm vì mục đích đen tối của chính trị gia như ở Việt Nam trong 76 năm qua, để có hôm nay đầy rác rưởi đang ngồi trên ngôi cao đày đoạ dân tộc!

Nên việc học tại nhà hay tại trường ở thời đại kinh tế tri thức ngày nay không còn là vấn đề khó, mà vẫn có những nhân tài kiệt xuất ở các quốc gia tiên tiến.

HOME SHOOLING CẦN SỰ TỔ CHỨC VÀ GẮN KẾT CỦA PHỤ HUYNH

Ở Hoa Kỳ và các quốc gia tiên tiến, nhiều thần đồng được tự học tại nhà. Do văn hóa sống nơi đất rộng người thưa, nên các phụ huynh tự lo việc học và dạy con mình ở nhà khi họ không muốn sống nơi đô thị ồn ào. Việc tổ chức Home Schooling - học tại gia - là việc họ đã làm từ nhiều thế kỷ, nhưng gần đây nhờ vào cuộc cách mạng thông tin nên hình thức này rất phổ quát. 

Các giáo viên dạy kèm tại nhà cho trẻ học theo mô hình Home Schooling mà không cần đến trường

Muốn học đúng nghĩa tại gia mà trẻ vẫn có bằng tú tài Hoa Kỳ, dư trình độ nhận học bổng của các quốc gia có nền giáo dục tiên tiến trên tooàn cầu, thì đòi hỏi trẻ và gia đình trẻ phải hội đủ điều kiện sau đây:

1. Bản thân trẻ cần phải có: Học tiếng Anh từ khi còn 6 tháng tuổi, để trẻ có thể nghe, nói, tiếng Anh khi vào mẫu giáo, và đọc, viết đơn giản khi vào lớp 1.

2. Phụ huynh phải chuẩn bị:
2.1. Khả năng tự dạy con hoặc có giáo viên nước ngoài phụ đạo cho trẻ mỗi tuần ít nhất 2 ngày để giải thích, và giúp trẻ làm bài tập của chương trình home schooling.
2.2. Vì vấn đề tài chính thuê giáo viên bản xứ, mà phụ huynh ở Việt Nam thì hầu hết chưa đủ tài chính tự lo, nên cần mỗi phường, xã nơi cư ngụ phải có ít nhất 6 trẻ cùng học chung mỗi tuần 2 hôm, mỗi hôm 3 giờ đồng hồ có giáo viên bản xứ phụ đạo cho những gì trẻ học trong 1 tuần còn chưa hiểu. Vấn đề này sẽ giúp chia sẻ gánh nặng tài chính cho phụ huynh.
2.3. Các phụ huynh phải cùng nhau tổ chức chương trình hoạt động ngoại khóa cho trẻ, hoặc thuê giáo viên tổ chức cho trẻ, nên cần một nhóm phụ huynh như mục 2.2 để thực hiện việc này.

 Một số chương trình Home Schooling ở Hoa Kỳ dành cho trẻ không đến trường đượcc vẫn công nhận bằng cấp qua thi và nộp bài tập online, có nhiều trẻ hoàn thành tú tài chỉ trong 6 đến 9 năm học và vào Ivy League với học bổng toàn phần như: Acellus hay Calvert Education, v.v... Nếu các phụ huynh có tấm lòng thực sự với con mình thì ở trang Parents có đầy thông tin Home Scholling để chọn lựa. Tại sao các phụ huynh Việt không làm được cho con mình, mà ngồi than thở?

HOME SCHOOLING CÓ KHẢ THI Ở VIỆT NAM?

Từ sự hiểu đúng như trên, 2 năm qua, chính tôi đã tạo ra nhóm Ươm mầm tài năng Việt cho tất cả các trẻ có điều kiện gia đình cha mẹ là những người có học, am hiểu một chút về tự học qua internet trong cả nước. Nhóm phụ huynh này đã được 52 gia đình đang thực hiện chương trình Home Schooling cho con của mình tương đối tốt, nhưng họ chưa đủ số lượng ở mỗi địa phương thực hiện nhóm trẻ học theo chương trình giáo dục Hoa Kỳ, mà vẫn còn tản mạn ở từng gia đình một đúng nghĩa học tại nhà, song thiếu sự gắn kết các gia đình, nên làm các cháu quá tải, vì vừa phải học chương trình giáo dục của nhà nước, vừa học chương trình của Hoa Kỳ.

Phụ huynh vừa trông con vừa dạy con mình tại nhà mà không cần đến trường

Vấn đề khả thi của Home Schooling theo chương trình giáo dục Hoa Kỳ trong hooàn cảnh Việt Nam hiện nay cho các gia đình trung lưu không khó, nếu các phụ huynh đồng lòng, có tổ chức ở trên cùng địa bàn mình sống. Đây lại là đặc điểm yếu nhất của người Việt mà tôi đã viết trong bài Ai và làm gì cho phong trào bất tuân dân sự như sau:

Từ hơn 2600 năm lịch sử nước Việt, dân tộc ta đã trải qua hơn một nửa thời gian chiến tranh, nhưng đa phần là nội chiến, và chỉ khi nào đời sống người dân đến cùng cực mới có một nhân vật kiệt xuất ra đời để lãnh đạo toàn dân làm cuộc cách mạng xã hội. Nguyên nhân của 2 yếu tố nội chiến và chỉ đến khi cùng cực là do dân tộc tính người Việt có những cặp tính cách mâu thuẫn nhau sau đây:
1. Cần cù nhưng dễ thỏa mãn
2. Thông minh nhưng chỉ để đối phó tình huống.
3. Khéo léo nhưng chỉ nửa vời chứ không bền lâu.
4. Rất thích tụ tập mà không có sự liên kết để làm việc tập thể hiệu quả.
5. Hời hợt, xởi lởi mà lại không bền lâu. Nên hám lợi hơn làm việc có chất lượng.
6. Đoàn kết chỉ xuất hiện trong khó khăn.
7. Thành công thuận lợi luôn sinh ra đố kỵ. Nên hễ ai đó thành công sẽ lắm kẻ thù
8. Hám danh nhưng năng lực không có. Nên bằng cấp rất nhiều nhưng không làm được gì
9. Mọi việc làm rất nhanh nhưng không chất lượng

Tất cả những tính cách trên của người Việt là rào cản cho những đòi hỏi của một phong trào BTDS cần như sau:
1. Trường kỳ đấu tranh.
2. Chấp nhận hy sinh lúc khó khăn, và đoàn kết trong thành công.
3. Hạt nhân nòng cốt phong trào phải đầy năng lực.
4. Một lực lượng lớn quay quanh phong trào BTDS trường kỳ và ngày càng lớn mạnh.
5. Một chiến lược và chiến thuật đấu tranh ôn hòa, mưu trí và hiệu quả tránh tổn thất lực lượng.

KẾT

Tẩy chay dạy tiếng Trung và tiếng Nga bắt buộc, mà không được tự chọn học sinh ngữ trong trường học công lập là một phong trào bất tuân dân sự của người dân đối với chính quyền tham nhũng và vô luật pháp. Bất tuân dân sự không phải là việc của cá nhân, mà là của toàn dân. Nếu phụ huynh học sinh trong cả nước không ý thức điều này để khắc phục những yếu điểm cố hữu của dân tộc tính mà tôi viết ở phần trên, thì chính quyền cộng sản ở Việt Nam sẽ đem các thế hệ trẻ tương lai và hiện nay tiếp tục ra làm chuột lang cho những dự án để phục vụ mưu đồ tham nhũng, và thống trị dân tộc này như thống trị những con súc vật trong một nông trại để xẻ thịt ăn chia!

Asia Clinic, 11h15' ngày thứ Năm, 22/9/2016

Sunday, September 11, 2016

CUỘC CHIẾN CỦA CÁC "TINH HOA" QUA TRỊNH XUÂN THANH



Ở Việt Nam hiện nay không có sự trong sạch của bất kỳ chính trị gia nào, mà chỉ có những chính trị gia bảo thủ hay cấp tiến sau khi đầy túi tham cả chính trị lẫn kinh tế cho mình và phe nhóm của mình. Chính vì thế ở bài viết này tôi chia họ ra làm 2 phe:

1. Phe nhóm lợi ích cấp tiến.

2. Phe nhóm lợi ích bảo thủ.

Như trong nhiều bài viết của tôi từ trước đại hội 12. Khi tranh nhau cầm quyền của 2 phe nhóm lợi ích trong đảng ở đại hội 12, có 2 phe lới ích nhóm đưa ra 2 khẩu hiệu tranh cử trong đảng, mà người dân không biết là:

1. Phe lợi ích nhóm cấp tiến chủ về hành động với khẩu hiệu: "Hội nhập toàn cầu, độc lập tự chủ với Trung Quốc cả về kinh tế lẫn chính trị"

2. Phe lợi ích nhóm bảo thủ chủ về lý luận với khẩu hiệu: "Còn đảng còn mình".

Cuối cùng, phe bảo thủ đã thắng chỉ vì cái gì thì các bạn đã rõ. Nhưng tôi cũng xin đưa ra cho các bạn hiểu vì sao họ thắng như sau:

1. Phe bảo thủ đã ra điều lệ mới để phe cấp tiến phải đút vào rồi rút ra, rồi lại đút vào cuối cùng thì lại rút ra, nhằm loại phe lợi ích cấp tiến. Việc ra điều luật bầu cử mới này người dân ví còn cao hơn cả câu tuyên bố của Stalin: "Bầu cử không quan trọng, vấn đề ai là người đếm phiếu". Phe nhóm bảo thủ cao cơ hơn Stalin một bậc là: "Kiểm phiếu không còn quan trọng, mà ai là kẻ ra luật cho cuộc chơi bầu cử để looại đối thủ trước khi bầu mới là vua!". Nhưng phe lợi ích nhóm bảo thủ còn chưa chắc ăn vì biết trong 200 UVTW thì hết 3/4 ngã về phe lợi ích nhóm cấp tiến, nên họ đẻ ra việc thứ hai sau đây.

