Tuesday, December 15, 2009

NÓI CHUYỆN TRIẾT HỌC CỦA NGƯỜI NGOẠI ĐẠO: NHỮNG BẤT CẬP CỦA LOÀI NGƯỜI

Nên đọc Phần Iphần II trước

 Bài viết riêng tặng cho những nhà lý luận, và các bạn Việt Nam thuộc các chuyên ngành xã hội học. Đây là 1 bài viết kết hợp những trường phái triết học khác nhau: Phật học, hiện sinh học, phân tâm học, duy vật luận, nhị nguyên luận, Khổng giáo và duy vật lịch sử để có cái nhìn tổng quan về những gì con người tự đào mồ chôn mình.

Có khi nào các bạn đặt những câu hỏi: Tại sao ta phải tạo blog cho riêng mình? Tạo blog để nhằm việc gì? Tạo blog để phục vụ cho ai? và cuối cùng tạo blog để làm cái gì không? Những câu hỏi trông ra đơn giản thật, nhưng nó là bản thể luận triết học cho bản thân bạn nói riêng và bản thể luận triết học của loài người nói chung đấy các bạn ạ. Hay nói cách khác nó là cái tôi, cái bản ngã của mỗi cá thể nói riêng và của loài người nói chung. Loài người nói chung, có những bản thể luận triết học luôn tồn tại 2 loại:
1. Loại bản ngã có thể thay đổi, hay còn gọi là bản thể luận triết học thay đổi.
2. Loại bản ngã cố định, hay còn gọi là bản thể luận triết học cố định.

Nói về bản ngã thay đổi - Ở một thời điểm nhất định của một đời người bản ngã của cá thể có thể là công danh, là sự nghiệp hay là cả hai , etc... Tất cả những điều đó đều thay đổi theo thời gian. Nó có tính hiện tượng mà không là bản chất. Nó có tính hình thức mà không là nội dung, nó có tính bề nỗi mà không là cái nằm phía bên trong sâu thẳm của con người. Nó đại diện cho cái riêng, cái ngẫu nhiên cho từng cá thể trong một giai đoạn nhất thời. Nó được gọi là bản thể luận triết học thay đổi - hay bản ngã thay đổi.

Nói về bản ngã cố định - Tất cả các loài sinh vật được tạo hóa sinh ra trên hành tinh xanh chúng ta đều tồn tại cái bản chất của cái tôi, bản chất của bản ngã hay còn gọi là bản thể luận triết học cố định. Nó đại diện cho cái chung, cái hằng định, cái bản chất mà không là hiện tượng, nó là nội dung mà không là hình thức. Nó hằng định và tất nhiên trong suốt cuộc mưu sinh và kiếm tìm. Nó là bản ngã - hay còn gọi là bản thể luận triết học cố định của muôn loài. Cái cây, ngọn cỏ hay động vật ăn thịt etc... đều có bản năng sinh tồn, và tư hữu Nhưng tùy loài, bản năng sinh tồn và tư hữu thể hiện khác nhau của thực vật và động vật ở chỗ:
1. Thực vật chủ yếu thực hiện bản ngã cho việc sinh tồn và tư hữu. Cái cây, ngọn cỏ chỉ biết đứng yên, nên tạo hóa cho nó cái rễ để thực hiện bản năng sinh tồn. Một cây đại thụ không biết gạt bỏ rong, rêu và địa y ra khỏi thân mình, mà phải biết sống cộng sinh. Cây đại thụ có phần tư hữu mãnh đất mà nó đang sinh trưởng, thì rong rêu, địa y cũng biết tư hữu trên thân đại thụ.
2. Động vật, ngoài bản năng sinh tồn và tư hữu, còn có tư duy trí não. Nên bản ngã còn thêm một việc là thực thi cái tôi qua quyền lực. Động vật biết phải tỏ rõ quyền lực với đồng loại và khác loài.
Ở loài người cũng vậy, bản ngã cố định hay bản thể luận triết học cố định của con người luôn tồn tại 3 thuộc tính: bản năng sinh tồn, tính tư hữu và quyền lực. Quyền lực ấy không chỉ đơn thuần là quyền thống trị mà có thể chỉ là quyền chứng tỏ mình.

Bản ngã cố định của con người nó là những thuộc tính hằng định. Ngoại trừ những người tâm thần hay những người bất thường thì có thể không có 1 trong 3 thuộc tính: sinh tồn, quyền lực và tư hữu. Cái mất đi chung nhất ở những người tâm thần chỉ là quyền lực. Còn lại 2 thuộc tính sinh tồn và tư hữu không mất được. Nói dong dài như thề để hiểu rằng bản ngã hay cái tôi của con người là bản thể luận triết học. Đặc biệt cái tôi chung của loài người gồm: bản năng sinh tồn, tư hữu và quyền lực luôn có mặt, không mất đi, mà còn có thể vì nó loài người có thể tạo ra chiến tranh, chết chóc, etc.... Và nó luôn tồn tại theo thuyết nhị nguyên: tốt-xấu, hay-dở, u mê-sáng dạ, nam-nữ, âm-dương, etc...

Mọi chuyện bắt đầu từ sự tồn tại với thuyết nhị nguyên luận. Tôi không biết ai đặt cho cái tên Lý thuyết tương đối của Albert Einstein, với cái tên này, lý thuyết của ông không chỉ đúng cho khoa học tự nhiên mà còn đúng cho cả xã hội học. Không có cái gì tuyệt đối trên cõi đời này. Ngay cả toán học được cho là khoa học tuyệt đối, nhưng vẩn có số thực, số ảo, số hữu tỷ và số vô tỷ - toán lý thuyết và toán ứng dụng, etc... Hay nói cách khác có toán chính xác tuyệt đối và toán tương đối (như xác suất thống kê chẳng hạn). Và vì thế, lý thuyết thuộc ngành xã hội học càng mang tính tương đối đúng sai mà khó lòng hằng định hơn ngành tự nhiên. Vì lý thuyết xã hội dùng cho loài người, một loài mà tư duy luôn vật đổi sao dời sau mỗi sự vật, hiện tượng xảy ra.

Thế thì, có sự tồn tại về mặt tốt trong bản chất của loài người, thì cũng có sự tồn tại mặt xấu về mặt bản chất của 3 thuộc tính: sinh tồn, tư hữu và quyền lực. Chính nó đã làm loài người đi từ thái cực của sự tốt sang thái cực của cái xấu, nếu không tường minh. Tất cả những sự tồn tại về mặt bản chất (tức là bản ngã) trong con người, mà đại diện cái trì trệ từ cái bản ngã không tường minh đó là mọi nguyên nhân của mọi bất cập. Mọi sự vật, hiện tượng đi ngược với 3 thuộc tính của bản ngã loài người đều đưa đến u minh và thất bại.

Vì bản ngã mà trong mỗi chúng ta, mỗi ngày cứ xả rác một cách vô thức để hôm nay chúng ta cần giải quyết những sai lầm về biến đổi khí hậu toàn cầu và cả thế giới đang lúng túng với sự đào mồ chôn mình.

