Wednesday, November 25, 2009

NGÀNH Y VIỆT NAM CẦN THAY ĐỔI GÌ? PHẦN V: ĐÀO TẠO

Bài liên quan:
+ Ngành y Việt Nam cần thay đổi gì: Quan niệm 
+ Ngành y Việt Nam cần thay đổi gì: Mục tiêu 
+ Ngành y Việt Nam cần thay đổi gì: Quản lý 
+ Ngành y Việt Nam cần thay đổi gì: Bảo hiểm y tế 
+ Ngành y Việt Nam cần thay đổi gì: Quản lý dược
+ Ngành y Việt Nam cần thay đổi gì: Phân bổ và đãi ngộ 

Khi nói đến những thay đổi ngành y Việt Nam mà không nói đến sự cần thiết về thay đổi đào tạo là một thiếu sót lớn. Sự thay đổi đào tạo ngành y Việt Nam hiện tại không chỉ nằm ở bậc đại học mà còn cần quan niệm liên quan đến thay đổi ở bậc trung học, tuyển sinh và nguyên tắc đào tạo. Vì là bác sĩ y khoa không chỉ đơn thuần làm nghề y chữa bệnh mà còn là một nhà tâm lý để chữa tâm bệnh cho người bệnh. Có nhiều nguyên nhân bệnh lý mà cho tới hôm nay y học vẫn cho là nguyên nhân do chấn thương tinh thần (stress) gây ra.

Hầu hết các nước trên thế giới, kể cả miền Nam Việt Nam trước 1975, không có trường y nào tuyển sinh từ học sinh phổ thông. Vì đã tốt nghiệp trường y là lấy tấm bằng sau đại học. Nên ở Mỹ và các nước tiên tiến, các trường y  (College of Medicine) được xếp vào loại Graduate School, tức là trường chỉ nhận những sinh viên đã có bằng cử nhân. Dù thí sinh đó đã tốt nghiệp bất kỳ một cử nhân nào và đã đi làm chưa không cần biết, nhưng miễn sao thí sinh trãi qua kỳ thi MCAT (Medical College Admission Test) và có đủ tiền đóng học phí (vì trường y ở Mỹ không có chuyện đào tạo chay, ngoại trừ thí sinh đó đủ sức thần đồng nộp hồ sơ để học chương trình double majors: MD/PhD cùng 1 lúc, thì học mới không tốn tiền), và 1 số yếu tố khác tùy trường y yêu cầu thì có quyền được nộp hồ sơ tuyển sinh vào trường y. Càng không là thí sinh thuộc các ngành liên quan đến khoa học cơ sở cho y học thì càng dễ dàng được tuyển vào trường y, nếu bạn vượt qua kỳ thi MCAT và vòng interview của trường y. Ví dụ: giữa 1 thí sinh là cử nhân Piano hoặc kỹ sư  công nghệ thông tin ... và một thí sinh là cử nhân Sinh học cùng có số điểm thi MCAT bằng nhau khi nộp hồ sơ vào một trường y của Mỹ thì hội đồng tuyển sinh sẽ ưu ái nhận thí sinh cử nhân Piano hoặc kỹ sư CNTT hơn là nhận cử nhân Sinh học!!! Đó là một điều đặc biệt mà không phải ở nơi đâu cũng có như Mỹ. Đó là chưa nói đến chuyện để trỡ thành phẫu thuật viên, sinh viên trường y của Mỹ phải là hàng top ten của trường mới được chọn. Vì người Mỹ quan niệm, trước khi làm phẫu thuật viên (bác sĩ ngoại khoa) phải là người am hiểu nhất về nội khoa. Và còn nhiều điều mà ngành đào tạo y khoa Việt Nam cần phải học hỏi.

