Nên đọc Phần I, Phần II và phần III
Bài viết này chỉ ghi lại sự kiện có thật mà tôi đã nghe tại một điểm xem bóng đá. Nó không ám chỉ điều gì, chỉ để suy nghĩ về bóng đá nước nhà trên phương diện duy vật biện chứng luận và phân tâm học về bản ngã.
Bài viết này chỉ ghi lại sự kiện có thật mà tôi đã nghe tại một điểm xem bóng đá. Nó không ám chỉ điều gì, chỉ để suy nghĩ về bóng đá nước nhà trên phương diện duy vật biện chứng luận và phân tâm học về bản ngã.
Suy nghĩ mãi có nên viết bài này không? Nếu viết mà không duy lý thì sẽ hàm oan. Viết duy lý thì cũng tội cho các cháu trong đội tuyển U23 Việt Nam. Vì lương cầu thủ Việt Nam đã thấp dưới sàn. Các cháu còn trẻ, dù có giỏi lương cũng chỉ đủ lấp miệng. Vào được đội tuyển cũng là cách để đánh bóng mình để hy vọng lên đời. Nhưng nếu có lên đời thì lương cao nhất hiện tại cũng chỉ vài ba chục triệu mỗi tháng như Công Vinh. Đời cầu thủ thì ngắn, giữ giỏi cũng chỉ chục năm nữa là tàn. Sau khi tàn biết làm gì ăn? Tôi có vài thân chủ là vận động viên số 1 trên đường đua xe đạp và bóng chuyền nữ Việt Nam một thời đình đám với nhiều huy chương. Họ lấy nhau, chồng còn làm huấn luyện viên cho đội đua, vợ ở nhà làm vợ, làm mẹ. Họ sống thanh đạm và vất vã.
Nói thế để thấy tại sao chiều nay trận túc cầu đầy cao vọng của đội tuyển U23 nam của ta với đội Malaysia có kết quả tồi? Hiệp I, đội hình Việt Nam ra quân 4-4-2, thế nhưng hàng tiền vệ lại áp đảo hàng tiền vệ đội Malaysia và đá hầu như chỉ trên nữa sân đội khách. Đúng như ông Calisto đã vạch điểm yếu của đội Malaysia là ở hàng tiền vệ. Hiệp II, ông huấn luyện viên trưởng thay đổi đội hình thành 4-5-1, thiên về phòng thủ từ xa. Ấy thế mà 5 tiền vệ lại thi đấu không bằng 4 tiền vệ so với hiệp I. Đã thế hàng thủ bỏ ngỏ cả 2 cánh một cách khó hiểu? Các chú bình luận viên truyền hình thì cho rằng các cháu U23 Việt Nam không còn thể lực, và đổ lỗi cho trọng tài. Thế nhưng, với thể lực ấy, các chàng trai Việt đã đấu chưa bao giờ thấy mệt ở những trận vòng ngoài. Thậm chí các chàng trai Việt đã vùi dập đối thủ những 3-1! Bây giờ với đối thủ ấy, hiệp I thì áp đảo; còn hiệp II thì bỏ ngỏ khung thành và 5 người tuyến giữa không bằng 4 người ở hiệp I. Người ta bảo rằng: bóng đá là trò chơi tập thể, chỉ cần 1 cá nhân trong 1 tập thể buông chèo là đội hình sẽ rối và thuyền sẽ lật.
Xem hiệp II, tôi nghe bình luận viên thông báo: Nếu huy chương vàng sẽ được thưởng nóng 200.000USD. Nếu huy chương bạc cũng sẽ được thưởng nóng 100.000USD do một công ty truyền thông đình đám. Thấy hôm nay cả hiệp I các chàng trai Việt đá cứ như gà mắc tóc, dù có tấn công áp đảo. Tôi trộm nghĩ, nếu thế thì chỉ cần huề 2 hiệp chính chắc các cháu sẽ có 1 số tiền mà người ta thường gọi là bán độ. Rồi hai hiệp phụ sẽ thanh toán cũng chưa muộn. Mấy hôm nay hễ có trận bóng đá nam Việt Nam vào trận là clinic vắng hoe, đường xá không xe chạy. Trước clinic của tôi có một quán nước mía, và cũng là sân chơi của dân cá cược với truyền hình trực tiếp. Tôi cũng ra ngồi uống nước mía, xem cùng để hô hào ủng hộ đội tuyển U23 Việt Nam. Vào phút 60 trận đấu, một tay cò nói rằng: Nó bán cho thua luôn, vì kèo bây giờ là đá đồng Việt Nam lún tiền. Tôi hỏi lún tiền là sao? Cậu ta bảo: Bố ơi, bố không hiểu thì đừng hỏi, vì hỏi mà biết thì sẽ ghiền, mà ghiền thì hết nhà đấy bố. Cứ ngỡ cậu ta nói chơi. Ai ngờ là thật. Phút 84 định mệnh khi cậu hậu vệ biên có bóng, không chịu phá ra biên khi bóng quanh quẩn ở khu 16,50 mà lại đưa cho cầu thủ Malaysia. Điều gì đến đã đến. Thế là cầm vàng mà để vàng rơi.
