Tuesday, March 23, 2010

AI CŨNG CÓ THỂ LÀM BÁC SĨ, DƯỢC SĨ


Bác sĩ giành quyền bán thuốc cho người bệnh. Còn dược sĩ học lóm theo toa hướng dẫn để kiêm luôn nghề bác sĩ. Dân thì tự ý kê toa ra y lệnh dược sĩ bán thuốc cho mình tự điều trị.
Mấy hôm trước, báo chí có ghi nhận về cái chết của một cháu bé. Thấy cháu bé sốt và mệt, gia đình tự đi mua thuốc uống nhưng bệnh không hết mà có dấu hiệu xuất huyết sau vài giờ uống thuốc. Sau đó, nhà thuốc lại tự chỉ định truyền dịch cho cháu làm cháu tím tái, co giật và sau vài giờ không ổn mới chuyển vào bệnh viện. Sau năm ngày nhập viện thì cháu chết. Nhà thuốc đó không có giấy phép kinh doanh và ông chủ nhà thuốc chỉ có bằng y học cổ truyền.
Qua câu chuyện này, tôi thấy có hai vấn đề cần quan tâm liên quan đến ngành y tế Việt Nam.
1. Chưa có hiệp hội ngành y
Theo Quyết định số 11/2007 của Bộ Y tế, đến 31-12-2010, các nhà thuốc được bán thuốc mọi loại khi có ba điều kiện tối thiểu sau đây: 1. Phải có kho chẵn để dự trữ thuốc, kho lẻ để bán thuốc lẻ và phải có phòng lạnh để bảo toàn thuốc dưới sự hủy hoại của ánh sáng, nhiệt độ. 2. Chỉ được bán theo toa bác sĩ. Dược sĩ bậc đại học không được tự tiện bán theo ý mình hay ý của bệnh nhân khai bệnh. 3. Nhà thuốc phải có phòng tư vấn dược và có dược sĩ bậc đại học túc trực để giải thích và hướng dẫn người bệnh dùng thuốc theo toa bác sĩ.
Các nhà thuốc không đủ ba điều kiện trên chỉ được xem như một cửa hàng tạp hóa bán các loại thực phẩm chức năng.
Thế nhưng ở các tỉnh phía Nam, cho đến giờ chỉ có TP.HCM là bắt đầu thực hiện ngưng cấp lại giấy phép cho những nhà thuốc không đủ tiêu chuẩn quy định. Còn lại một số tỉnh, thành vẫn còn cấp giấy phép cho dược sĩ trung học đứng tên và đứng bán thuốc. Chính điều này đã tạo kẽ hở trong quản lý thuốc và sử dụng thuốc ở các nhà thuốc bán lẻ. Như nhà thuốc trong câu chuyện cháu bé bị chết đã nói ở trên, không có giấy phép mà chỉ có ông lương y Đông y nhưng muốn bán và muốn dùng gì thì dùng cho người bệnh.
Bệnh nhân sẽ an tâm hơn khi mua thuốc ở những hiệu thuốc có đủ chuẩn GGP  (ảnh minh họa) . Ảnh:HTD



Nguyên nhân của vấn đề này là do việc quản lý y tế của ta quá ôm đồm. Ở các nước tiên tiến, việc quản lý chuyên môn và đạo đức ngành y, dược do tổ chức độc lập nắm vững chuyên môn và y đức quản lý. Tổ chức này do hiệp hội các thầy thuốc và dược sĩ bầu chọn trong những người có tay nghề cao, có đạo đức bậc thầy, có kinh tế vững chắc nên khó bị tha hóa. Kết luận của họ về chuyên môn và đạo đức nghề sẽ được cơ quan tư pháp và hành pháp thực thi. Tổ chức này còn có quyền yêu cầu tước bằng bác sĩ, dược sĩ hay lương y.
Thiết nghĩ nhà nước ta cần nghiên cứu quản lý ngành y theo hướng này nhằm giảm tải quản lý cho nhà nước, giảm bộ máy cồng kềnh mà lại làm đúng chức năng quản lý vĩ mô.
2. Bất kỳ ai cũng làm bác sĩ được
Rất lạ là ở nước ta ai cũng muốn làm bác sĩ. Hầu hết những bệnh nhân hiểu biết càng kém càng muốn tự làm bác sĩ. Không nói đâu xa, tại phòng khám của tôi mỗi ngày có ít nhất vài người vào chỉ định tôi phải làm cái này để chẩn đoán họ đau bụng, nhức đầu; phải truyền dịch để trị họ bớt mệt mỏi.
Khi tôi không làm mà giải thích cho họ là phải khám bệnh mới biết làm xét nghiệm gì truyền dịch có cần thiết hay không thì họ quay ra mắng tôi là vô lương tâm.
Đáng lưu ý là ở miền Nam trước giải phóng, 100% nhà thuốc theo chuẩn GPP. Không có nhà thuốc nào không có dược sĩ đại học và họ chỉ bán theo toa bác sĩ.
Có lẽ giai đoạn bao cấp, không cho tư nhân hoạt động doanh thương và phân tuyến quá ngặt nghèo trong quản lý y tế đã tạo ra tình trạng này. Khi đó, bác sĩ phải mở  phòng mạch chui tại nhà, bán thuốc chui theo từng bọc; không lấy tiền khám mà chỉ tính tiền lời trong bán thuốc. Khi nhà nước cho mở nhà thuốc tư nhân, bác sĩ lại giành quyền bán thuốc cho người bệnh của dược sĩ theo thói quen. Do vậy, dược sĩ buộc lòng phải cạnh tranh sai đường là học lóm theo toa hướng dẫn để kiêm luôn nghề bác sĩ. Còn người dân nghèo thì cũng học lóm theo toa bác sĩ. Không cần biết bệnh gì, chỉ thấy bệnh của mình giống giống bệnh của bà hàng xóm thì đưa ngay cái toa của mình cho bà hàng xóm đi mua thuốc mà dùng. Một số người bệnh hiểu biết chút ít Internet thì vào kiểm tra trên mạng Google tự làm bác sĩ cho mình.
Bây giờ sửa cả hai vấn đề trên thì vô cùng khó nhưng nếu quyết tâm thì không có gì không làm được. Mỗi bác sĩ, dược sĩ, lương y làm đúng chức năng của mình ắt xã hội sẽ trở lại bình thường. Người dân lúc đó sẽ phải nghe lời thầy thuốc. Tiêu chuẩn GPP không phải không thực hiện tốt và quản lý y tế sẽ trở nên đơn giản hơn.
Asia Clinic, 8h08' ngày 23/3/2010

