Friday, December 31, 2010

NHÌN LẠI 2010

Tôi lấy tấm hình ông Nguyễn Quốc Triệu  - bộ trưởng y tế Việt Nam đương nhiệm - để làm biểu trưng cho bài viết tổng kết năm 2010 vì ông có tuổi con mèo (1951: Tân Mão) đại diện cho năm tới. Hai là nhìn ông như cụ Tểu trong dân gian Việt, nên xứng với bài viết này.

Ở đất nước Việt, con hổ là một biểu trưng của sức mạnh. Mèo lại là con vật không có gì đặc biệt ngoài câu tục ngữ nói lên tính biến hoá cho hợp thời vận của nó: "Chó theo chủ, mèo theo nhà". Năm ngoái tôi có tổng kết một bài nhìn lại 2009, bây giờ ngồi đọc lại, một cách tổng quát hầu như gần đúng 100%. Tuy vậy, đó là bài nhìn lại mà, chưa có nét rõ ràng cho việc nhìn tới phía trước của những dự đoán. Hôm nay những giờ phút sắp hết năm cũ Tây lịch, sắp sang năm con mèo, như thông lệ cũng làm một bài tổng kết và đưa ánh nhìn cho năm tới xem sao? 

Mèo không biểu dương sức mạnh như hổ, nhưng mèo an nhiên tự tại để có những cuộc đổi thay ngoạn mục. Tính từ lúc tôi sinh ra trên mãnh đất này, bao nhiêu sự kiện thay đổi từ năm con mèo cầm tinh, dù là chính thể  hay chính khách nào ngư trị trên ngai. 1963 (Quí Mão) là năm cụ Diệm bị truất phế và đệ nhị Cộng hoà ra đời ở miền Nam. 1975 (Ất Mão) là năm thể chế Cộng hoà miền Nam sụp đổ, một nền Cộng hoà theo cánh tả hình thành. Trải qua 36 năm, qua ba kỳ con mèo. 1987 (Đinh Mão) bắt đầu thực hiện cỡi trói cho kinh tế để thoát khỏi sụp đổ. 2011 (Tân Mão) hứa hẹn một cuộc "thay da đổi thịt".

Như câu tục ngữ ở trên, chó thì trung thành với chủ, nhưng qua đó cho thấy chó không đủ tự tin với môi trường tiếp xúc mới. Mèo không trung thành với chủ, mèo chỉ trung thành với mãnh đất nó lớn lên, là cội nguồn của sự sống. Mèo vẫn ung dung tự tại sống dù cho bất kỳ một sự thay đổi chủ nhân nào. Đó là điều mà ta cần nhìn lại 2010 để có một hướng đi cho cái riêng và cái chung cho năm Tân Mão 2011.

Như năm trước, năm nay tôi xin điểm gọn qua 6 vấn đề quan trọng đáng chú ý:

+ Về tư tưởng và lý luận chính trị: Nhìn qua không thấy có sự thay đổi gì trong năm 2010 đó là điều dĩ nhiên. Nhưng cho năm 2011, với dự thảo báo cáo chính trị đại hội đảng lần thứ XI, về cơ bản cũng không có gì thay đổi, nếu đứng nhìn trên quan điểm lý luận triết học. Trong mọi cuộc cách mạng xã hội, bao giờ cũng vậy, cuộc cách mạng văn hoá tư tưởng phải đi trước một bước để tạo nền tảng cho lượng biến đổi thành chất. Mặc dù, tại hội nghị trung ương lần thứ XIV vừa kết thúc trong tháng này có sửa chữa, nhưng mọi sửa chữa chỉ mang tính hiện tượng và hình thức không đi vào nội dung và bản chất của vấn đề cần sửa đổi. Điều này sẽ thể hiện rõ những bất cập đang đón chờ trong năm Tân Mão.

Tôi chỉ mách nước cho các chính khách rằng: Dù có giữ nguyên hay không giữ nguyên hình thái chính trị hiện nay thì cũng phải trả lại bản chất thực của kinh tế thị trường đúng nghĩa dưới sự minh bạch của pháp luật, mà không có ý chí con người nhúng tay vào, thì mọi chuyện sẽ bớt rối ren như năm 2010. Rồi từ từ sẽ tính tiếp, đừng quá nóng vội và cũng đừng quá giữ cái văn hoá nông nghiệp trong cách ứng xử ở giai đoạn này.

+ Về kinh tế: Trong kinh tế chính trị học của hệ thống Marxist có một câu rất nổi tiếng: "Nền kinh tế là cơ sở hạ tầng. Cơ sở hạ tầng quyết định kiến trúc thượng tầng chính trị. Và kiến trúc thượng tầng tác động trở lại cơ sở hạ tầng". Với nền kinh tế thị trường định hướng XHCN như đảng đã vạch ra, bản thân nó không phải là kinh tế thị trường đúng nghĩa, mà là một nền kinh tế thị trường có bàn tay hữu hình tác động vào theo ý chí của con người sai quy luật. Nên kiến trúc thượng tầng không có gì thay đổi so với thời kỳ bao cấp. và nó là nguyên nhân chủ yếu góp phần cho kinh tế rơi vào suy thóai lần 2 trong 3 năm qua. Biểu hiện sai trái của nó qua việc năm 2010 là năm ngã ngựa của hàng loạt doanh nhân Việt. Với việc tái cơ cấu lại Vinashin như hiện nay, về mặt bản chất không có gì thay đổi so với Vinashin của trước khi nó sụp đổ. Như vậy, việc đón chờ những sụp đổ mới là không tránh khỏi. Lạm phát gia tăng là do lý luận đường lối chưa đúng ngay từ đầu đã đẩy kinh tế vào một cuộc suy thóai lần thứ hai, trong khi các nước trên thế giới bắt đầu phục hồi. Suy thóai năm nay biểu hiện qua ngân hàng tăng lãi suất kịch trần vì thiếu thanh khỏan đến nỗi chính phủ phải cảnh cáo.

Suy thóai còn biểu hiện qua lạm phát đến nỗi mà không dám tính tỷ lệ lạm phát mà chỉ dám tính chỉ số giá tiêu dùng (CPI: Consumer Price Index) không thể đại diện cho lạm phát, nhưng cũng đã lên đến 11.75%. Trong khi đó tăng trưởng kinh tế chỉ đến 6.78%, Nếu nhìn góc độ một người dân có tiền dư thừa để bỏ ngân hàng trong 12 tháng thì lãi suất âm, vì 9 tháng đầu năm lãi suất ngân hàng chỉ 8%! Hậu quả của suy thóai không chỉ là lạm phát mà di chứng của nó sẽ là thiểu triển, vì với lãi suất kịch trần của ngân hàng như hiện nay không có bất kỳ doanh nghiệp nào dám đầu tư sản xuất kinh doanh, mà phải thu gọn lại doanh nghiệp để chống chọi với việc phá sản. Biểu hiện rõ nét cho lạm phát năm 2010 là hàng ngàn mặt hàng phải tăng giá.

Trong khi đô la Mỹ lại bị mất giá trên trường thế giới để đẩy giá vàng tăng đến 29% trong năm 2010,  làm trong nước tăng giá vàng SJC là 26.700.000VNĐ/lượng đã tăng lên đến 36.100.000VNĐ/lượng cho thấy rằng tỷ lệ tăng của vàng trong nước là 35.2% trong năm qua. Chỉ cần so tỷ lệ giá vàng thế giới  tăng so với đồng USD và giá vàng trong nước tăng so với đồng tiền Việt là 29% và 35.2%, ta đủ thấy hết sức yếu của nền kinh tế Việt qua sức khỏe của đồng tiền Việt. Trong khi đồng USD mất giá trên tòan cầu thì tại Việt Nam đồng USD lại tăng giá. Tuy vậy, nếu làm một so sánh, năm 2009 đồng tiền Việt mất giá so với đồng USD là  12.8%, thì đồng Việt Nam mất giá năm 2010 so với đô la Mỹ là 8.2% từ giá 19.400VNĐ/USD vào ngày 31/12/2009 trên thị trường chợ đen, nhưng hôm nay trên thị trường chợ đen là 21.000NVĐ/USD. Nếu năm 2009 đồng Việt mất giá 2.200VNĐ/USD thì năm 2010 đồng Việt chỉ mất giá 1.600VNĐ/USD. Đây là một cố gắng lớn của hệ thống điều hành tỷ giá tiền tệ trong năm qua.

Một vấn đề vô cùng quan trọng là đã hơn 20 năm đổi mới, nhưng tình trạng nhập siêu ngày càng tăng, chính nó là chỉ điểm cho nền kinh tế ta không có tính ổn định và vững bền. Chính nó cũng là chỉ điểm tình trạng mất giá đồng tiền Việt so với đô la Mỹ trở thành một bệnh mạn tính không chữa được.

Người dân không cần biết kinh tế nước nhà tăng trưởng bao nhiêu. Người dân chỉ biết lương của một công nhân bình thường mỗi tháng hồi đầu năm 2008 mua được 400 tô phở, thì bây giờ chỉ còn 100 tổ phở các leaders Việt có hiểu không?

Tất cả những điều trên thể hiện một năm con mèo sẽ rất bi đát về tình hình thất nghiệp cho tầng lớp nhân dân lao động, về tình trạng thiểu triển và các vấn nạn xã hội khác kèm theo là hậu quả của kinh tế suy thóai 2010. Hay nói cách khác, kinh tế Việt nam chưa ra khỏi nền kinh tế bao cấp thì một tương lai khó khăn là điều tất nhiên.