Để chứng tỏ sự tồn tại uyên bác của mình Karl Marx đã tìm ra "giá trị thặng dư" một cách tường minh. Nó đã giúp nhân loại xích lại gần nhau, chủ tớ đối đãi nhau nhân bản hơn. Nhưng cũng để chứng tỏ bản ngã không tường minh của mình, Marx đã chủ trương tiêu diệt các bản ngã của loài người - tiêu diệt thuộc tính tư hữu. Cái mà về mặt triết học, nó là thuộc tính của loài người. Cái tư hữu và cái quyền lực, cái mà đã là thuộc tính, bản chất của nhân loại là cái qui luật. Như vậy Marx đã đi ngược lại qui luật của nhân loại, tức Marx không tường minh, và không nhân bản. Khi ông muốn tiêu diệt tư hữu để xóa bỏ giai cấp là ông đi ngược với 3 qui luật triết học mà bạn ông, Engels cố công góp nhặt. Vì một xã hội không có nhiều giai cấp là xã hội mất đi sự đối lập và mâu thuẫn.

Vì không tường minh, nên Marx đã bắt đầu tư món quà vô giá của bạn mình là Engels trao tặng - duy vật biện chứng - để đặt nền tảng là: Vật chất - Ý thức; nhưng khi đi đến kết luận của nhận thức luận của Marx lại là: chủ nghĩa cộng sản khoa học - một hình thái xã hội mà ở đó loài người sống với nhau không có quyền lực, không có tư hữu. Hay nói cách khác không có sự tồn tại về mặt bản chất - bản thể luận triết học của loài người. Và ở đó Marx tự mâu thuẩn với Marx khi ông cho rằng con người sống với Ý thức - Vật chất, chứ không phải là Vật chất - Ý thức như ban đầu ông đã mượn nó, đặt ra để làm nên bộ phận duy vật lịch sử của ông. Vậy Marx đúng hay sai? Các bạn tự trả lời một cách tường minh về mặt triết học sẽ rõ. Tôi viết ra điều này vì mấy hôm nay các nhà lãnh đạo 2 nước Việt-Trung đang làm một cuộc Trao đổi lý luận mà không làm cuộc Hội thảo Duy vật biện chứng để tìm ra một hình thái xã hội phù hợp cho nước nhà.

Để chứng tỏ quyền lực và tư hữu trong cái bản ngã của các cường quốc, họ đã làm ra bom đạn đi uy hiếp thế giới còn lại, từ những ý tưởng tốt đẹp của các nhà khoa học. Để chứng tỏ quyền lực và tư hữu các nhà chính trị đã dùng ý tưởng tốt đẹp nhưng không tường minh của các tư tưởng gia thế giới làm khuôn khổ và luật định cho xã hội. Mặc dù ngay cả bất kỳ ai, từ Khổng Tử với Nho giáo hay Marx với duy vật lịch sử đều phải bị thế hệ ông ruồng bỏ phải sống lang thang, nghèo đói từ nước này sang nước khác.

Để chứng tỏ bản ngã cha gia trưởng với con; chồng gia trưởng với vợ; lãnh đạo "hành dân"; ect... Và các bạn có thể tìm thấy những bất cập về mặt gia đình, xã hội luôn xảy ra bất kỳ nơi đâu trên thế giới này. Sự tường minh về bản ngã con người bao nhiêu thì xã hội sẽ minh bạch và ít bất cập bấy nhiêu và ngược lại. Ở đâu triết học được thấu hiểu là khoa học, ở đó có ít bất cập. Ở đâu mà triết học bị lạm dụng và bóp méo vì mục đích khác, ở đó lắm bất cập và sẽ thất bại. Nó không chỉ lý giải tại sao giáo dục Việt Nam có chuyện không giống ai là dạy chống tham nhũng trong trường phổ thông; hay chuyện đăng báo giật gân với cái tựa Tôi khỏi ung thư nhờ trà xanh, mà nó còn lý giải hầu hết bất cập của xã hội chúng ta ở quá khứ, hiện tại và tương lai trong tất cả các lĩnh vực; nếu không có những nhận thức luận tường minh giải quyết những bất cập về bản ngã của con người, mà lâu nay đã "nhìn nhầm" do copy từ những cái sai của người khác.

Tóm lại cho bài viết này tôi xin ghi ra hết 3 vế của câu nói minh triết của ngài Tất Đạt Đa: "Duyên khởi (sự vật hiện tượng xảy ra) thì tâm động (bản thể luận của sự vật hiện tượng xuất hiện). Tâm động (bản thể luận xuất hiện) thì nghiệp chướng trùng trùng, điệp điệp (nhận thức luận đưa đến). Tu Phật là tu tâm (để tường minh và tìm ra giải pháp để giải quyết vấn đề về nhận thức luận)" là câu nói mà mỗi con người trên hành tinh xanh phải chiêm nghiệm và thấu hiểu - Đâu là nhận thức luận để giải quyết bản chất xấu của vấn đề còn tồn tại - Đâu là nhận thức luận để làm xấu đi một qui luật của muôn đời. Bài viết này chỉ mong các nhà quản lý đất nước trong mọi lĩnh vực tường minh về mặt triết học để nhìn thấy tại sao đất nước Việt hơn nữa thế kỷ nay luôn có bất cập; bất cập không chỉ riêng rẻ một lĩnh vực; mà bất cập toàn diện.

Mong thấu hiểu,

39 comments:

  1. Bác ơi,

    Đọc đến bài này thì tôi ... tẩu hỏa nhập ma luôn! Vì nó quá cô đọng, đòi hỏi rất nhiều thông tin nền mà tôi chưa có. Ví dụ, hiểu biết về Phật giáo. Ví dụ, hiểu biết về thuyết tương đối của Enstein (tôi chỉ biết về thuyết này đúng có cái tên là ... chấm hết!)

    Tôi sẽ tiếp tục nhai, như người ta nhai gạo lứt muối mè khi ăn kiêng để chữa bệnh. Và sẽ có những câu hỏi ngớ ngẩn. Bác kiên nhẫn trả lời nhé!

    Và đây là một câu hỏi ngớ ngẩn: Tôi cảm thấy giữa triết học và tôn giáo có một mối liên hệ rất chặt chẽ. Nhưng mối liên hệ đó là gì vậy bác? Và tôn giáo cần thiết ra sao cho cuộc sống con người, ngoài vai trò ... làm thuốc phiện của quần chúng, như quan điểm của Marx, hình như thế?

    Kính bác

    ReplyDelete
  2. Dear chị PA,
    1. Chỉ cần biết nó tương đối là đủ để hiểu bài viết của tôi. Không cần biết thêm là khi 1 vật di chuyển đến lớn hơn hoặc bằng vận tộc ánh sáng thì thời gian ngừng trôi như thuyết tương đối của Abert Einstein đã tìm ra và nhiều nhận thức luận khoa học khác của ông về thuyết tương đối hẹp và rộng làm gì cho nó khổ.

    2. Khi con người bất lực với cuộc sống thì con người giao niềm tin của mình vào một nơi khác không có thật, ngoài thế giới hữu hình. Đó là tôn giáo. Tôn giáo có mặt tích cực và cũng mặt tiêu cực. Nhưng theo nhị nguyên luận thì đã có ữu thì có vô. Đến giờ này tuy tôn giáo dần lui về và co cụm trong một không gian hẹp. Nhưng để bác bỏ tôn giáo và thế giới vô hình cũng chưa ai bác bỏ được. Bằng chứng là gần đây nhà nước Việt phải tổ chức cầu siêu, cầu hồn tử sĩ trong cuộc nội chiến vừa qua. Nên Marx cho là thuốc phiện là Marx thiếu nhân bản trong tâm hồn ông vì quá duy lý và thiếu trãi nghiệm đời. Vì ông chỉ biết ăn bám vợ, hết ăn bám vợ rồi lại ăn bám bạn tốt là Engels và chỉ ngồi trong thư viện 20 năm để vẽ ra cái duy vật lịch sử sai căn bản từ đầu về mặt triết học. Nhưng ông có cái vĩ đại ở phát kiến giá trị thặng dư trong tư bản luận. Và cũng chính giá trị thặng dư lại là cái làm ông sai laa62m khi để ra duy vật lịch sử. Hơn 1/2 nhân loại đã mù quáng vì ông.