37 comments:

  1. -Em đọc entry này của anh mà em cười sằng sặc ...vì nhớ lại hồi còn trong nước gặp mấy bệnh nhân kì cục..than đau răng, hay mặt bị sưng, em chuẩn bị làm thủ thuật thì lại nói "tôi chẳng cần làm gì, tôi hái lá xoài giã nát đắp vào vài hôm nó bớt..."-thì nó hết cơn viêm cấp chuyển sang viêm mãn sinh mủ thì cơn đau dịu xuống chứ sao?-Nhiều lúc em quạu ,vặc lại "vậy sao bác không ở nhà tự chữa lấy mà vào bệnh viện làm gì?"-Nên hồi đó,em ăn rồi cứ bị giao ban kiểm điểm hoài...
    -BL tưởng ngành Dược ở VN bây giờ qui củ hơn trước rồi chứ...sao thấy anh viết chẳng khác gì ...cách đây 10 năm.
    -Ở Mỹ, bên cạnh Nurse, Dược đang là "top","hot"-nên khó vô hơn MD,vì đơn nộp nhiều quá -vì gần đây ngành Dược "chạy đua" với sự "biến đổi"của tụi 'virus,bacteria",nên ngành Dược rất phát triển, trả lương cao,trong khi 10 năm trước bạn bè BL chẳng đứa nào ngó trường Dược...Hiện giờ tại Mỹ ,đứa nào được Pharmacy School nhận, mặt vác tới trời-hỏi mấy đứa trong University đang lấy BS, BA...tên nào cũng chăm chăm nộp vô trường Dược,vì học dễ hơn Y ,Nha...,học phí rẻ hơn, job có nhiều-Ở Mỹ,ngành Dược có nhiều nhánh,Pharmacology,Pharmaceutical,
    Pharmakinetic Research...học vị Doctor và Ph.D-Mỗi buổi sáng MD đi re-exam bệnh nhân trong hospital,phải có Pharmacy Doctor đi cùng-Tên nào đi bên lĩnh vực Pharmaceutical Research mà "trúng mánh" như "Viagara"-tiền để đâu cho hết.-Làm Pharmacist của Rite Aid, Walgreen,CVS...thôi dư sức mua hai chiếc BMW, hai căn nhà gần biển Long Beach như em họ BL-có điều nó khó nhận quá, hồi đó bạn BL được Medical School nhận mà lại không được Pharmacy School nhận???.

    ReplyDelete
  2. Ở Mỹ, mọi ngành nghề đều chạy theo thời vụ. Vì xã hội Mỹ sống với thực tế nhu cầu đòi hỏi của xã hội mà không chạy theo "Ảo ảnh cuộc đời". Cho nên tình hình các trường, chuyên ngành hot sẽ thay đổi theo thời gian.

    Nếu kinh tế Mỹ phục hồi sau cải tổ y tế Mỹ, lúc đó các ngành finance, business, marketing, economics, etc... lại lên ngôi. Còn bây giờ thì thất nghiệp chạy về VN đầy đường. Ngay cả PhD of economics mới vài năm trước hùng hổ ở TX, WA DC, NY, etc... hôm nay chạy về Sài Gòn ngồi làm advisor cho các quỹ tài chính. Đối với các quỹ tài chính làm advisor xem như là nó thương tình cho đồng lương còm sống qua ngày đoạn tháng để giữ danh dự và thể diện. Thực chất nó xem là mày thất nghiệp tao cứu danh dự cho mày.