+ Về ngoại giao và an ninh quốc phòng: Đây là điểm son của Việt Nam trong năm tài khoá giữ chức chủ tịch hiệp hội Asean. Trong khi năm 2009, với việc cho rằng tư tưởng Tôn Tử phải được áp dụng cho ngoại giao của nước Việt xuyên suốt hành trình tương lai. Từ một nước yếu thế trên trường ngọai giao với Trung Quốc qua việc họ bắt bớ, tra khảo ngư dân ta, đến nay tình trạng đó hầu như không còn. Với vai trò chủ tịch hiệp hội các nước Đông nam Á, vai trò và vị trí của Việt Nam trên trường thế giới có nâng lên thấy rõ. Với ngọai giao và an ninh quốc phòng như năm nay, chúng ta có thể cho dân chúng và thế giới thấy rằng Việt nam là mãnh đất có an ninh ổn định để đầu tư lâu dài. Ngọai trừ, một điểm đau vào cuối năm khi Thụy Điển - người bạn lớn của ta từ hơn 4 thập kỷ qua - đóng cửa đại sứ quán, không hiểu vì đâu?

+ Về môi trường và quy họach phát triễn đô thị: Trong hơn 20 năm qua chúng ta đã không khác gì với anh bạn phương Bắc về việc bán tài nguyên môi trường để tăng doanh số GDP, mà chưa có một sức mạnh thực sự về nhân lực và vật lực. Những con số biết nói mà tôi đã liệt kê ra ở phần kinh tế đã nói lên chúng ta chạy theo số lượng với một cái túi rỗng. Hậu quả về môi trường là bây giờ sáng sớm thức dậy tìm một cánh chim, một tiếng hót hay gà gáy an bình thật khó. Các dòng sông thì ô nhiễm nghiêm trọng. Nguồn nước sẽ là một vấn đề nan giải mà chúng ta phải tính đến trong thập kỷ kế tiếp. Nhưng để giải quyết môi trường còn khó gấp trăm lần giải quyết vấn đề kinh tế. Tôi xin đưa ra ví dụ cụ thể: để làm một nhà máy sản xuất giấy thì trang thiết bị và xây dựng cơ bản chỉ chiếm 40% vốn đầu tư, nhưng nhà máy xử lý rác cho nhà náy giấy chiếm đến 60% còn lại. Và chiến lược giải quyết vấn nạn môi trường Việt Nam có lẽ đã là quá tầm với của Việt Nam chăng?

Bên cạnh việc chúng ta chấp nhận đầu tư FDI bằng mọi giá và quy họach đô thị sai để tăng GDP, chúng ta đã hủy họai môi sinh, thì việc quy họach đô thị và khu công nghiệp của chúng ta đã tạo ra rất nhiều bất cập: Các thành phố lớn được người Pháp quy họach rất tốt ngày nay chỉ còn là hình ảnh những thửa ruộng nham nhở nhìn từ trên cao. Ở các nước tiên tiến không bao giờ quy họach khu công nghiệp ở các thành phố và thủ đô có tính biểu trưng về chính trị, kinh tế, văn hóa nhưng ở ta thì ngược lại. Nó chính là nguyên nhân của các bất cập về lưu thông, về an tòan xã hội và phát triển kinh tế cũng như ô nhiễm môi sinh. tất cả chỉ vì chạy theo GDP, nên quy họach gần đô thị để làm tăng giá đất, giá nhà. Nhưng hậu quả của việc này là bong bóng bất động sản đang treo lơ lửng trên đầu nền kinh tế Việt. Một bài tóan khó như phóng lao phải theo lao.

+ Về văn hoá giáo dục: Năm 2010 quả là một năm với việc moi ra cây kim để lâu trong bọc của một thực trạng giáo dục Việt Nam vì cái văn hoá nông nghiệp háo danh và mua quyền bán chức đã lòi ra. Nhưng dường như đây là một chủ trương "hợp thức hoá" bằng cấp cho dàn khung các leaders của chính quyền. Nên dù báo chí và xã hội lên án, nhưng bộ giáo dục, cơ quan đại diện của chính quyền về giáo dục không thấy có biện pháp mạnh tay với vấn đề này? Hậu quả của việc này sẽ còn di hại nhiều thập kỷ về sau chứ không chỉ ảnh hưởng đến năm 2011 mà thôi. Song vấn đề cơ bản của giáo dục Việt Nam trong nửa thế kỷ qua là do chưa có một tư duy giáo dục ở bậc phổ thôngbậc đại học, do bàn tay vô hình từ kiến trúc thượng tầng xã hội nhúng tay vào chứ không phải con người Việt nam không đủ trí tuệ. Nên không hy vọng gì chỉ trong 1 năm con mèo có thể làm thay đổi được, mà giáo dục và văn hóa Việt phải cần đến nhiều thập kỷ để có cái dáng đi thẳng đứng của lòai người.

+ Về y tế và an sinh xã hội: Vẫn như cũ không có gì đổi mới. Lời hứa của ông bộ trưởng Nguyễn Quốc Triệu khi nhận chức đầu nhiệm kỳ 2005-2010 là: Ông sẽ làm hết nạn quá tải giường bệnh trong vòng 2-3 năm. Nhưng trước khi lựa chọn lại nhân sự cho nhiệm kỳ 2010-2015 sắp tới cho kỳ đại hội đảng lần thứ XI sẽ diễn ra vào đầu tháng 01/2011 này thì ông bảo rằng: Ông chưa bao giờ "hứa". Cho nên, trong năm qua hầu như tôi ít viết về y tế vĩ mô, mà chỉ viết về bệnh học cho cộng đồng, vì đã viết nó hồi năm 2009. Với cung cách làm việc của an sinh xã hội và y tế như lâu nay thì không hy vọng gì đến ngành y Việt nam bây giờ có thể sánh bằng ngành y của Việt Nam Cộng Hòa trước 1975. Hồi tháng 11/2010, tôi có tâm tình với một người bạn đồng khóa y khoa Sài Gòn, bây giờ là hiệu phó phụ trách đối ngọai, anh ta có nhờ tôi liên hệ với một trường đại học bên Mỹ để đỡ đầu trong đào tạo. Trường thì dễ, nhưng vấn đề không phải là trường mà là sự hỗ trợ ở cấp quốc gia. Vì y học không đơn giản như các ngành học xã hội và engineering.

Dù y tế và giáo dục là 2 mục tôi để cuối cùng trong bài tổng kết này, vì nó là 2 ngành phi lợi nhuận của bất kỳ quốc gia nào. Nhưng nó là phần hồn cho sức mạnh của một quốc gia. Muốn biết được sức mạnh của một gia đình hay một đất nước không phải nhìn thấy được nền kinh tế ở đó thừa tiền bạc, mà phải thấy được ở đó vấn đề giáo dục, văn hóa và an sinh xã hội có tốt hay không? nhưng ở nước ta, nói như một trí thức thì 2 bộ yếm thế nhất là bộ y tế và giáo dục.

Tối qua xem chương trình truyền hình trên VTV1 tòan những hình ảnh thật sáng sủa từ hầu hết tất cả các ngành. Sáng nay hòan thành bài viết tổng kết sơ bộ năm 2010 hầu hết là những con số u ám mà nguyên do là từ kiến trúc thượng tầng làm nên. Hai hình ảnh trái ngược nhau là hai vấn đề cần suy nghĩ cho thập niên mới sắp đến. Dám nhìn cái xấu để sửa mình hay là tự sướng để ru ngủ mình đó là tùy theo cách nhìn của mỗi công dân có trách nhiệm với quốc gia dân tộc. Chỉ mong một điều duy nhất là mọi công dân từ những think tanks đến thường dân cần biết mình là ai và phải làm gì để cho quốc gia dân tộc đi đến hùng cường.

Chúc mọi nhà một năm mới an khang thịnh vượng và chúc cho nước nhà năm mới thóat cảnh lạm phát, thiểu triển, ô nhiễm môi sinh, học giả bằng giả, văn hóa suy đồi để có tầm nhìn xa cho nước nhà.

Asia Clinic, 9h38', ngày thứ Sáu, 31/12/2010

Tuesday, December 28, 2010

CHUYỆN ĐƯỢC MẤT (3)

Để tiếp tục loạt bài Chuyện được mất trong chủ đề kinh tế cũng là chính trị kỳ này của Nguyễn Xuân Nghĩa các bạn cần đọc 2 bài liên quan kỳ trước: Chuyện được mất 1chuyện được mất 2. Bài này giải thích rõ cho bài Chú Sam của tôi.

Đồng thời các bạn cần nghiên cứu địa chính trị A Phú Hãn (Afghanistan) tại sao quá quan trọng mà, nó đã từng là vũng lầy của Liên Bang Xô Viết cũ 10 năm, để cuối cùng cạn kiệt kinh tế trong chạy đua vũ trang thời chiến tranh lạnh và là một trong những lý do góp phần và sự sụp đổ Liên Xô và Đông Âu hồi cuối thấp kỷ 1980s và đầu 1990s của thế kỷ trước. Và bây giờ A Phú Hãn vẫn còn là vũng lầy của Mỹ trong gần 2 thập niên qua sau khi người Nga đành phải trao lại cho Mỹ. Nên tôi đưa bản đồ A Phú Hãn và một đoạn ngắn về biên giới A Phú Hãn để mọi người hình dung sự quan trọng của A Phú Hãn.

A Phú Hãn là một nước Châu Á. Tuỳ theo mốc quy chiếu mà A Phú Hãn được xem là một nước thuộc Trung hoặc Nam Á. Vị trí địa lý của nó cực kỳ quan trọng với các cường quốc vì nó là một trong những quốc gia thuộc con đường Tơ Lụa từ Á sang Âu và ngược lại. Biên giới của Á Phú Hãn gắn liền với một số đại quốc gia Á Âu trong chiều dài lịch sử tranh cường như sau: Đông và Nam giáp với Pakistan để đến Ấn Độ. Tây giáp với Iran. Phía Bắc giáp với Turkmekistan, Uzbekistan và Tajikistan thuộc Liên Xô cũ. Đông Bắc giáp với Trung Quốc.