Ở một đất nước có nền văn hóa duy tình, đạo Khổng còn ăn trong máu. Hôm qua, các cô gái vàng vắt kiệt sức để cầm cự vì luống tuổi, để cuối cùng chiến thắng bằng ý chí, tinh thần thép trên chấm phạt đền. Trên đường về tôi chợt chạnh lòng khi đường phố vắng hoe. Thiển nghĩ, vàng nào cũng là vàng. Tại sao vàng nữ thì coi thường mà vàng nam thì được chăm sóc? Hôm nay, cứ ngỡ sẽ kẹt xe trên đường về. Nhưng chỉ 15 phút hiệp II xảy ra là tôi biết kết quả là đội U23 nam Việt Nam sẽ thua. Chuyện có thật như đùa. Tan trận, tôi hỏi cậu làm cò, vì sao tụi nhỏ nó bán độ? Cậu ta thản nhiên trả lời. Bán độ nó cũng được thưởng 100.000USD, nhưng tụi nó có thêm tiền tỷ bố ạ. Đó là chưa kể đến chuyện nếu tụi nó đá thắng thì có thể đời cầu thủ của tụi nó không ai dùng!Thắng chỉ có chiếc huy chương vàng, sắc nước mà uồng với 200.000USD, nhưng số ấy có được đến tay tụi nó đầy đủ đâu hả bố? Ban đầu tụi nó chủ huề 90 phút để chia tiền kèo chấp thôi. Nhưng hiệp II dân cá cược dồn nhiều quá với kèo Việt Nam đá đồng sau 15 phút. Nên lệnh phải thua bố ạ. Bố cứ nghĩ mà xem. Trước trận đấu ra kèo Việt Nam chấp 1 trái. Nhưng chỉ 60 phút thi đấu còn đá đồng là sao? Rồi cậu ấy rồ xe đi nhậu. Vì sau mỗi trận đấu ai thắng, ai thua cậu ta cũng có tiền cò. Tôi cứ ngớ người ra: Ai lệnh phải thua vậy cà?
Chuyện bóng đá hay chuyện thể thao vua không còn là chuyện tinh thần thượng võ ở xứ mình từ lâu. Cũng đã có những án, và những cầu thủ đi tù trong quá khứ. Nhưng chiều nay, sau 50 năm niềm hy vọng Việt Nam lại về, và chợt tan biến. Tôi chỉ nghe và ghi nhận, tôi chỉ mong những gì mình nghe là không sự thật. Nhưng nghĩ đi, nghĩ lại thấy cậu cò bóng đá cũng có lý. Nên chỉ ghi lại như đây là một sự kiện để nhớ trong đời, và để an ủi rằng bóng đá Việt Nam không thua Malaysia chiều nay. Con người ta bảo rằng: muốn sống hạnh phúc thì cuộc sống phải còn có niềm tin và hy vọng. Thôi thì cứ tin là bóng đá nam Việt Nam được vàng, vì cộng theo toán học của 2 trận gặp Malaysia trong Seagame lần này chúng ta thắng tỷ số 3-2!!! Hai muơi năm tham dự Seagame với 11 lần hy vọng. Cứ mỗi lần hy vọng lại 1 lần thất vọng tràn trề cho bóng đá. Bổng nhớ đôi mắt trắng dã trên khuôn mặt khắc khổ ông Weigang năm nào với câu nói trước khi từ gĩa đội tuyển Việt Nam: "can not win!"