    Cười ra nước mắt là có chứ cười làm sao được mà cười hả BL?

    Good day,

    ReplyDelete
  3. @BS HỒ HẢI: THEO EM
    làm nhà nước hay làm tư nhân không nên có chuyện chân trong chân ngoài
    mặc khác bác sĩ khám bệnh dược sĩ bán thuốc
    không nên bác sĩ khám kiêm luôn dược sĩ bán thuốc
    vì như vậy sẽ có chuyện nói thêm noí bớt để bán thuốc( không có bệnh cũng nói có bênh, bệnh ít nói nhiều, giá ít mà bán trên trời
    như vụ cán bộ giảng bộ môn kisinh trùng hét 800ngàn 4 viên yomisan(không phải trường y sài gòn) mà gần đó, bạn tôi nói cã tên và nơi làm việc nữa

    ReplyDelete
  4. em lại type sai chính tả nữa rồi,
    hic

    ReplyDelete
  5. em biết 1 bác sĩ siêu âm hay nói thêm
    em(chị) bị u nang buồng trứng nhưng đừng sợ trị bệnh một thời gian sẽ hết, không nên băng khoăn, hỏihan người khác nó sẽ lớn thêm, thực ra không có u nang
    có lần nói tử cung bị lổ mọt.....
    siêu âm mà nói bị viêm bao tử..
    Ay vậy mà mua nhà lầu xe hơi
    Gần đây hai vợ chồng dùng chiêu thức y như trường họp lang y bó gãy xương
    mà tôi biết cách đây vài năm, bán xe hơi cho sếp!hic

    ReplyDelete
  6. Việc BS và DS đạp chân nhau để kiếm sống là chuyện vô lương tâm về nhân bản và thiếu trách nhiệm nghề nghiệp trong lãnh vực sức khỏe công cộng hiện nay cùng khả năng chống bịnh của những thế hệ sau này, và đây cũng là vấn đề ai cũng biết nhưng "ngoảnh mặt làm ngơ" vì chén cơm manh áo một cách ích kỷ và thất đức.

    Hôm tớ ở Sài Gòn có ghé vô "pharmacy" của người bạn thời trung học, thực ra là nhà trên lầu với quầy hàng bán thuốc lẻ ở tầng trệt. Anh chồng xong DS năm 74 nhưng ít khi ở nhà vì luôn chạy "áp phe" hoặc ăn nhậu từ sáng đến tối và để vợ mình đứng bán thuốc lẻ. Hôm đó anh ta giới thiệu vợ mình (cô giáo Tiểu Học trước 75) là "rất mát tay" và được dân tình địa phương biết "bà thầy" không những chỉ là Dược Sĩ mà là Bác Sĩ, Nha Sĩ, Thú Y Sĩ và Chuyên Gia Kế Hoạch Gia Đình..... chỉ cần khai cho "bà thầy" biết vài chi tiết là có thuốc lẻ để mua ngay, bán từng viên thậm chí cả thuốc trụ sinh! Tớ phản đối nhưng bị gạt ngang vì "ai cũng làm thế" và "mình lượm bạc cắc" để sống. Vì lý do ngề nghiệp nên tớ táy máy coi số thuốc trong vài ngăn tủ bụi bặm, khoảng 1/3 đã hết hạn từ 6-12 tháng, 1/2 sẽ hết hạn trong vòng 3 tháng và số còn lại sẽ hết hạn trong vòng trên dưới 6 tháng, và có nhiều thuốc cần trữ ở 2-8°C.... thì là mà lúc đó thời tiết nóng khoảng 35-36°C. Tớ khiếu nại thì "bà thầy" nói là "mình bán từng viên, ai mà biết" cũng như "hết hạn nhưng còn tốt lắm".... thế là tớ hết ý.

    Hiện nay pharmacy giao thuốc cho bịnh nhân bên USA cần tối thiểu 30 phút để DS kiểm chứng toa từ BS xem thuốc và liều có phù hợp với tuổi tác, tình trạng cùng liên hệ lợi hại tới những thuốc, sinh tố.... từ những BS khác cho cùng bịnh nhân hay không (mình có thể có từ 4-5 BS chuyên khoa hoặc gia đình, không ai biết ai); cùng tư vấn bịnh nhân cách dùng cho hiệu nghiệm và tránh nguy hại cho từng loại thuốc. Riêng ở BV, BS thường chỉ kê toa cho thuốc với câu "per pharmacy" để DS (dosing pharmacist) lo về liều cho từng bịnh nhân, và bạn BL rất chính xác về BS và DS luôn là 1 team khi thăm viếng bịnh nhân hằng ngày ở BV để tránh những lầm lẫn định bịnh và kê toa sai lạc từ BS. Vì thế nghề DS hiện nay rất có giá nhưng đòi hỏi phải có PharmD (8 năm), sau đó 1 năm residency ở BV và pharmacies rồi sau đó mới được đi thi lấy bằng hành nghề DS.