Từ đó các bạn sẽ thấy rằng: muốn nhìn một thế giới ở tầm vĩ mô các bạn không chỉ nắm về các vấn đề lịch sử mà còn địa lý, kinh tế, chính trị và nhiều lĩnh vực khác. Để là một người có tư duy độc lập các vấn đề, đòi hỏi phải có một kiến thức toàn diện vững vàng, mà không bị ảnh hưởng bỡi các luồng tư tưởng khác. Bây giờ xin các bạn đọc bài chính của Nguyễn Xuân Nghĩa trong loạt bài này.

Nguyễn Xuân Nghĩa
Những đòn phép trong năm sắp tới...
Theo thông lệ, bài tổng kết cuối năm thường phải đưa ra dự báo cho năm tới, dù có thể... sai bét nếu là về kinh tế. Huống hồ kinh tế quốc tế. Nhưng ít ra, việc dự báo cũng vẽ được một lộ trình hay vạch ra một cơ sở của những đòn phép chính trị để độc giả có thể so sánh sau này.
Trước hết là chuyện kinh tế chính trị Hoa Kỳ.
***
Trận chiến Hoa Kỳ
Sau khi cử tri phản ứng bằng lá phiếu, Tổng Thống Barack Obama lập tức hiểu ra luật chơi mới khi đảng Cộng Hòa chiếm lại đa số tại Hạ Viện và có thế mạnh hơn ở Thượng Viện. Ông bèn thỏa hiệp với Cộng Hòa bất chấp sự phản đối của cánh tả đảng Dân Chủ và đạt kết quả ngoạn mục. Quốc Hội “vịt què” sắp mãn nhiệm đã thông qua một số đạo luật giúp tổng thống mau mắn ban hành. Nhiều người hy vọng là kỷ nguyên “sống chung hòa bình” bắt đầu và Quốc Hội khóa 112 nhậm chức từ ngày Thứ Hai mùng 3 tới đây sẽ hợp tác với Hành pháp để giải quyết nhiều vấn đề nghiêm trọng của nước Mỹ. Sự thật sẽ khó được như vậy.

Vì câu hỏi đặt ra là “giải quyết theo hướng nào?”

Những thỏa hiệp vào giờ chót giữa ba phe, Cộng Hòa bảo thủ, Dân Chủ cấp tiến và Hành pháp mất đa số tuyệt đối, đều có nội dung câu giờ, trì hoãn thêm hai năm các quyết định lớn lao - như chuyện giảm thuế - hoặc chuyển giao hồ sơ cho Quốc Hội mới. Phe cực tả bên đảng Dân Chủ thật ra chưa nhượng bộ, lãnh tụ phe này là Dân Biểu Nancy Pelosi còn tránh không dự lễ ký kết đạo luật giảm thuế. Phe cực hữu bên đảng Cộng Hòa cũng chẳng kém: “Cử tri đưa chúng tôi vào Quốc Hội là để chặn đứng ông Obama. Chứ không để hợp tác.”

Cho nên chúng ta sẽ chứng kiến nhiều màn chính trị nháng lửa tại Hoa Kỳ.

Lý do là trong năm 2011, từ chuyện quốc kế dân sinh đến an ninh và đối ngoại, cánh tả sẽ quyết liệt ủng hộ tổng thống khi ông đứng cùng quan điểm với họ. Và lập tức đả kích ông là “phản bội quyền lợi của quần chúng nhân dân lao động và thành phần trung lưu” khi ông thỏa hiệp với phe Cộng Hòa. Bên đảng Cộng Hòa cũng vậy, mỗi khi muốn thỏa hiệp thì thành phần ôn hòa phải canh chừng sự phê phán gay gắt của cánh hữu và phong trào “Tea Party” nếu họ không triệt để tiết giảm công chi, tiến đến quân bình ngân sách và giản lược hóa toàn bộ hệ thống thuế khóa.

Ðâm ra tình trạng phân cực “tả hữu” xuất hiện gay gắt hơn ngay trong hai đảng và việc giảm chi để quân bình ngân sách có thể bị cản vì ách tắc chính trị và sẽ chi phối cuộc tổng tuyển cử năm 2012. Trong năm 2011, chúng ta sẽ còn trở lại chuyện này khi phân tách nội dung chính trị của từng đề nghị về kinh tế.
***
Trung Quốc, Ấn Ðộ, Pakistan và Nga
Trong khi chính trường Hoa Kỳ là một chiến trường với nhiều trận đánh du kích từ hai cánh cực đoan ở hai phe tả hữu, các quốc gia khác trên thế giới sẽ không ngồi yên. Nhất là các cường quốc đối thủ của Mỹ.

Trung tuần tháng 12 vừa qua, khi chính trường Mỹ còn tiêu hóa kết quả bầu cử thì Thủ Tướng Ôn Gia Bảo của Trung Quốc đã thăm tiểu lục địa Nam Á: Ấn Ðộ ba ngày và Pakistan hai ngày. Ấn Ðộ và Cộng Hòa Hồi Quốc Pakistan là hai nước cựu thù. Họ Ôn dẫn một phái đoàn doanh gia hùng hậu và kẹp nách tập chi phiếu rất dầy để thăm viếng cả hai.

Ông kết thúc chuyển Ấn du với một loạt hợp đồng trị giá 16 tỷ đô la. Ðây là con số tối đa và lý thuyết, nhưng vượt xa số cam kết của Tổng Thống Obama với Ấn Ðộ (10 tỷ) và của Tổng Thống Pháp Nicolas Sarkozy trước đó (13 tỷ). Trong canh phé quốc tế này, Bắc Kinh đã đi tiền rất mạnh ngay từ lá bài đầu.

Ấn Ðộ là đối thủ lâu đời của Trung Quốc và đang có tỵ hiềm nặng với Pakistan, vậy mà vẫn tiếp nhận một lượng tín dụng rất lớn của các ngân hàng Bắc Kinh trong ngân khoản 16 tỷ. Chuyện ấy rất đáng chú ý khi ta nghĩ đến quy luật “kinh tế cũng là chính trị.”

Từ Ấn Ðộ bước qua Pakistan, Ôn Gia Bảo còn có cử chỉ ngoạn mục hơn.

Pakistan là đồng minh kỳ cựu của Trung Quốc từ thời Chiến Tranh Lạnh khi Ấn Ðộ liên kết với Liên Bang Xô Viết. Bây giờ, Pakistan còn nắm chìa khóa cho bài toán của Hoa Kỳ và Ấn Ðộ tại A Phú Hãn nên càng có vị trí then chốt. Vì vậy mới được Bắc Kinh viện trợ khá dồi dào: 229 triệu đô la tái thiết vùng bị lũ lụt hồi mùa Hè, 400 triệu tín dụng vô điều kiện - hấp dẫn vô cùng, chứ không khắt khe như viện trợ Mỹ - và rất nhiều dự án khoáng sản, kỹ nghệ nặng, hải dương, điện tử và không gian, v.v... trị giá gấp đôi các dự án với Ấn Ðộ. Tổng cộng là 35 tỷ đô la!

Nhưng Ấn Ðộ không thể không thấy dụng tâm của Trung Quốc trong quan hệ tay ba đó.

Trong các hợp đồng với Pakistan - kể thêm dự án tân trang một quân cảng của Bangladesh tại Vịnh Bengal - có các dự án xây dựng hạ tầng cơ sở nối liền Tân Cương của Trung Quốc với xa lộ Karakorum và hải cảng Gwadar của Pakistan. Kỹ sư và Công binh Trung Quốc đã tiến sâu hơn vào lãnh thổ Pakistan - ngay trên nóc nhà của Ấn. Vì vậy, các hợp đồng trị giá 16 tỷ với Trung Quốc không đẩy lui nỗi lo của lãnh đạo Ấn Ðộ.

Ðấy là lúc người ta để ý tới chuyến Ấn du của Tổng Thống Liên Bang Nga Dmitri Medvedev hôm 20 tháng 12 vừa qua.

Nga đang hâm nóng quan hệ truyền thống với Ấn Ðộ qua dự án Tổng Thống Medvedev ký kết hôm sau với Thủ Tướng Ấn Mahmohan Singh: khai triển loại chiến đấu cơ tàng hình đời thứ năm để từ nay đến 2030 sản xuất từ 250 đến 300 chiếc. Trị giá: 30 tỷ đô la! Song song, Nga giúp Ấn đẩy mạnh kỹ nghệ năng lượng hạch tâm và công khai ủng hộ Ấn trong các hồ sơ nhạy cảm nhất: mời Ấn Ðộ chính thức gia nhập Tổ chức Hợp tác Thượng Hải - ngang hàng Trung Quốc cùng các nước Trung Á - và thành hội viên thường trực của Hội Ðồng Bảo An Liên Hiệp Quốc, là điều xưa nay Bắc Kinh vẫn cực lực phản đối. Chưa biết chuyện hợp tác Ấn-Nga sẽ tiến đến đâu nhưng tất nhiên là Trung Quốc không mấy vui về điều ấy.

Khi đó, ta mới thấy ra một vòng liên hoàn có tâm điểm là A Phú Hãn, mối quan tâm ưu tiên của Hoa Kỳ.

