Chủ nhật, ngày 04 tháng bảy năm 2010

NÓI VỚI PHỤ HUYNH DU HỌC SINH

Năm ngoái tôi có một bài viết cho các du học sinh Việt sau vụ cháu Hồ Quang Phương bị cảnh sát San Diego đánh. Mấy hôm nay trên báo người Việt ở Mỹ và các bloggers loan tin cháu Nguyễn Mạnh Cường 19 tuổi thắt cổ tự vẫn trong căn nhà thuê ở cùng với người dì của cháu. Làm cha mẹ, ai không đau xót khi nuôi con đến tuổi sung sức nhất lại bỏ mình ra đi vì một chút nông nổi, bốc đồng, thiếu sức chịu đựng vì người lớn đã sai lầm khi trao con mình những đòi hỏi quá sức chịu đựng của chúng. Như vậy, những người làm cha, làm mẹ cần phải hiểu biết gì trước khi quyết định cho con, em mình đi du học? Là một phụ huynh đã từng cho con đi du học khi còn tuổi 14, tôi xin có mấy lời đến với các phụ huynh sẽ và đang có ước mộng thả con mình vào một vùng đất mới, nền văn hóa mới với một ngôn ngữ mới và những kỳ vọng với con mình.

Con có nhiệm vụ đi du học theo kỳ vọng của cha mẹ, vậy cha mẹ chuẩn bị cho con những gì? Theo kinh nghiệm của tôi, cha mẹ cần chuẩn bị tinh thần cho trẻ từ rất sớm, để hun đúc tinh thần cho trẻ. Trẻ phải thấy việc đi du học là một việc yêu thích thực sự, chứ không phải là một trách nhiệm với gia đình và là sức ép theo kỳ vọng của gia đình, bạn bè và người thân. Những chuẩn bị phải bắt đầu từ khi còn cấp lớp học tiểu học gồm có:

Học lực: Học lực của trẻ du học không thể là đứa trẻ học hành làn nhàn và vì không thể nuôi dạy tốt ở quê nhà, nhưng vì muốn con có trách nhiệm với bản thân rồi cha mẹ lại quẳng cháu đi du học được. Các phụ huynh học sinh hãy cứ nghĩ một cách đơn giản rằng, ngay cả khi các cháu học với ngôn ngữ mẹ đẻ ở quê nhà còn không thể giỏi thì làm sao trẻ có thể học giỏi bằng ngôn ngữ của người khác? Cho nên, không thể kỳ vọng một trẻ học với mức trung bình ở quê nhà có thể giữ được mức trung bình ở xứ người. Một trẻ muốn học giỏi ở xứ người thì ở quê nhà trẻ phải là học sinh xuất sắc. Nếu không như thế trẻ sẽ bị áp lực từ nhiều phía đưa đến tự kỷ, co vào vỏ sò của mình, thậm chí tâm thần chỉ sau vài năm du học. Nặng hơn hậu quả sẽ là như cháu Nguyễn Mạnh Cường mà bài báo đã đưa.

Ngôn ngữ: Không thể học tốt khi ngôn ngữ chưa trôi chảy, đây là điều tiên quyết cần và đủ phải có cho trẻ du học. Trẻ không thể hoạt bát và quan hệ tốt với cộng đồng mới khi ngôn ngữ mới của trẻ chỉ là chờ học ESL (English as a Second Language) hay phải bỏ thêm một năm để học ngôn ngữ nước du học. Kinh nghiệm cho thấy ngay cả chương trình ESL ở nước Mỹ hay Úc, Anh cũng không dạy tốt hơn ở Việt Nam. Một trẻ học tốt Anh văn ở Việt Nam rồi sang du học thẳng chương trình của dân bản xứ tốt hơn nhiều lần phải mất một thời gian học ESL ở xứ người. Sự thiếu trang bị ngôn ngữ trước khi du học là sai lầm lớn nhất đẩy trẻ vào mọi bất trắc khi đi du học. Hậu quả đó là kết quả của kỳ thị chủng tộc, ngại giao tiếp, sợ cộng đồng và stress kéo dài, học lực kém trở thành áp lực tâm lý thất vọng với kỳ vọng của bản thân và gia đình, bạn bè... sẽ đẩy trẻ vào bi kịch không xa. Đặc biệt, người Mỹ có Martin Lutherking với ông Obama làm tổng thống, nhưng đừng nghĩ họ quên đối xử phân biệt chủng tộc với dân đầu đen, mũi tẹt và mắt xếch!