Còn đối với miền Nam trước 1975 thì cũng khác bây giờ trong tuyển sinh vào y khoa. Trước khi vào trường y thí sinh phải trải qua 1 năm học ở đại học khoa học để lấy chứng chỉ SPCN (Science, Physics, Chemisty, Natural) hoặc MPC (Mathematics, Physics, Chemistry). Sau khi lấy xong một trong hai chứng chỉ này rồi thí sinh mới nộp hồ sơ tuyển sinh vào trường y. Có nghĩa là trường y không tuyển sinh thẳng những thí sinh từ phổ thông trung học lên. Để làm gì? Để chọn ra những thí sinh có đủ năng lực về khoa học tự nhiên và cả khoa học xã hội. Vì làm nghề y không chỉ chữa bệnh thể xác mà còn chữa cả bệnh về mặt tinh thần (tâm bệnh). Để thí sinh y khoa có cái nhìn toàn diện về khoa học cả tự nhiên và xã hội. Việc đào tạo thí sinh không chỉ dừng ở chỉ riêng một trường phái triết học như ở ta bây giờ ngay từ phổ thông hoặc ngay đại học là triết học Marx-Engels mà hầu hết cả 2 nhóm triết học Đông phương và triết học Tây phương đã được đào tạo từ lúc còn là năm lớp 12 (tú tài II), năm lớp 12 trước 1975, môn văn không cần học nữa mà thay bằng triết Đông và Tây. Nói đến điều này làm tôi nhớ đến khi đi thi môn Vi sinh học (Microbiology) hồi năm thứ hai trường y thành phố Hồ Chí Minh sau giải phóng. Ông giáo sư cho 1 câu trắc nghiệm như sau:
Khi các bạn đi thi môn này hôm nay, các bạn đã bước lên thang lầu vào phòng thi (trước cửa bộ môn có 1 cầu thang đi lên, vì bộ môn nằm ở tầng lầu 1), cầu thang ấy có bao nhiêu bậc (kể cả nhịp cuối cùng lên tầng lầu):
A. 19 bậc.
B. 20 bậc.
C. 21 bậc.
D. 22 bậc.
Hầu hết ai cũng làm sai, chỉ có một vài bạn trả lời đúng câu này. Khi sinh viên phản đối giáo sư bảo rằng: "Chúng tôi đang đào tạo các bạn trở thành những con người có óc quan sát, vì các bạn sẽ trỡ thành một nhà khoa học tương lai. Tại vì gạo bây giờ bán theo giá cửa hàng, nên tôi bỏ đi câu hỏi gạo hôm nay giá bao nhiêu. Gà hôm nay giá bao nhiêu 1 kg đấy các bạn." Nhưng rồi sau đó, kiểu câu hỏi này mỗi ngày mất đi ở trường y. Vì có một số cán bộ giảng trường y từ Bắc vào không đồng ý với loại câu hỏi như vậy mà chỉ được hỏi thuần túy về chuyên môn! Thực lòng tôi thấy tiếc cho việc này.

Một điều thứ hai mà tôi thấy tiếc là việc học y mà không được đào tạo Phân Tâm học của  Sigmund Freud và cả các trường phái triết học khác là một điều thiếu sót lớn. Vì trường phái triết học Marx-Engels chỉ đơn thuần có duy vật biện chứng là cần cho khoa học. Hai bộ phận còn lại Marx làm ra từ việc ngồi trong thư viện 20 năm, vợ nuôi và bắt đầu từ phát kiến từ "giá trị thặng dư" mà thời đó giới tư sản đã bóc lột sức lao động của người làm công một cách tàn bạo. Nên ở 2 bộ phận này Marx thuần túy cổ súy loài người là "muốn có hạnh phúc phải đấu tranh", điều này rất thiếu nhân bản. Làm nghề y, cần người thầy thuốc nhân bản hơn người bình thường. Nên cần phải đào tạo người thầy thuốc tương lai cái nhân bản cần có. Nên không thể một thầy thuốc mà chỉ có biết Marx-Engels được. Như thế là đi không bằng hai chân mà chỉ đi một chân, đi lệch. Không trách tại sao, thầy thuốc Việt Nam ngày càng yếu kiến thức và yếu cả đạo đức nghề nghiệp.