2. Họ đã pha loãng lá phiếu để thắng. Từ xưa tới nay việc bầu bán ở đại hội chỉ có ủy viên trung ương bầu, tức khoảng 200 TWUV. Nhưng đại hội 12 lá phiếu của 1510 đại biểu đã được phe bảo thủ chuẩn bị suốt 2 năm sau khi thất bại từ HNTW 6 năm 2013. Nó đã làm làm pha loãng tỷ lệ phe lợi ích nhóm cấp tiến bị đánh bật ra khỏi cuộc bỏ phiếu chung kết với tỷ lạ 59% về phe bảo thủ. Nhưng sau đó, phe lợi ích nhóm bảo thủ công bố trước toàn dân là họ thắng với 100% phiếu tuyệt đối. Tuy vậy, đến đây phe bảo thủ vẫn chưa yên tâm và chuẩn bị thêm điều thứ ba sau đây.

3. Phe bảo thủ cho sứ thần Nguyễn Sinh Hùng sang cầu viện Tập và đã có lời đồn đoán Tập chi tiền để mua quân khu thủ đô bao vây tòa nhà đại hội quốc gia qua việc chuyển ngân hợp pháp đầu tư Tổ hợp Thép Formosa Hà Tĩnh trước đại hội 1 tuần để phục vụ cho việc huy động 5200 lính cảnh vệ và cảnh sát với cái gọi là "bảo vệ đại hội" là bài trừ hậu hoạn khi phe cấp tiến phản phé không chịu đồng ý kết quả bỏ phiếu ở đại hội. Cho nên đến giờ này không thể há miệng mắc quai với Formosa!

Mọi việc đã được an bài khi trước đại hội có có thỏa hiệp 3 vấn đề sau:

1. Phe cấp tiến đồng ý rút lui.

2. Phe cấp tiến giới thiệu phe bảo thủ ở lại nửa nhiệm kỳ và phe bảo thủ đồng ý để phe cấp tiến làm theo luật rút ra đút vào.

3. Không hồi tố sau đại hội.

Mọi việc bầu bán vào ngày 27/01/2016 chỉ để diễn trò cho dân tò mò xem đã được an bài từ ngày 20/01/2016 họp trung ương trù bị. Nhưng qua 8 tháng, các thị phần của phe lợi ích cấp tiến cứ bị phe bảo thủ gặm dần từ tài lực, vật lực đến nhân lực. Nên buộc phe này phải phản công. Sự phản công đó chỉ bắt đầu từ Trịnh Xuân Thanh là người hội đủ 3 điều kiện:

1. Người của phe bảo thủ sắp xếp nhưng giờ phe bảo thủ lại đánh.

2. Thanh đủ trí lực và lực lượng để bảo vệ gia đình mình khi bố Thanh từng là người chung xuồng với phe bảo thủ.

3. Đứng sau Thanh là toàn bộ phe lợi ích mang màu sắc cấp tiến không phải vì Thanh mà vì cho lợi ích nhóm của mình, nhưng trong những cái xấu nhất thì nhóm lợi ích này ít xấu hơn cho đất nước.

Nhạc chế từ dân gian vụ việc Trịnh Xuân Thanh

Trên đời này có 2 loại người:

1. Loại tham lam khi đầy đủ còn biết nghĩ đến đồng loại và biết ban bố cho đồng loại. Phe lợi ích nhóm cấp tiến thuộc loại này.

2. Loại tham lam không đáy chỉ biết chải chuốt bộ lông của mình mà không nghĩ đến đồng loại. Phe lới ích nhóm bảo thủ thuộc loại này.

Và việc của Trịnh Xuân Thanh là kết quả của 2 phe. Và kết quả của nó sẽ là 1-1 sau vụ Trịnh Xuân Thanh, nhưng một phe thứ ba sẽ hưởng tất cả và sẽ rút kinh nghiệm để giữ con thuyền đang thủng đáy tiến về khẩu hiệu: "Hội nhập toàn cầu, độc lập tự chủ với Trung cộng thông minh và quyết đoán hơn."

Trong lúc dầu sôi lửa bỏng này thì phe lợi ích bảo thủ cũng ngay lập tức cử người đi cầu cứu Trung cộng để xin ý kiến xử lý, vì kinh tế thì sụp đổ, chính trị thì không còn hợp thời, mà nội tình thì không còn đem 2 cái phàm là của Mao để cột những củ khoai lang vào trong một chiếc bao, lòng dân thì đã mất sạch.

Đây cũng có thể được xem là cuộc Trịnh Nguyễn phân tranh lần 2 trong lịch sử dân tộc, và đằng sau nó là một cuộc thoát Trung đang diễn ra ở phía trước đã được các phe nhóm chuẩn bị từ hơn 10 năm qua, chứ không phải chỉ ở đại hội 12.

Đây cũng là cuộc chiến thay đổi ý thức hệ trong những người cộng sản. Cuộc chiến này vẫn còn kéo dài chứ chưa kết thúc, vì không dễ gì xuống được lưng con cọp đã 86 năm ngồi lên nó, thì nỗi sợ mất tất cả còn bao trùm trong tư duy của kẻ ngồi trên lưng cọp.

Những con buôn chính trị chúng ác độc lắm. Vì quyền lợi cá nhân của chúng, chúng sẵn sàng vùi dập cả dân tộc xuống bùn đen là minh chứng lịch sử nhân loại cho thấy từ xưa đến nay ở khắp nơi như Libya, Syria, Venezuela, Bắc Hàn, Cambodia, Cu Ba, Trung Quốc và kể cả Việt Nam....

Bất kỳ một cuộc trở mình của một dân tộc đang bị nội xâm bán nước và ngoại xâm giày xéo đều đòi hỏi thời gian tính bằng thế kỷ. Tính từ ngày chiến tranh Biên giới mùa Đông năm 1950 đến nay dân tộc ta bắt đầu sang tay từ đô hộ Pháp sang Tàu đô hộ cho tới nay cũng đã 66 năm. Phải mất ít nhất 10 năm nữa, cuộc chuyển mình mới thành công, không thể một sớm một chiều.

Chúc cho nước Việt tốt đẹp hơn.

Sài Gòn, 9h27' ngày Chúa nhật, 11/9/2016

Friday, September 9, 2016

TƯ DUY 3 BƯỚC TRONG SỰ KIỆN TRỊNH XUÂN THANH VÀ CHÍNH TRỊ VIỆT NAM



LƯỢC QUA GIÁO DỤC

Như trong bài giáo dục phổ thông tôi đã từng viết: "Chương trình giáo dục phổ thông tại sao có 3 cấp: tiểu học, trung học đệ nhất cấp hay cơ sở, và trung học đệ nhị cấp trong 12 năm? Vì đó là chương trình giáo khoa viết ra rất công phu để đáp ứng với phát triển tư duy và tâm lý của lứa tuổi:

Tiểu học: tư duy một bước, học thuộc lòng, tiếp nhận thế giới khách quan trung thực. Nó được gọi là tư duy chân thực.

Trung học cơ sở: Tư duy hai bước, sau khi tiếp nhận bắt đầu phân tích đúng sai, lý luận. Người Việt gọi tuổi này là tuổi "học ăn, học nói, học gói, học mở".

Trung học đệ nhị cấp - từ lớp 9 ở Bắc Mỹ và lớp 10 ở thế giới còn lại đến lớp 12: Tư duy ba bước có logic và phân tích phản biện. Ở tuổi này, sau khi ghi nhận, phân tích thì trẻ bắt đầu đưa ra giải pháp để chứng minh điều mình lý luận là đúng.

Đó là triết học trong giáo dục phổ thông mà thế giới văn minh đã và đang áp dụng.

Giáo dục Việt Nam trong 71 năm ở miền Bắc và 41 năm ở miền Nam - trừ ra 30 năm dưới chế độ Việt Nam Cộng Hòa - đã không đáp ứng được chương trình giáo khoa về tư duy ba cấp học. Vì thế, ngay cả sinh viên đại học bây giờ cũng không thể đủ bằng tư duy của học sinh tốt nghiệp tú tài thời Việt Nam Cộng Hòa đào tạo.

BIỆN CHỨNG SỰ KIỆN CỦA TRỊNH XUÂN THANH

Chuyện Trịnh Xuân Thanh xin ra khỏi đảngcho rằng tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng không còn xứng đáng để ông phải ngồi chung mâm, và đảng cộng sản bây giờ không còn xứng đáng để lãnh đạo quốc gia, chứ không phải chuyện ông Thanh đang ở đâu, làm gì? Nhưng hầu hết dân Việt chỉ quan tâm đến ông đang ở đâu?

Thư ra khỏi đảng của ông Trịnh Xuân Thanh đích thân cho người đưa tận tay ông Bùi Thanh Hiếu - Người Buôn Gió.