Văn hóa: Mỗi một dân tộc có một lịch sử và văn hóa sống riêng và đặc thù. Người thành đạt là người biết ứng xử một cách có sự phù hợp với văn hóa sống của xã hội chứ không phải là kẻ thông minh hay cần cù. Một câu nói đã trở thành chân lý cho cuộc sống ngày nay mà các cha mẹ cần phải nhớ nằm lòng khi muốn cho con mình thành công trong mọi việc là: "IQ (Intelligence Quotient) làm người ta chọn bạn, nhưng EQ (Emotional Quotient: chỉ số cảm xúc) sẽ làm người ta đề bạt bạn". Để EQ tốt, trẻ phải hiểu biết văn hóa sống của nước trẻ phải đến du học. Vì văn hóa là phong tục, tập quán, thói ăn, nết ở của một dân tộc được hình thành qua lịch sử hình thành và phát triển của dân tộc đó. Là cái mà học suốt đời cũng không hết. Một trẻ không hiểu biết văn hóa sống, pháp luật của xã hội mà trẻ sẽ hội nhập, đó là nguyên nhân cho mọi thất bại khi cần hội nhập với một nền văn hóa mới. Cultural Shock là từ đã trở thành thường qui cho tất cả các du học sinh trên toàn thế giới. Thất bại và dẫn đến mọi bi kịch từ những cú sốc văn hóa giao tiếp hằng ngày sẽ đánh quỵ trẻ bất cứ lúc nào. Đừng nghĩ rằng trẻ đã đi du học 5 năm rồi, nó quá quen với môi trường du học rồi là không cần quan tâm nó nữa. Các bạn và con các bạn sẽ thất bại đấy. Trước khi thả trẻ đến một nền văn hóa khác ăn học, bạn cần cho trẻ tiếp xúc với nền văn hóa ấy qua một vài cuộc du lịch hoặc tham quan, và giáo dục về văn hóa học cơ bản.

Giáo dục kỹ năng sống: Giáo dục phổ thông hiện đại là nền giáo dục trao cho trẻ một kiến thức tổng quát không cần quá cao và có chính trị xen vào như Việt Nam đang làm. Nền giáo dục phổ thông hiện đại là nền giáo dục phi chính trị, cung cấp cho trẻ một tư duy độc lập với một kiến thức tổng quát vừa phải, trên nền giáo dục kỹ năng sống một cách nhuần nhuyễn. Nên ở các nước có nền giáo dục tiên tiến luôn đặt giáo dục kỹ năng sống cho trẻ lên hàng đầu. Những người thành đạt là người có nhiều kỹ năng sống phù hợp với thời đại. Cho nên trẻ du học cần trang bị kỹ năng sống thật đầy đủ. Muốn thế, ngay từ những ngày đầu trẻ học cấp lớp tiểu học cha mẹ phải cho trẻ tham gia vào nhiều những hoạt động cộng đồng, hoạt động liên quan đến thiên nhiên và cuộc sống xung quanh, nhằm cho trẻ hoạt bát, năng nổ và dễ thích ứng với môi trường, để trẻ dễ hòa nhập với một cộng đồng mới trong tương lai. Không thể hy vọng một trẻ được ấp ủ trong chăn êm, nệm ấm, nắng sợ đen, mưa sợ cảm lạnh có thể thành công mỹ mãn ở môi trường du học. Hãy biết trao nhiệm vụ và dạy cho trẻ biết chịu trách nhiệm với những hành động của trẻ ngay từ khi còn chập chững biết đi, bạn sẽ không bao giờ hối hận với những việc này. Một trẻ biết chịu trách nhiệm với hành động của mình, trẻ sẽ dư sức đương đầu với nghịch cảnh. Đừng sợ trẻ còn non nớt, cần nhìn trẻ là người lớn và trao trách nhiệm cho trẻ, để trẻ dạn dày khi còn ở trong vòng tay của bạn.