Có bạn quen bảo rằng thấy đau lòng khi nghe tôi kể một sinh viên bị tác dụng phụ của thuốc tự mua uống. Tôi bảo nhập viện điều trị không nghe và có thể mù lòa và suy thận mãn chạy thận nhân tạo suốt đời. Tôi bảo: giáo dục như vậy, pháp luật như vậy thì chỉ có thể tạo ra những thế hệ thiếu một trí tuệ mẫn tiệp và không thể có một sức khỏe cường tráng được. Chúng ta không thể trách các cháu, mà phải tự trách thế hệ chúng ta đã tạo ra con cháu chúng ta như thế.

Một điều quan trọng nữa là ngành y Việt Nam đã kéo dài quá lâu chương trình đào tạo chuyên tu. Tức là một học viên y tá có thể trỡ thành bác sĩ, nếu chịu học các chương trình chuyên tu mà nhà nước đã và đang áp dụng. Theo hiểu biết của tôi, chương trình chuyên tu là do ông Phạm Ngọc Thạch cổ súy vì thời đó chiến tranh, nước mình còn lạc hậu, thiếu người có học đến hết bậc phổ thông như bây giờ. Trong khi chiến trường thiếu người làm y tế. Nên đào tạo cấp tốc ở địa phương, rồi vào chiến trường vừa chiến đấu, vừa đào tạo để đáp ứng chiến tranh. Nhưng chiến tranh đã qua hơn 1/3 thế kỷ chúng ta vẫn tiếp tục đào tạo chương trình này. Không biết vì lý do gì? Nếu vì lý do quản lý không có thành phần trung kiên với đảng, giữ chương trình này để kiếm cán bộ quản lý thì là một sai lầm đáng tiếc. Vì quản lý không cần phải hôc đến cái bằng bác sĩ, mà quản lý cần có bằng quản lý như tôi đã nói trong bài Năng lực khoa học và năng lực lãnh đạo. Và ngay cả bác sĩ chuyên tu như lâu nay cũng không thể có năng lực khoa học để chăm lo sức khỏe cho người dân. Vì chương trình học y sĩ không được học khoa học cơ bản trong ngành y đầy đủ, thì với cái nền không có móng làm sao xây được tòa nhà vững chắc? Chỉ có giết người thôi, biết gì mà chữa bệnh?

Theo hiểu biết của tôi, thì không có ở đâu trên thế giới này lại có cái chuyện đào tạo y tá rồi thủng thẳng học tiếp để mai sau thành bác sĩ như ở ta. Thế giới này chỉ có đủ năng lực thì học ra bác sĩ, không đủ thì học ra y sĩ, không đủ nữa thì ra y tá. Từ y tá không thể lên y sĩ và từ y sĩ không thể lên bác sĩ. Nếu y tá có muốn học nữa thì lấy cử nhân y tá, hoặc thạc sĩ y tá (bây giờ gọi là điều dưỡng) chứ muôn đời không có chuyện "tu nghiệp" để nâng cấp lên thành bác sĩ!!! Cũng giống như tôi đã viết trong bài Chuyện thầy tôi và chuyện nhân văn. Anh không có tú tài thì khi đi lính, anh suốt đời là thượng sĩ già. mà không thể thành sĩ quan! Và cũng vì thế mà ở nước ta tiến sĩ y khoa có nguồn gốc từ y tá 6 tháng cấp tốc được tu nghiệp ra đường đông như trấu. Có tiến sĩ còn phải hợp thức hóa cấp tốc từ y tá để chuẩn bị cơ cấu cán bộ nắm vận mệnh sức khỏe tòan dân.