Trong duy vật biện chứng có cặp phạm trù: Ngẫu nhiên và Tất nhiên. Cái gì xảy ra lặp đi, lặp lại thì từ ngẫu nhiên sẽ thành qui luật và tất nhiên. Ta thua 5 trận chung kết của 3 gương mặt Đông Nam Á trong Seagame: Thái, Sing, Mã lai. Vậy thì đâu là nguyên nhân, đâu là kết quả? Đâu là hiện tượng, đâu là bản chất? Và đâu là nội dung và đâu là hình thức của những cuộc thua? Nên riêng tôi, tôi không nghĩ đơn thuần chỉ là bán độ của các cầu thủ như cậu cò đã nói trong chuyện bóng đá nước nhà. Mà thua vì lệnh của ai? Và ai mua bán độ trong những cuộc chơi này?
Trong duy vật biện chứng có cặp phạm trù: Ngẫu nhiên và Tất nhiên. Cái gì xảy ra lặp đi, lặp lại thì từ ngẫu nhiên sẽ thành qui luật và tất nhiên. Ta thua 5 trận chung kết của 3 gương mặt Đông Nam Á trong Seagame: Thái, Sing, Mã lai. Vậy thì đâu là nguyên nhân, đâu là kết quả? Đâu là hiện tượng, đâu là bản chất? Và đâu là nội dung và đâu là hình thức của những cuộc thua? Nên riêng tôi, tôi không nghĩ đơn thuần chỉ là bán độ của các cầu thủ như cậu cò đã nói trong chuyện bóng đá nước nhà. Mà thua vì lệnh của ai? Và ai mua bán độ trong những cuộc chơi này?
Trên đường đi làm về hôm nay, đường phố vắng tanh, không có cờ, không có kèn trống như hôm thắng Singapore trong trận bán kết. Dân Sài Gòn mà ai không sợ kẹt xe? Nhưng 20 năm nay cứ mỗi lần Seagame đến, tôi luôn mong được kẹt xe thâu đêm, suốt sáng vào cái đêm chung kết bóng đá Seagame mà có đội nam Việt Nam tham dự 1 lần, chỉ 1 lần thôi, nhưng sao khó quá? Cứ nghĩ ngợi mông lung, phải chi người Việt biết trân trọng các cô gái vàng hơn thì cuộc vui sẽ lấp đầy cho cái khuyết mà bóng đá nam đã làm thất vọng. Những giọt nước mắt huy chương vàng của các cô gái Việt làm sung sướng bao nhiêu thì nước mắt nuốt vào lòng của các cầu thủ nam quặn thắt bấy nhiêu. Trong nước mắt nuốt vào lòng có vị đắng của cái gì thế nhỉ?
Tấm hình này của một phóng viên tác nghiệp tại Seagame 25 trong 1 entry có tựa đề: Tấm ảnh này nói lên điều gì? Tôi mang nó về blog để làm tài liệu lưu trữ.(Có người bảo tấm hình này giả mạo. Nhưng tôi vẫn update lúc 11h30 phút ngày 20/9/2009. Nếu giả mạo thì đúng là giang hồ mạng vô cùng nguy hiểm)
Tư gia, 23h30' ngày 23/12/2009
Tấm hình này của một phóng viên tác nghiệp tại Seagame 25 trong 1 entry có tựa đề: Tấm ảnh này nói lên điều gì? Tôi mang nó về blog để làm tài liệu lưu trữ.(Có người bảo tấm hình này giả mạo. Nhưng tôi vẫn update lúc 11h30 phút ngày 20/9/2009. Nếu giả mạo thì đúng là giang hồ mạng vô cùng nguy hiểm)
Tư gia, 23h30' ngày 23/12/2009


_ Quả thật hôm qua các cầu thủ của ta đá với một phong độ vô cùng "kém cỏi", cháu càng xem càng ngạc nhiên vô cùng. Nhưng dù sao, cháu vẫn tin những giọt nước mắt sau trận đấu của "Tấn Trường" là thật bất chấp cái cảm giác không đồng tình lắm với cái cách "dù bị chấn thương" nhưng vẫn cố gắng ở lại để chiến đấu của cậu ta.