Tập cho trẻ biết sống tự lập: Ngay từ lúc nhỏ nằm nôi, bạn cần cho trẻ ngủ riêng. Không nên cho trẻ ngủ chung. Biết giao trách nhiệm cho trẻ những việc làm nhỏ hằng ngày, để trẻ tự giải quyết và chỉ giúp trẻ khi thật cần thiết. Hãy để hay gợi ý trẻ tự đưa ra quyết định và giải quyết vấn đề mà trẻ tiếp xúc hằng ngày. Tập cho trẻ có thể ở nhà một mình và theo dõi trẻ một cách kín đáo những xử lý tình huống xảy ra quanh trẻ khi trẻ một mình và tham gia giúp đỡ khi cần. Tất cả những việc nhỏ này sẽ giúp trẻ đương đầu với nỗi cô đơn trong du học. Cái cô đơn ở xứ người lạnh lẻo, hiu quạnh mà chỉ có những người lớn đã từng trải qua mới thấu hiểu nó có tác động khủng khiếp thế nào với trái tim non nớt của trẻ mới chập chững vào đời. Alone Shock là cú sốc có thể đánh quỵ cả những cái đầu chai sạn của người lớn. Và con người ta sinh ra đời, phần lớn là để giải quyết sự hợp tan và nỗi cô đơn trong lòng. Đừng cho rằng trẻ đi du học là sung sướng mà là sự phấn đấu cam go dưới sự học hành nặng nhọc với nỗi cô đơn ngày đông giá rét, những cơn bệnh ập tới mà thiếu vòng tay che chở của người lớn và sự thấu hiểu an ủi cho nỗi cô đơn ở xứ người. 

Du học là học một nền văn hóa mới, học một cách tiếp cận mới với một xã hội mới chứ du học không chỉ là học những khoa học kỹ thuật mới. Du học là để nâng kỹ năng sống qua hiểu biết các nền văn hóa khác nhau để trở thành công dân thế giới, có thể sống và làm việc trong mọi môi trường, ngoài việc phải học khoa học kỹ thuật tiên tiến. Bạn không thể cho con bạn đi du học ở anh nhà giàu hàng xóm có nền văn hóa giông giống với văn hóa dân tộc mình. Nên du học là một việc lớn và nặng nhọc. Du học không phải là đi du lịch và kỳ vọng. Nên đã muốn cho con đi du học thì phải cho con đi du học có nền văn hóa khác biệt với nền văn hóa dân tộc mình và chuẩn bị cho con thật đầy đủ năm lĩnh vực tôi đã nói ở trên. "Thao trường đổ mồ hôi, chiến trường sẽ bớt đi đổ máu". Bạn cần chuẩn bị con mình như một người lính trên thao trường khi trẻ còn nằm trong tay bạn, trước khi bạn thả con mình vào chiến trường khốc liệt của con đường du học. Hãy ghi nhớ rằng tiền sẽ không làm cho trẻ thành công trên con đường du học. Lúc ấy bạn sẽ không thất vọng và sẽ tự tin cùng đồng hành với bước đường con mình sẽ đi tới.

Tôi update bài hát Bonjour Vietnam để nghe và nghĩ về hoàn cảnh dân tộc và đất nước Việt

Hãy chuẩn bị cho con các bạn thật kỹ càng để biến ước mơ của bạn và của trẻ một cách vững vàng. Chúc các bạn thành công với những ước mơ cùng con cái, tương lai của gia đình và xã hội.

Asia Clinic, Chúa Nhật, 1604' ngày 04/7/2010

11 nhận xét:

  1. Tôi có dọc bản tin này mấy ngày nay. Từ năm 2002, tôi cũng có dịp làm việc với mấy em và chia sẻ với mấy em.

    Từ các em đi chuong trình VEF của Mỹ cho (tôi rất ngạc nhiên không hiều tại sao chuơng trình VEF này lại chỉ còn là con của các ông to "to đùng" đuợc đi mà thôi). Các em này đi học rất ung dung, thuê apartment ở không phải xe phòng, ngòaigiờ học còn đi dánh GOLF). Số này bây giờ về hầu hết về VN rồi vì chuợng trình VEF không cho phép kết hôn hay ở lại làm việc. Nhưng cũng đã có em trở qua lại với status khác và đang đợi đủ ngày xin vào công dân Mỹ.

    choi

    Trả lờiXóa
  2. Thành phần thứ 2:
    Đi bằng ngân sách nhà nuớc. Các em có cử nhân ở VN và sang đây học Master. Số này quả là có khó khăn tài chánh hơn thành phần VEF. Thành hần này có thể ở lại Hoa Kỳ nhưng học xong cũng phải về nếu không thì đền tiền cho nhà nuớc VN.