Nhận viện trợ để hợp tác với Mỹ, Pakistan đòi bắt cá hai tay: vừa nhờ Mỹ ngăn chặn Taliban tại Pakistan vừa hợp tác với Taliban tại A Phú Hãn để khống chế xứ này sau ngày Mỹ rút nhưng lại e ngại ảnh hưởng của Ấn Ðộ tại A Phú Hãn. Ấn Ðộ đang cải thiện quan hệ với Hoa Kỳ nhưng vẫn phải canh chừng Pakistan và Trung Quốc nên càng tận dụng lá bài Liên Bang Nga, một quốc gia đã củng cố được ảnh hưởng bị mất tại khu vực phiên trấn cố hữu và nay muốn có thế lực mở rộng hơn. Cho nên, cuộc thi đua giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc vẫn tiếp tục mà không chỉ giới hạn vào khu vực Ðông Á...

Vì vậy, nếu có dự đoán về tình hình 2011, ta thấy ra mớ bòng bong rắc rối, điểm xuyết bằng các dự án hợp tác kinh tế trị giá bạc tỷ. Và Hoa Kỳ không là quốc gia hào phóng nhất mà lại đang cần sự hợp tác của ngần ấy quốc gia!
***
Thế lớn mà lực nhỏ của Trung Quốc
Nhưng cường quốc rộng chi nhất là Trung Quốc cũng không hẳn là ung dung tự tại vì nhiều vấn đề nội tại bên trong.

Ðúng ngày Giáng Sinh, Trung Quốc quyết định nâng lãi suất - lần thứ nhì trong hai tháng - vì lạm phát đã tăng quá 5%, chuyện chưa từng thấy từ nhiều năm nay. Ngay hôm sau, Thủ Tướng Ôn Gia Bảo trấn an dân chúng rằng chính quyền sẽ kiểm soát được vật giá chứ không để lạm phát hoành hành. Chúng ta có thể kết luận rằng trong khi kinh tế Mỹ vẫn èo uột thì đà tăng trưởng hơn 9% của Trung Quốc khiến lãnh đạo xứ này sợ kinh tế bị nóng máy nên phải có biện pháp hạ nhiệt để hạ cánh an toàn.

Sự thật lại không được như vậy.

Trước hết, Trung Quốc đang sợ nguy cơ bong bóng đầu tư - có thể bể trong năm 2011, theo dự báo của nhiều tổ hợp đầu tư quốc tế - nên trù tính thử nghiệm kế hoạch tăng thuế thổ trạch để trái bóng bị xì mà khỏi bể. Kế hoạch thử nghiệm đó lại bị đình hoãn và trong khi Bắc Kinh nâng lãi suất để hạn chế tín dụng và đẩy lui nguy cơ lạm phát thì cũng đưa ra chỉ tiêu tín dụng cho năm tới là bẩy ngàn 500 tỷ Nhân Dân tệ (một ngàn 100 tỷ đô la) - y hệt năm nay: tăng trưởng vẫn là ưu tiên.

Trung Quốc có hai nhu cầu mâu thuẫn là hạ nhiệt kinh tế và cải cách chiến lược phát triển.

Cả hai đều khó đạt nên lãnh đạo xứ này vừa tống ga - giữ nguyên số tín dụng để đạt mức tăng trưởng cao - vừa đạp thắng - nâng lãi suất và sẽ còn tăng mức dự trữ pháp định của ngân hàng - và bàn giao việc cải cách cho thế hệ lãnh đạo kế tiếp, được bầu lên từ Ðại hội khóa 18 vào năm 2012. Nghĩa là lãnh đạo đời thứ tư - Hồ Cẩm Ðào và Ôn Gia Bảo - không kịp lấy quyết định chuyển hướng nên trao lại vấn đề cho thế hệ sau, của Tập Cận Bình, Lý Khắc Cường và Bạc Hy Lai... Việc trì hoãn ấy khiến vấn đề sẽ càng khó giải quyết hơn.
Khi ấy, người ta mới để ý tới lớp người sẽ lãnh đạo sau này.

Có thể thay thế Hồ Cẩm Ðào làm chủ tịch và thuộc phe “Thái tử đảng,” Tập Cận Bình được Giang Trạch Dân và Tăng Khánh Hồng đề bạt và ra mặt đố kỵ họ Hồ. Thuộc “đoàn phái” như Hồ Cẩm Ðào vì từ Ðoàn Thanh Niên Cộng Sản lên, Lý Khắc Cường có thể là thủ tướng với chủ trương cải cách, nhưng sẽ gặp trở ngại ngay trên đầu, từ Tập Cận Bình và các phe phái còn lại của Giang Trạch Dân.

Ðã thế, bí thư Trùng Khánh ngày nay, Bạc Hy Lai là một nhân vật quái dị khác trong lớp lãnh đạo mới: cũng thuộc thành phần con ông cháu cha như Tập Cận Bình, họ Bạc nổi tiếng thanh liêm và diệt trừ tham nhũng theo kiểu... Mao. Người đầu tiên tận dụng các phương tiện hiện đại của mạng lưới xã hội - kiểu Twitter, YouTube hay Microblogs - chính là Bạc Hy Lai. Nhưng để quảng bá... tư tưởng Mao Trạch Ðông trong chiến dịch phát huy “văn hóa đỏ” vào lớp trẻ.

Khi chủ nghĩa Ðại Hán được nhuộm đỏ và khuếch âm bằng khẩu hiệu Mao Trạch Ðông, chúng ta sẽ chứng kiến nhiều chuyện rất ly kỳ. Có khi là kỳ cục!

Tức là trong khi Hoa Kỳ bị ách tắc chính trị giữa hai phe tả hữu, Trung Quốc cũng gặp hiện tượng tương tự trong nội bộ và khó giải quyết vấn đề cấp bách là cải tổ cơ chế kinh tế và chiến lược phát triển. Cho nên, trong năm 2011, nếu ta có thấy nhiều màn du kích chiến trong chính trường Mỹ - chuẩn bị cho việc đổi ngôi vào năm tranh cử 2012 - thì Trung Quốc cũng có nhiều màn đấu đá gay gắt. Khi ấy, mọi quyết định kinh tế cũng đều có ẩn ý chính trị, mà mình cần nhìn cho ra.

Ðể thấy rằng Bắc Kinh không thể tự tung tự tác trên thế giới như nhiều người vẫn lo sợ.
***
Liên Âu âu sầu
Sau cùng, vì kinh tế cũng là chính trị, nên năm 2011 có thể là một năm thử thách cho Liên hiệp Âu châu. Hôm 16 tháng 12 vừa qua, nguyên thủ các nước Âu Châu lại tái diễn chuyện cố quá mà có khi thành quá cố cho đồng Euro.

Chúng ta nên nhớ lại bối cảnh làm cơ sở thẩm xét những chuyện sắp tới.

Trên đà hồ hởi sau khi Liên Xô tan rã và Chiến Tranh Lạnh kết thúc, năm 1992, các nước Âu Châu quyết định hội nhập về chính trị để lập ra Liên Hiệp Âu Châu. Sau đó, vào năm 1999, một số nước Liên Âu còn thống nhất tiền tệ để lập ra khối Euro. Mười năm sau, kiến trúc hoa mỹ về chính trị và kinh tế đó bắt đầu rạn nứt mà ban đầu người ta nhìn không ra, cứ đổ lỗi cho vụ khủng hoảng tài chánh tại Hoa Kỳ năm 2008.

Cơ chế chính trị Liên Âu không là thể chế liên bang như Hoa Kỳ nên gặp mâu thuẫn đầu tiên là từng quốc gia hội viên trao cho hệ thống Liên Âu một số quyền lực nhất định nhưng vẫn giữ lại nhiều quyết định thuộc chủ quyền quốc gia. Hệ thống Liên Âu vì vậy có một số thẩm quyền tiêu cực mà không có khả năng cưỡng hành tích cực. Các nước xé rào để trục lợi trong thế liên hiệp thật ra không bị chế tài và quan trọng nhất, Liên Âu không có quân đội hay hệ thống thuế khóa thống nhất để đòi các hội viên phải chấp hành. Ngược lại cơ chế siêu quốc gia - Hội Ðồng Liên Âu hay Ngân Hàng Trung Ương Âu Châu - không thể có quyết định lớn nếu không được tất cả hội viên đồng ý, nên thực tế là không có thực quyền và khó linh động đối phó với những biến động và dị biệt quá lớn bên trong.

Sau giải pháp chính trị nửa vời đó, chuyện hoang tưởng thứ hai là Âu Châu muốn là một lực đối trọng với cái thế độc bá của Hoa Kỳ nên muốn đồng Euro thành phương tiện giao hoán có thể cạnh tranh với Mỹ kim. Trong 10 năm liền, đồng Euro đứng vững nhờ kinh tế Cộng Hòa Liên Bang Ðức với ưu thế và kỷ cương của dân Ðức. Vì vậy, nhiều quốc gia đã ỷ thế mà tăng chi bừa phứa và vay mượn lung tung cho tới khi gặp nguy cơ vỡ nợ khi thế giới bị vụ tổng suy trầm 2008-2009.

Hàng ngàn tỷ đã được tung ra mà không đẩy lui được khủng hoảng và các nước sau đây đã và sẽ còn bị chấn động nặng: Ái Nhĩ Lan (Ireland), Hy Lạp, Bồ Ðào Nha, Tây Ban Nha, Ý Ðại Lợi, Bỉ và Pháp. Bây giờ, Âu Châu phải chấn chỉnh chi thu và giải quyết hàng loạt vấn đề: trả nợ đậy cho các khách nợ bị phá sản, giăng lưới trợ cấp cho các quốc gia bị khủng hoảng và cứu vớt đồng Euro. Tốn kém sơ sơ có thể là ba ngàn tỷ đô la. Những ai sẽ thanh toán các khoản chi tiêu vĩ đại này? Và có chính quyền nào chấp nhận chi tiền mà không đòi quyền kiểm soát việc chi tiêu vô trách nhiệm của xứ khác không?