    Triết học bắt nguồn từ giới taa8ng lữ quí tộc. Ban đầu nó là những triết lý dạy đời sống cho phải đạo ở các chùa, nhà thờ. Sau là thần học, rồi các tư tưởng gia tìm ra những phát kiến có tính luân lý, đúc kết thành từng trường phái. Tế thôi.

    ReplyDelete
  3. Tín ngưỡng có từ khi loài người xuất hiện. Tín ngưỡng trở thành Tôn giáo khi mà Giáo lý được ghi ra thành văn bản.

    Chủ nghĩa Mác xuất hiện ở nửa cuối thế kỷ 19 và trở thành thời thượng và khoảng 1/4 cuối thế kỷ 19, và trở thành cao trào cho đến nửa đầu thế kỷ 20. Sau đó nó thoái trào và trở thành phong trào cản trở sự tiến bộ của nhân loại.

    Có người nói những nước văn minh như Bắc Âu, Nhật và Úc đang thực hiện chủ nghĩa Mác. Lầm to, linh hồn của chủ nghĩa mác là đấu tranh giai cấp và phương tiện để đấu tranh giai cấp là bạo lực cách mạng. Thể hiện bằng những khẩu hiệu, Lê nin - quyền lực của giai cấp vô sản; Mao trạch Đông - Cách mạng trên đầu ngọn súng;

    Nếu ai cho rằng chủ nghĩa Mác đánh giá Tôn giáo là thuốc phiện của nhân dân, có nghĩa người đó chỉ học thuộc lòng sách giáo khoa mà chưa có cơ hội đọc sách kinh điển.

    ReplyDelete
    Replies
    1. vậy bản thân khoa học cũng là một tôn giáo bác nhé !

      Delete
  4. "NÓI CHUYỆN TRIẾT HỌC CỦA NGƯỜI NGOẠI ĐẠO" lại có số mới rùi.Cảm ơn anh Hồ Hải.
    Giá như mỗi tuần có một số thì hay quá.Tạm thời em không thích nghe về chuyện chính trị,nó đau đầu.
    Em đồng ý với ý kiến của chị Vũ Thị Phương Anh,hay là số sau anh viết về "NÓI CHUYỆN TRIẾT HỌC CỦA NGƯỜI NGOẠI ĐẠO:con người và Thượng đế". hi.hii...

    ReplyDelete
  5. Hahaha, cháo Dau Danh và xin trả lời thêm một số cái còn thiếu cho cả hai chị PA và DD.

    1. Phật học nếu nhìn ở góc độ tôn giáo khi người đi theo phái Tịnh Độ Tông. Tịnh Độ Tông là phái dành cho người bình dân. Nó làm nhiệm vụ dưỡng đạo. Ở Tịnh Độ Tông chỉ dạy con người ta tụng kinh, niệm phật, ăn chay, ở hiền gặp lành, chết lên được niết bàn - một nơi giống thiên đàng bên Thiên Chúa Giáo. Nó giống như Thiên Chúa Giáo và có tính đơn giản đễ làm cho người dân hiểu hơn.

    Nhưng nếu tìm hiểu Phật học theo phái Thiền Tông, thì lúc đó Phật học trỡ thành một trường phái triết học. Thiền học rất duy lý và nhân bản. Các khái niệm về Tứ Diệu Đế, Lục Dục, Thất Tình, Bác Giới, thuyết Nhân Quả ... chỉ là những điều ở mức khái niệm để cuối cùng Phật học đi đến chỗ Tu Tâm. Tu Tâm muốn đạt phải đi đến chỗ Thiền Định.

    Thiền và Định được Tâm thì lúc đó Tâm trong sáng và thấy hết mọi Nhân Quả theo trường phái Hiện Sinh. Các bạn vẫn thường nghe các nhà tu hành theo phái Tịnh Độ Tông nói 2 chữ: Thiện Tai, Thiện Tai. Nó được dịch từ tiếng Phạn qua, thực chất nó có nghĩa là: "Nó vậy, nó phải là vậy." Có nghĩ là 1 người nói đúng họ cũng trả lời thiện tai. Một người nói sai, nói càn họ cũng trả lời thiện tai. Vì họ hiểu: "Nó vậy, nó phải là vậy. Không nên cãi làm gì cho mất sức".

    Các bạn khi nghe triết học hiện sinh, các bạn sẽ nhìn thấy nó là xấu và khó hiểu, vì các bạn chưa được hiểu đúng. Thực chất triết học hiện sinh là trường phái hiểu sự vật hiện tượng đúng với cái nó có. Chỉ thế thôi. Tức là cái bàn là cái bàn. Cái ghế là cái ghế. Mỗi cái cho chức năng và nhiệm vụ của nó mà cái khác không thể và không nên thay thế. Không thể vì thiếu ghế mà lấy bàn để ngồi mà gọi bàn là ghế. Và không phải vì thiếu bàn, lấy ghế làm vật kê tập để viết mà gọi ghế là bàn. Từ đó, một xã hội có trật tự và ổn định theo hiện sinh học là một xã hội phải dùng đúng người, đúng chỗ mà sở trường họ có. Không nên dùng họ vào sở đoản. Nếu một xã hội có nhiều người sống bằng sở đoản là xã hội vô trật tự. Nó sẽ dẫn đến tha hóa mà không được thăng hoa.

    Các tư tưởng của tôn giáo được các triết gia vay mượn và mô tả lại theo một ngôn ngữ khác, thực chất các trường phái triết học sinh sau, đẻ muộn chỉ làm việc nhai lại tư tưởng của tôn giáo. Nếu đọc và tư duy quán triệt sẽ thấy nhân loại chỉ làm lại những gì đã có sẵn từ thời ngài Jesus chưa ra đời.

    Cho nên nói chuyện triết học về con người và thượng đế tôi thấy có cần thiết không? Vì nó không được duy lý và minh chứng tốt cho cuộc sống hữu hình.

    Chuyện Dau Danh bảo tôi nói chuyện chính trị là bạn chưa hiểu triết học. Toàn bài tôi chỉ nói chuyện triết học và minh chứng triọt học Marx là có ưu điểm và có sai cơ bản ở nhiều mức độ từ tư duy về triết học chứ tôi có nói gì đến chính trị đâu?

    Ngày mới tốt đẹp,

    ReplyDelete
  6. Chào các bác,

    Tôi sẽ tiếp tục loạt câu hỏi ngớ ngẩn của mình với Bác Hải. Và tin rằng mình đang đóng một vai trò ... quan trọng trong loạt bài "đau đầu" này :-). Vì tôi đi dạy, và khi dạy những vấn đề khó nuốt thì luôn mong có những học trò đặt ra những câu hỏi, ngớ ngẩn mấy cũng được, để tôi còn biết chúng biết gì và không biết gì, từ đó mới có thể dẫn dắt tiếp.

    Như vậy, câu hỏi ngớ ngẩn hôm nay là: Có đúng là con người chỉ tìm đến tôn giáo khi người ta bất lực với cuộc sống hay không? Tôi không tin thế.