    Không có bằng hành nghề thì thất nghiệp. Vài bạn tớ có bằng Pharmacy từ Boston chẳng hạn nhưng chỉ để treo tường ở California vì không xong residency hoặc rớt khi thi bằng hành nghề. Nhiều pharmacists ở California cũng bị tước bằng vì lỗi nghề nghiệp, gian lận hoặc không đủ tiêu chuẩn về kiến thức đổi nới dương thời.

    Tớ cũng hết ý khi biết chuyện BS bán thuốc theo bịch, toa càng dài thì càng bán được nhiều... bịch!

    Bà 8

    ReplyDelete
  7. Nói vậy chứ không hiểu sao Mỹ lại thả lỏng hai lĩnh vực Cosmetic Beauty Surgeon-giải phẫu thẩm mỹ-và Herbal Medicines-thuốc Nam.
    Trời ơi!Chỉ cần một tên MD với một thằng Oral Surgeon ,hay DDS thôi là nó "group" với nhau mở clinic-quậy tới bến. Năm ngoái cái vụ lấy mỡ bệnh nhân giải phẫu thẩm mĩ làm bio-fuel, tụi Health Environment lôi cổ một ông "múa dao, kéo" ra tòa-tưởng mấy ông "húp cháo"rồi, sao vẫn rao quảng cáo um sùm làm ăn tiếp-cái này em thấy lạ lắm nha.Tụi nó hốt bạc ở Los, nhất là khu Hollywood.
    Còn Herbal thì rao trên ti vi tối ngày, "cường dương-tráng khí" đủ các kiểu...

    ReplyDelete
  8. Em đọc bài báo của anh trên Pháp Luật thứ 2. Một bài tâm huyết, chỉ ra con đường đi đúng đắn cho tương lai BS - DS Việt Nam.

    Chỉ xin anh nhờ báo PL sửa hình minh họa là "Hiệu thuốc đủ chuẩn GPP"

    ReplyDelete
  9. Đến giờ này Herbal ở Mỹ được xem là thực phẩm chức năng, không được xem là thuốc. Ở VN tớ có quen 1 người chuyên làm mấy loại này xuất sang Mỹ giàu nứt vách đổ đố á. Nhưng tóm lại loại này là lừa đảo, chủ yếu dựa vào tâm lý đám đông vô thức.

    ReplyDelete
  10. SG nói đúng, hình minh họa không đúng của 1 nhà thuốc GPP.

    ReplyDelete
  11. Lưu cái link này để dùng cho bài viết mới về bảo hiểm y tế Mỹ: Tổng thống Obama bị dọa ám sát.

    ReplyDelete
  12. Nhận thấy bác dùng bác/dược "sĩ" thay vì "sỹ". Tôi đoán ngày nào bác cũng "liên lạc" (thay vì "liên hệ") về nhà.
    Cách đây 5 năm, khi phong trào Đ.T.Trâm đang um sùm, đọc Tuổi Trẻ với header "Y Sĩ Liệt Sỹ Đặng...". Tôi gọi và được giải thích vì Liệt Sỹ "quan trọng" hơn nên phải dùng "Y" dài. Tôi vẫn chưa thỏa mãn vì vẫn nghĩ 2 chữ "Sĩ" này cùng một Hán tự. Bác nghĩ sao?

    ReplyDelete
  13. Gửi tặng bs Hồ Hải entry này vì bác đã đặt hàng HM. Cảm ơn bs hàng ngày ghé thăm.

    http://hieuminh.org/2010/03/24/in-ban-do-ao-chiem-dao-that/

    HM.

    ReplyDelete
  14. Dear Know,
    Tớ cũng không biết nữa. Hồi trước 1975 ở miền Nam tớ học chữ SĨ phải viết i ngắn, không viết y dài. Nhưng chữ Mỹ trong nước Mỹ và trong mỹ thuật phải viết y dài. Nhưng bây giờ qui định chữ y hay i gì cũng được.

    Cho nên đối với tớ chính tả trong tiếng Việt là điều không quan trọng. Không có thời gian type nhanh cho xong thì sai tý chút chã sao. Thời buổi này mà đi ngồi rị mọ mất thời gian những điều con người ta qui định nhau thì thật vô lý.

    Nếu con người ta bảo giữa 2 điểm ta có thể kẻ nhiều đường thẳng thì có chết tớ cũng đấu tranh đến cùng. Nhưng đi đấu tranh vì những qui định chuẩn theo 1 nhóm cộng đồng vùng miền bắt người khác nghe theo thì tớ không bao giờ nghe theo đó là đúng hay sai. Tớ thấy có người Hà Nội gốc, nơi nghìn năm đẻ ra chính tả vẫn viết chữ "dạy học" thành chữ "dậy học" cũng chã chết ai, miễn sao đọc và hiểu là được.