    Thành phần đuợc học bổng trực tiếp của truờng dại học Mỹ. Thành phần này giỏi thật sự. Tôi có gặp một em gốc HN, truớc dây đi thi tóan quốc tế và đuợc hạng nhì quốc tế. Em này đã học xong, xin đuợc việc làm và đã chuyển sang là thuờng trú nhân của HK.

    choi

    Trả lờiXóa
  3. Thành phần DU HỌC TỰ TÚC:

    Các em này phải nói là khó khăn nhất trừ các em mà gia đình đủ tiền tấn cho các em học hết bậc đại học.

    Nếu các em từ VN qua mà tiếng anh thi xếp lớp vào lớp ESL đầu tiên của college chứ không phải ESL của adult center thì học siêng năng cũng mất tối thiểu 6 năm cho cái bằng cử nhân.

    Mỗi năm tiền ăn và học (Ăn gio bọ chấu) cũng phải tốn $16,000 cho 2 năm đầu tiên ở California community college. Còn khi lên Junior và Senior ở University thì tùy theo truờng học và thành phố.

    Số em du học tự túc mà gia đình có đủ khả năn bao bọc từ A đến Z thời gian sau này hiếm lắm. Số các em gia đình lo cho từ A-Z sang từ các năm 2003, 2004, 2005. bây giờ thì đã lập gia đình với nguời bên này,có con có cái, v2 bảo lãnh cha mẹ sang luôn rồi. Những em đi năm 2006 cho đến nay có thể nói là đi "tị nạn". Nhiều gia đình chỉ đủ lo tiền dịch vụ ở VN, đóng học ph1 cho các em mùa dầu tiên và hai ba nghìn dollars dằn túi. Số này bây giờ chiếm đa phần sinh viên du học. Học lực tại VN kém, tiếng Anh thì rất ư là bập bẹ. Các em này cầm cự giỏi lắm đuợc 1 năm rồi sau đó thành ở bất hợp pháp nếu không tìm đuợc truờng nào rẻ để chuyển. Ở Santa Ana và San Diego hiện có hai truờng anh ngữ cho sinh viên quốc tế, Cu việc đóng tiền mỗi tháng 300 dollars là họ cấp cho I-20. Không cần phải đi học đến lớp.

    Phải đi rồi sẽ tiếp sau

    Choi

    Trả lờiXóa
  4. Dear Choi,

    Chương trình VEF là chương trình tẩy não của chính phủ Mỹ đối với thế hệ lãnh đạo Việt Nam tương lai. Nên hầu hết những con cháu cán bộ VN lấy nó. Điều này chính phủ Mỹ cũng chủ động chọn họ cho phù hợp với tiến trình người Mỹ muốn VN nhanh chóng có một xã hội tự do dân chủ.

    VEF bây giờ cũng rất dễ lấy đối với tất cả mọi tầng lớp chứ không chỉ dành riêng cho con cháu các cán bộ. Những ngày đầu VEF có người còn phải lo lót mới ựược chọn đi, mặc dù đã vượt qua các vòng thi và yêu cầu. Nhưng từ khi thông tin tràn ngập các du sinh có học lực ôốt, tự tìm học bổng qua trường. Nên chất lượng của chương trình VEF và 322 của bộ giáo dục đào tạo VN cũng bị giảm sút nhiều.

    Bài báo trên báo nguoi-viet.com không được trung thực khi họ đã quá chú trọng đến chuyện tiền nong với du học sinh Việt ở Mỹ. Tôi cho rằng hầu hết các du sinh tự túc mà không lấy học bổng đều có gia đình nhiều tiền lắm của. Vấn đề nặng nề nhất đối với du sinh VIệt là 5 vấn đề mà tớđề câập trong bài viết này.