Suốt năm 2010, nhiều vụ xuống đường biểu tình và đập phá đã bùng nổ và đe dọa mọi chính sách kinh tế khắc khổ và mọi chính quyền có ý cải cách. Vì vậy, Âu Châu sẽ gặp bế tắc, đồng Euro có thể vỡ thành nhiều mảnh và giải pháp hợp lý mà không hợp tình là nước Ðức sẽ đòi cải tổ cơ chế kinh tế và chính trị Âu Châu để kiểm soát được việc chi thu và thậm chí cả chánh sách tài chánh của xứ khác. Nếu không? Ðèn nhà nào nhà ấy rạng, mạng người nào người ấy giữ!

Cả hai trường hợp đều khó nuốt như nhau và năm 2011 sẽ còn là một năm sóng gió cho Âu Châu. Còn dữ dội hơn những đòn phép chính trị tại Hoa Kỳ.
***
Năm Canh Dần 2010 là một năm có quá nhiều thiên tai và biến động, từ ngày đầu năm đến những ngày cuối. Ai cũng mong ước là qua năm Tân Mão 2011 tình hình sẽ lắng đọng hơn và thế giới hồi phục sau vụ Tổng suy trầm kinh tế 2008-2009, nhưng sự tình có khi lại chẳng được như vậy. Xin hãy cài dây lưng an toàn và chờ xem kết quả trong bài tổng kết năm tới.


Nguồn: Thế Chính Trị và Lực Kinh tế

Tư gia, 22h11' ngày thứ Ba, 28/12/2010 

Monday, December 27, 2010

ĐỜI KHÔNG CÓ CHÚ SAM - ĐỜI MẤT VUI

Hôm trước ngồi nói chuyện với ông già, bạn vong niên, mà tôi vẫn thường gọi là ông Trùm. Ông bảo, ông đã từng vào tham quan nhà Trắng của chú Sam - dĩ nhiên là chỉ lướt qua bên ngoài, không biết là ông nói dối hay thật - Ở tiền sảnh của nhà Trắng có chú bé hài đồng cầm cu đái vào quả địa cầu. Đó là biểu tượng mà chú Sam nhắc với thế giới còn lại rằng: Chúng mày chỉ là cái bồn cầu của tao! Câu chuyện rượu bia có chút lạc rang này là nói lên biểu trưng của tấm hình đại diện bài viết áp chót cuối năm 2010 của tôi về kinh tế vĩ mô toàn cầu, hòng giúp ai có chút điều kiện kiếm tiền tiêu tết. 

Cuối năm là những dịp mua sắm cứ ùn đến cho bất kỳ người dân nào trên quả địa cầu. Thế giới có 2 nền văn hoá trái ngược nhau, nhưng bổ sung cho nhau: Văn hoá du mục và văn hoá nông nghiệp. Hai nền văn hoá ấy tạo ra cách thức tiêu dùng ở những thời điểm khác nhau.

Văn hoá du mục luôn là văn hoá luôn đi trước, đón đầu nhờ vào sự năng động trong tư duy và hành động để đổi mới làm cho cuộc sống thích ứng với những thay đổi về xã hội học. Ngược lại, văn hoá nông nghiệp đặc thù ở tính bảo thủ và vững bền, luôn đi chậm, mà chắc để giữ nét truyền thống, nhưng lại là rào cản cho mọi tư duy đổi mới và phát triển.

Cho nên thời gian tiêu dùng của 2 vùng văn hoá cũng khác nhau. Với các nước có nền văn hoá nông nghiệp, như nước ta có những câu ca dao mà ai cũng được nghe ở thuở thiếu thời: "Tháng giêng là tháng ăn chơi/ Tháng hai trồng đậu, tháng ba trồng cà...". Tức mùa ăn chơi là mùa sau những ngày trừ tịch tính theo mặt trăng. Trong khi đó, các nước có nền văn hoá du mục tháng ăn chơi lại là tháng cuối của một năm tính theo mặt trời, mùa giáng sinh. 

Mặt trời và mặt trăng đại diện cho 2 nền văn hoá để tính thời gian, mặc dù theo ông Albert Einstein thì, khi vạn vật di chuyển với vận tốc lớn hơn hoặc bằng vận tốc ánh sáng thì thời gian ngừng trôi. Nhưng âm dương - nước lửa - sáng tối - đàn ông đàn bà, etc... những cặp nhị nguyên cũng là đặc thù văn hoá của loài người. Thuận theo văn hoá là sống an lành, không hiểu văn hoá thì sống trong tăm tối và khó khăn.

Với nền văn hoá du mục, đặc thù của chú Sam, mùa ăn chơi là mùa Chúa giáng sinh. Chú Sam ăn chơi trước khi các nền văn hoá nông nghiệp vào cuộc ăn chơi. Và đây là thời điểm mà các con diều hâu nhỏ cần quan tâm để đầu cơ chờ thời loạn khi chú Sam trở lại quậy phá thế giới để kiếm lãi nhiều hơn nhiều lần chú kiếm lãi bằng buôn vũ khi mà lâu nay đám đông vẫn thường đổ tội cho chú Sam - vua lái súng. 

Miên man về văn hoá để đi vào mục tiêu chính bài viết kinh tế vĩ mô toàn cầu cho bà con kiếm tiền tiêu tết. Có một quy luật bất thành văn từ nhiều thập niên nay là: Khi thế giới không khủng hoảng thì giá vàng sau mùa chú Sam nghĩ đông sẽ giảm, và ngược lại. Để giải thích điều này chúng ta sẽ mổ xẻ nó trong những bình luận chi tiết sau bài viết này dành cho bạn đọc. Còn bây giờ, tôi sẽ lý giải một cách có chứng cứ để giải thích tiêu đề bài viết cho bà con ở dưới đây chỉ ở lĩnh vực vàng.

Ai đã từng đọc 2 bài về FED3 bài khủng hoảng kinh tế toàn cầu của tôi viết trước đây, và chịu khó tư duy độc lập sẽ thấy rằng có một quy luật mà thế giới phải chấp nhận: Đời không có chú Sam - Đời mất vui. Với lợi thế đồng tiền chung cho thanh khoản toàn cầu, có dự trữ vàng gấp 8 lần anh Ba Tàu, GDP hằng năm hơn 2 lần anh Ba Tàu, nhưng dân số lại chỉ chưa bằng 1/4 anh Ba tàu, etc... Trong khi đó, anh Ba Tàu, một con hổ ngủ đông đang vươn mình thức giấc trong suốt 2 thập kỷ qua với nền kinh tế mới nổi có dự trữ quốc gia xếp hàng thứ nhì sau chú Sam và là đối trọng mới sau chiến tranh lạnh của chú Sam. Chú Sam có thể làm đảo điên thế giới và làm thế giới buồn - vui - giận - hờn - tức tưởi - hạnh phúc khổ đau và ngậm bồ hoàng làm ngọt để chống chọi với những gì chú Sam giở quẻ với anh Ba Tàu.

Anh ba Tàu chịu khó nắm lấy quy luật của chú Sam trong việc tìm ra những yếu tố làm thay đổi giá vàng và những quy luật khác về văn hoá tiêu dùng, về an sinh xã hội của nước Mỹ, etc..., làm lên xuống giá để trú ngụ một niềm tin. Những năm trước, để tăng trữ lượng vàng dự trữ vào dịp chú Sam vắng nhà thì gà bươi bếp. Những dịp đó là những ngày chú Sam nghỉ ngơi ăn chơi. Hãy cứ nhìn biểu đồ vàng ở những thời điểm chú Sam ăn chơi trác táng là như im lìm mơ ngủ. Nhưng khi chú Sam trở lại làm ăn thì cả thế giới cứ lộn ruột, lộn gan lên đầu. 

Biểu đồ 1: Vàng tăng giá khi chú Sam làm việc lại sau lễ tạ ơn 2010

Hãy nhìn biểu đồ 1: Hồi đầu tháng 11 năm nay tôi có viết một bài: vàng lên, vàng xuống thấy gì? và có đưa ra một nhận định: "Chú Sam sau kỳ nghỉ Thanksgiving trở lại vàng sẽ lên giá, bà con nào nếu có tiền, nên đầu tư vào vàng để tuần sau kiếm lãi". Và nhận định đó đã đúng khi giá vàng từ 1390USD/oz khi chú Sam nghỉ Thanksgiving tăng vọt chỉ trong 3 ngày lên đến 1460USD/oz. Với 8 chỉ vàng trong 3 ngày thôi bà con có lãi đến 70USD. Kỳ ấy, anh Ba Tàu lừa nước đục thả câu lặng lẽ nhập vàng khi chú Sam làm lễ xá tôi gà Tây.