    Vài ví dụ rõ ràng:
    1. Người VN nói, phú quý sinh lễ nghĩa. Mà lễ nghĩa ở VN bao gồm cả đi lễ chùa, cúng bái ở các đền, vv.
    2. Tôi thấy, sau thời kỳ đổi mới (từ sau 1986 thì phải), rất nhiều người cộng sản (well, họ là đảng viên) mà tôi quen trong cơ quan bỗng tỏ ra rất có tín ngưỡng tôn giáo. Mà họ thì đương quyền đương chức, và ngày càng giàu có lên. Con cái đi học nước ngoài, thành công, hoặc làm ăn phát đạt?
    3. Tôi đã có đọc hết bản dịch cuốn sách của Francis Collins (hình như thế), vốn là chủ nhiệm đề án Bản đồ gien người, hình như mới được tổng thống Obama cử làm Giám đốc NIH (national institute of health của Mỹ). Ông ta vốn là một nhà khoa học vô thần, từ bỏ niềm tin tôn giáo dù ông ta vốn con nhà có đạo. Rồi bỗng nhiên sau những thành công về mặt khoa học của mình (đang trên đỉnh cao, chẳng có bất lực gì) thì ông ta bỗng ngộ ra là ... có thiên chúa! Và giữa khoa học và tôn giáo không hề có mâu thuẫn. Nếu các bác đọc sách này, sẽ thấy phần "ngộ" ra thiên chúa của ông rất thật và cảm động (à mà cái này có thể liên quan đến bản thể luận và nhận thức luận đấy bác Hải nhỉ: thiên chúa là gì - bản thể luận; và làm sao biết được thiên chúa - nhân thức luận?)

    Xin lỗi các bác hỏi dài dòng. Mong không làm giảm sự kiên nhẫn của Bác Hải.

    ReplyDelete
  7. Dear chị PA,

    Một lần nói chuyện triết học với các bạn trên 1 diễn đàn tương đối trí tuệ nhất của VN ở hải ngoại, tôi có nói chuyện tôn giáo tồn tại thực chất bản thể luận của vấn đề này là do sự bất lực của loài người trước những đòi hỏi bản ngã của loài người trước tự nhiên và xã hội. Điều này đúng, vì trong bản ngã của con người như tôi đã viết có 3 vấn đề tồn tại về mặt bản chất. Nó là bản ngã, hay theo ngôn ngữ triết học nó là bản thể luận triết học về con người. Tất cả điều ấy là nguyên nhân đẩy con người đến một hậu quả là: Lòng tham vô độ. Dù họ có tiền nhiều, chức vị cao họ vẫn thấy chưa đủ. Họ còn muốn có nữa, nhưng với khả năng của họ, họ thấy không đủ để đến mức giàu hơn, địa vị cao hơn, và cũng có thể vì lòng tham họ đã làm điều sai quấy, mà điều sai quấy ấy có thể làm họ sụp đổ cơ đồ, sự nghiệp; mà họ không thể cứu vãn bằng khả năng mình. Nên họ đi tìm đến tôn giáo để giao niềm tin và hy vọng ở một cõi vô hình.

    Theo tôi, muốn đi vào triết học theo đúng với cái nó có bằng nhận diện bản thể luận và tìm ra nhận thức luận vấn đề. Không nên nhìn cái hiện tượng mà qui nó là bản chất, sẽ dẫn đến tư duy lệch với vấn đề triết học. Ở câu hỏi của chị, cái nhìn hiện tượng là cúng chùa, cầu được, không phải là bản chất, tất nhiên. Nên mới nhìn sự tồn tại của tôn giáo ở nghĩa khác.

    Về ông Francis Collins, tôi cũng đã từng nói là y học tây y đang đi vào cái chi tiết mà để thấy rằng mình đang bất lực với bản ngã đòi hỏi sự hiểu biết của con người. Nên ông ấy mới tìm đến tôn giáo là vậy. Thực chất của những phát minh khoa học và phát kiến về xã hội là gì? Là đi tìm cái mà tự nhiên và xã hội đã có sẵn. Không phải tìm ra cái mới gì cả. Ví dụ khi Michael Faraday tìm ra dòng điện thì điện đã có khi vũ trụ hình thành. Chẳng có gì mới. Khi tìm ra rồi ngồi lại nhìn thì thấy mình nhỏ bé và bất lực với tạo hóa. Khi nhìn thấy bất lực thì người ta trao niềm tin vào tôn giáo. Trạng thái này trong Phật học được dùng chữ: Ngộ. Tức là ngộ ra lâu nay mình đi làm chuyện đã có, không có gì là ghê gớm mà phải gọi là phát minh là bác học gì cả.

    Hy vọng với giải thích này sẽ hài lòng chị. Điều tôi tâm đắc với Lý Toét trong 1 bàn luận ở trên là: Tôn giáo có từ loài người có mặt trên trái đất. Ngày nào còn loài người tôn giáo còn!!! Còn chuyện bảo là tôn giáo là thuốc phiện, bỡi vì 1 lý do nào đó. Nó có thể là ru ngủ, là bịp là chưa đủ tư duy để hiểu tôn giáo tại sao tồn tại mà thôi.

    Hehehehe,

    ReplyDelete
  8. _ Xin chào bác Hải!
    _ Trước đây cháu đã có đôi lần vào blog của bác nhưng chỉ đọc thôi chứ không để lại comment. Lần này lại vô tình đọc được cái loạt bài về Triết học của bác, cháu cũng do dự ghê lắm trước khi quyết định để lại vài dòng.
    _ Cuối cùng cháu quyết định tham gia comment cho loạt bài này của bác vì cháu cũng là một người rất thích "Triết học" và "Thiền". Dĩ nhiên cháu tự biết kiến thức về Triết học của mình là vô cùng ít ỏi nên chỉ xin com đôi chút về "Thiền" bởi vì 3 năm gần đây cháu có ít nhiều sử dụng đến "Thiền" trong cuộc sống của mình.
    _ Cháu thấy trong 3 loạt bài này của bác có vài chỗ có nói đến "Phật học" và "Thiền", theo cháu bác không nên đưa "Thiền" vào "Triết học" bởi vì cháu nghĩ tuy "Thiền" và Triết học có nhiều chỗ rất gần nhau nhưng "Thiền" vẫn là một lĩnh vực khác biệt hẳn so với Triết học nói riêng và Khoa học nói chung. Thiền là một thứ chỉ có thể hiểu qua "trãi nghiệm thực tế" chứ không phải qua quá trình "nghiên cứu", "thử và sai" như khoa học được.
    _ Trong "Thiền" không có tranh luận đúng, sai, không có cái bản ngã như trong Triết học, mục đích của "Thiền" và Triết học có thể giống nhau nhưng cách để đạt đến đích & kết quả thật sự của 2 thứ này là hoàn toàn khác nhau. Cháu luôn cho rằng Khoa học dù có phát triển đến đâu đi nữa cũng không bao giờ đạt đến cái đích mà "Thiền" hay "Đạo Phật" nhắm đến, lý do tại sao thì cháu nghĩ chắc bác cũng biết.
    _ Nói đến đây cháu mới nhớ, về vấn đề này trước đây cháu đã có đọc 1 cuốn sách có tựa là "Thiền sư & Triết gia", nếu bác có điều kiện cháu nghĩ mọi người sẽ rất thích thú được đọc bài viết của bác về 2 vấn đề này, cháu tin rằng nó sẽ là 1 bài viết rất hấp dẫn.
    _ Cuối cùng xin chúc bác Hải & các cô chú luôn vui khỏe & tham gia blog thường xuyên ^_^

    ReplyDelete
  9. Dear Jose,

    Bạn nói đúng ở điểm là mục đích của triết học và thiền không giống nhau.