Nên nhớ rằng, đây là lần đầu tiên một đảng viên cao cấp như ông Trịnh Xuân Thanh dám đứng ra chống lại chỉ đạo của đảng trưởng đảng cộng sản ở Việt Nam. Ngày xưa ông Võ Nguyên Giáp - dù được xem là thánh tướng - nhưng ông cũng phải chấp nhận bị quản thúc đến cuối đời tại gia. Những ông đi đầu trong cải cách như Trần Xuân Bách, Trần Độ, Nguyễn Hộ cũng phải cúi đầu chịu quản thúc quản chế tại gia đến chết. Chính vì thế, đây là sự kiện vô cùng trọng đại.

Vấn đề đằng sau việc ông Thanh đang ở đâu, ai bảo vệ ông an toàn mới là vấn đề bản chất của chính trị Việt Nam hiện nay. Đó là bài toán 2 bước trong tư duy triết học. Tại sao cả lực lượng quân báo, an ninh và công an không đụng được đến ông Thanh mới là quan trọng, và triết học.

Vì dù ông Thanh có trốn cùng trời cuối đất thì với sự quản lý của đảng cộng sản Việt Nam ông Thanh không thể thoát được. Đã vậy, ông Thanh còn dùng cả viber online và bưu điện, điện thoại để liên lạc với báo Thanh Niên, với Bùi Thanh Hiếu - tức Người Buôn Gió - để đưa thông tin ông chống lại đảng trưởng Nguyễn Phú Trọng và đảng cộng sản của ông.

Theo ông Bùi Thanh Hiếu ở Đức thì, đã có ít nhất 3 người liên lạc với ông để trực tiếp bàn luận và đưa tài liệu của ông Thanh chống lại lệnh của ông Nguyễn Phú Trọng và đảng cộng sản, mà ông Hiếu cũng không hiểu tại sao họ lại chọn ông để đưa tin mà không chọn báo, đài như: VOA, RFA, RFI, Ba Sàm, Dân Luận, Tin tức Hằng ngay, Thời báo Việt Nam, kể cả báo đảng, etc... 

Ngoài ra, những người tiếp xúc với ông Hiếu, họ còn khẳng định rằng: "Ông Thanh đang ở một chỗ an toàn. Chỉ có lực lượng trong đảng mới làm thay đổi được chính trị Việt Nam, còn các tổ chức dân sự của người Việt chỉ chém gió, chứ không đủ sức mạnh làm đảng cộng sản thay đổi". Đây là nhận định rất chính xác với thực tế khách quan, và chính vì nhận định này làm cho Người Buôn Gió quyết định đồng ý hợp tác với họ - đề nghị đọc loạt 6 bài của Bùi Thanh Hiếu có tiêu đề: "Trịnh Xuân Thanh con dê tế thần". Ngay sau khi ông Hiếu yêu cầu ông Thanh chụp hình CMND và bằng lái của ông để chứng minh ông Thanh thực sự đứng ra chống lại ông Trọng thì ông Thanh thực hiện theo yêu cầu.

Theo yêu cầu của ông Bùi Thanh Hiếu, nếu ông Trịnh Xuân Thanh muốn nhờ ông Hiếu đưa tin thì ông phải chụp hình ông cầm chứng minh nhân dân và bằng lái xe của ông Hiếu gửi cho ông Thanh chụp hình và gửi cho ông Hiếu, để làm bằng chứng những gì ông Hiếu đưa tin là sự thực. Và ông Thanh đã thực hiện.

Tất cả những điều trên cho thấy, một mình ông Trịnh Xuân Thanh không thể đủ sức chống lại ông Nguyễn Phú Trọng và đảng cộng sản hiện nay, mà phải có một lực lượng đủ mạnh để bảo an cho Trịnh Xuân Thanh và đứng ra để đối đầu với Nguyễn Phú Trọng. Trong đó, tổng cục II chắc chắn phải có tham gia vào việc này.

Sau đại hội đảng lần thứ XII, mọi việc xấu đi rõ rệt cho tình hình kinh tế và chính trị ở Việt Nam, khi mà 1520 đại diện cho hơn 4 triệu đảng viên cộng sản độc tài đã chọn hạ sách cho nhân sự nhiệm kỳ 2011 - 2016, như tôi đã dự đooán trước khi đại hội diễn ra. Và cách của ông Nguyễn Phú Trọng học theo cách của Tập Cận Bình để cải tổ đảng của mình sau khi hạ bệ được ông Nguyễn Tấn Dũng là thiếu thực tế khách quan. Vì Việt Nam có một nửa đất nước 30 năm sống với tư bản, trước đó, cả nước bị đô hộ 100 năm với Pháp. Trong khi Trung Hoa chỉ bị tư bản xé ra từng mảnh và vẫn giữ chế độ nhà Mãn Thanh phong kiến. Ý thức hệ và tư duy của người Việt khác hoàn toàn người Trung Hoa, và tính dễ thay đổi của người Việt cũng dễ dàng hơn Trung Hoa, kể cả người trong đảng cộng sản.

Chuyện ông Trịnh Xuân Thanh không còn là chuyện của riêng ông, mà là chuyện của chính trị quốc gia. Một thế lực khác trong đảng cộng sản cầm quyền ở Việt Nam đang được tổ chức chặt chẽ và đủ thế và lực cả kinh tế đến chính trị và nhân lực đang đứng ra đối đầu với nhóm cầm quyền hiện nay của ông Nguyễn Phú Trọng là có thật. Đó là điều rút ra từ sự kiện Trịnh Xuân Thanh đang bị chiến dịch đả hổ diệt ruồi của ông Nguyễn Phú Trọng. Và cũng không phải ngẫu nhiên mà đảng tự dưng lại yêu cầu quốc hội bàn đến việc phải có đội ngũ bảo vệ yếu nhân trong lúc này, mặc dù, ngay từ những năm 1940, đội ngũ này đã được đào tạo và sắp xếp rất tốt.

Ai nắm tổng cục II lúc này có thể chính là người đang bảo vệ ông Trịnh Xuân Thanh, và sẽ là thế lực đang muốn thay đổi bàn cờ chính trị Việt Nam.

KẾT

Mọi diễn biến còn đang ở phía trước, nhưng qua sự việc này cho thấy, sẽ có một thay đổi lớn hơn cả những gì đã diễn ra ở đại hội đảng cộng sản lần thứ XII tại Việt Nam. Thời điểm có những thay đổi nhân sự cao cấp chủ chốt trong đảng cầm quyền là cấp bách, dù mới vừa thay đổi chỉ 8 tháng, không loại trừ phải sửa đổi hiến pháp 2013 trong những năm tới để cải tổ tận gốc rễ, vì đảng cộng sản hiện nay đã có 2 nhóm cấp tiến và bảo thủ, mà nhóm bảo thủ đang nắm quyền không còn đủ tư duy và năng lực lãnh đạo chính đảng viên của mình.

Mệnh lệnh lịch sử buộc chính trị Việt Nam phải thay đổi về mọi mặt, nếu không binh đao khói lửa lại một lần nữa diễn ra trên đất nước đau thương và nhục nhằn này.

Sài Gòn, 10h26' ngày thứ Sáu, 09/9/2016

Tuesday, September 6, 2016

NHÀ MÁY THÉP TÔN HOA SEN Ở BIỂN CÀ NÁ LÀ CỦA TRUNG QUỐC?


Sau sự cố thảm họa môi trường biển của Formosa chưa giải quyết được gì, chính phủ đã chính thức nhận 11.500 tỷ bồi thường của Formosa vào ngày 29/8/2016. Nhưng đến nay thông tin chính phủ trợ cấp cho ngư dân 4 tỉnh chỉ có 2 tỷ đồng từ Liên đoàn Lao động Việt Nam nhân ngày khai trường 05/9/2016.

Theo tính toán của chúng tôi, thiệt hại tại chỉ một xã của 4 tỉnh miền Trung bị biển chết đã lên đến hơn 2.000 tỷ đồng mỗi năm. Biển miền Trung nhiễm bẩn 50 năm mới tự sạch thì chỉ 1 xã đã thiệt hại 100.000 tỷ. Nhưng cả 4 tỉnh miền Trung chỉ bồi thường 11.500 tỷ đồng! Chúng tôi sẽ công bố một số kết quả thiệt hại trong tháng này để đồng bào trong và ngoài nước rõ.

Nhưng gần đây rộ lên thông tin dự án Nhà máy thép của Tôn Hoa Sen sẽ được xây dựng tại bờ biển Cà Ná thơ mộng của tỉnh Ninh Thuận. Nên chúng tôi đi tìm thông tin nguồn tài chính để xây dựng nhà máy thép này từ đâu ra. 

Trong lúc này, ngay cả chính phủ cũng không còn tiền để bù đắp vào bội chi ngân sách năm 2016, mà phải tăng giá xăng 2 lần trong một tháng qua với tổng số tăng là 650 + 702 = 1.352 đồng mỗi lít xăng, trong khi giá xăng thế giới giảm từ $52/thùng xuống còn $45/thùng trong 1 tháng qua, thì Tôn Hoa Sen lấy tiền đâu ra làm nhà máy thép? 

Với giá dầu $45/thùng này thì năm ngoái 2015, giá xăng A92 trong nước chỉ còn 11.500 đồng mỗi lít, như vậy 1 năm qua, chính phủ đã thầm lặng tăng giá xăng khoảng gần 5.000 đồng mỗi lít. Vì giá xăng A92 hiện nay là 16.070 đồng mỗi lít! Thế như vẫn chưa đủ chi tiêu, nên trong 8 tháng đầu năm 2016, chính phủ phải vay nợ nước oài thêm 5 tỷ đô la, trong số phải vay 2016 là 20 tỷ để đảo nợ nước ngooài thì Tô Hoa Sen lấy tiền đâu ra làm Thép?