Biểu đồ 2: Diễn tiến giá vàng ngay sau khi chú Sam nghỉ Đông đón Chúa và anh ba Tàu ra quyết định tăng lãi suất ngân hàng

Thời đểm hôm nay cũng vậy,  hãy nhìn biểu đồ 2: chú Sam nghỉ mùa Chúa giáng sinh lâu dài. Căn nhà quyết định giá cả toàn cầu ngưng làm việc - Wall Street - Nóc nhà giao dịch toàn cầu. Anh Ba Tàu liền ra lệnh tăng lãi suất ngân hàng trung ương để hòng lôi kéo vàng nhàn rỗi trong dân và thu hút đồng nhân dân tệ để niêm phong chống lạm phát. Một căn bệnh mà đã đến lúc kiến trúc thượng tầng anh Ba Tàu chỉ là chiếc áo rách, cũ kỹ, chật chội không còn đủ để khoác vào thân thể béo tốt của anh, nhưng dễ ngã bệnh bất kỳ lúc nào. Lập tức vàng bắt đầu rớt giá, nhưng vía chú Sam quá lớn. Có thể ví vía chú Sam so với toàn cầu như vía của cụ Hồ đối với dân Việt. Cụ ra đi về ông Marx, ông Lê đã hơn 4 thập niên, nhưng tư tưởng Cụ vẫn còn sống mãi. Chú Sam cũng vậy, ăn chơi, nhà bỏ hoang, nhưng đàn diều hâu không dám động tịnh, chỉ rung cây nhát khỉ trong vài phút trong ngày rồi lại trở về quanh quẩn ở vị trí chú Sam quy định trước khi ăn chơi.

Nhưng một vài hôm tới, giá vàng sẽ có tác động của quyết định tăng lãi suất anh Ba Tàu và rơi dần, nhẹ nhàng như tên ăn trộm viếng nhà. Cái này ông bà mình bảo là: Vắng chủ nhà gà mọc đuôi tôm hay vắng chủ nhà gà bươi bếp. Lúc đó là lúc bà con bắt đầu đầu tư vào vàng để chuẩn bị khi chú Sam bắt đầu mần ăn, chú sẽ lôi giá vàng trở lại để cả nhà cùng vui. Và bà con sẽ có tiền ăn tết. Nghèo thì làm vài ba lượng, giàu thì lấy đơn vị kg để tính toán thiệt hơn. Và cũng đừng nên quên rằng phải chuẩn bị % cut lost (cắt lỗ) và cut profit (cắt lãi) cho an toàn. Đó là luật ăn chơi, không bàn cãi.

Biểu đồ 3: Giá vàng 5 năm qua, từ khi chú Sam quyết định làm kinh tế thế giới đảo điên

Ngược dòng thời gian, nhìn lại biểu đồ 3:  giá vàng 5 năm qua, bắt đầu khi chú Sam quyết định làm cuộc trường chinh với anh Ba Tàu. Vàng tăng từ thấp nhất là 504.70USD/oz lên đến cao nhất là 1423.70USD/oz. Các thời điểm bắt đầu giảm giá vàng trong từng năm là mùa chú Sam đón Thiên Chúa như câu khẩu hiệu in trên đồng đô la vĩnh cửu của chú: "In God We Trust". Và giá vàng tăng khi chú ngưng đặt lòng tin vào chúa để trở về với đời thực để khuấy đảo thị trường thế giới kiếm lợi nhuận và đập dập đầu những con chiên còn phản Chúa của chú.

Thời điểm nào để đầu cơ kiếm tiền ăn tết? Mỗi người có một nhận định căn cứ vào những yếu tố làm ảnh hưởng giá vàng. Song với tình hình thế giới hiện nay, vàng sẽ còn tăng giá. Tăng giá đến khi nào thì sẽ ngưng? Đó là quyết định của anh Ba Tàu và chú Sam, mà chú Sam là người làm cái và anh Ba Tàu là đại diện cho những con bạc khát nước đang là cái bàn toạ của anh.

Hãy cứ lấy mốc cho lần chú Sam nghỉ lễ tạ ơn làm mốc cho dân dùng USD đầu tư vàng: 1360(+-10)USD cho 1 ounce. Và hãy lấy cho dân Việt trong nước cái mốc 35.500.000(+-50.000)VNĐ cho một lượng vàng làm mốc để đầu tư. Các bạn hãy cứ yên tâm, mỗi lạng vàng các bạn sẽ kiếm được ít ra 1 triệu để ăn tết. Và mỗi ounce vàng các bạn kiếm ít nhất 50USD để ăn tết.

Suy cho cùng, ý nghĩa của hạnh phúc và khổ đau là chủ quan do con người đặt ra. Biết nắm bắt thời cơ đúng bằng lý luận logic thì hạnh phúc. Còn đầu cơ không có luận cứ khoa học thì sẽ thất bại vì liều lĩnh và bất hạnh. Tất cả đều do ta tự tạo cho ta hạnh phúc và khổ đau. Khái niệm này đều đúng cho cả cái riêng của từng người và cái chung của một quốc gia.

Chúc hạnh phúc đến với mọi nhà khi chú Sam trở lại.

P/S: Nhắn các ông bạn già bên kia đại dương rằng nếu kiếm chút cháo nhờ mấy bài viết kinh tế của tớ thì ráng lo cho cái dự án vì dân nghèo của tớ thành sự thật để có điều kiện về quê nhậu với tớ nhá. Khà khà.

Asia Clinic, 17h05', ngày thứ Hai, 27/12/2010

Update: Giá vàng 14h33' ngày 29/12/2010 - Sau khi tớ viết bài này 2 ngày - Huhuhu

 Update lúc 8h17' ngày 01/01/2011: Không ngòai dự đóan, mặc dù thông tin thuận lợi để giá vàng phải hạ khi tình trạng thất nghiệp của Mỹ giảm, nhưng vàng vẫn cứ lên và chốt giá 1421.60USD/oz. Hứa hẹn một cuộc chiến tranh tiền tệ khốc liệt cho năm 2011 giữa chú Sam và anh ba Tàu.



Update lúc 20h47' ngày 04/01/2011 giờ VN: Không ngòai dự đóan, sau khi cho tăng chốt giá cuối năm thì chú Sam cho lao dốc để kiếm lãi suất và giết chết những smallboy nhỏ lẻ. Nên chiến lược xoay vòng vốn liên tục là hợp lý. Cuối phiên giao dịch vàng giảm 33.30USD/oz, một kỷ lục giảm giá vàng trong một phiên giao dịch cho đầu năm 2011.

Saturday, December 25, 2010

"KHÔNG HỎI - KHỎI NÓI"

Lẽ ra tôi đưa link bài này của kinh tế gia Nguyễn Xuân nghĩa lên trong bàn luận cho bài: Bá Kiến, Chí Phèo và chiến tranh tiền tệ. Nhưng vì bài viết có nhiều thông tin rất bổ ích về những bước leo thang chiến tranh của Chí Phèo dưới sự hỗ trợ của 2 Bá Kiến Á Âu. Nên tôi mang nó về đây để mọi người bàn luận tình hình bán đảo liên Triều, đang là tâm nóng của tình hình không chỉ cho họ mà còn là chiến lược tòan cầu.

Cái thực dụng của người Mỹ ngày xưa bỏ đồng minh VNCH để lấy thị trường 1 tỷ dân trung Quốc đã và đang lập lại trên bán đảo Liên Triều? Liệu họ có tạo ra một sai lầm kế tiếp chỉ vì lợi ích chỉ riêng nước Mỹ, mà tương lai của họ cũng nằm ở đó? Liệu đã đến lúc Trung Quốc đủ mạnh để có thể làm người Mỹ phải khó xử? Và liệu rằng tất cả những câu hỏi tôi đặt ra chỉ là ngờ nghệch chỉ vì đây là cuộc thương thảo ăn chia của các cường quốc muốn Chí Phèo luôn tồn tại để các đồng minh phải luôn sắm chó đễ giữ nhà? Xin mời bà con đọc và thảo luận bài viết này.

Nguyễn Xuân Nghĩa

Khi các đồng minh phản ứng...
Một ngày sau khi Thượng Viện Hoa Kỳ bỏ phiếu thu hồi đạo luật “Không hỏi, Khỏi nói - Don't Ask - Don't Tell - để khỏi gây lúng túng cho các binh sĩ đồng tính trong quân lực, lãnh đạo Hoa Kỳ lại lúng túng về chuyện khác.

Trưa Chủ Nhật 19, giờ New York, Hội Ðồng Bảo An Liên Hiệp Quốc khẩn cấp nhóm họp. Và một đặc sứ không chính thức của Mỹ, Thống Ðốc Bill Richardson của tiểu bang New Mexico, thì tuyên bố tại thủ đô Bắc Hàn, rằng bán đảo Triều Tiên có nguy cơ là thùng thuốc súng.

Xin quý độc giả đọc lại đoạn trên. Ðầy phi lý! Một đặc sứ mà không chính thức thì đại diện ai và tới Bình Nhưỡng làm gì để nói về thùng thuốc súng? Chuyện binh lính đồng tính là ưu tiên thế nào? Mà vì sao Hội Ðồng Bảo An lại họp khẩn cấp vào một ngày Chủ Nhật, cuối năm...?

Rồi họp tới khuya mà không kết quả.

Hội đồng nhóm họp do lời yêu cầu của Liên Bang Nga, một trong năm thành viên thường trực, bốn thành viên kia là Hoa Kỳ, Anh, Pháp và Trung Quốc. Lý do nhóm họp là vì Nam Hàn loan báo sẽ có một ngày tập trận bằng đạn thật tại đảo Diên Bình (Yeonpyeongdo) trong khoảng thời gian từ 18 đến 21 tháng 12. Thời điểm thì còn tùy thời tiết. Cuộc tập trận sẽ có sự quan sát của Tư Lệnh Lực Lượng Quân Sự Liên Hiệp Quốc trên vùng phi quân sự Nam-Bắc Hàn.

À ra thế.

Nam Hàn tập trận bằng đạn thật trên lãnh thổ của mình, một hòn đảo nhỏ xíu có chừng ngàn dân và nhiều hầm trú ẩn và mời Liên Hiệp Quốc vào giám sát. Bắc Hàn coi đây là một sự khiêu khích nên đòi Nam Hàn hủy bỏ, nếu không thì sẽ tấn công... nữa. Xung đột “liên-Triều” giữa Nam và Bắc Hàn trên bán đảo Triều Tiên có thể bùng nổ. Vì vậy, Nga yêu cầu Liên Hiệp Quốc can thiệp để can gián, và theo lời mời của Bình Nhưỡng, ông Bill Richardson qua Bắc Hàn nói chuyện, nhưng không với tính cách đại diện chính thức. Chính thức thì hai bên chưa nói chuyện với nhau.