    Have a nice independence day,

    Trả lờiXóa
  5. Thằng út của tớ vừa cho biết ở trường lớp cháu cũng có nhiều "foreigners" từ khắp nơi tới học, nhưng "only southeast asians" thì "always speechless and selfish", vô lớp chỉ ghi chép mà không bàn luận, ngoài lớp thì tụm nhóm nhỏ xầm xì cũng như không sinh hoạt chung với ai khác, trưa thì kiếm chỗ vắng để ngủ, lớp chiều thì "most of them looked sleepy or sick", cùng luôn từ chối những lời mời "happy hours" của bạn học cùng lớp để thư giãn và hòa đồng với nhau. Cháu Jason cũng cho tớ biết thêm là lúc đầu cháu đã cố gắng làm quen nhiều "Viet-Asian" nhưng hầu như ai cũng "shy, boys and girls, seem didn't understand questions but said 'yes' most of the times, didn't want to engage in a friendly conversation, ......." nên cháu cùng đám bạn Việt lớn lên ở Little Sàigòn đã không hòa đồng được rồi từ từ "...... sick and tired with them."

    Hôm nay cũng là ngày Quốc Khánh và Độc Lập của 1 nước trẻ có hơn 98% dân số với nguồn gốc di cư hoặc tỵ nạn từ khắp nơi trên thế giới đổ tới để cùng hòa đồng với nhau mà theo tớ rất ư là thành công. Những từ trong "....." trên đây chính xác do cháu Jason nói với tớ sáng nay, thật buồn nhưng cũng là thực trạng về sinh hoạt hằng ngày ở trong và ngoài học đường của Du Sinh từ Việt Nam, và theo tớ những lý lẽ 1 chiều như "kỳ thị chủng tộc", "văn hoá kém", "không văn hoá", "chỉ muốn về nước", "ráng học xong để về xây dựng nước"....... cũng không được trung thực hay đã bị tẩy não từ lâu. Không biết đây có phải là hậu quả của 1 đường lối giáo dục từ gia đình và học đường của Việt Nam lâu nay? Cùng tư duy hẹp hòi và sự thiếu hiểu biết về Du Học của nhiều Phụ Huynh ở bên Việt Nam hiện nay?

    Thật ấn tượng! Sáng nay hơn 60 Hoa Quỳnh nở to thơm ngát nguyên vùng với ong, bướm, cùng hummingbirds tớ hút nhụy từ 1 chậu Quỳnh Hương cao hơn 8' của tớ, và đây cũng từ 1 cành Quỳnh èo uột 5-6 năm không ra hoa ở Sàigòn mà tớ đã mang về Nam Cali cách đây hơn 13 năm. Năm ngoái (23/8/2009) tớ đã blog bài Chuyện Đóa Quỳnh Hương với 1 bài hát thật hay, mời các bạn bloggers khắp nơi thưởng thức cho ngày Fourth of July này. Tớ cũng xin cám ơn đồng môn Sỹ bên Sàigòn đã bỏ thì giờ và tài năng cho 1 trang thật ấn tượng với nhiều tâm sự.

    http://christvu.tumblr.com/

    Bà 8

    Trả lờiXóa
  6. Bây giờ xin tiếp theo.

    Anh Hải nêu ra 5 điều rất đúng cho những phụ huynh muốn cho con mình đi du học.

    NHƯNG.

    Số phụ huynh thật sự lo đủ tài chính và mong cho con đỗ đạt thật sự không đuợc nhiều. Tôi chắc không may nên hầu hết chỉ gặp tòan là các em "đi qua đây rồi tính sau".

    Tôi chỉ có may mắn gâp và sinh họat với 3 em (2 em là con Bác Sĩ, môt ông ở Dà Nẵng, một ông ở Bạc Liêu, và một em l là con một ông kỹ sư nhà máy đèn chợ qúan.) trong 3 em này thì một em sau 7 năm học lất cử nhân và vừa đi Chicago vào Medical School). Một em học lấy Bachelor về Bus. Admin. Còn một em thì mùa Fall này Xfer vào SDSU) Thuyết di truyền áp dụng vào đây có đúng không anh Hải?

    Số còn lại còn khỏang 25 em nữa thì sau hai năm ở Mỹ thì trở nên vất vuởng, rất nhiều em hiện đang cuống cuồng lo làm Fake Marriage nhưng không đủ tài chính. Các em hiện đang làm đủ tất cả các nghề như con trai thì đi phụ cắt cỏ, phụ làm construction, waiter nhà hang VN. Các em gái thì làmwaitress nhà hàng, quán nhậu, quán cafe. Nếu lên Santa An mà vào nhà hàng VN, quán nhậu VN, hay quán Cafe VN thì chắc chắn sẽ gặp các em SV Việtnam tất tả phục vụ.