    Khà khà,

    ReplyDelete
  15. @Bác sĩ Hồ Hải
    Trước 75, từ tiểu học, chử Bác sĩ viết i ngắn, cả miền Nam học sinh dều học như vậy. Nhưng mà cái chuyện dó, không tay hại và mất mặt bằng cái chuyện cả một Dại Học Dà Nẳng mà bị sai Anh ngữ hết sức là ... sơ dẳng.

    http://tuanvannguyen.blogspot.com/2010/03/lai-ban-ve-phoi-bang-cua-bo-gdt.html

    Diều dó giải thích tại sao các quan chức cao cấp Viet Nam, ra nước ngoài không nói dược tiếng Anh. Dọc tiểu sử mấy ông, thấy học cả Harvard nữa mói lạ dời. Không biết lúc học Harvard, họ học bằng tiếng gì ? Hầu hết dều dùng thông dịch hoặc ngồi im thinh thít, nết na hết mức, như cô gái mới về nhà chồng. Một ông GS nói các nhà Khoa Học của ta, di hội nghị chỉ biết chào và cười. Thấy trên truyền hình, chỉ có ông Nguyen Thiện Nhân nói dược Anh Ngữ mà thôi.

    ReplyDelete
  16. Dear Van,
    Đây là lỗi của bộ môn ngoại ngữ của trường đại học Đà Nẵng. Còn chuyện tiếng Anh, tiếng Em thì có khối chuyện để nói. Ngay cả ông bộ trưởng giáo dục đương nhiệm cũng được gọi là đi học Harvard lấy cái PhD, nhưng theo hiểu biết của tôi là ông chỉ đi Harvard để học tiếng Anh mấy tháng thôi. Còn cái PhD của ông thì chó có trời mới biết là nó từ đâu ra. Nếu không là hợp thức hóa từ cái phó TS về điều khiển học của ông ấy ở Đông Đức?

    Khà khà,

    ReplyDelete
  17. Mặc dù thường không quan tâm về tên tuổi ai hết nhưng thấy các bác 8 về Nguyễn Thiện Nhân làm tớ théc méc nên lục lọi "vi.wiki" để biết NTN là ai, thì xem ra không ổn tí nào hết:

    http://vi.wikipedia.org/wiki/Nguy%E1%BB%85n_Thi%E1%BB%87n_Nh%C3%A2n

    1. Học hàm TS - Vừa đi bộ đội phục vụ Nhân Dân bên Việt Nam vừa là du sinh bên Đông Đức?

    "- Ngay sau khi học xong trung học, ông đi bộ đội và phục vụ từ tháng 6 năm 1970 đến tháng 3 năm 1983: ông lần lượt được phong quân hàm thiếu úy năm 1976, trung úy năm 1980, thượng úy năm 1982.
    - Năm 1979 ông tốt nghiệp tiến sĩ ngành Điều khiển học tại Cộng hòa Dân chủ Đức."

    2. Học hàm từ USA - Trong 2 năm học 2 trường, Oregon gần bờ Thái Bình Dương và Harvard gần bờ Đại Tây Dương của USA rộng lớn này?
    (cần khoảng 8-10 giờ cho chuyến bay 5-6 tiếng)
    " MPA - Năm 1993, ông sang Hoa Kỳ du học chương trình Thạc sĩ Quản trị Công cộng (tiếng Anh: Master of Public Administration), chuyên ngành Tài chính công (tiếng Anh: Public Finance), tại Viện Đại học Oregon, theo chương trình học bổng Fulbright; khóa đào tạo Chuyên gia Thẩm định Dự án Đầu tư tại Viện Đại học Harvard. Quá trình du học ở nước ngoài này cùng với quá trình học tập trước đó đã giúp cho ông thu được nhiều kinh nghiệm và được đánh giá cao về kinh nghiệm quản lý kinh tế[13][9]
    - Năm 1995, ông trở về Việt Nam làm giảng viên, chủ nhiệm Khoa Quản lý Công nghiệp, Phó Hiệu trưởng Trường Đại học Bách khoa Thành phố Hồ Chí Minh."

    Theo tớ đoán mò là ngài Thượng Thư GD&ĐT kiêm Phó Thừa Tướng nếu có học hàm TS (Ph.D.) từ USA thì chỉ là bằng tặng (Honorary Degree) mà thôi. Không cần học gì hết! (Granting a degree "honoris causa" or “for the sake of honor” dates to the Middle Ages).

    Còn câu giới thiệu NTN dưới đây từ vi-wiki thì tớ xin vô tư!