    Về mặt bản thể luận của Thiền là chứng nghiệm tâm linh, khi tâm linh đạt đến chỗ "không".

    Về mặt toán học, số không là con số có ý nghĩa nhất. Nó cân bằng nhất. Không âm, không dương, không chông chênh. Nó đứng 1 mình thì nó ở vị trí cân bằng. Nhưng nó đứng với con số khác thì nó làm thay đổi ý nghĩa con số khác rất nhiều lần. Khi cân bằng là khi nhìn thấy tất cả mọi bất cập, chông chênh. Thiền làm được điều ấy, khi tự duy đạt đến chỗ tuyệt đối trong toàn cảnh của sự tương đối. Vì không một ai có thể giữ mãi tâm linh nằm ở trạng thái cân bằng và tịnh mãi mà không động.

    Trong khi đó, sử dụng triết học để đi tìm bản thẩ luận của mọi vấn đề trong cuộc sống là một trạng thái động của tâm linh.

    Tuy vậy, 2 con đường đi nghịch nhau mà cùng 1 đích đến là làm rõ bản chất của sự việc và hiện tượng trong cuộc sống. Nó vậy, nó phải là vậy; như hiện sinh học đã đúc kết.

    Còn Phật học là triết học đấy. Theo tôi, không nên làm phức tạp hóa Phật học như các sư sãi mặc áo vàng hay nâu để tự tạo cái hơn người ở họ. Còn đi tu là chưa hành. Vẫn sống với đời, nhưng vẫn giữ tâm trong sáng, không bị bản ngã chi phối là đã từng tu và bây giờ là hành. Ngôn ngữ tiếng Việt có nhiều từ hay lắm. Tu hành là đi hết đường tu mới thấy được hành nó khó như thế nào? Đang tu là còn đang học tu. Học hành cũng thế. Thầy chùa hay cha đạo cũng vậy. Họ chỉ đang học tu thôi. Người thường mà vẫn là gương tốt cho đời mới là thầy của họ. Đó là bản chất của vấn đề.

    Cho nên bên Phật giáo Tu Tâm là đỉnh cao của tu. Tu mà không cần chùa. Tu mà ăn mặn. Tu mà vẫn có vợ có con để dạy đời được mới là chân tu. Còn tất cả các giới luật bên Phật giáo chỉ là tôn giáo để cho người mới học tu tự khép mình vào tập tu mà thôi. Và những ai tu cần chùa, cần cảnh thanh tịnh, cần một mình để luyện thì chưa đủ mức để thiền và chưa đủ sức thấy cái hay của triết học đâu.

    Thực ra thiền chỉ là sự tập trung tư duy về 1 mối mà không bị tác động của ngoại cảnh, chứ thiền nó không có gì là ghê gớm như mấy ông thầy chùa nói. Đó là những gì mà bản thân tôi chứng nghiệm được. Còn cao hơn nữa có thể tôi chưa đạt được.

    Tôi nói thế có đúng khg?

    ReplyDelete
  10. Sự kiện Bát Nhã i xèo hơn năm nay, thể hiện trên các phương tiện thông tin đại chúng chính thức bằng sự xung đột giữa tu sinh Bát Nhã với phật tử không phải Bát Nhã. Chính quyền thì nói rằng chính quyền tôn trọng tự do tín ngưỡng và không can thiệp vào sự xung đột giữ 2 bên.

    Chúng ta, những người ngoại đạo nhìn nhận sự kiện này như thế nào. Phải chăng xung đột tôn giáo hay xung đột lợi ích. Nếu xung đột tôn giáo thì giáo lý nhà Phật ở đây có chỗ nào mâu thuẫn, và mục đích con đường tu của tu sinh Bát Nhã là gì. Nếu xung đột lợi ích thì có nghĩa rằng việc tu hành chỉ là phương tiện, còn lợi ích vật chất mới là tôn chỉ của con đường tu?

    ReplyDelete
  11. Dear LT,
    Đi tu mà phong chức, phong quyền thì đâu gọi là tu? Như vậy có nghĩa là còn bản ngã chi phối. Một khi bản ngã còn chi phối thì mọi việc tu đều nguyên nhân bản ngã làm nên hậu quả của lòng tham chi phối.

    Chuyện Bát Nhã không thoát ra khỏi qui luật chi phối của phân tâm học và hiện sinh học của cả 2 bên: nhóm tu Bát Nhã và chính quyền hiện nay.

    Hồi trước năm 1975 ở miền Nam có ông Minh Đăng Quang, người sáng lập ra trường phái Khất thực của Việt Nam. Bây giờ phái này có khắp miền Trung và Nam. Trung tâm của phái này nằm trên xa lộ Hà Nội trên đường ra Thủ Đức. Theo hiểu biết của tôi phái này gần với nghĩa tu hành theo Phật học nhất. Mặc dù vẫn còn ảnh hưởng Nho giáo nên còn xây những Tịnh Xá để Khất Sĩ đi hành khất theo kiểu ngài Tất Đạt Đa, đúng ngọ về mà thiền định. Còn lại đều học tu và bị bản ngã của con người chi phối. Cái chữ con người của tiếng Việt hay lắm đấy. Hehehe.

    ReplyDelete
  12. Hôm qua tôi đi làm về sau trận đấu bóng nữ Việt Nam và nữ Thái Lan. Cứ tưởng là sẽ nghẹt đường. Nhưng do ảnh hưởng của Khổng giáo mà chẳng thấy ai ra đường. Tội nghiệp cho phái nữ khi phải sinh ra trên vùng đất Đông Á. Cái đám đàn ông đá đấm chẳng ra gì, chỉ cần thắng Đông Timor, một nước mới lập, nền bóng đá non trẻ chưa biết đấm đá bài bản, thì cũng ra đường hò vang. Trong khi nữ lấy 4 cái huy chương vàng cho các kỳ Seagame, nhưng chẳng ai ca tụng. Đúng là bản ngã của đấng mày râu chẳng ra làm sao cả. Trong khi đấng mày râu luôn lấy sức mạnh cơ bắp của mình để lấn áp phái yếu ở Đông Á, thì tụi Tây phương rất tôn trọng phái đẹp.

    Thế mới thấy hết cái tư duy thấu đáo của tụi Tây phương. Nó tôn trọng phái yếu vì nó biết phái đẹp làm thiên chức của bản ngã có tính nhân văn hơn phái mạnh. Đó là thuộc tính sinh tồn, và phái mạnh dù có là vua cũng từ 1 lỗ chui ra của phái đẹp. Chã có gì là hân hạnh và tự hào cho phái mạnh. Từ đó, mới thấy đây cũng là 1 phần để thấy tụi Tây nó luôn đạo đức, phát triễn hơn các giống dân man di ở Đông Á.

    ReplyDelete
  13. Dear BS Hải,
    Không hẳn là Trọng nam Khinh nữ đâu bác. Ngay cả các tín đồ Túc cầu xứ Ba Tây cũng không ồn ào khi đội nữ của họ vô địch thế giới.

    Phải nói là môn Bóng đá kiểu Anh là môn thể thao hấp dẫn nhất. Nó hấp dẫn bởi vì ai chơi cũng được, Luật chơi đơn giản nên ai cũng "có thể" làm Trọng tài và Tuyển trạch viên được. Nhưng cái làm cho nó trở thành ngành giải trí hấp nhất lại ở chỗ tính Ngẫu nhiên nhất trong các môn thể thao. Trong Bóng đá không có Dream Team, đội được xem là yếu có thể thắng đội được xem là mạnh bên cạnh sự khẳng định Đẳng cấp của các đội bóng.