    Đi làm nghề gì cũng không xấu hổ cả nhưng khổ nỗi là do thiếu chuẩn bị từ VN những điều mà anh Hải nêu trên nen các em phải bỏ học để đi làm (vì không đủ sức học).

    Vấn đề Học lực thì các em ở tỉnh kém xa các em ở Sàigòn. Tôi thấy các em tốt nghiệp truờng Trần Đại Nghĩa, Lê Hồng Phong, Lê Thị Hồng Gấm học rất tốt và có tinh tần học tập cao. Hầu hết các em ở Cà Mau, Khánh Hòa, Tiền giang, hay nói chung là ỡ tỉnh hầu hết gẫy ghánh.

    Anh Ngữ: những năm sau này các em thiếu chuẩn bị. Thi xếp lớp bên này tòan vào lớp thâp nhất của College's ESL. Thậm chí nhiều em không đuợc vào phải đi học truờng chuyên tiếng anh mất hai mùa rồi mới thi vào College ESL. Nếu qua bên này từ năm lớp 9 rồi học lên thì mới là chắc ăn về anh ngữ và đỡ tốn thì giờ cho ESL nhiều lắm.

    Văn Hóa: Culture Shock. Cái này thì rất nặng. "Sao Mỹ nó kỳ vậy bác?" Cái câu này tôi nghe quen lắm. Các em phải mất cả năm sau mới bớt cái câu hỏi đó và chấp nhận sự khác biệt. Tự cho là mình bị kỳ thị ngay truờng học cũng rất phổ biến. (Cái vịec kỳ thị thì để sau này nhắc đến).

    Về Kỹ năng sống: Các em VN không bao giờ nghĩ đến chuyện tham dự sinh họat cộng đồng dù ngay những hội ở trong truơng học. Các em chỉ sinh họat riêng với nhóm các em VN du học qua thôi. Đâm ra SVVN bản xứ cũng không thích và còn "trêu chọc và label" các em bằng nhiều danh từ không đuợc đẹp lắm.

    Sống tự lâp: Thật qủa là con nhà giàu chảng biết làm gì. Không biết cả luộc rau bắp cải hay rán qủa trứng nữa. NHưng 1 năm sau là vào khuôn vào phép vì có ai làm hộ đâu.

    Bài của Anh Hải rất qúy và chính xác cho các bậc phụ huynh có ý định cho con mình đi du học.
    Còn nếu đi để làm "đầu cầu" thì Who Cares?

    Nhiều khi tôi hay nói với các em là cha mẹ các em đua các em đi du học cũng như bậc cha mẹ ngày xưa đua con còn tuổi thiếu niên xuống tàu vuợt biện vậy. Cứ đi đi, trời sinh voi sinh cỏ, qua đấy rồi tính sau, không lẽ cô bác, cậu dì bỏ mày hả? Thật ra là bỏ thật. Nhiều em đã bị ngay họ hàng bỏ rơi.

    Xin chúc may mắn cho các em

    Choi

    Trả lờiXóa
  7. Dear cụ Tám,

    Không có một du học sinh nào có đủ khả năng về mọi mặt lại đến Cali và Texas để du học cả. Các cháu yếu về ngôn ngữ, thiếu khả năng tự lập và không thể lấy học bổng trực tiếp tự trường đều tụm về CA và TX để có cộng đồng Việt Nam trao đổi, giải quyết những vấn đề mà tớ đã nêu trong bài viết.

    Những du học sinh đủ khả năng để tìm học bổng và tự tin trong cuộc sống hầu hết tìm đến những ngôi trường chưa bao giờ có mặt người Việt để học. Con tớ là 1 ví dụ về đứa đầu tiên của VN học ở trường của nó. Tất cả những du sinh VN có khả năng này đều chọn vùng Đông Bắc nước Mỹ để đến học cái văn hóa, cách phát âm chuẩn của người Mỹ và là cái nôi của giáo dục Mỹ. Chỉ khi đi làm thì mới chọn CA để kiếm tiền và dễ kiếm việc mà thôi.