    "Ông được biết đến là một Bộ trưởng có khả năng diễn thuyết trước đám đông tốt[5], nói tiếng Anh giỏi[6] và nhất là người khởi động cho công cuộc "cải cách giáo dục Việt Nam"[7] nhằm mang đến "nền giáo dục Việt Nam khác".[7]"

    Ai viết bài vi-wiki này dở ẹc! Chiều nay tớ sẽ tìm ăn 1 tô Canh Hẹ để biết thêm.

    Bà 8

    ReplyDelete
  18. This comment has been removed by the author.

    ReplyDelete
  19. "Đáng lưu ý là ở miền Nam trước giải phóng, 100% nhà thuốc theo chuẩn GPP." - BS Hồ Hải

    Em bắt giò bài viết của anh ở đoạn này. Tiêu chuẩn GPP (Good Pharmacy Practice) khởi đầu từ năm 1993, vì vậy nhà thuốc ở miền Nam trước 1975 chưa thể theo chuẩn GPP được. Tuy nhiên, trước 1975, Dược Sĩ Đoàn là một tổ chức xã hội rất có uy tín, họ đảm bảo hệ thống phân phối dược phẩm với một tiêu chuẩn rất cao.

    Vừa rồi nghe đồn sở y tế TPHCM muốn tái lập hoạt động Dược Sĩ Đoàn nhưng do sở quản lý :(

    ReplyDelete
  20. Anh NLS12,

    Tôi dọc trên báo chí bà Doan nói vụ di Pháp như sau : .. một hôm, 1990's, chuông diện thoại reo, dầu bên kia lảnh dạo nói : Em chuẩn bị di Pháp học. Bà nói : Em không di dâu, không biết tiếng Pháp, làm sao mà di. Lảnh dạo nói : thì em học tiếng Pháp. Nhưng chử một cũng không biết làm sao học. Nói vậy chứ bà tự học, sáng chiều, buổi tối có giáo sư tiếng Pháp dến nhà dạy nữa. Dược 3 tháng, thi thử, chưa dược. Thêm 3 tháng nữa thì dược. Sang học một năm, bà về nước. Nhờ một năm dó, bà có liên lạc dược với một số GS trong trường dể hợp tác bây giờ.

    Bà Doan không nói có bằng gì, nhưng trong lý lịch do nhóm Nghiên Cứu Sinh Viet Nam dua ra, ghi bà có 2 Tiến sỉ, một bên Hungary ( có chổ ghi Bulgary ), một bên Pháp.
    Không biết có phải bằng Hữu Nghị không ?. Cứ vô Internet xem tiểu sử 2 vị Phi Hành Gia VN là : Phạm Tuân và Eugène Trịnh bên NASA thì biết ai là Phi Hành Gia loaị Hữu Nghị.Phạm Tuân từ bộ dội, dược học bổ túc văn hoá, nhảy 4, 5 lớp dể vào Không Quân.

    http://en.wikipedia.org/wiki/Eugene_H._Trinh

    http://vi.wikipedia.org/wiki/Ph%E1%BA%A1m_Tu%C3%A2n

    ReplyDelete
  21. Bạn Van thân,

    À là thế! Cám ơn nhiều, nhưng "Bà Doan" là ai vậy? Xin khai quang dùm bà 8 này nha. Xin thú thực với các bác là bên Việt Nam tớ chỉ biết có 1 bà... tên "Bà 10" thì phải? Bà cụ rất vui vẻ, thương người và thủ phận ngồi "bán nước" trong bộ DVD "Bỗng Dưng Muốn Khóc" thôi. À mà còn Ông Tư nữa :-)

    Nhớ chuyện GPPs trước 75 tớ cũng bỗng dưng muốn khóc luôn! Hồi đó lớp trung học của tớ có 8 mạng "đậu" vô trường Được thì cả 8 đều có mộng khi ra trường là cho "thuê bằng" (vì thế tớ không thi đó nha!), và đúng vậy sau 5 năm khổ cực học hành cả 8 tên đều đạt được mộng ước mặc dù biết là sai quấy và phạm pháp. Sau 75, đám DS con gái đi "thủy lợi" và làm trong mấy cái labô của Nhân Dân để nuôi chồng đi tù; đám DS con trai vì đăng lính vô Quân Y trước 75 nên sau 30/4/1975 được cho đi "cải tạo" gần 3 năm thì được Nhân Dân thả về, và cũng vì thế đã không qualified theo diện HO để qua USA như mấy Sỹ Quan tù từ 3 năm trở lên. Ai cũng tiếc hùi hụi, chán đời 1 thời gian rồi sau đó đã đang và sẽ quậy tới bến ở Sài Gòn. Kể tí chuyện xưa, mong các bác thông cảm, và không biết tệ trạng cho mướn bằng Được Sĩ trước 75 hiện nay thế nào?

    Một điều lạ là cái bằng DS thời 74 nay vẫn còn giá trị, mặc dù kiến thức thời trước 75 nay vẫn thế hoặc quên tuốt luốt. Hình như bên Việt Nam không bắt buộc BS, DS, NS, TYS sau khi tốt nghiệp phải học thêm cùng thi định kỳ để tiếp tục hành nghề phải không các Bác... Sĩ (Sỹ)? Vũ Như Cẫn phải không?