Trả lờiXóa_ VN thua cháu nghĩ ai cũng buồn, nhưng cũng không ít người bên cạnh nỗi buồn ấy cũng có pha lẫn chút "an ủi" rằng "thôi thì dẫu sao nhờ thua cũng đỡ mất vài mạng vào tối hôm qua", vắng vẻ một chút nhưng lại yên bình :D
_ Chuyện bóng đá nữ thì không biết chừng nào mới khác được, mà cháu thấy hầu như mọi người kể cả nam lẫn nữ đều "thờ ơ" với chiến thắng của đội bóng nữ. Mới thấy được, cái quan niệm "trọng nam khinh nữ" nó không chỉ ăn sâu vào đầu óc của phái "mày râu" mà còn làm "nhụt ý chí" của ngay cả các "bóng hồng" ngày nay nữa, bản thân "họ" không "đấu tranh" cho quyền lợi của mình thì làm sao trông chờ người khác đấu tranh thay cho mình được. Nói đến cùng vẫn xoay quanh một vấn đề nhức nhối : "nâng cao dân trí".
Dear Jose,
Trả lờiXóaVấn đề đặt ra là ai ra lệnh thua? Có phải trùm cá cược khg? Hay là ... ? Các cháu cầu thủ chỉ là con tốt trên một bàn cờ chăng? Đó mới là bản chất. Còn chuyện lâu nay từ thế hệ vàng của Hồng Sơn, Huỳnh Đức đến bây giờ các cầu thủ có quyết định trận đấu bằng khả năng mình không?
Đông Nam Á là vùng trủng của bóng đá. Tại sao trước khi thi đấu có chỉ tiêu? Có phải trước khi Seagame diễn ra đã có sự xếp đặt trước số huy chương? Vì nếu chỉ có Việt Nam và Thái lấy hết thì Seagame có còn tồn tại? Tại sao ông Weigang phải ra đi? Tại sao ông Riedle phải ra đi? Và tại sao ông Calisto chỉ giải thích chung chung, mơ hồ và kèm thêm câu: Hiệp 2 là hiệp thi đấu tồi nhất của Seagame?
Với cái nhìn triết học, đem bản thể luận và nhận thức luận ra để nhìn, tôi thấy vấn đề không nằm ở cầu thủ và dân cá cược. Mà còn bao nhiêu câu hỏi đặt ra cần giải thích?
Dear Jose,
Trả lờiXóaRiêng về vấn đề bóng đá nữ mà bạn nói rộng ra vấn đề dân trí thì e rằng hơi quá đà. Vốn dĩ bóng đá chẳng phải là sở thích và đam mê của giới nữ nói chung, nên bóng đá dù nữ hay nam cũng không được nữ giới quan tâm nhiều như các cuộc thì hoa hậu. Đó chẳng phải do thiếu tinh thần đấu tranh quyền lợi hay dân trí gì cả. Bóng đá nam thắng mà ta thấy nhiều bạn nữ ra đường chẳng qua đi chung nhóm cho vui, chứ tự mình các bạn ấy thì chắc cũng không hăng đến thế. Bản thân tôi từng là cầu thủ trong phong trào bóng đá nữ trường trung học, nhưng tôi cũng chỉ ra đường cổ vũ khi có nhóm bạn trai đi cùng, chứ cả nhóm con gái chẳng tự tổ chức đi bao giờ. Đó chẳng qua không phải style của chúng tôi.
BS viết rất chính xác. Nếu ai đó còn nghi ngờ, xin hãy trả lời dùm tôi một câu hỏi thôi: Hầu hết dân cá độ đều bắt cửa Việt Nam thắng, vậy nếu Việt Nasm thắng thật, nhà cái lấy gì chung?
Trả lờiXóaCháu chào bác.
Trả lờiXóaHôm nay cháu lại vào đọc các bài triết học trong blog của bác và thấy thật bổ ích. Cháu xin cám ơn
Xem trận CK hôm qua, cháu cũng thấy đội tuyển đá quá dưới sức mình. Thể lực thua kém đến thế thì cũng thật ngạc nhiên. Chúng ta có cùng số ngày nghỉ với họ, về tố chất thể trạng thì Mã Lai cũng chỉ là dân châu Á da vàng lại cùng khu vực có phải dân Châu Phi đâu mà có thể lực trội hơn hẳn vậy.
Về mặt chiến thuật cũng lạ. Calisto bình thường nhạy cảm chiến thuật là vậy, vậy mà khi chứng kiến đối phương dồn ép uy hiếp khung thành mình liên tục cũng không chịu thay đổi gì, ví dụ như cho các cầu thủ rút hết về phòng ngự chả hạn. Đằng này Calisto cứ để mặc các cầu thủ lao lên phía trước, tấn công thì chẳng có đường nào ra hồn, toàn mất bóng rồi để hàng phòng ngự rơi vào thế ít đánh nhiều. Hàng loạt cơ hội nguy hiểm của Mã Lai đến như vậy mà Calisto cứ nhìn không làm gì là sao?