    Bóng đá Nữ lại kém ở tính Ngẫu nhiên, nó cũng thường thường như các môn đấu khác, tức là đội được đánh giá mạnh hơn thì sẽ thắng đội yếu hơn. Bên cạnh đó cơ thể của nữ giới có lẽ không thích hợp với cách tranh chấp quyết liệt trong môn bóng đá. Trong môn điền kinh những nhà vô địch nữ đều mang ngoại hình đàn ông.

    ReplyDelete
  14. _ Bác hỏi cháu "Tôi nói thế có đúng không?", thì cháu xin trả lời rằng "Đó không phải là thiền!".
    _ Đọc kỹ bài trả lời của bác, cháu có cảm giác rằng bác đã dùng kiến thức triết học của mình để phân tích & hiểu "Thiền", có phải vậy không ạ?
    _ Cháu không muốn nói nhiều về "Thiền" vì đối với "Thiền" càng nói thì càng xa rời nó, và chủ đề ở đây vốn không phải về thiền, ở đây cháu chỉ muốn nói đến những cái khác biệt trong sự so sánh Thiền & Triết học trong tinh thần tìm hiểu Triết học mà thôi. Câu hỏi của bác nếu đứng trên mặt Triết học có lẽ là đúng, nhưng đối với Thiền thì nó không có ý nghĩa gì cả.
    _ Bác đang cố gắng "bình dân hóa triết học", một việc cháu nghĩ là vô cùng thú vị và đáng quý. Tuy nhiên kết quả có thể không được khả quan bởi dù sao đi nữa "Triết học" vẫn sẽ luôn là thứ khó hiểu đối với những người "bình dân ít học". Trong khi đó, thiền thì lại khác, có những vị thiền sư hoàn toàn "vô học", nhiều lúc "học ít" như vậy lại dễ dàng thâm nhập vào thiền hơn là những người học cao hiểu rộng, trí tuệ uyên thâm, chắc bác cũng quá hiểu học càng cao cái bản ngã của người ta càng lớn, nếu không trao dồi đạo đức và sự khiêm tốn thì đến một lúc nào đó họ lại đánh mất cái mục tiêu cao đẹp ban đầu của mình.

    _ Về chuyện tu hành ngày nay của Đạo Phật, những việc xảy ra vừa qua không có gì là lạ bởi vì ngày nay là thời "Mạt pháp", giáo lý nguyên thủy của Đức Phật đã bị phân hóa nặng nề & không còn trong sáng như xưa nữa. Theo cháu biết, phái "khất sĩ" ở VN ta là hệ phái theo "Trưởng lão bộ", tức là gần với giáo lý nguyên thủy thời Đức Phật nhất, tuy nhiên hệ phái này còn tồn tại đến ngày nay là bởi vì mục tiêu của họ là giữ gìn "giáo lý nguyên thủy" của đức Phật chứ không phải là không chịu "đổi mới theo thời thế" như các bộ phái khác. Họ biết đổi mới là tất yếu và cần thiết nhưng không thể không giữ lại cái "nguyên thủy", giống như việc copy để sữa chữa nhưng vẫn phải nhớ giữ lại bản gốc vậy (để lỡ có chuyện gì xảy ra thì còn có cái để backup :D ).

    _ Cháu rất đồng ý với bác về vấn đề "trọng nam khinh nữ" của đạo Khổng, tuy nhiên theo thiển ý của cháu, những tư tưởng của Khổng tử vốn không "cực đoan" như cách mà chính quyền phong kiến TQ thời xưa đã vận dụng. "Trọng nam khinh nữ" khác với công nhận "sự khác nhau về bản chất giữa nam & nữ". Về mặt này, cháu cho rằng Khổng tử, đức Phật cũng như tất cả các nhà hiền triết từ xưa đến nay đều công nhận "sự khác nhau về bản chất giữa nam & nữ", nó như vậy và nó vốn là như vậy, tuy nhiên người ta lại hiểu sai thành "sự khác nhau về quyền lực giữa nam & nữ", đó là điểm làm nảy sinh bao nhiêu chuyện "bất bình đẳng" từ xưa đến nay.
    _ Những tư tưởng của Phương Đông từ xưa đến nay vốn minh triết & phong phú hơn phương Tây rất nhiều, có điều người phương Đông có sự khác biệt về cách nhận xét vấn đề so với Phương Tây. PT họ thích khách quan, rõ ràng, đúng là đúng mà sai là sai, còn PĐ thì mờ ảo, ẩn dụ trùng điệp và thích sự huyền bí :D

    ReplyDelete
  15. Dear Jose,

    Tất cả đều bắt đầu từ cái tôi của Phân Tâm học Sigmund Freud hay còn gọi là cái bản ngã của bên Phật học hết. Thiền nó chã là gì cả. Vì cái bản ngã của bên Phật học cho nó là ghê gớm và cao siêu thôi. Chính vì thế mà nó mới có phái mật tông ra đời. Tóm lại vấn đề thiền có thể gom lại 1 câu theo hiện sinh: Nó vậy, nó phải là vậy. Còn bên Phật học có chữ: thiện tai, thiện tai.

    Triết học cũng thế: nhận thức ra bản thể luận của vấn đề để tìm ra giải pháp cho ấn đề, đó là triết học. Còn việcx nhân loại bóp méo triết học và bóp méo Phật học vì đó là khả năng của những tầng tâm linh của sự hiểu biết của đám đông vô thức tạo ra.

    Tớ đang thiền và không thiền khi viết blog. Nếu tớ mà không thiền thì tớ u minh và không viết được những bài hay. Nếu tớ thiền thì tớ thấy, nhưng không viết được. Hehehe,

    Hậu sinh khả úy. Tớ thích Lão Tử hơn Khổng Tử. Vì nó vậy, nó phải là vậy. Mến,

    ReplyDelete
  16. Người Trung Hoa có nền văn minh được thừa nhận từ rất sớm. Thời Cổ đại họ có những phát minh về khoa học, y khoa và công nghệ, nói chung là sớm hơn nhiều so với phương Tây. Tại sao người Tàu không duy trì được sự tiên phong đó cho đến ngày nay. Câu trả lời cô đọng lại bằng Triết lý đối với kẻ thù: Không đánh sau lưng vs Quân tử trả thù mười năm không muộn.

    Người Phương Tây cổ đại đã sớm được pháp luật bảo vệ, và pháp luật nghiêm minh không phân biệt với mọi công dân cho nên vai trò tự vệ cá nhân không được đề cao. Người Tàu cai trị dựa trên cơ sở quyền lợi của giai cấp thồng trị, hành xử pháp luật theo tiêu chuẩn kép, cùng một lỗi như nhau thì giai cấp thống trị sẽ được hưởng quyền ưu tiên. Người dân phải đối phó bằng những thủ thuật ngoài vòng pháp luật để tự bảo vệ. Đó là sự hình thành các hội kín và dấu nghề để thủ thân. Trong môi trường như vậy, những tinh hoa sớm muộn gì cũng bị mai một.

    Thời mà phương Tây còn trong đêm dài Trung cổ cả hơn ngàn năm sau, Hoa Đà nhà Đông Hán thạo cả Nội lẫn Ngoại khoa, kiến thức của ông được ghi vào sách của riêng ông. Sách đó không được phổ biến rộng rãi. Sau này người ta tìm thấy cuốn sách của Hoa Đà trong đống cháy dở, chỉ còn lại kiến thức về phẫu thuật thiến heo.