    Bà 8

    ReplyDelete
  22. @BS Hồ Hải:em xin lỗi anh nha...anh không cho em cười ...nhưng mà em đọc comment của anh/bác NLS 12...em lại "sằng sặc" ,không kìm được.
    @NLS 12:bác/anh không biết chứ-ngày xưa người ta dạy BL anh hùng Tạ Thị Kiều lấy cây khều rớt máy bay Mỹ, anh hùng Phạm Tuân núp trong mây bắn máy bay Mĩ-ng̣uy rơi rụng -cậu BL là "đại uý không quân ng̣uy"-ổng nói- "tao bắn nhau với tụi Nga ngố, tụi Tàu..chứ anh hùng nào của mày!"-Nhiều khi ông Nhân ổng được Phạm Tuân chở bằng phi thuyền con thoi,xẹc qua xẹc lại giữa Havard University với Oregon State University chứ bộ,hic...hic...

    ReplyDelete
  23. Tớ nghĩ không nên đã kích lãnh đạo nữa. Mời mọi người xem Video clip này. Rồi đọc bài này sẽ thấy trách nhiệm của thầy giáo như thế nào khi bảo rằng đã dặn các cháu không được tung video clip lên mạng, nhưng các cháu cứ tung, đây là 1 tai nạn của nhà trường. Hiệu trưởng chỉ lo cho nhà trường mất thành tích vì sự thật phơi bày, nhưng không lo cho đạo đức các cháu suy đồi. Đúng hay sai?

    Khà khà,

    ReplyDelete
  24. @NLS12

    Nhóm Nghiên Cứu Sinh Liên Xô và Dông Âu khám phá ra các GS như sau bên VN :

    http://www.flickr.com/photos/47624590@N04/

    ReplyDelete
  25. Thầy giáo, được phong là kỹ sư tâm hồn, quả là một gánh nặng cho người ta.
    Huấn luyện viên bóng đá phân ra làm 3 loại: Đội trẻ - Câu lạc bộ - Đội tuyển quốc gia, không có nghĩa là loại nào hơn loại nào mà chỉ là đặc thù của mỗi loại khác nhau và không loại nào có thể thay thế cho 2 loại còn lại. Sir Ferguson huấn luyện cho đội tuyển hay đội trẻ thì sẽ thất bại. Thông lệ người ta không dùng chữ Huấn luyện Viên cho đội tuyển quốc gia mà người ta dùng chữ coach dịch sát nghĩa là tuyển trạch viên tức là coach chỉ chọn những cầu thủ tốt nhất và ráp đội hình, ở đây không còn vai trò huấn luyện nữa.

    Làm thầy cũng vậy, không phải chịu trách nhiệm gì về thành quả học tập của học trò. Vai trò thực sự của người thầy là dạy nhân cách, phần còn lại học trò sẽ tự tìm lấy kiến thức cho mình.

    Ở xứ mình người thầy không được phép làm thầy mà chỉ làm theo mệnh lệnh của cấp trên cho nên càng thế hệ sau càng biến thái. Một vấn đề xã hội như trẻ đánh nhau để giải quyết mâu thuẫn không phải là trách nhiệm của người thầy. Cho nên gán trách nhiệm đó cho người thầy sẽ dẫn đến kết quả là hậu quả không thể tượng tượng nổi.

    Dear Van, chẳng có cơ sở nào để kết luận đó là những giáo sư dởm cả. Vì danh hiệu Giáo sư là do trường đại học công nhận chứ không phải do một cơ quan nhà nước nào cả.

    ReplyDelete
  26. @Lý Toét:theo tôi thầy giỏi trò hay.
    khi xưa còn học ai ai cũng mơ sau này lón lên làm thầy.Thầy ăn mặc đẹp, giàu(lương cao)
    ngoài ra khi đó được dạy môn đạo đức công dân(môn này không thấy sau này)
    sau giải phóng chuột chạy cuối sào mới vô sư phạm
    Riêng tôi sau này có 1 ki ức khác làm tôi thay đổi mơ ước
    tôi suýt chết vì sốc phản vệ, nên mói học y
    túm lại sau này học sinh... do xã hội, nhà trường, gia đình.... mới như vậy

    ReplyDelete
  27. Sắp tới sẽ có Dự thảo về Luật Bảo hiểm Y tế tóm tắt ở những điểm chính sau đây:
    + Không có giới hạn về số tiền tối đa chi trả cho việc điều trị.
    + Con cái và người phụ thuộc có quyền ăn theo BHYT của cha mẹ hay người cấp dưỡng.
    + Người lớn độc thân thu nhập thấp hoặc không có thu nhập sẽ được Nhà nước trợ giúp phí BHYT.
    + Các bác sĩ làm việc tại những vùng sâu vùng xa sẽ được hưởng thêm 10% hoa hồng tiền chi trả từ quỹ BHYT.
    + Không bắt buộc doanh nghiệp có ít hơn 50 nhân công phải mua BHYT cho nhân viên của họ.