Cuối cùng đổ lý do cho tâm lý là lý do khôi hài nhất. Báo chí bảo Mã Lai là cửa dưới nên có thể đá một cách thoải mái. Vậy hồi xưa những lần VN thua Thái Lan liên tục thì sao? Những lần đó mình đều là cửa dưới cả đấy thì lại đổ cho tâm lý "sợ Thái". Hay thật, cửa trên cũng tâm lý, cửa dưới cũng tâm lý, vậy thì định đá thắng ai? Mà khéo cũng tại lý do tâm lý thật, nhưng không phải tâm lý sợ thua mà tâm lý các cầu thủ trước trận đấu đã xác định muốn thua sẵn rồi.
Vấn đề bóng đá nam, bóng đá nữ thì cháu nghĩ bác cũng không cần suy nghĩ quá thế đâu. Ngay cả bên Tây người ta cũng thích bóng đá nam hơn mà. Các cầu thủ nam được hưởng lương hàng triệu USD/năm chứ bên nữ thì thua xa. Không phải "trọng nam khinh nữ" mà thực sự bóng đá nam hay hơn bóng đá nữ. Bóng đá nam tốc độ mạnh mẽ xem sướng mắt hơn nhiều chứ bác. Tình trạng trong bóng đá, nữ chịu thiệt thòi hơn nam chắc còn dài bác à.
Hay bác cứ nhìn sang mấy môn như cầu mây, bóng chuyền . Mấy môn đấy ở VN thấy các VĐV nữ được báo đài lăng xê hơn các VĐV nam nhiều chứ. Mà kể ra cũng do thành tích họ cao hơn các VĐV nam thật. Nước mình đi thi thể thao lúc nào cũng thấy nữ hơn nam, "âm thịnh dương suy" quá.
Dear Chú Tư,
Trả lờiXóaNhận định ngắn gọn, đầy đủ, súc tích. Mấy trận trước nhà cái "nhờ" đội tuyển VN mà thua sút quần. Trận chung kết, nhà cái hốt trọn ổ sau khi đã nuôi các con bạc mập ú. Hehehe, nhưng không biết cái nhà cái của trận chung kết là ai? Mỗi 2 năm 1 lần Tiger cup xem kẻ với mỗi 2 năm 1 lần Seagame. Tức mỗi năm 1 lần nhà cái đặc biệt này kiếm tiền bộn đấy.
Nhà cái này mà khui ra coi bộ nó to hơn vụ PCI của ông trùm Huỳnh Ngọc Sỹ đấy chú Tư ơi.
Dear Nguyễn Anh,
Trả lờiXóaĐúng là sinh viên trường Triết có phải. Cái phân tích về tâm lý học của cháu thật tuyệt vời. Ước gì nó nằm trong bài viết của chú thì bài viết duy lý hơn. Khà khà, ít ra cũng tìm thấy bạn trẻ có cái nhìn khoa học trong bóng đá. Cảm ơn cháu.
Phát biểu "hay nhất và đáng chú y nhất" là của ông chủ tịch liên đoàn bóng đá Việt Nam. Ông này phát biểu rất mâu thuẩn về phân tâm học. Đội U23 VN tự tin, quyết tâm, nhưng căng thẳng. Có ai tự tin và quyết tâm mà căng thẳng. Tôi thấy ông này có mùi khét khét làm sao trong những câu trả lời.
Trả lờiXóaChào các bác, các anh chị em,
Trả lờiXóaCho tôi góp một lời bàn muộn màng. Tôi biết tin về trận thua của VN muộn hơn mọi người một chút vì đang đi công tác ở Philipin. Nhưng hôm trước khi xảy ra trận đấu tôi đã có "cảm giác" nghi ngờ về khả năng thắng của đội bóng VN, vì tôi không nghĩ rằng mọi việc lại dễ dàng đến thế (hoàn toàn cảm tính bác Hải ạ).