Hôm nay có thông tin về việc khảo sát xây dựng tổ hợp nhà máy luyện cán thép Hoa Sen tại tỉnh Ninh Thuận của ông Trần Ngọc Chu tổng giám đốc tập đoàn Hoa Sen gửi cho UBND tỉnh Ninh Thuận ngày 15 tháng 6 năm 2015 thì thành phần khảo sát gồm có 10 người. Trong đó 4 người là Việt Nam và 6 người là của Trung Quốc. Xem hình 1 và hình 2 kèm theo.


Tại sao Tôn Hoa Sen lại mời đến 6 người Trung Quốc thuộc tập đoàn CISDI? Vậy CISDI làm gì? của ai? Tôi đi tìm hiểu thì thấy rằng:

1. Đây là một tập đoàn kỹ nghệ của nhà nước Trung Quốc được đặt tại Trùng Khánh, Trung Quốc có thâm niên 50 năm làm công nghệ thép.

2. Tập đoàn CISDI chuyên cung cấp tư vấn, thiết kế kỹ thuật, tổng thầu EPC ký kết hợp đồng, và các dịch vụ thiết bị tích hợp để sản xuất thép trên toàn thế giới. 

Vậy có phải cũng như Formosa của Đài Loan chỉ là cái vỏ bọc còn ruột là của Trung Quốc, nên tới giờ này nhiều quan chức Việt Nam nhắc đi nhắc lại cả chục lần là, nếu Formosa tái phạm sẽ đuổi nó ra khỏi Việt Nam. Nhưng từ tháng 4/2016 đến nay Formosa đã tái phạm hơn 3 lần thải chất rắn trái phép ở 9 nơi từ miền Bắc đến Đà Nẵng nhưng chính phủ và nhà nước cộng sản ở Việt Nam vẫn câm như hến.

Liệu đây có phải là bài hủy diệt dân tộc Việt của Trung Quốc từ sự tiếp tay của đảng cộng sản ở Việt Nam không? Dân Việt cần câu trả lời rõ ràng của đảng cầm quyền về thủ đoạn hủy hoại môi trường từ Bauxite Tây Nguyên đến các nhà máy thép có dính dáng đến Trung Quốc.

Lê Phước Vũ chủ tịch tập đoàn Hoa Sen

Có lẽ là của Trung Quốc, mà tập đoàn Hoa Sen chỉ đứng đại diện pháp lý nên ông Lê Phước Vũ - người ăn chay trường tụng kinh gõ mõ - đã tuyên bố trong đại hội cổ đông bất thường rằng: "Ngu gì không làm thép, ngu gì không đầu tư?". Nhưng người ta đồn rằng ông Vũ bị lún vào bất động sản gở không ra nên làm thép để kiếm tiền từ Trung Quốc cứu nợ bất động sản! Trong khi nhà máy Thép Cà Ná chưa có giấy phép.

Ai đứng sau lưng ông Lê Phước Vũ nếu không là đảng cộng sản?

Nhưng không biết ông bí thư tỉnh ủy tỉnh Ninh Thuận hiện nay là ông Nguyễn Đức Thanh người Hà Tĩnh, không biết có dây mơ rễ má gì với sự giới thiệu của ông Võ Kim Cự cho phép dự án thép Hoa Sen khi tiến hành dự án Formosa từ 8 năm trước hay không?

Tất cả là những câu hỏi mà chính phủ phải trả lời trước dân khi làm trò tiền trảm hậu tấu một nhà máy thải chất độc ra biển ở Cà Ná, như đã làm ở Hà Tĩnh.

Sài Gòn, 11h32' ngày thứ Ba, 06/9/2016

Monday, September 5, 2016

NHỮNG LỜI CUỐI CÙNG CỦA STEVE JOBS


“Tôi đã đạt đến tột đỉnh của thành công. Trong con mắt người khác, cuộc đời tôi là một biểu tượng của thành công. Tuy vậy phía sau của công việc tôi có rất ít niềm vui. Cuối cùng, sự giàu có của tôi chỉ là một sự kiện mà tôi đã quen thuộc.

Trong lúc này trên giường bệnh viện, hồi tưởng về cuộc đời, những lời khen ngợi, tự cao, tự hào về tài sản nhưng tôi cảm thấy thật vô nghĩa trước tử thần, cái chết.

Trong bóng tối, khi nhìn ánh đèn màu xanh và tiếng ồn ào của máy dưỡng khí, tôi cảm nghiệm được những hơi thở của tử thần rất gần kề. Bây giờ tôi mới hiểu thấu, nếu một khi bạn đã có tiền đủ cho cuộc đời của bạn, bạn hãy đeo đuổi một mục đích khác không liên quan đến tiền bạc. Nên tìm một điều gì quan trọng hơn.

Ví dụ như là lịch sử tình yêu nhân loại, nghệ thuật, ước mơ tuổi thơ… Đừng làm nô lệ cho vật chất, giàu sang, vì nó sẽ biến bạn thành một người yếu ớt như tôi.

Thượng Đế tạo dựng chúng ta để cảm nghiệm được tin yêu trong tim, chứ không phải những ảo tưởng về tiền tài, danh vọng như tôi đã làm trong suốt cuộc đời nhưng không thể đem theo tôi được. Tôi có thể mang theo được những kỷ niệm của yêu thương.

Đây mới chính là sự giàu sang sẽ có thể đồng hành với bạn, là sức mạnh, ánh sáng soi sáng cho bạn tiến tới. Tình yêu có thể đi hàng ngàn cây số và chính vì thế cuộc đời không có giới hạn. Đi, tiến đến nơi mà bạn muốn, cố gắng lên để đạt được những mục đích. Tất cả là ở trong tim và trong lòng bàn tay của bạn.

Cái giường nào đắt giá nhất trên đời? Đó là giường bệnh viện, vì nếu có tiền, bạn có thể mướn tài xế lái xe cho bạn, nhưng không thể dùng tiền để thuê người mang bệnh cho bạn. Mất tài sản mình có thể tìm lại được, có một cái khi đã mất thì không thể tìm lại được: sự sống.

Dù đang ở giai đoạn nào trong cuộc đời, cuối cùng, tất cả phải đối diện khi bức màn sự sống kéo xuống. Làm ơn hãy nâng niu và nhận thức được giá trị tình yêu gia đình, tình yêu bạn đời và tình yêu bạn hữu, gìn giữ sức khỏe cho bạn và quan tâm đến láng giềng của bạn.”

Ngay sau khi nói những lời này, ông đã yêu cầu được viết ra, Steve Jobs đã qua đời. 3.12.15 lúc 56 tuổi.

Last Words Spoken by Steve Jobs Moments before he Died 

Asia Clinic, 11h19' ngày thứ Hai, 05/9/2016

Sunday, September 4, 2016

CÓ NÊN ĐƯA TIẾNG HÁN VÀO TRƯỜNG HỌC?



SỬ DỤNG NGÔN NGỮ TRONG ĐỜI SỐNG VÀ THẾ GIỚI MẠNG

Cả tháng nay, các giáo sư bàn nhau về học tiếng Hán trong trường phổ thông là điều mà theo quan điểm của tôi là điều nên làm. Vì biết thêm một ngôn ngữ là không chỉ biết thêm một nền văn hóa, mà còn là cả chính trị, tư tưởng và cả kinh tế.

Cho đến hôm nay thống kê thế giới, có 7.102 ngôn ngữ được biết đến. Trong đó, có 10 ngôn ngữ được sử dụng thông dụng nhất trên thế giới theo thứ tự sau:

1. Tiếng phổ thông của Trung Hoa - mandarin - có đến 14.4% dân số toàn cầu sử dụng tiếng Hoa trong cuộc sống. Tuy rằng trên thế giới mạng nó đứng thứ 2 sau tiếng Anh. Chủ yếu 2 yếu tố: đông dân và kinh tế toàn cầu hóa tạo ra.

2. Tiếng Tây Ban Nha đứng thứ 2 với hơn 405 triệu người dùng.

3. Tiếng Anh đã từng đứng đầu được sử dụng trên thế giới, nhưng trong 10 năm qua tiếng Tây Ban Nha đã chiếm ngôi vị thứ 2 do nạn di dân và toàn cầu hóa tạo ra. 

Tiếp theo từ 4 đến 10 theo thứ tự là: Hindu/Urdu của Ấn Độ với 310 triệu; Arabic của khối Ả Rập với 295 triệu; Bồ Đào Nha với 215 triệu người; Bengali với 205 triệu người; Tiếng Nga với 155 triệu người dùng; Tiếng Nhật 125 triệu người dùng; Tiếng Punjabi ở vùng Tây Á là thứ 10 chiếm 102 triệu người dùng. Mười năm trước tiếng Đức đứng thứ 10 nhưng nay đã mất ngôi.


Tuy thế, theo thống kê năm 2016 trong thế giới mạng thì tiếng Anh đứng nhất với 948.6 triệu người dùng. Thứ 2 là Trung Hoa 751.9 triệu, và thứ 3 là Tây Ban Nha 277.1 triệu. Malaysia, Pháp và Đức lại theo thứ tự thứ 7, 9 và 10. (hình trên).