Cũng chưa có nước nào có cái kiểu đào tạo kỳ quặc là đã tốt nghiệp bác sĩ rồi mà phải quay lại học thạc sĩ như ta. Câu chuyện này, phải nhớ đến "cái công" cải cách giáo dục theo kiểu giật gấu vá vai của cựu phó thủ tướng Nguyễn Khánh, của chính phủ thời cụ Võ Văn Kiệt, sau khi ông Khánh đi tham quan các universities của phương Tây về làm một một cuộc cải cách giáo dục vô tiền khoáng hậu, không giống ai. Tất cả mầm móng sai đường bắt đầu từ sự chóang ngợp của ông khi đi tham quan. Cần xem lại điều này nếu muốn y học nước nhà tốt đẹp hơn, khi ngày nay ai cũng khoe mình là thạc sĩ y khoa, tiến sĩ y khoa, nhưng không biết nghiên cứu, chỉ biết làm bậy và làm sai nhan nhãn trong đời sống xã hội.

Ba vấn đề nhức nhối trong đào tạo y khoa nước nhà có lẽ đã góp phần không nhỏ trả lời tại sao ngành y Việt Nam bây giờ lắm thợ mổ và thợ thuốc hơn là thầy phẫu thuật và thầy thuốc. Đồng thời nó cũng góp phần không nhỏ về việc tha hóa trong ngành y Việt Nam. Mong rằng các nhà vạch ra sách lược, chiến lược cần bổ sung cái cần bổ sung và cần dứt bỏ cái cần dứt bỏ càng sớm thì tội lỗi với dân tộc càng ít vậy. Tôi viết ngắn, mong hiểu nhiều, nếu muốn dân Việt có một tư duy mẫn tiệp và một sức vóc như Thánh Gióng trong tương lai.

Mong lắm,

9 comments:

  1. Cám ơn mấy bài viết của anh. Tôi hy vọng có thời gian quay lại đọc hết toàn bộ mấy bài này.

    Theo tôi thì vần đề đào tạo chỉ là một trong nhiều nhiều thứ cần thay đổi. Thi vào ngành Y cần phải là những học sinh xuất sắc, học hành cực khổ, vậy mà học xong và ra trường là thất vọng, chán chường, đãi ngỗ bạc bẽo. Nếu bắt họ học theo mô hình Mỹ nữa thì bất công quá. Mô hình Mỹ quá tốn kém thời gian lẫn tiền của mà kỹ năng lâm sàng chưa hẳn bằng đứa sinh viên học 6 năm trường Y của VN ra. Nhưng học kiểu Mỹ thì ra trường họ cũng được trả lương theo kiểu Mỹ. Chứ học kiểu Mỹ mà trả lương kiểu VN thì chắc đầu vào lẫn đầu ra sẽ cực tệ, chả khác gì ta đâu.

    Không phải mọi sinh viên Y ở Mỹ đều phải học Freud nhưng những người làm công tác chuyên môn liên quan đến tâm lý, tâm thần thì ắt phải dọc Freud. Vấn đề thái độ hách dịch của bs VN thì tôi không cho rằng giáo dục có thể giúp họ thay đổi được. Cái này là bệnh kinh niên của các nước đang phát triển. Đôi khi tôi nghĩ việc kiếm tiền hay ăn đút lót ở ta nó như một thứ survival skills để con người tồn tại. Ai nhét vào cái xh ấy rồi cũng thành ra vậy.

    ReplyDelete
  2. Dear LVu,
    Xã hội tiến lên thì đòi hỏi người thầy thuốc cũng phải tiến lên thôi.

    Chuyện bất công ở đâu cũng có. Không riêng ở Việt Nam mình. Có nước nào mà tuyển sinh vào y khoa lấy thí sinh không xuất sắc đâu? Từ thời nào, đất nước nào cũng vậy. Tuyển sinh vào y cũng là loại học sinh tinh túy của xã hội.