Lại một chuỗi phi lý khác!

Nam Hàn chưa tập trận và chưa có ai mất mạng thì thế giới đã rúng động. Ðảo Diên Bình của Nam Hàn là nơi đã lãnh đạn pháo kích của Bắc Hàn ngày 23 tháng 11, khiến bốn người thiệt mạng (gồm hai lính Thủy Quân Lục Chiến Nam Hàn và hai thường dân) và 18 người bị thương. Lần đó, không thấy Hội Ðồng Bảo An Liên Hiệp Quốc được ai đó khẩn cấp triệu tập.

Trước đấy, ngày 26 Tháng Ba, một tiềm thủy đĩnh Bắc Hàn phóng ngư lôi đánh chìm hộ tống hạm Thiên An (Cheonan - PCC722) khiến 46 binh sĩ Nam Hàn tử nạn. Vụ Cheonan bùng nổ, cả Hoa Kỳ và Nam Hàn cũng đều lên tiếng là “không chấp nhận được”. Rồi thôi. Cũng chẳng thấy Liên Hiệp Quốc nhúc nhích.

Nghĩa là khi Bắc Hàn bất ngờ tấn công gây tổn thất sinh mạng thì thế giới khoanh tay. Bây giờ, Nam Hàn báo trước việc công khai tập trận thì thế giới can gián, vì sợ Bắc Hàn làm ẩu khiến bán đảo Triều Tiên thành thùng thuốc nổ. Trong khi ấy, Hoa Kỳ làm gì? Gửi đặc sứ qua Bình Nhưỡng nói chuyện mà là không chính thức, rồi được Bắn Hàn làm quà với đề nghị trao trả hài cốt một số binh lính Mỹ đã hy sinh từ thời Chiến Tranh Cao Ly (1950-1953), để tỏ thiện chí.

Xin chào mọi người vào sân khấu bi kịch - loại phi lý. Théâtre de l'Absurde.

***
Xin nhớ lại chuyện xưa, cứ như một truyện dài quái đản.
Năm 1968, Bắc Hàn cho đặc công tấn công Thanh Cung của tổng thống Nam Hàn nhằm ám sát Tổng Thống Phác Chính Hy. May mà hụt. Năm 1983, mật vụ Bắc Hàn đặt bom ám sát Nội Các Nam Hàn đang thăm viếng Miến Ðiện, làm bốn tổng trưởng Nam Hàn thiệt mạng. Năm 1987, mật vụ Bắc Hàn đặt bom nổ tung một phi cơ hàng không Nam Hàn: 115 người chết. Năm 1996, đặc công Bắc Hàn đột nhập vào Nam bằng tàu ngầm và chạm súng với quân đội Nam Hàn.

Trong các năm 1999, 2002 và 2009, Hải quân Bắc Hàn đã nhiều lần đụng trận với Nam Hàn ở phía Nam lằn ranh “Bắc phương Giới tuyến” - Northern Limit Line - phân định hải giới Nam-Bắc Hàn sau đình chiến năm 1953. Ranh giới này được phía Hoa Kỳ xác định vào lúc chót, trước khi đình chiến, và được Liên Hiệp Quốc công nhận, mà Bắc Hàn phủ nhận và đòi xóa.

Từ nhiều năm nay, chế độ Cộng Sản Bình Nhưỡng nhiều lần khiêu khích như vậy ở ngoài biển, ngày càng sâu hơn vào phía Nam giới tuyến và ngày càng tiến dần về hướng Ðông, vào sát lãnh thổ Nam Hàn và thủ đô Hán Thành.

Ðấy là chưa kể đến kế hoạch chế tạo võ khí hạch tâm và thử nghiệm các đợt hỏa tiễn Lao động hay Ðại pháo đồng, loại I, II, III, v.v... và bắn qua đầu Nhật Bản!

Sau vụ chiến hạm Cheonan bị đắm hồi Tháng Ba, chính quyền Hán Thành đề nghị Hoa Kỳ cùng tiến hành thao diễn hải quân trên Hoàng Hải, vùng biển phía Tây bán đảo Triều Tiên, giữa Nam-Bắc Hàn và lãnh thổ Trung Quốc. Mục đích là để can gián - gián chỉ - Bình Nhưỡng đừng vọng động. Chính quyền Barack Obama trì hoãn mãi mà không đáp ứng, sau đó mới đưa một hạm đội vào thao diễn ở... phía Ðông bán đảo Triều Tiên, trên biển Nhật Bản. Rất xa tỉnh Sơn Ðông để Bắc Kinh khỏi giật mình!

Vì vậy, Nam Hàn hoài nghi không ít về lời cam kết của Hoa Kỳ.

Họ càng thất vọng hơn khi Hiệp Ðịnh Tự Do Thương Mại Song Phương (KORUS/FTA) ký với Mỹ từ năm 2007 mà chưa được Quốc Hội Mỹ phê chuẩn. Phía Hoa Kỳ đòi thương thuyết lại một số điều khoản, dù một hiệp định y hệt mà Hán Thành đã ký với Liên hiệp Âu Châu thì không gặp trở ngại. Trước khi tới Hán Thành dự Thượng đỉnh G-20 vào hai ngày 11 và 12 Tháng Mười Một, Tổng Thống Obama hứa sẽ khai thông bế tắc này, mà cũng không xong!

Với một đồng minh chiến lược đang nằm dưới tầm đạn của Bắc Hàn mà Hoa Kỳ vẫn tính toán hơn thiệt về xe hơi hay thịt bò - để thỏa mãn yêu cầu của nghiệp đoàn công nhân xe hơi và các nông gia Mỹ - thì Bắc Hàn có thể yên tâm. Mười ngày sau khi Thượng đỉnh G-20 kết thúc trong tẻ nhạt tại Hán Thành với sự thất vọng lớn của các nước về Obama thì Bình Nhưỡng chơi bạo! Lãnh đạo Bình Nhưỡng không thất vọng về ông tổng thống này.

Lãnh tụ Kim Chính Nhật càng yên tâm vì một thái độ khác của Hoa Kỳ:
Theo lịch trình hàng năm, cuộc thao dượt hỗn hợp giữa Nam Hàn và Hoa Kỳ - tên là Hoguk - phải tiến hành vào ngày 21 Tháng Mười Một vừa qua. Ðầu Tháng Mười Một, phía Hoa Kỳ lại thoái thác vì “có bất tiện về việc bố trí”. Một tín hiệu mà Bắc Hàn không thể lầm được!

Lý do khiến Hoa Kỳ thoái thác? Nhiều lắm!
Theo chương trình của cuộc thao dượt Hoguk 2010, Thủy Quân Lục Chiến Mỹ tại căn cứ Okinawa bên Nhật sẽ cùng 70,000 lính Nam Hàn tập đổ bộ để “giải phóng” một hòn đảo Nam Hàn bị chiếm đóng. Khu vực diễn tập quy mô này sẽ có... đảo Diên Bình. Nhật và Nam Hàn đều cùng muốn trắc nghiệm như vậy, cho Bắc Hàn và Trung Quốc thấy rõ ý chí của các đồng minh.

Nhưng chính quyền Obama lại do dự không muốn sát cánh với Nam Hàn vì ngại là Nhật sẽ yêu cầu diễn tập tương tự để can gián Bắc Kinh. Ðó là một lẽ. Lẽ khác là Mỹ không muốn phương hại tới quan hệ với Trung Quốc vì những tính toán khác, như nhờ can gián Iran chẳng hạn.

Lý do thứ ba mới là “đặc thù Obama”: Hoa Kỳ muốn tái nhóm “hội nghị sáu bên về Liên-Triều” (giữa Hoa Kỳ, Trung Quốc, Nhật Bản, Liên Bang Nga và Nam/Bắc Hàn).

Hãy nói về hội nghị đó: Từ Tháng Chín, Bắc Kinh cổ súy việc... giải trừ võ khí hạch tâm tại bán đảo Triều Tiên và kêu gọi tái nhóm hội nghị, Obama tưởng thật. Ðặc sứ Mỹ về hồ sơ Triều Tiên là Stephen Bosworth được phái qua Á Châu vận động các đồng minh về việc đó. Bình Nhưỡng còn mời nhà bác học về nguyên tử, Giáo Sư Siegfried Hecker của Ðại Học Standford - nguyên giám đốc Los Alamos National Laboratory - qua thăm các dự án sắp hoàn tất với những thông tin không thể lầm lẫn về khả năng chế tạo bom hạch tâm, mỗi năm hai trái là ít. Nghĩa là Bắc Hàn hé cho coi bài trước khi bước vào canh bạc để ngã giá.

Ðại sứ Bosworth còn ở Á Châu và Giáo Sư Hecker vừa về thì Bình Nhưỡng nã đạn vào đảo Diên Bình. Một kiểu tháu cáy rất bạo. Nhưng, suy đi tính lại thì Bắc Hàn dại gì mà không chơi dại?

Kết quả, tổng trưởng quốc phòng Nam Hàn bay chức để một nhân vật cứng rắn lên thay và Nam Hàn cùng Nhật Bản bảo nhau phải có lập trường dứt khoát hơn. Cuộc tập trận bằng đạn thật trên đảo Diên Bình được Nam Hàn thông báo là trong ý nghĩa đó.