NGÔN NGỮ KHÔNG CHỈ LÀ VĂN HÓA

Trong Ký sự Hoa Kỳ tôi viết trong chuyến đi 2014, tôi thấy các quán phở ở Los Angeles tuyển nhân viên chạy bàn của người Hoa ghi quảng cáo đòi hỏi 3 thứ tiếng: Anh, Hoa và Việt. Ở những quán hủ tiếu Nam Vang tuyển nhân viên đòi hỏi 3 thứ tiếng: Miên, Anh và Việt. Tôi và một người cùng đi nói chuyện vừa tiếu lâm, vừa rất thật là, ở Hoa Kỳ đâu dễ sống, tuyển nhân viên bưng phở $9/h mà đòi hỏi thông thạo ngôn ngữ hơn cả bất kỳ giáo sư tiến sĩ nào hiện đang trong số 20.000 chất xám có học vị tiến sĩ ở Việt Nam! 

Một hợp chủng quốc đòi hỏi chuyện một công dân biết nhiều ngôn ngữ là chuyện bình thường. Nó cho thấy, ngôn ngữ không chỉ là văn hóa của một dân tộc, mà còn là kinh tế của mỗi cá nhân trong thế giới hiện nay. Các nhà nghiên cứu cho thấy, nếu biết thêm một ngôn ngữ ngoài ngôn ngữ bản xứ thì khả năng thất nghiệp của bạn sẽ giảm đi 50%. Đó là sự thật.

Biết thêm một ngôn ngữ là ta có thêm một con người khác, một văn hóa sống khác, và thêm nhiều cơ hội khác đến với ta. Tư duy và hành vi ta sẽ ở đẳng cấp cao hơn so với người chỉ biết một ngôn ngữ duy nhất.

Chúng ta vẫn thường nghe "Công dân toàn cầu" có nghĩa là những con người không chỉ hiểu biết nhiều nền văn hóa sống khác nhau trên thế giới để ứng xử hợp lẽ, mà còn là người phải biết ít nhất 2 ngôn ngữ trở lên để sử dụng trong cuộc sống giao tiếp với các cuộc làm ăn, giao thương, học tập và sống với nhiều chủng tộc khác nhau trên thế giới.

Trước 30/4/1975 ở 2 miền đàng Trong và đàng Ngoài vẫn tồn tại những trường dạy phổ thông bằng tiếng Hoa rất hàn lâm, kể cả trong đại học và sau đại học, và những người sống và sinh ra trước thời điểm này viết và nói sử dụng từ rất chính xác cho những gì họ đang sống. Nhưng không vì thế mà họ bị hòa tan trong ngôn ngữ khác - đặc biệt là tiếng Hoa.

Sau 30/4/1975 có một giai đoạn dài 15 năm, tất cả các trường phổ thông ở cả nước bắt buộc học sinh học tiếng Nga, rất ít học sinh học tiếng Anh và tiếng Pháp. Ở miền Trung quê tôi, thời đó, ai học tiếng Anh, tiếng Pháp bị cho là bọn phản động, học mấy thứ tiếng đó để đi vượt biển hả? Tất cả các trường Hoa ngữ bị chuyển sang dạy tiếng Việt. Nhưng tới nay, chỉ còn tiếng Anh, tiếng Pháp và tiếng Hoa là được học sinh học thịnh hành nhất để cho cuộc sống mưu sinh của mình. Gần đây, tiếng Nhật, tiếng Hàn, Đức và tiếng Đông Âu cũng bắt đầu được giới trẻ quan tâm do nhu cầu cuộc sống và công việc. Học ngoại ngữ còn là nhu cầu tiếp cận khoa học kỹ nghệ tiên tiến và nghiên cứu khoa học.

Khi cỡi trói vào năm 1986, thì người lớn, trẻ con đua nhau học tiếng Anh và tiếng Hoa để dễ kiếm việc làm có lương hậu hơn lương nhà nước. Tôi có người thân, từ cô giáo dạy văn trong phổ thông là người Hoa bỏ nghề giáo của nhà nước ra mở lớp dạy Hoa văn tại nhà, các công ty mời mọc đi thông dịch bận tối mắt, tối mũi nuôi dạy đàn con 5 đứa sung túc hơn trăm lần ngày còn làm giáo viên dạy văn! Giờ chị đã 71 tuổi mà lớp Hoa văn tại nhà của chị chật kín dân doanh thương xin học, muốn nghỉ ngơi cũng không có thời gian để nghỉ.

Thời thập niên 1980 và 1990 tìm một người dạy Hoa văn giỏi như tìm kim trong đống rơm sau khi đánh Hoa kiều vì không còn bang giao và chiến tranh biên giới 1979.

Tôi có ông bạn ở Quy Nhơn trước 30/4/1975 học ban C Văn chương-Hán Nôm ở trường trung học, mỗi tuần học Hán Nôm 1 giờ trong chương trình giảng văn để hiểu văn chơơng ngày xưa nhyu7 Truyện Kiều, Thơ Hồ Xuân Hương, v.v.... Sau này vào Sư phạm Quy Nhơn, giờ mỗi lần tôi không hiểu về một từ nguyên tiếng Việt hoặc điển tích lịch sử chăm ngôn liên quan tới những câu thơ, văn học của Việt Nam cổ hoặc Trung Hoa tôi đều gọi anh để hỏi, mà không cần phải nhọc công tìm kiếm, mà đôi khi giáo sư Google cũng không có đáp án!

Tất cả các trơờng từ phổ thông đến đại học nổi tiếng trên thế giới đều dạy cho học sinh sinh viên ít nhất 1 ngoại ngữ chính và 1 ngoại ngữ phụ. Trước 30/4/1975 hầu hết các trường phổ thông ở đàng Trong học sinh học 2 ngooại ngữ chính vụ phụ - thường là Anh và Pháp - nhưng không hề quả tải. Ngày nay học sinh quá tải vì tham nhũng, vì chương trình dạy những điều vô bổ như lịch sử đảng, tư tưởng Hồ Chí Minh, phòng chống tham nhũng, vì chạy đua thành tích, v.v... Hay nói cách khác nước Việt ngày nay chưa biết viết sách giáo khoa hoặc cố tình làm méo mó giáo khoa thư vì mục đích ngu dân của chính trị gia. Vì không có những chương trình vô bổ này dân tộc Việt vẫn có nhân tài như Hồ Chí Minh, vẫn trường tồn, đất nước Việt vẫn mở mang bờ cõi từ Thủy Chân Lạp như một bộ lạc, nay lại trải dài đến Mũi Cà Mau một quốc gia như bây giờ, chứ không mất biển đảo như chính quyền hiện nay.

Một ngôn ngữ mới ra đời sau luôn vay mượn ngôn ngữ gốc để mà thành. Ví dụ như trong tiếng Anh, tiếng Pháp, tiếng Ý, v.v... cũng có nguồn gốc La Tinh và Hy Lạp, nên tiếng Anh phải mượn gốc La Tinh hoặc Hy Lạp để tạo ra những từ mới trong đời sống hoặc trong khoa học bằng những tiếp đầu ngữ và những tiếp vị ngữ khi cần. 

Alexandre de Rhodes (1591 - 1660) người được xem là ông tổ chữ viết tiếng Việt hiện nay.

Tiếng Việt ngay từ ban đầu cũng phải dùng chữ viết của tiếng Hán. Theo thời gian do yếu tố lịch sử, lần đầu Nguyễn Huệ đã yêu cầu La Sơn Phu Tử Nguyễn Thiếp tạo ra chữ Nôm để tránh đồng hóa với Trung Hoa. Sau 100 năm bị đô hộ Pháp các nhà truyền giáo phương Tây - đặc biệt ông Alexandre de Rhodes - đã hooàn thành chữ Quốc ngữ cho phù hợp với phát âm tiếng Việt hiện nay, nhưng tiếng Việt vẫn thiếu từ phải vay mượn tiếng Hán để có những từ Hán Việt mà dùng hằng ngày trong nghe nói đọc và viết. Trong đó, một số nét văn hóa Việt cũng giống văn hóa Trung Hoa như ăn mặc, cúng quảy, và sinh hoạt cộng đồng....

Một tập tính quan trọng của người Hoa là chủ trương chỉ gã con gái mình cho con trai người Hoa, và con trai thì đi lấy con gái Việt hoặc Hoa tùy thích để giữ giống nòi và nhân rộng cộng đồng. Nhưng qua 1.000 năm đô hộ, những người Hoa di cư vào Việt Nam cũng không thể đồng hóa được dân tộc Việt, mà thậm chí tiếng Hoa nó lại là ngôn ngữ nền tảng để chữ Quốc ngữ ngày nay càng trong sáng và đầy ý nghĩa hơn, còn cộng đồng người Hoa thì ngày càng nhỏ đi từ thời 1.000 năm đô hộ, cho đến thời Mạc Cửu chiếm cứ Tây Nam Bộ đến nay, vì bị Việt hóa.

Vấn đề là chương trình giáo khoa soạn thảo thế nào, có ai nghiên cứu và đủ sức viết giáo khoa Hán Nôm Văn chương dạy trong trường phổ thông như nền giáo dục Việt Nam Cộng Hòa ãã từng làm chưa, chứ không phải sợ bị Hán hóa. Không có giáo khoa vào trường thì trẻ vẫn học ầm ầm để du học. Tôi khám và chứng nhận sức khỏe cho các cháu du học Trung Quốc nên tôi biết. Tại sao phải sợ?