    Vấn đề đãi ngộ tớ đã viết sơ qua rồi. Đó là hậu quả của cơ chế bao cấp thời duy ý chí, đánh đồng cá mè 1 lứa. Cần thay đổi. Tớ sẽ viết kỷ hơn khi có dịp. Đây là loạt bài viết về y tế cần thay đổi. Học y ở Mỹ khi mới ra trường thì lâm sàng không bằng học y ở Việt Nam thật. Nhưng về lâu dài, nếu học y ở Mỹ mà được làm ở bệnh viện và ở trường đại học thì chuyện phát minh là chuyện có thể. Còn học y ở Việt Nam dù có làm ở bệnh viện và làm ở trường y thì khó lòng có phát minh. Đó là sự khác biệt giữa 2 nền đào tạo.

    Học y không chỉ học chuyên môn là đủ. Không chỉ người làm chuyên khoa tâm thần mới cần biết đến Freud. Vì người bác sĩ cần tiếp xúc bệnh nhân nên cần đào tạo về Freud.

    ReplyDelete
  3. bài viết rất hay
    hiện nay không những còn học chuyên tu mà còn gởi đào tạo chuyên tu (thi chuyên tu không đậu)
    Mong rằng bộ y tế và bộ giáo dục đào tạo cần xem xét lại
    Để dân được nhờ!

    ReplyDelete
  4. Thưa bác Hải,

    Trong bài viết, bác có nêu: "Cũng chưa có nước nào có cái kiểu đào tạo kỳ quặc là đã tốt nghiệp bác sĩ rồi mà phải quay lại học thạc sĩ như ta."

    Theo tôi được biết thì ở Úc (là nơi tôi đã lê la học sau đại học trải dài gần hết thập niên 1990 - từ 1991 đến 1997, với 2 năm gián đoạn ở giữa), việc đào tạo chuyên nghiệp (tạm dịch như vậy, tiếng Anh là Professional Education) chỉ bắt đầu sau khi có một bằng cử nhân đầu tiên về một ngành khoa học có liên quan.

    Ví dụ, muốn vào trường Y thường phải có bằng cử nhân sinh hóa (biochemistry). Tương tự như vậy, muốn vào Sư phạm, ví dụ ra dạy Sử, thì phải có bằng cử nhân khoa học về Lịch sử. Sau khi học xong bằng chuyên nghiệp này (ví dụ Y, Sư phạm vv) vẫn chưa được gọi là Thạc sĩ hay Tiến sĩ gì cả, chỉ là cử nhân thôi, nhưng là cử nhân chuyên nghiệp. Ví dụ ở Khoa Giáo dục mà tôi học tại ĐH La Trobe nơi tôi học, tên gọi rõ ràng là Graduate School of Education, nhưng những người có cử nhân rồi, muốn đi dạy phải vào đây học gần 2 năm nữa mới được cấp cái bằng Bachelor of Education!

    Còn bằng thạc sĩ, tiến sĩ là những bằng đòi hỏi thực sự nghiên cứu, viết lách và công bố hàn lâm. Việc hành nghề thực tế (đặc biệt trong lãnh vực Y, giáo dục, được xem là những ngành “thí nghiệm trên con người) là điều rất được xem trọng, và khác với khả năng nghiên cứu lý luận (mặc dù những bậc thầy trong nghề thì vừa hành nghề giỏi, vừa có khả năng nghiên cứu hàn lâm và đóng góp vào kho tàng kiến thức và lý luận của nghề).

    ReplyDelete
  5. (đoạn này tiếp theo comment trước, vì blogger không cho comment dài!)

    Cho nên, bọn tôi thời đó, mặc dù học lấy bằng Thạc sĩ, Tiến sĩ trong khoa Giáo dục của họ, nghiên cứu cũng tới nơi tới chốn (mới được cấp bằng chứ!) nhưng không thể đi dạy tại Úc, vì không có cái bằng cử nhân chuyên nghiệp của họ. Muốn đi dạy, phải lấy bằng Graduate Diploma in Education, tối thiểu học 1 năm, là bằng để hành nghề (nhân tiện, giới giảng dạy tiếng Anh ở bậc đại học VN có khá nhiều người có cái bằng này, vì Úc viện trợ mà).