Cảm giác đó hoàn toàn không phải là do tôi không yêu nước hoặc không yêu bóng đá, mà cũng không phải là do tôi không có thông tin về những kết quả trước đó, hoặc về kỳ vọng của mọi người trước khả năng thắng trận của đội bóng. Nhưng tôi nghĩ, để đoạt chức vô địch thì không chỉ cần có sức mạnh của riêng đội bóng, mà còn cần sức mạnh tinh thần và sự tự tin - nhưng không ảo tưởng - của cả một dân tộc. Tôi nghĩ, Thái Lan năm nay thua vì đất nước họ đang có những bất ổn kéo dài. Còn VN thì năm nay cũng không phải là một năm tốt nhất - nào là lụt do xả lũ, rồi biển Đông ... Tôi nhớ hình như trên blog này Bác Hải cũng có viết đại khái là có mưa thuận gió hòa cũng là do cái đức của những vị đứng đầu. Nên trong trường hợp này VN không có giải vàng, có thể lý giải tương tự như vậy không?
Xin mạn phép được góp một cái nhìn hoàn toàn không duy lý (hoàn toàn phi lý?) về bóng đá của một người không có mấy hiểu biết về bóng đá.
Dear chị PA,
Trả lờiXóaChuyện đất trời với cộng nghiệp là chuyện của nhân quả. Còn chuyện thể thao cũng là chuyện nhân quả, nhưng là nhân quả trong khả năng của con người. Hai bản thể luận khác nhau ở hai góc độ khác. Không thể đem vào xem như mọt.
Khi tôi viết bài này chỉ có 2 người đồng cảm với bài viết là: Anh Ba Sàm và phóng viên CKA. Hai người này hiểu ra nguyên nhân và kết quả, hiện tượng và bản chất, nội dung và hình thức của 5 lần thất bại trong trận chung kết của VN với 3 nước Đông Nam Á. Và họ cũng hiểu ai là nhà cái, ai là người viết kịch bản cho 5 trận chung kết. Và tại sao trong 5 lần ấy chỉ có 1 lần bị moi ra?
Để kết thúc bài viết này tôi xin có đề nghị 3 vấn đề là giải pháp cho bóng đá nước nhà:
Trả lờiXóa1. Nhà nước cần có một sân chơi các cược thể thao nói chung và bóng đá nói riêng. Vì ở các nước sân chơi này mang về hàng tỷ USD cho nước họ hằng năm. Dĩ nhiên, quốc hội cần có luật cho việc chơi này. Chúng ta đã có sòng bài, tuy vẫn không cho người Việt chơi. Nhưng cái gì cấm thì càng làm cho con người càng hư đốn nhảy vào. Nghĩ lại, thời phim HongKong bị cấm, ai cũng trốn để xem. Nhưng bây giờ, mời xem thì ít có ai xem. Cờ bạc cũng thế, thay vì cấm như lâu nay thì hàng tuần tiền Việt cũng bị chảy ra nước ngoài hay vào túi ai đó. Tại sao ta không tạo sân chơi như xổ số kiến thiết để tạo nguồn tích lũy cho ngân quỹ quốc gia?
2. Sân chơi các cược chính thống sẽ là 1 nguồn giúp nuôi ngành bóng đá và tạo công ăn việc làm cho thể thao là việc làm hữu ích, nếu nhìn nó ở mặt tích cực.
3. Khi có sân chơi và có luật lệ nghiêm thì việc quản lý cũng đơn giản hơn là cứ để tình trạng như lâu nay.
Mong lắm,
@all:
Trả lờiXóahọ làm như vậy , cũng như mọi người, mục đích cuối cùng của mọi người , là phải kiếm tiền!
như vậy có gì lạ đâu!
Thêm một ông mang bài người khác về bình, mà không phải ông hay thằng, chắc lesbian quá
Trả lờiXóahttp://tackeblog.multiply.com/journal/item/1007
Không chỉ phát tán mà còn đặt lại tít:
Bóng đá và tiền (bán độ hay không bán độ)
Bệnh hoạn hết biết
Hehehe, bên multiply và wordpress là chỗ để khảo sát dân trí Việt LT ơi. Thế giới ảo mà. Theo tớ thì dân bên blogspot có văn hóa hơn.
Trả lờiXóaHôm nay TTVH có bài: Khi cá độ không hỏi và không tự trả lời rất hợp ý tôi.
Trả lờiXóa<a href="http://www.thethaovanhoa.vn/128N20091221081434678T128/chuyen-vehoang-quang.htm>Bài này</a> là một bài đáng để lưu làm dữ liệu khi cần.
Trả lờiXóa