Có một điều rất đặc biệt trong ngôn ngữ Việt là ngôn ngữ đơn âm, nhưng chữ viết La Tinh. Điều này răt đặc trưng nhưng chưa thấy nhà ngôn ngữ học nào nghiên cứu. Vì chữ La Tinh hầu hết dùng cho ngôn ngữ đa âm tiết như tiếng Anh, Pháp, Tây Ban Nha, Bồ Đào Nha, v.v...

Tất cả những điều này cho thấy, quy luật cung cầu chi phối con người chọn lựa ngôn ngữ để học lớn hơn là vì sự trong sáng của tiếng bản xứ như các giáo sư tiến sĩ đang ngụy biện đưa ra để áp việc dạy tiếng Hán vào nhà trường.

KẾT

Vấn đề đưa tiếng Hán vào dạy trong phổ thông và đại học là đúng và rất cần, nhưng không có nghĩa là học tiếng Hán bị bắt buộc, mà phải là cho học sinh, sinh viên tự chọn học các ngôn ngữ mà mình yêu thích và thấy có lợi cho bản thân mình trong cuộc sống mai sau.

Giáo dục là lấy người học làm trung tâm chứ không phải lấy tư duy cực đoan và tham vọng cá nhân thấp hèn của chính trị gia ép buộc chương trình giáo dục. Những kẻ cực đoan cầm quyền đã đẩy đất nước này tăm tối hàng ngàn năm lịch sử chưa thấy hay sao? Tự do học thuật và tự chủ giáo dục là nhân bản và cấp tiến.

Tục ngữ Việt có câu: "Thương nhau củ ấu cũng tròn/Ghét nhau quả bồ hòn cũng méo", như thế là mù quáng và cực đoan. Nên đừng có suy nghĩ cực đoan là căm thù Trung cộng thì tẩy chay học tiếng Hoa, mà phải cần học tiếng Hoa để hiểu Trung cộng mà sống và bảo vệ đất nước tốt hơn.

Asia Clinic, 16h44' ngày Chúa nhựt, 04/9/2016

Friday, September 2, 2016

NẾU CHIẾN TRANH TRÊN BIỂN ĐÔNG XẢY RA...



MỞ ĐẦU

Hôm qua, 01/9/2016 đài BBC Luân Đôn mời 5 ông già bàn về tuyên bố của ông chủ tịch nước Trần Đại Quang tại Singapore Lecture 38 do do Viện Yusof Ishak - nghiên cứu Đông Nam Á (ISEAS) tổ chức sáng 30/8/2016 là: "Khi chiến tranh xảy ra ở biển Đông thì tất cả đều thua".

Năm vị thì có 1 vị là cựu đại biểu quốc hội Việt Nam lo cho giáo dục thanh thiếu niên nhi đồng. Một vị là thành viên nghiên cứu chính trị ở Singapore. Ba vị còn lại là giáo sư ở Mỹ và Hồng Kông. Nhưng cả 5 vị đều nói loanh quanh, chưa đi vào quan điểm chính của ông chủ tịch nước, mà chỉ có tính định hướng người dân với dân trí và dân khí quá thấp sẽ càng thấp hơn khi nghe 5 vị làm Mao Tôn Cương bình loạn.

Các giáo sư và chuyên gia người Việt đang bình loạn với BBC tuyên bố của chủ tịch nước Trần Đại Quang tại Singapore

Để hiểu phát biểu của chủ tịch nước Trần Đại Quang thì cần phải hiểu bài bản, hàn lâm và tổng quan để có tư duy sáng tạo và dẫn dắt các thế hệ trẻ lớn lên được.

ĐIỂM QUA 2 NƯỚC VIỆT TRUNG


Trong quá khứ, Hoa Kỳ và Trung cộng đã thỏa hiệp trong "Thông cáo Thượng Hải" vào ngày 01/7/1971 trước khi truất phế Tưởng Giới Thạch và Đài Loan ra khỏi vị trí Hội đồng Bảo an Liên Hiệp Quốc và bỏ rơi Việt Nam Cộng Hòa. Trong Thông Cáo Thượng Hải gồm 3 điều chính sau:

1. Về Đài Loan: Mỹ ghi nhận việc tất cả người Trung Hoa ở 2 bên eo biển Đài Loan cho rằng chỉ có 1 Trung Quốc và Đài Loan là một bộ phận của Trung Quốc. Chính phủ Mỹ không thách thức lập trường đó... Ngày 25 tháng 5 năm 1971, Đại hội đồng họp và như mong đợi của Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa là khai trừ Trung Hoa Dân Quốc và công nhận họ gia nhập tổ chức này. Hội nghị cấp cao Trung-Mỹ cũng được chính thức ấn định là ngày 21 tháng 2 tháng 1972.

2. Về Đông Dương: Mỹ giao lại quyền cai quản Đông Dương cho Trung cộng bằng cách ép Việt Nam Cộng Hòa ký vào Hiệp Định Paris ngày 27/01/1973 và rút quân khỏi Đông Dương. Đổi lại Trung cộng phải mở thị trường để Mỹ vào làm ăn.

3. Về Liên Xô: Trung cộng phải là đồng minh của Mỹ để chung tay hạ Liên Xô, đổi lại Mỹ sẽ tạo điều kiện cho Trung cộng sẽ là anh cả của khối cộng sản.

Tất cả là mưu kế của Mỹ và Trung cộng tại Thái Bình Dương mà ra ngày hôm nay.

Hãy nghe 50 phút của BBC và tướng Trần Độ vào năm 2002

Trong 8 năm qua, kinh tế và nội an 2 quốc gia Việt và Trung đang đi vào thời kỳ suy thoái đến cùng cực của phong trào cộng sản thế giới.

Mô hình chính trị đơn nguyên tập quyền chỉ còn là chiếc áo rách nát, chật chội cho mô hình kinh tế lấy tư liệu sản xuất công là chỉ đạo, nhưng lại liên thông với kinh tế toàn cầu, chứ không phải là mô hình kinh tế bao cấp bế quan tỏa cảng.

Những hệ lụy từ kinh tế chính trị học như nhân quả của triết học bắt đầu phơi bày đến sống sượng và kém liêm sĩ của 2 xã Việt Trung: Nội bộ đảng cộng sản bất hòa đến nỗi phải bắn nhau để giải quyết những đối kháng không thể giải quyết bằng thỏa hiệp. Lòng dân 2 nước không còn ai tin vào 2 đảng cộng sản cầm quyền.

Ba yếu tố chính trị, kinh tế và nội an đã thúc đẩy lãnh đạo 2 quốc gia Việt Trung hướng dư luận sang biển Đông để quên đi hiện tình trong nước trên bờ vực sụp đổ. Chơi dao có ngày đứt tay, khi mà cái sự hướng dư luận đó đã làm cho giọt nước tràn ly, khi mà mâu thuẫn quyền lợi của 2 quốc gia bị xâm hại theo kiểu cá lớn nuốt cá bé. Nước bé thì sẽ mất vào tay nước lớn, Nước mất thì nhà tan. Các sự kiện gần đây yếu tố nguy cơ chiến tranh Việt Trung đang hiển hiện như một thực tại khách quan có thể bùng nổ bất cứ lúc nào!

Bằng mặt mà không bằng lòng là tư tưởng của cả 2 quốc gia Việt Trung qua mọi thời đại do vấn đề lịch sử tạo ra hơn 2600 năm qua!

ĐIỂM QUA KHU VỰC VÀ THẾ GIỚI

Tôi tách riêng 2 quốc gia cộng sản mạnh nhất hiện nay trong 5 quốc gia còn lại của cộng sản, mà không gom các quốc gia Đông Nam Á vào đây vì, các quốc gia kia hoàn toàn không có những quyền lợi mà thậm chí có những lợi ích sát sườn khi chiến tranh biển Đông xảy ra.

Philippines tuy sát sườn, nhưng là tách khỏi lục địa Á Châu, Trung Quốc muốn đụng không hề dễ, khi mà họ mời Hoa Kỳ vào đóng căn cứ quân sự trở lại để bảo vệ đồng minh. Nên Philippines không hề e ngại kiện Trung Quốc ra tòa án La Hayes về xâm phạm lãnh hải ở các bãi đá ngầm Trường Sa. Thử hỏi vài hòn đảo nhân tạo đó thì Trung Quốc làm được gì chỉ sau 30 phút tan tành với đạn pháo? Trung Quốc lấy gì để chi viện chiến tranh trên biển Đông khi Hoa Kỳ thực hiện bao vây trên biển như đã từng bao vây tiếp viện trên biển của Đức Ý và Nhật trong chiến tranh thế giới thứ II, để phe Phát Xít thất bại. Nên nhớ rằng, chiến tranh thế giới II phe Phát Xít thua là vì thua vấn đề tiếp cận quân lương do bị bao vây trên biển.

Miến Điện với trí tuệ của một Khôi nguyên Nobel Hòa Bình - bà Aung San Suu Kyi - đã có một chiến lược ngoại giao chập chờn với Trung Quốc, nên biên giới với Vân Nam của Trung Quốc được giải quyết êm đẹp, mặc dù, Miến Điện đã từ chối thẳng thừng dự án tỷ đô về đường ống dẫn dầu xuyên Miến Điện qua Vân Nam của Trung Quốc để Trung Quốc tránh sự cai quản của Hoa Kỳ ở eo biển Malacca từ Ấn Độ Dương qua Thái Bình Dương. Ngoài biên giới phía Bắc, Miến Điện không có lợi ích gì ở biển Đông.