    ReplyDelete
  17. _ Không biết bác Hải đã đọc cuốn "Thiền sư & Triết gia" chưa ạ? Đó là một cuốn sách viết về cuộc đối thoại giữa 2 cha con; người con là 1 Tiến sĩ Sinh học đã bỏ tất cả phía sau để theo một vị lạt ma ở Tây tạng tu tập thiền ngay sau khi hoàn tất bảo vệ luận án tiến sĩ của mình, còn người cha là một nhà nghiên cứu Triết học lão làng. Nội dung cuốn sách xoay quanh các vấn đề về sự giống nhau & khác nhau giữa Thiền & Triết học.
    _ Cháu nghĩ rằng đây là 1 cuốn sách rất hay và rõ ràng cho ai cần có cái nhìn thấu đáo về mối liên hệ giữa Thiền & Triết học. Cuộc đối thoại giữa Thiền & Triết học cho thấy rõ một vấn đề : người học Thiền thì không phải là triết gia, còn người nghiên cứu Triết học thì không thể tập thiền. Đó là kết luận của cháu sau khi đọc quyển sách đó, cháu nghĩ bác cũng sẽ đồng ý với cháu rằng người học thiền càng về sau thì càng xa rời các phương tiện của Triết học, đã không có đúng sai thì cần gì có Triết học, "cái tôi" còn không có thì lấy đâu ra những thứ khác, phải không thưa bác?

    _ Thưa bác LT, nếu cháu nhớ không lầm thì Hippocrates (ông tổ của y học PT) sinh ra trước Hoa đà ở Trung Hoa hơn 500 năm và những khám phá của ông về y học cũng không thua kém gì so với Hoa đà.

    ReplyDelete
    Replies
    1. This comment has been removed by the author.

      Delete
  18. Daer Jose,

    Thiền về mặt bản chất chỉ nhận mà không cho. Triết vừa nhận vừa cho cho đời. Cho nên thiền chỉ là học hỏi cho mình. Còn triết thì vừa học vừa hành. Chữ hành thiền của mấy người theo thiền chỉ để nói học thực học thiền chứ không hành đạo cho đời.

    Đạo và đời là 1 cặp phạm trù theo hiện sinh học. Triết dành cho đời. Thiền dành cho đạo. Tớ đã bảo rồi. đi tu chưa hẳn là đã cao đạo hơn người không tu. Mấy nhà tu hành chỉ đao to búa lớn để dọa người đời thôi.

    Sách là cái của người ta đúc kết. Sách không thoát được chủ quan của người viết khi đúc kết về lĩnh vực tâm linh. Tớ chưa và sẽ không đọc cuốn Thiền sư & Triết học. Vì nó không thoát được cái ngã của tác giả. Thực sự từ ngày tiếp xúc với triết học tớ rất ít đọc sách triết. Tớ chỉ tự luận ra thôi. Vì quan điểm của tớ là không muốn nhai lại kiến thức của người khác. Cho nên Jose sẽ thấy bài tớ viết không lẫn vào đâu cả.

    Mến,

    ReplyDelete
  19. _ Thưa bác, bác có "cực đoan" không khi chưa đọc mà đã khẳng định cuốn sách đó cũng như bao cuốn sách khác "không qua được cái ngã của tác giả"? Cháu hiểu ý bác & quả thật từ khi học thiền cháu cũng rất "ít" đọc sách về thiền, cháu chỉ "nghiền ngẫm" tới lui vài cuốn tâm đắc nhất và tự "trãi nghiệm" thực tế thôi. Đôi khi cháu cũng tự hỏi không biết có phải "cái ngã" của mình đang ngày một to ra nên không thể "dung chứa" được thêm bất cứ thứ gì khác hay là cái cần để biết đã "đủ dùng". Cuốn sách đó thật ra là ghi lại cuộc đối thoại giữa 2 cha con triết gia - thiền sư, không có tác giả (cái ngã) nào đứng phía sau để bình luận & nhận xét, cũng giống như người thứ 3 đang ngồi xem cuộc nói chuyện giữa 2 bác cháu ta vậy, rất đơn giản, mộc mạc & dễ chấp nhận.
    _ Xin bác đừng hiểu lầm rằng cháu đang PR cho cuốn sách & muốn bác đọc cuốn sách đó, cháu chỉ đưa nó ra như một ví dụ cho những điều mình đã nói mà thôi, còn chuyện bác có đọc hay không thì cũng đâu có gì "to tát" phải không bác? Đã từ lâu cháu nhận ra rằng "những điều mình thấy hay thì chưa chắc người khác đã thấy thế".

    ReplyDelete
  20. Dear Jose,
    Sao ta không viết sách mà lại đi đọc sách người nhỉ? Kiến thức nhân loại chỉ nhai đi nhai lại cái cũ về mặt bản chất và thay đổi hiện tượng thôi. Khi E. Husserl lập ra hiện tượng học, miền Nam VN trước 1975 chạy theo như 1 đám đông vô thức và trầm trồ. Phạm Công Thiện và Bùi Giáng dịch được vài cuốn của M. Heidegger bên hiện sinh vào hiện tượng học thì xem người bằng vung và dở điên, dở khùng, điên chữ làm mù nghĩa. Rồi sau 1975, một thế hệ đám đông vô thức cũng ca ngợi Bùi Giáng như lũ điên.

    Tôi có cái bản ngã của tôi, tôi thừa nhận là tôi không đọc vì tôi đã thực chứng chuyện thiền, tôi đi vào triết học như đi chơi nhẹ nhàng thong dong mà người khác kẻ thì đao to búa lớn, người thì bảo nặng đầu. Nên với người khác viết thiền và triết tôi khg bị ảnh hưởng. Thế thôi, tôi khg là bộ nhai lại mà tôi độc lập tư duy và tôi đẻ. Hehehe,

    ReplyDelete
  21. Dear Hô dê,
    Hãy bỏ qua chứng cứ về lịch sử mà hãy xem cách bảo tồn kiến thức giữa hai nền văn hóa TQ và phương Tây, đó chính là 2 thứ triết lý khác nhau dẫn tới 2 kết quả khác nhau.

    Nghề Y Trung Hoa có từ trước Hypocrates những hơn hai ngàn năm, từ thời Hoàng đế. Tôi dẫn Hoa Đà bởi vì ông là nhân vật được nhiều người biết chứ không hề có ý dẫn ông như là ông tổ nghề Y ở Trung Hoa.
    Thân,

    ReplyDelete
  22. Ha, nói chuyện với bác thật thú vị & bổ ích, cháu nghĩ cuộc nói chuyện của chúng ta đến đây thôi ạ vì cháu cũng chẳng biết nói gì nữa, cũng gần đến giờ diễn ra trận "bóng" rồi,chúc bác luôn vui vẻ & VN sẽ chiến thắng :D

    ReplyDelete
  23. Dear BS Hải,
    Bác viết - Sao ta không viết sách mà lại đi đọc sách người nhỉ? - làm các bạn trẻ hiểu nhầm chết. Không những phải đọc sách mà còn phải đọc nhiều. Tuy nhiên sách vở chỉ là để tham khảo chứ không thể lấy một cuốn nào đó làm chuẩn mực, và độc giả phải đánh giá được độ tin cậy của thông tin trong sách. Ngay cả sách giáo khoa cũng phải được cập nhật hàng ngày. Viết sách thì không phải ai cũng làm được. Phải học mới viết được và phải khổ công tập luyện mới viết hay được.