    Nói dài dòng thế để thử góp thêm ý trao đổi với bác rằng, phải chăng việc ở VN học xong bác sĩ (có thể hành nghề) rồi vẫn phải quay lại lấy bằng Thạc sĩ của ngành Y là ảnh hưởng của Úc không? (Cái này tôi nghĩ tốt nhất là hỏi Bác sĩ Trần Văn Tuấn, đang ở Úc, hành nghề Y! Bác ấy sắp về VN, chắc chắn tôi sẽ tìm cách liên hệ để hỏi!)

    Vài dòng mạo muội, cám ơn bác đã bỏ công viết bài để nâng cao dân trí Việt!

    Nhân tiện, tôi vừa nhận được email của sinh viên cũ, trước đây học Anh văn tại ĐH Tổng hợp, bây giờ đang ở Mỹ chuyển sang làm nghề dược, nói rằng đang theo dõi loạt bài về ngành Y của bác, nên mới tìm ra cô giáo chủ nhiệm cũ là tôi. Vậy cám ơn bác thêm một lần nữa nhé!

    Kính bác

    ReplyDelete
  6. Chào chị PA,
    Ra khỏi trường Y là tiến sĩ (MD: Doctor of Medicine, Medical Doctor) rồi. Đó là qui định của tòan thế giới. Không phải là tiến sĩ nghiên cứu như PhD mà tiến sĩ thực hành. Nhưng trong đào tạo y khoa không chỉ có đào tạo thực hành mà còn có đào tạo về nghiên cứu khoa học rất kỹ. Việc bắt 1 BS y khoa quay lại học thạc sĩ khi chương trình đào tạo thành bác sĩ đã công nhận họ là tiến sĩ là một điều chưa thấy ở đâu có. Có lẽ chỉ có ở ta vì cán bộ quyết định vận mệnh dân ta có học cao quá. Nên mới có chuyện này.

    Hồi xưa, còn làm nhà nước thường làm dùm luận án mấy ông TS được cơ cấu. Có nhiều lần lãnh đạo bảo tôi sao không lấy thạc sĩ, tiến sĩ trong khi mày làm dùm bao nhiêu cái tiến sĩ cho các lãnh đạo? Tôi thường đùa: "Tôi chỉ thích đào tạo người ta thành tiến sĩ chứ bản thân mình thuộc post-doctor rồi thì đi lấy làm gì?"

    ReplyDelete
  7. Lại nói thêm vấn đề chị PA bàn,

    Khi học PhD ra là để làm nghiên cứu và chủ yếu là làm ở trường đại học. Rất ít PhD được mời đi làm cho các nơi thực hành. Ngoại trừ các hãng lớn cần nghiên cứu thị trường hoặc nghiên cứu các vấn đề liên quan đến việc làm ăn, sản xuất. Họ cần PhD để nghiên cứu làm ra sản phẩm họ cần mới mời PhD vào làm việc. Nên học xong PhD là khó kiếm việc hơn là học cử nhân và các loại bằng khác như MBA, CFA ... Vì PhD chỉ nói lên là khả năng tư duy khoa học của người có bằng là cao. Chủ yếu họ làm việc ở lab hoặc làm ở trường đại học để hướng dẫn tư duy khoa học cho sinh viên.

    Giữa lý thuyết và thực hành có 1 khoảng cách rất xa. Nên chuyện MD và PhD là duy nhất trong thế giới này là 2 bằng tiến sĩ. Trong y khoa MD là bằng cao nhất, không có bằng nào cao hơn. Kể cả PhD cũng không thể so sánh được. Vì MD được phép thực hành trên Người. Còn PhD trong y khoa chỉ được làm trên cobay (vật thí nghiệm).

    Thế giới này chỉ có duy nhất trường y là đào tạo ra tiến sĩ ngay từ đầu và học y ra là đã có cái practical Doctor. Không có trường nào có cái bằng này cả. Các trường khác phải qua hệ thống và PhD là cái cuối cùng của các loại ngành nghề khác.