Sáu quốc gia Singapore, Malaysia, Indonesia, Brunei, Đông Timor, Thái Lan có liên quan, nhưng lại liên quan có lợi cho họ khi biển Đông nổi sóng. Họ đã từng kiếm lợi chiến tranh Việt Nam trong 31 năm từ 1954 đến 1975 để làm giàu và nổi lên thành sư tử, thành rồng, thành phụng.

Chỉ còn lại bán đảo Đông Dương là quan hệ sát sườn nhất. Tuy Lào nằm hẳng trong lục địa, nhưng có biên giới cả Việt Nam, Cambodia và Trung Quốc. Cambodia tách ra khỏi Trung Quốc nhưng số phận gắn liền với bán đảo Đông Dương, chính vì thế mới thấy người Pháp đã quá sáng suốt khi vào Việt Nam là chiếm ngay 3 lãnh thổ này và nhập làm một để cai trị vào thế kỷ XIX, lấy nóc nhà Đông Dương - Tây Nguyên - làm nơi đứng nắm toàn cục.

Cuối cùng, nếu biển Đông nổi sóng thì chỉ có bán đảo Đông Dương và Trung Quốc thiệt hại. Trong 3 anh em ở bán đảo Đông Dương thì Cambodia muốn đời không hài lòng với Việt Nam, như Việt Nam không bao giờ hài lòng với Trung Quốc do vấn đề lịch sử, và Cambodia đã từ bỏ cộng sản sau khi Norodom Sihanouk về. Lào thì hiền hòa, yếu thế, nên đành ngậm bồ hoàng làm ngọt để tồn tại dù có bị o ép.

Trong bối cảnh ấy, người đứng đầu Việt Nam cộng sản về mặt chính quyền chọn chuyến công du đầu tiên là chuyến công du các quốc gia láng giềng Đông Nam Á. Mặc khác, cho người đại diện quốc phòng cùng lúc thăm Trung Quốc để nhằm xoa dịu tình hình căng thẳng biển Đông, và cho biết, cộng sản chỉ còn 3 anh em Trung, Việt và Bắc Hàn là duy trì được, Cu Ba sẽ dần vào tay Hoa Kỳ, Venezuela thì xem như chỉ chờ ngày lên giá treo cổ. Không lẽ anh em môi hở răng lạnh mà lại ngu xuẩn lấy súng bắn vào đầu nhau? Làm hành động đó chỉ có làm mất ghế ăn chia mà 2 anh em đã tạo dựng suốt từ 1950, qua bao đời tiên đế đến nay là dại dột vô cùng. Hãy lo nội an và thay đổi cho hợp thời thế. Anh đổi trước, em sẽ đổi sau, anh Trung Quốc ơi!

KẾT

"Nếu chiến tranh xảy ra trên biển Đông thì 2 anh em cộng sản chúng ta sẽ sụp đổ, thế giới còn lại sẽ làm giàu anh Trung Quốc ơi!" Đó mới chính là thông điệp chủ tịch nước Trần Đại Quang muốn nhắn gửi đến chủ tịch Tập Cận Bình.

Nhưng dù níu kéo hết mình mà chính trị của Trung Quốc và Việt Nam không sửa đổi, thì chiến tranh biển Đông xảy ra là điều có thực, khi Trung Quốc buộc lòng phải xuất khẩu chiến tranh để dân quên đi nội loạn như Đặng Tiểu Bình đã từng làm mùa xuân 1979. Chính trị mới là nguyên nhân chứ không phải hậu quả tha hóa và suy sụp kinh tế hiện nay gây ra.

Sài Gòn, 9h11' ngày 02/9/2016

Wednesday, August 31, 2016

TẬN NHÂN LỰC VỚI TÂM SÁNG SẼ CÓ KẾT QUẢ BẤT NGỜ



Hôm trước tôi viết bài: "Sau khi chết người ta về đâu?" để kể 3 trường hợp về bạn trong tháng mà tôi được khám và lo điều trị. Trong đó, có cậu em quen ở Escondido, San Diego, CA, USA về Việt Nam để chờ chyết trên quê hương, nhưng trong cái vô vọng lại tìm ra hy vọng.

Số là sau khi tôi thăm em ý ở nhà, tôi đề nghị kiểm tra lại MRI và các xét nhiệm về ung thư di căn hậu phẫu cắt khối tá tụy của Hoa Kỳ. Kết quả là, không có di căn như bên Hoa Kỳ chẩn đoán mà là biến chứng viêm tụy mãn do phẫu thuật.

Tôi quyết định điều trị viêm tụy mãn sau 1 tuần em ấy giảm đau 90%, mà không cần dùng morphine để giảm đau và đặt ra chế độ cai nghiện morphine cho em ấy. Và hôm qua, 30/8/2016 em ấy đã bay về lại Hoa Kỳ để vào viện điều trị viêm tụy mãn theo chế độ bảo hiểm y tế. 

Như nó nói: "Số em còn dài, người như anh mà bỏ bệnh viện ra gỡ ghẻ thì quá phí". Tôi cười bảo: "Tùy duyên và nghiệp".

Cuộc đời nếu người ta tận nhân lực sẽ tìm ra tia hy vọng là vậy. Câu chuyện này cho chúng ta bài học làm cái gì cũng phải hết mình và với tâm trong sáng sẽ đến kết quả mỹ mãn.

Bài tuy ngắn, nhưng nó là sự kiện hy hữu mà chỉ lần thứ 2 trong đời tôi gặp. Lần thứ nhất là một lãnh đạo cao cấp bị Singapore chẩn đoán ung thư gan vào năm 1995, về Bệnh viện Chợ Rẫy chẩn đoán là u mạch máu trong gan - u lành tính - và phẫu thuật đúng kết quả lành tính. Vị lãnh đạo này sau đó từ một bí thư tỉnh ủy trở thành thủ tướng sau đó.

Ba tháng nay chuẩn bị hồ sơ kiện Formosa cho ngư dân nhiều lúc thấy quá sức mình, nhưng vẫn cố hết sức, vì làm việc nhân nghĩa ắt sẽ có kết quả tốt đẹp. 

"Ngày mai rồi sẽ khác!" - câu nói của Scarlet Ohara trong "Gone with the wind" luôn tạo ra động lực cho một cuộc trường chinh.

Sài Gòn, 16h12' ngày thứ Tư, 31/8/2016

Monday, August 29, 2016

CHAY HAY MẶN GÌ CŨNG SÁT SINH, VẤN ĐỀ LÀ Ở TU TÂM


Sáng nay có bạn hỏi: "Chú ơi, cô của con đang mở nhà hàng đã xây móng chuẩn bị xây phần còn lại, nhưng gia đình bị gặp tai nạn. Mọi người bảo, làm nghề nhà hàng là ác độc do sát sinh, đừng nên làm sẽ gặp ác quá ác báo. Chú cho lời khuyên giúp."

Về vấn đề này cần phải hiểu về nguồn gốc và lý thuyết của Phật giáo cũng như khoa học. 

Đầu tiên tôi xin nói về khoa học là dù ta giết động vật hay thực vật gì đi nữa thì ta cũng đã sát sinh - giết sự sống - rồi. Người ngụy biện bảo, đồng vật có máu, thực vật không có máu nên giết động vật thì sát sinh. Nhưng không có máu thì thực vật cũng có nguyên sinh chất rỉ ra như máu của động vật. Mỗi loài có một nguyên sinh chất khác nhau trong việc trao đổi chất phục vụ cho hoạt động sống. Không có gì khác nhau khi ta cắt một rau xanh hay giết một con cá để ăn. Trong dinh dưỡng học lâm sàng ăn chay sẽ thiếu ít nhất 6 acid amine thiết yếu và sẽ gây ra những bệnh mãn tính như thiếu máu, ... Ăn mặn hay ăn chay gì cũng sẽ ăn nhầm động thực vật nhiễm độc mãn tính cũng làm tích tụ độc tố cho cơ thể.

Về Phật giáo nguyên thủy lúc Tất Đạt Đa khai sinh là phật giáo khất thực người ta cho gì ăn nấy, cho cứt hoan hỷ nhận lấy, cho thịt cũng hoan hỷ, cho nước đái cũng hoan hỷ uống, v.v.... không đem tâm phân biệt, vì theo thuyết nhà Phật tu là tu tâm với sự tự giác. 

Sau khi Phật giáo phát triển sang phía Bắc gọi là Bắc Tông Đại Thừa thì bị các nhà truyền giáo sửa và bổ sung thêm phải ăn chay để giữ giới, vì họ cho rằng ăn mặn sẽ làm tâm ham thích, cái ngon ăn nhiều, cái dở ăn ít, thì tâm phân biệt còn, thì sẽ bị nhân quả. Ăn chay cũng là một cách rèn luyện khổ hạnh để trì tâm mà tu dưỡng. 

Từ đó, Phật giáo Nam Tông - còn gọi là tiểu thừa - thì vẫn ăn mặn. Các bạn sang Cambodia sẽ thấy Vua sãi và các thầy tu vẫn ăn mặn rất thịnh soạn, vì Phật giáo ở Cambodia đi từ Nepal, Ấn Độ Tây Tạng xuống hướng Nam nên gọi là Nam Tông.