    Hy vọng những điều thay đổi này sẽ làm cho người bị bệnh đến bệnh viện để điều trị chứ không tự ý dùng thuốc như hiện nay

    ReplyDelete
  28. @Lý Toét: mừng 1 phần cho nhân dân
    còn 10% huê hồng từ BHYT chỉ có lợi cho nhóm BS chuyên tu tại chổ
    Hiện nay không ai chịu đi vùng sâu vùng xa đâu
    Nhiều hơn nữa cũng không ai muốn đi

    ReplyDelete
  29. Bảo hiểm y tế chủ yếu tốn là tốn cho xét nghiệm chẩn đoán, điều trị và tiên lượng bệnh. Tiền thuốc điều trị cho BHYT rất là ít vì danh mục thuốc cho phép rất hạn hẹp theo tuyến. Nên 10% cũng chẳng là bao so với sự khó khăn cực khổ của các BS vùng sâu, vùng xa.

    ReplyDelete
  30. @BS HỒ HẢI À
    theo em bi nhiêu cũng không muốn đi

    ReplyDelete
  31. cố gắng học tốt,làm cho bệnh viện tư nhân hay làm cho phòng khám như anh vẩn hay hơn

    ReplyDelete
  32. sông trên đời ai cũng cần danh lợi, nếu có cả 2 thì tốt
    còn khộng, lợi thôi cũng được
    đi những vùng ấy làm gì có lợi?
    Danh ư? vô phương đi
    anh bạn cùng tuổi với tôi, bác sĩ ngoại tổng quát học xong sau đại học, có đi campuchia, ĐV, hình như thượng úy hay đại úy gì đó, bạn TS Khôi có lên được đâu? Nên nghĩ ở nhà luôn
    Còn tôi trung úy, không được kết nạp Đ , không được làm Tr khoa nữa . Chỉ có mấy đoàn viên mơ mộng mới đi, vài bửa vở mộng, hic!
    còn 10% ấy là bao nhiêu? chia cho mấy người?Ngay cả bệnh viện tôi đang làm cũng không bao nhiêu thuốc nữa là!

    ReplyDelete
  33. Hehehe, cặp phạm trù DANH-LỢI nó cũng hay như cặp phạm trù NHÂN-QUẢ đấy Dr Trèo ạ. Có danh rồi lại đi kiếm lợi, có lợi rồi lại đi mua danh. cái vòng luẩn quẩn này làm kiếp người không thoát khỏi được đâu. Ngoại trừ phải tu tâm và đốn ngộ.

    ReplyDelete
  34. có khi nào bác Hồ nghĩ y học đang bế tắc khi mà ung thư đang lên ngôi.thanks

    ReplyDelete
  35. Loạn đào tạo y khoa! y sĩ --> chuyên tu, cử tuyển, đào tạo theo yêu câu (toán hóa sinh > 0 điểm là đậu) --> bác sĩ --> tiến sĩ.
    Ai cũng làm được bác sĩ! Loạn! Đạo đức xã hội không có lấy đâu có đạo đức Y khoa.
    Tôi chắc chắn rằng. Nếu có tiền, tôi sẽ làm ra một người có bằng bác sĩ mà không cần biết chữ

    ReplyDelete
  36. Dear BS!
    Bắt đầu từ 2 hôm trở lại đây. Lúc đầu mắt phải của cháu có cảm giác bị cấn, sáng ngủ dậy thì bị ghèn khô nhưng ko tập trung ở khóe mà lại dính hết ngoài mi mắt (ở giữa), đến trưa chiều mắt phải của cháu đổ ghèn (màu vàng mủ ở khóe) trong khi mắt trái thì lại ko có bất kì triệu chứng nào. Bây giờ khi bịt mỗi bên mắt so sánh cháu thấy mắt phải hình như bị mờ hơn 1 chút so với mắt trái. Ngoài ra ko có bất cứ thay đổi nào hết. Cháu ko chắc có phải là do gần đây cháu ngồi máy tính hơi nhiều.
    Triệu chứng thì cũng nhiêu đó thối, lại mới bị mà cháu đang trong thời gian nước rút nên cũng chưa kịp sắp xếp đi bs. Bác có thể có vài lời cho cháu được không.

    ReplyDelete
  37. Xin bổ sung với mắt là con mắt bị mờ của cháu chỉ tùy lúc!

    ReplyDelete

Ghi một nhận xét:
- Tô đậm: <b>câu muốn tô đậm</b>
- Chữ nghiêng: <i>câu muốn in nghiêng</i>
- Chèn link: <a href="địa chỉ web muốn chèn">text</a>
- Chèn hình: [img]link hình muốn chèn[/img]
- Chèn video từ youtube: [youtube]link video cần chèn[/youtube]