    Về vấn đề phân biệt chủng tộc thì tớ chỉ nói với cụ như thế này: "Ngay cả dân mình nhìn tụi Miên nó sang du học ở VN cũng chỉ bằng 1/2 con mắt thì đừng có mơ thằng Hispanic nó nhìn dân mình, dù là dân sinh ra ở Mỹ bằng nguyên 1 con mắt". Tay Obama lên làm TT Mỹ cũng chỉ là một sự xếp đặt của tụi hậu trường chính khách Mỹ vì muốn thế giới có thiện cảm với nước Mỹ sau những gì tụi Cộng Hòa đã làm hủy hoại cái nhìn của thế giới về nước Mỹ mà thôi. Hehehe, tớ là tớ luôn khách quan nhìn sự việc, không vì yêu ghét về việc này nhé. Mấy thằng Miên giai đoạn đầu sau diệt chủng Pol Pot sang VN học y khoa, tụi tớ xem chúng nó là tụi mọi vùng sơn cước của VN.

    Trả lờiXóa
  8. Dear Choi,

    Ngoại trừ những ông cha, bà mẹ thiếu ăn học không hiểu được tâm lý học, triết học và việc học là việc khó nhất trong các việc trên đời. Những người này họ đã trải qua sự đày đến tận cùng sau sự cố 30/4. Nên họ chỉ nghĩ đơn giản là thoát khỏi VN là thiên đường. Nên họ chỉ nghĩ đơn giản cho con đi du học là vẫn hơn để con ở nhà. Hậu quả khg như họ tưởng. Bản thân tớ đã từng tư vấn tâm lý không ít hơn 10 cases trẻ bị Rối loạn tâm thần tự kỷ sau du học 1 năm đến 2 năm về lại VN. Đừng nói những trẻ thiếu khả năng, mà ngay cả những trẻ xuất sắc cũng bị. Cách đây 3 hôm 1 cháu được học bổng Canada, đã tốt nghiệp kỹ sư và có việc làm bên đó về VN cũng phải đến tớ để xin lời khuyên và định hướng tương lai vì gia đình cháu có những vấn đề cần cháu giải quyết về mặt tình cảm và quan hệ trong gia đình. Cháu muốn về VN để lo mọi chuyện. Tớ phải dẫn cháu đi cafe và đưa ra chiến lược cho cháu, tất cả đều ổn.

    Dĩ nhiên cũng có những cháu giỏi trong số đông kém về CA và TX để học vì chưa thể tự tách mình ra khỏi cộng đồng văn hóa Việt. Đó cũng là điều tốt chứ không phải là xấu.
    ------------------------------
    Dear All,

    Thời chúng mình sống trong bom đạn và sự tàn nhẫn đến thú tính của con người trong nội chiến. Nên đầu chúng mình có sạn, không dễ bị stress như lũ trẻ sinh ra trong thời bình. Nên phải hiểu sức chịu đựng của mỗi thế hệ khác nhau. Bao nhiêu người Việt liều mình sang Mỹ vẫn thành đạt, nhưng cũng khg thiếu người Việt tự vận vì sốc văn hóa Mỹ!

    Mỗi thế hệ có một hoàn cảnh sinh ra và lớn lên hình thành một mức độ chịu đựng với ngoại cảnh khác nhau. Dân VN rất ít thấy Hội chứng chiến tranh, nhưng tụi Mỹ thì đầy ra đó, vì H/C chiến tranh VN, vì sao? Vì tụi Mỹ nó sinh ra trong nhung lụa, nó chưa thấy đầu rơi máu chảy. Nó sang VN nó chứng kiến về nhà nó chịu không thấu, nên mới có H/C chiến tranh. Còn dân VN sau chiến tranh còn đủ tàn nhẫn để tàn sát và tiêu diệt đồng bào mình sau cuộc chiến, họ còn đủ tỉnh táo để ăn trên ngồi trước và tham nhũng đủ mọi mưu mô. Đó là sự khác biệt.