Còn Phật giáo đi ra hướng Bắc Trung Hoa rồi về Việt Nam có ảnh hưởng Nho giáo và cải chính gọi là Phật giáo Bắc Tông Đại Thừa thì ăn chay. Việc ăn chay do Lương Vũ Đế (464 - 549) là Hoàng Đế của Nam Triều thời Nam - Bắc Triều bên TQ đặt ra khi Phật giáo được truyền sang Trung Quốc và sau đó vào Việt Nam. Ông Vua này mộ Đạo Phật chỉnh sửa giáo lý đạo Phật, đưa đạo Phật vào chùa chiền tu theo Tịnh Độ Tông - tụng kinh gõ mõ và ăn chay - bắt mọi người tu Phật phải ăn chay. 

Chay hay mặn là do ở Tâm của con người. Trong ngôn ngữ tiếng Việt ông bà mình gọi là TU HÀNH. Còn đi tu là còn học. Khi hết tu ra đời ăn mặn làm điều thiện giúp đời thì còn hơn cả ở chùa ăn chay mà còn dục vọng phân tâm. Cho nên đi tu ở chùa chưa chắc đã cao thâm đắc đạo hơn là người thường vẫn sống cuộc sống đời thường mà có những việc làm đầy nhân ái như anh Tống Phước Phúc xây dựng nên Tống Phước Phúc Orphanage ở Nha Trang Khánh Hòa với tổ chức Mái Ấm.

Câu chuyện của Anh Tống Phước Phúc với nghĩa trang 10.000 xác hài nhi bị phá thai và Tổ chức Mái Ấm được thế giới biết đến

Câu chuyện của Anh Tống Phước Phúc đã được thế giới ngưỡng mộ làm thành clip cho toàn thế giới biết. Tạm tóm tắt nội dung clip như sau:

"Năm 2001, một người đàn ông trẻ tuổi mang vợ đang mang thai của mình để các bệnh viện ở Việt Nam. Anh thấy rằng nhiều phụ nữ mang thai đã bước vào một căn phòng, và đi ra mà không có em bé.

Anh đã tìm hiểu và biết rằng những phụ nữ này bị hủy bỏ trẻ sơ sinh và họ đã vứt bỏ thai như rác. Đau đớn khi thấy điều này, anh yêu cầu để anh có thể cung cấp cho trẻ sơ sinh bị vứt bỏ này một nơi chôn cất đàng hoàng.

Tống Phước Phúc bắt đầu chôn hài cốt của các em bé trên một sườn đồi xinh đẹp. Vì vậy, đến nay anh đã có một nghĩa trang trang nghiêm chôn cất với những lời cầu nguyện đến hơn 10.000 trẻ em bị phá thai. Nhưng anh muốn điều này chấm dứt, vì vậy anh đã thiết lập một trung tâm trợ giúp để tư vấn những phụ nữ mang thai. Anh phát hiện ra rằng những người phụ nữ đó đến với anh không thay đổi ý muốn phá thai.

Vì vậy, Tống đã thành lập nhà trẻ để nuôi những trẻ em có hoàn cảnh mà người mẹ muốn phá thai và đã cho những chọn lựa cho những phụ nữ chịu sinh con mà không phá được lấy lại con của họ khi họ đủ điều kiện để nhận chúng về.

Bây giờ trại trẻ mồ côi của Anh là nhà của hơn 100 trẻ em đã từng bị mẹ muốn hủy bỏ. Nếu người mẹ không trở lại, Anh tìm một gia đình phù hợp cho các em. Tống Phước Phúc đem lại hy vọng mới cho nhân loại."

Không có thầy tu nào có thể sánh với Anh Tống Phước Phúc các bạn ạ. 

Sài Gòn, 10h34' ngày thứ Hai, 29/8/2016

Saturday, August 27, 2016

THAM NHŨNG TO LỚN VÀ ÁC ĐỘC NHẤT LÀ THAM NHŨNG CHÍNH TRỊ

Quốc hội sẽ lập ra sân sau, sân sau sẽ hối lộ quốc hội, quốc hội sẽ giải ngân cho sân sau và sân sau sẽ nhảy vào chiếm ghế quốc hội để bỏ phiếu giải ngân. Đó là vòng xoắn của tham nhũng chung của bất kỳ quốc gia nào. Ở Việt Nam càng dễ dàng hơn khi đảng cộng sản độc quyền lãnh đạo, và vợ chồng cô Nguyễn Thị Nguyệt Hường là một ví dụ. Còn rất nhiều đại biểu quốc hội như cô Hường chưa bị moi ra do phe cánh chứ không phải quốc hội trong sạch.


Không có một thể chế chính trị nào có thể tiêu diệt hoàn toàn được tham nhũng, vì những kẻ tham nhũng luôn tìm ra kẽ hở của pháp luật để tiến hành công cuộc tham nhũng của mình. Nhưng ở các quốc gia có nền chính trị đơn nguyên tập quyền thì tham nhũng được chế độ độc tài nuôi dưỡng và phát triển nó bằng luật từ quốc hội. Chế độ độc tài được đẻ ra từ những tay chính khách mạt hạng vẽ ra nền chính trị độc tài để tham nhũng chính trị.

Các chính khách độc tài và tham nhũng luôn nghĩ ra trăm mưu ngàn kế để bảo vệ ngai vàng, ăn chia trên xương máu của dân tộc, và hút cạn kiệt tài nguyên thiên nhiên của đất nước.

Lược khắp thế giới xưa nay không thiếu những tấm gương tham nhũng, nhưng tham nhũng chính trị mới là tham nhũng to lớn và ác độc nhất. Từ tham nhũng chính trị, nhà độc tài mới vẽ ra một hiến pháp và hệ thống luật pháp để tiến hành tham nhũng kinh tế của quốc gia.

Mới đây thôi, Gaddafi đã để lại gia tài lên đến hơn 200 tỷ đô la, sau khi bị nhân dân Libya xử bắn trên đường trốn chạy. Người giàu nhất thế giới bằng tài năng của mình là Bill Gates cũng chỉ bằng 1/4 của nhà độc tài ở Libya!

Hiện nay, vị cứu tinh của nước Nga sau nhiều lần thay đổi hiến pháp đất nước, ông Putin muốn mình vĩnh cửu trên ngai vàng để giữ cái gia tài tham nhũng của mình cũng đã lên đến gấp đôi gia tài của Bill Gates.

Và gần hơn nữa, tại Thổ Nhĩ Kỳ, ông Erdogan cũng đang tiêu diệt các đối thủ chính trị của mình bằng cuộc lật đổ ngai vàng của mình giả tạo để bảo vệ tài sản tham nhũng bằng một hiếp pháp độc tài của luật đạo Hồi.

Nếu kể ra thì khắp nơi như Marcos ở Philippines, Suharto ở Indonesia, al Assad đệ nhị ở Syria, Kim đệ tam ở Bắc Hàn ... kể sao cho siết?

Nhiều bạn trẻ ngây thơ dám chắc với tôi rằng thể chế chính trị ở Việt Nam sẽ thay đổi để phù hợp với thời đại, và cứu lấy nền kinh tế. Tôi hỏi, thể chế chính trị được quy định bởi cái gì, thì các bạn ấy không trả lời được.

Tôi giải thích, thể chế chính trị được quy định từ bộ luật cơ bản là hiến pháp. Hiến pháp ở Việt Nam hiện nay vẫn còn đơn nguyên tập quyền thì làm sao thay đổi? Lúc đó, các bạn trẻ mới ngớ người ra, và vỡ lẽ là mình đã bị tuyên truyền giả dối.

Điều cốt lỏi của nước Việt Nam hiện nay không phải là tham nhũng kinh tế hàng chục, trăm ngàn tỷ, mà là "người trong sạch" nhất trong đảng cầm quyền lại là người tham nhũng chính trị kinh khủng nhất. Từ cái nguyên nhân là tham nhũng chính trị sẽ đẻ ra hậu quả là tham nhũng kinh tế có pháp luật và súng che chở.

Ở Việt Nam, năm 2013 đảng cầm quyền sửa đổi hiến pháp được cho là "dân chủ hơn" thì không có gì thay đổi 2 vấn đề cốt lỏi:

1. Người dân không được quyền tham gia chính trị, chính trị chỉ độc quyền của 4 triệu đảng viên cộng sản để ăn chia và tham nhũng - điều 4 hiến pháp.

2. Mọi tư liệu sản xuất thuộc nền kinh tế từ tài nguyên đến con người và mọi việc làm ăn kiếm sống đều thuộc của đảng - sở hữu công trong kinh tế.

Lâu nay dân Việt chỉ biết nhìn vào những đại án tham nhũng với những cái tên tham nhũng rửa tiền như Dương Chí DũngTrịnh Xuân Thanh, Nguyễn Thị Nguyệt Hường, Phạm Công Danh, Phạm Quý Ngọ, v.v... nhưng người Việt chưa thấy rõ để có những đại án ấy thì những kẻ mạt hạng làm chính trị đã vẽ ra một hiến pháp phục vụ cho tham nhũng và tham quyền cố vị trên ngai vàng mới là kẻ đáng bị đưa ra tòa án nhân dân để xử chúng.

Vậy vấn đề ở Việt Nam hiện nay là phải thay đổi lại hiến pháp chưa kịp ráo mực 2013 kia bằng hiến pháp mới ở 2 điều cốt lỏi trên. Nếu không thì chỉ có chờ tình trạng đổ máu như ở Yên Bái được nhân rộng, dân sẽ tiếp tục khổ, tài nguyên ngày càng cạn kiệt, môi trường sẽ ngày càng ô nhiễm, và đất nước sẽ rơi vào tay ngoại bang phương Bắc là điều chắc chắn.

Sài Gòn, 8h48' ngày thứ Bảy, 27/8/2016