    Còn việc trong ngành giáo dục, chuyện lấy thêm diploma of aducation bên giáo dục là cái cần phải học về phương pháp giáo dục, phương pháp sư phạm, tâm lý lưá tuổi.... Không biết tôi nói thế có đúng khg? Nhưng theo tôi hiểu, các trường sư phạm của mình cũng có dạy cái này. Chỉ khác là nhập chung vào sư phạm. Còn tụi Tây thì nó chia ra làm 2 phần tách bạch.

    Cho nên, vừa rồi ông Nguyễn Thiện Nhân có cái dự án thành lập Đại học Giáo Dục trị giá nghe nói khoảng 20 triệu USD. Mỗi giáo viên tương lai sau khi học xong sư phạm phải qua học ở đại học giáo dục 2 năm để lấy cái bằng giáo dục thì mới trỡ thành giáo viên. Copy và past thì cũng cần hiểu biết. Nếu không hiểu biết thì nguy lắm.

    Lỗi giáo dục ngày hôm nay là của thời cụ Kiệt làm ra. Đổ lỗi cho các nhà giáo dục bây giờ cũng tội nghiệp cho họ. Cha ăn mặn thì con khát nước. Có lẽ, nói như ông Trần Tuấn trong bài phỏng vấn của BBC là đúng, khi đổi mới chúng ta đã không có 1 tâm thế chuẩn bị mà làm theo quán tính để cho sự tồn tại trước rồi mới tính cái khác sau. Có lẽ, lúc cụ Kiệt lo cỡi trói thì ông lo chuyện kinh tế sống còn hơn là chuyện giáo dục. Nên để ông Nguyễn Khánh làm rối tung, rối mù giáo dục Việt Nam như ngày hôm nay. Tôi vẫn đánh giá tốt giáo dục Việt Nam trước khi ông Nguyễn Khánh làm cái cải cách giáo dục cực kỳ sai lầm. Phải sữa lại thôi.

    ReplyDelete
  8. Hồi đi thực tập siêu âm tại Hòa hảo thầy Nguyễn Quý Khoáng có nói chuyện thạc sỹ này, nghe cũng buồn cười chổ thầy chỉ mới là Bác sỹ mà dạy X.quang cho mấy ông cao học và chuyên khoa, ngay cả lãnh vực siêu âm là lãnh vực mới cập nhật sau này thầy cũng dạy tuốt. Sau này có những quy định mới bắt buột nên có giãm không cho thầy dạy nữa nhưng về bản lãnh xem phim X quang khó có ai qua mặt thầy, dẫu thầy chỉ mới là Dr.Khoáng :-)

    ReplyDelete
  9. tại vì BS của VN ra trường thật ra mà nói trình độ kém lắm, k thề tương đương TS được đâu bác ạ, các bác TS nhà ta phải đi học lên nữa mới làm việc được, mà k có chức danh CK I, CK II, ThS, TS thì ai chịu đi học, ở VN k có ai quản lý và đánh giá trình độ lâm sàng của các BS, k có CME.
    Ở DHYD vẫn còn GS Chừng GMHS, BS Lê Kính CTCH hỏi SV kiểu đó, bọn em đi thi vẫn bị hỏi kể tên 4 con đường quanh trường Y, hỏi về văn thơ, truyện kiều

    ReplyDelete

Ghi một nhận xét:
- Tô đậm: <b>câu muốn tô đậm</b>
- Chữ nghiêng: <i>câu muốn in nghiêng</i>
- Chèn link: <a href="địa chỉ web muốn chèn">text</a>
- Chèn hình: [img]link hình muốn chèn[/img]
- Chèn video từ youtube: [youtube]link video cần chèn[/youtube]

Xem thêm: http://www.cuanhcuem.net/2013/01/tong-hop-cach-chen-emoticons-threaded-comments-blogspot.html#ixzz2UfngJs3i Under Creative Commons License: Attribution Non-Commercial