    Miền Nam trước 75, tự do quá hóa rồ. Người ta sử dụng thời gian và kiến thức để sa đà vào những chuyện tào lao. Có Tự do không lo thiết lập một nền Pháp trị hoàn chỉnh để bảo vệ Tự do. Những loại tác phẩm "rối chữ, mù nghĩa" lại được thanh niên đón đọc như là một thời thượng, trong lúc ở miền Bắc lấy "Thép đã tôi thế đấy" làm cơ sở học tập.

    ReplyDelete
  24. Dưới cái nhìn triết học tôi cho rằng đội U23 Việt Nam bán độ ở hiệp II. Hehehehe,

    ReplyDelete
  25. Kính gửi BS Hồ Hải,
    1./ Tình cờ đọc được bài "Làm y khoa hay làm chính trị" của BS, tôi thấy rất thú vị và đã giới thiệu với những người quen trên trang Facebook http://www.facebook.com/profile.php?ref=profile&id=100000130874099#/posted.php?id=100000130874099&start=10&hash=4746397d58d9e656c2d76bcab7245ef3
    Đã được các bạn trẻ khen "hay và đầy đủ quá"
    2./ Nay, có thể nói là rất tâm đắc khi được đọc các bài viết rất tuyệt vời "Nói chuyện triết học của người ngoại đạo" của BS. Tôi thấy, tuy chỉ nhận mình là "người ngoại đạo" nhưng BS còn "Đạo hơn cả Đạo" nữa đấy!
    3./ Xin cho tôi được có lời "tán thán" kính gửi đến BS và thật là rất hân hạnh cho tôi nếu được BS chấp nhận cho tôi được làm quen với BS.
    Trân trọng kính chào,

    ReplyDelete
  26. Dear TNC,

    Đời là quán trọ, mà ta là khách bộ hành. Gặp nhau là duyên và là nợ. Có xá gì một cái làm quen mà từ chối?

    Cứ cùng nhau say để thấy đời chếch choáng. Chúc bạn hạnh phúc và sức khỏe,

    ReplyDelete
  27. Kính Bác HH,
    1./Quả là tôi bị cái "tri kiến" quá nặng nên TỪ: a.-Cụm từ "một người con Bình Định tha phương cầu thực" b.-Cách viết và bình luận của BS (thấy nó giông giống với TS Nguyễn Văn Tuấn -tuan's blog, hình như đang định cư ở Úc-Đại-Lợi) c.- TÔI NGHĨ NGAY RẰNG BS PHẢI ĐANG SINH SỐNG Ở HẢI NGOẠI! (Vì nếu ở quốc nội ít ai dám viết thật như vậy)
    2./Bởi vậy cho nên, Ngài Tất-Đạt-Đa dạy môn đồ phải "giải trừ tri kiến" để có thể thấu rõ bản chất sự vật; thật là chí lý vậy! (tương tự như BS "từ ngày tiếp xúc với triết học tớ rất ít đọc sách triết")
    3./ Đúng "đời là quán trọ", nó đã "đảo điên và chếnh choáng" quá rồi nên rất tiếc tôi không thể "cùng nhau say" với BS được. Phải gắng mà tỉnh để may ra nhận chân được nó BS ạ!
    4./ Cũng thật là rất tiếc khi quá bận với mưu sinh nên thú thực mặc dù rất thích và rất muốn đọc cho hết các bài viết của BS, một việc thật là đơn giản nhưng cũng không có thời gian để thực hiện được!
    Trân trọng!

    ReplyDelete
  28. new guys! after the latest saving [url=http://www.casinolasvegass.com]casino[/url] games like roulette and slots !mull over completely like a light the all fashionable unburden [url=http://www.casinolasvegass.com]online casino[/url] games at the all current www.casinolasvegass.com, the most trusted [url=http://www.casinolasvegass.com]online casinos[/url] on the cobweb! complicated our [url=http://www.casinolasvegass.com/download.html]free casino software download[/url] and succeed in money.
    you can also discontinuation other [url=http://sites.google.com/site/onlinecasinogames2010/]online casinos bonus[/url] . check out this new [url=http://www.place-a-bet.net/]online casino[/url].

    ReplyDelete
  29. Cháu đọc cảm thấy hay! Tuyệt nhiên, là cháu không hiểu hết. Chắc là cháu sẽ "nhai" nhiều lần. hihi.
    Cảm ơn Bác!

    ReplyDelete
  30. Dạ thưa,
    Cạnh nhà cháu vừa có một buổi liên hoan, họ mở karaoke thật to, làm cháu bực mình. Vậy tại sao họ mở to như thế làm ảnh hưởng hàng xóm? trong khi thường ngày họ cũng cư xử một cách tử tế.

    Theo triết học, bản chất con người tồn tại thuộc tính là Quyền lực, là thể hiện chính mình. Vậy họ thể hiện cái gì? Đó là giọng hát, cũng công nhận giọng hát của họ hay hơn những nhà khác thỉnh thoảng cũng mở karaoke. Cho nên họ mở thật to!

    Tuy nhiên, có thể nói họ ích kỷ - là đạo đức, vì làm ảnh hưởng những người xung quanh.

    May quoá, họ đã bế mạc cuộc vui.

    Chúc mọi người khoẻ ạ.

    ReplyDelete
  31. CỤ MÁC cũng hay Đả các ý kiến trái chiều.Cụ may hơn là lấy vợ quý tôc,hơn 100 năm sau nhiều người vẫn tranh biên về cu.

    ReplyDelete
  32. Theo cháu, bản ngã của con người gồm tồn tại và "khoái lạc".
    Bản ngã tồn tại thì bất biến theo thời gian.
    Bản ngã "khoái lạc" có thể thay đổi theo hoàn cảnh khách quan và chia làm 2 loại: khoái lạc về vật chất và khoái lạc về tinh thần.
    Tư hữu xếp vào loại khoái lạc về vật chất còn quyền lực xếp vào loại khoái lạc về tinh thần.

    ReplyDelete
  33. Kính gửi bác Hồ Hải.Bác có về việt nam không ah.Nếu bác có về thì bác cho cháu diện kiến nhé.Cháu được nghe, được đọc những bài viết của bác.Cháu cảm thấy rất tâm đắc và thán phục Bác.Chúc Bác luôn mạnh khỏe.

    ReplyDelete
    Replies
    1. Ơ tớ ở Sì Gòng chớ ở đâu mà về với ở? Hehehe,

      Delete
  34. Chào chú Hồ Hải,

    Cám ơn chú đã cung cấp một cách dịch cụm từ "thiện tai":

    "Thiện Tai, Thiện Tai. Nó được dịch từ tiếng Phạn qua, thực chất nó có nghĩa là: "Nó vậy, nó phải là vậy." "

    Chú có thể vui lòng cho cháu biết từ gốc tiếng Phạn của từ "thiện tai" không?

    Cháu nhờ anh Gu mà anh ấy cũng ko biết, nhưng anh ấy có chỉ từ khác là: "lành thay! Lành thay"

    Cám ơn chú,
    Trân trọng,
    Tuấn

    ReplyDelete

Ghi một nhận xét:
- Tô đậm: <b>câu muốn tô đậm</b>
- Chữ nghiêng: <i>câu muốn in nghiêng</i>
- Chèn link: <a href="địa chỉ web muốn chèn">text</a>
- Chèn hình: [img]link hình muốn chèn[/img]
- Chèn video từ youtube: [youtube]link video cần chèn[/youtube]

Xem thêm: http://www.cuanhcuem.net/2013/01/tong-hop-cach-chen-emoticons-threaded-comments-blogspot.html#ixzz2UfngJs3i Under Creative Commons License: Attribution Non-Commercial