    IQ không có gì đáng tự hào vì nó do di truyền mà có. EQ mới là cái đáng để tự hào vì nó là do mỗi cá nhân tự đào tạo mình. EQ mới giúp cho sự nghiệp, trong khi IQ chỉ giúp cho công danh. Con người ta chỉ cần sự nghiệp chứ không cần công danh. Chỉ có những kẻ háo danh mới cần bằng cấp, học vị hảo. Người hiểu biết chỉ cần sự nghiệp. Người Việt đang vướng vào cái háo danh, mà quên mình đang nằm ở dưới đất. Nên nới có vụ phấn đấu 20 vạn Tiến sĩ. Tớ nói thế có đúng không?

    Dân tộc này còn phải trả giá nhiều thập niên nữa. Khi nào các bạn ngâm cứu được kinh dịch sẽ hiểu điều này. Chỉ cần nhìn các lãnh tụ mới nhậm chức của một quốc gia là có thể đoán dân tộc đó đi về đâu. Khà khà...

    Chúc 2 cụ ngày Độc lập hạnh phúc,

    Trả lờiXóa
  9. Chào buổi sáng anh Hải,

    Anh cho em xin địa chỉ của clinic của anh được không ạ?
    Em gần về SG nên muốn xin địa chỉ của anh để phòng khi có vần đề về sức khỏe thì biết nơi để đến.
    Cám ơn anh Hải, chúc anh ngày bình yên!

    Trả lờiXóa
  10. Dear Nặc Danh,
    Bạn cứ làm gúc gù là ra chỗ Asia clinic của tớ ngay mà?
    -------------------------

    Dear All,
    tối qua nói chuyện với thằng con về vụ cháu Cường. Con tớ nó bảo là ở Cornell University có cây cầu này bắt qua hồ Beebe rất thơ mộng. Nhưng năm nào cũng có vài sinh viên kể cả dân bản xứ Mỹ nhảy cầu tự tử vì áp lực học hành. Bây giờ cái cầu này phải xây lan cang cao để ngăn chặn tự tử của sinh viên. Nó bảo chuyện sinh viên VN du học hay các nước khác cũng vậy, áp lực nhiều, không chịu đi tư vấn tâm lý ở Health Center mà cứ chịu đựng một mình rồi xách súng bắn loạn và tự tử là chuyện cơm bữa ở các đại học Mỹ. Nó bảo học thì học ở Mỹ, nhưng làm việc thì nên sang Úc làm cho nó bớt căng thẳng và sống cho có chất lượng hơn.

    Suy cho cùng, con người ta sinh ra đời ngắn ngủi lắm. Sống làm sao cho ra sống. Không hẳn vật chất là có thể lấp đầy mọi việc. Đời sống tinh thần quan trọng hơn nhiều. Người Việt đi vượt biển tìm miền đất hứa sau 1975 không chỉ vì đời sống vật chất thiếu thốn, mà chủ yếu là tinh thần họ bị nhốt trong địa ngục là chủ yếu phải hông?

    Good luck,

    Trả lờiXóa
  11. con xin bỗ sung lời bác hải luôn, không phải hầu hết nhưng phần nhiều du học sinh tại CA và TX nói tiếng anh không tốt. Và cái quan trọng là tình hình tài chính, con không biết nhiều người nói làm sao chứ, nếu không đủ tài chính thì CA, boston and NYC là nơi không nên đến nhất của du học sinh, vì giá nhà và vật giá ở đây thuộc loại đắt đỏ nhất nưoc My, nên đối với du học sinh không có đủ điều kiện tài chính Midwest là nơi thích hợp nhất vì mức chênh lệch học phí của college giửa các state là không cao( pvt sectors are exclusive), còn lại chỉ là living cost. Còn bạn nào ở east coast ở những khu gân Mỹ đen thì giá nhà rẻ, chỉ có dieu hoi thiếu an ninh tí, mà ở đâu wen đó, riết rồi wen. và east coast thuận tiện cho du học sinh ơ viec phu giup tai chanh cho gia dinh khi cac viec lam chui cung ko it, new jersey la noi tap trung cua cac warehouse, con cac ban nữ thường thủ cho mình 1 tấm bằng nail, ở east coast thì không đen nổi nào như ở CA khi nghề nail cũng cạnh tranh khủng khiếp. Nên tóm lại, ai nói gì nói con cũng nghĩ du học sinh đã chọn CA du học thì rõ ràng không phải là thiếu thốn tài chánh

    Trả lờiXóa