Lần này, lập tức Trung Quốc và Liên Bang Nga nhảy vào cuộc.

Ðới Bỉnh Quốc, ủy viên Quốc Vụ Viện của Bắc Kinh - nhân vật có thế lực hơn ngoại trưởng - qua Bình Nhưỡng nói chuyện và trở về thì buông lời can... Thứ Trưởng Ngoại Giao Hoa Kỳ James Steinberg: Có gì thì nên nói chứ không nên bắn! Nghĩa là trở lại đề nghị đàm phán sáu phe cố hữu.

Thứ trưởng ngoại giao Nga thì mời đại sứ Nam Hàn và Hoa Kỳ lên nghe lời can. Nhưng có khác với Bắc Kinh, Mạc Tư Khoa cũng nhắc đại sứ Bắc Hàn là nên tự chế đến tối đa và Nga mới yêu cầu Hội Ðồng Bảo An họp khẩn.

Lần này, ta chú ý là khác với vụ hộ tống hạm Cheonan bị đánh chìm vào Tháng Ba - khi Nga đứng cùng Trung Quốc để bao che cho Bắc Hàn - trong vụ đảo Diên Bình bị pháo kích vào Tháng Mười Một, Nga đã ba lần lên tiếng kết án thái độ khiêu khích của Bình Nhưỡng. Mới nhất là hôm 13, khi ngoại trưởng Nga tiếp vị tương nhiệm của Bắc Hàn.

Liên bang Nga phải cân nhắc về mối quan hệ với hai nước Triều Tiên. Chẳng thể đứng cùng Hoa Kỳ và Nam Hàn để gây khó cho Bình Nhưỡng và Bắc Kinh, Nga vẫn không quên Nam Hàn mới là thế lực kinh tế cần thiết. Nam Hàn mua năng lượng dầu khí và đầu tư rất mạnh vào Nga - gần hai tỷ đô la trong năm 2009. Và kỹ nghệ đóng tàu của Nam Hàn - lớn nhất thế giới, xin tạm quên Vinashin đi - đang cải thiện khả năng chuyên chở cho Nga. Ngoài đầu tư, Nam Hàn còn có nhiều loại kỹ thuật cao cấp mà Nga muốn tiếp nhận...

Vì vậy, dù chẳng muốn đứng về phe Mỹ, hoặc hoàn toàn ủng hộ Nam Hàn, Nga cũng có thái độ cứng rắn hơn với Bắc Hàn. Nên mới triệu tập Hội Ðồng Bảo An Liên Hiệp Quốc.

Trong bi kịch phi lý này, ta thấp thoáng nhìn ra một điều hợp lý: Nam Hàn không nhịn nữa. Khi ấy, mình mới để ý tới một mẩu tin rất lạ: Hôm Thứ Bảy 18 Tháng Mười Hai, tàu duyên phòng Nam Hàn vừa đụng chìm một “ngư thuyền” Trung Quốc vào đánh cá bất hợp pháp gần đảo Eocheong trong Hoàng Hải. Vào đánh cá lậu, bị xét hỏi thì đòi tông vào tầu duyên phòng và hành hung sĩ quan Nam Hàn. Cuối cùng thì đi thăm Hà Bá, một ngư phủ thiệt mạng, hai người mất tích.

Cách trả lời của Nam Hàn có lối dũng mãnh thô bạo mà dân ta đã biết ngày xưa khi các đơn vị Nam Hàn vào tham chiến theo lời yêu cầu của đồng minh Hoa Kỳ.

Kết cuộc thì Hội Ðồng Bảo An họp hành mà không có kết quả. Với lá phiếu phủ quyết, Bắc Kinh không cho hội đồng đá động gì tới trách nhiệm gây hấn của Bình Nhưỡng, và lời kêu gọi tự chế đã rơi trong khoảng không.

Khi trời quang mây tạnh hơn, trưa Thứ Hai 20, giờ địa phương, Nam Hàn tiến hành việc tập trận và còn cho chiến đấu cơ bay ở trên để phòng ngừa Bắc Hàn lại pháo kích vào đảo Diên Bình. Rồi cuộc tập trận hoàn tất vào buổi chiều mà không có một tiếng nổ từ phía Bắc Hàn. Chế độ Bình Nhưỡng quậy rất mạnh để bắt bí thế giới trước khi Hán Thành cho tập trận làm thiên hạ đảo điên vì sợ. Khi Nam Hàn bình tĩnh dấn tới thì biển vẫn êm, sóng vẫn lặng.

Khi thiên hạ đảo điên vì sợ thì Bắc Kinh kiên định lập trường: Bao che cho lũ côn đồ. Quý quốc đừng làm quá mà cháu nó nổi hung lên là hỏng hết mọi chuyện. Chi bằng nói chuyện với nó và cho nó chút kẹo...

Nam Hàn đã từng thử nghiệm giải pháp hòa bình, “Nhật quang Chính sách” của các Chính quyền thiên tả thời trước. Giải pháp ấy là nuôi hổ đói và gián tiếp quy tội cho Hoa Kỳ. Nhưng lại nuôi thói tật hung hăng bắt bí của Bình Nhưỡng. Bây giờ, hết thấy sinh viên Nam Hàn biểu tình chống Mỹ nữa mà đa số dân chúng lại thành diều hâu và đòi chính quyền đối phó cương quyết hơn.

Tại Nhật Bản cũng vậy, dân Nhật ít phàn nàn về các căn cứ quân sự của Mỹ và 87% có ác cảm mạnh với Trung Quốc. Thái độ cứng rắn ấy của Nam Hàn và Nhật Bản khiến người ta nhìn lại Hoa Kỳ.

Nhìn từ bên ngoài, Hoa Kỳ đang lúng túng với các đồng minh.
Nhật Bản, Nam Hàn, Úc Ðại Lợi đều muốn Mỹ có đối sách dứt khoát hơn với Bắc Kinh và đứa con nuông của Thiên triều tại Bình Nhưỡng. Các nước Á Rập Hồi Giáo, từ Saudi Arabia tới Egypt cũng vậy, muốn Hoa Kỳ phải đẩy lui mối nguy hạch tâm của Iran, thậm chí nên dụng binh hơn dụng lễ. Trên chiến trường A Phú Hãn, vai trò hai mặt của đồng minh Pakistan đã thành vấn đề rõ rệt. Nhận viện trợ của Mỹ, Pakistan lại dung dưỡng lực lượng Taliban bên trong A Phú Hãn, làm đòn bẩy khuynh đảo chế độ Kabul sau ngày Mỹ rút. Và chỉ truy lùng các nhóm Taliban trong khu vực Tây Bắc hiểm trở của mình. Thậm chí còn phản phé khiến trưởng trạm CIA tại đây bị lộ mặt và phải rút lui.

Giữa hoàn cảnh chật vật và lụp chụp như vậy, Thủ Tướng Ôn Gia Bảo của Bắc Kinh lại qua Ấn Ðộ rồi Pakistan với cuốn chi phiếu rất dầy và những hợp đồng rất bộn: 16 tỷ đô la nơi này, 35 tỷ nơi kia, theo kiểu “phóng tài hóa thu nhân tâm”.

Trong khi ấy, Quốc Hội và chính quyền Obama hoan hỉ chào mừng việc đạo luật “Không hỏi, Khỏi nói” thời ông Clinton lại được thu hồi. Cũng lạ!

Nguồn: Không hỏi - khỏi nói.

Asia Clinic, 14h01', ngày thứ Bảy, 25/12/2010

Friday, December 24, 2010

TẢN MẠN MÙA GIÁNG SINH 2010

Cứ mỗi lần mùa giáng sinh đến tôi luôn nhớ bản nhạc Bài Thánh Ca Buồn của Nguyễn Vũ. Đời người hiếm ai không có ít nhất một lần tay trong tay đưa người yêu vào thánh đường đêm Chúa giáng sinh. Những kỷ niệm ấy cứ trỗi dậy trong điệu nhạc du dương của bản nhạc. Người ta bảo: người Âu hay nghĩ đến tương lai xa vời, Người Mỹ chỉ nghĩ đến hiện tại và người Á hay quay lại ngắm mình, quả là rất đúng. Đúng nhất khi đã bắt đầu bước qua phía bên kia cái dốc cuộc đời.

Bài Thánh Ca Buồn với Elvis Phương

Nói đúng hơn là người Việt thường ngoái lại sau lưng, mà làm sao không ngoái lại với những thương đau mất mát của lịch sử quá tàn khốc đã qua? Cho nên tôi rất không quan tâm đến những nhà cách mạng. Vì với tôi ở đất nước này chưa có nhà cách mạng nào để xem là đáng khắc ghi. Khi họ chỉ mang đau thương đến dân tộc hơn là làm cho dân tộc lớn lên. Và cứ mỗi mùa giáng sinh đến, không hiểu tại sao, quá khứ cứ trào dâng, một bản nhạc khác của Phạm Duy luôn làm tôi ray rứt trong lòng:

1954-1975 của Phạm Duy do Khánh Ly trình bày

Chiến tranh không bao giờ là chính nghĩa dù đó là kẻ thắng người thua. Nó là nỗi nhục của một dân tộc khi lại là nội chiến. Cả thế giới này đâu cũng thế, ngay cả nước Mỹ, nội chiến là bài học đắc giá để họ nhìn lại, lớn lên và vươn mình thành cường quốc số một thế giới. Thế nhưng với đất nước này đến nay vẫn còn nhiều nỗi đau chưa biến thành động lực cho sự kết đoàn, tại sao? 

Ấy thế, nhưng tình trạng con người ngày càng tệ hơn, khi những lạm dụng chiến tranh cho trò buôn danh lợi. Hôm qua, là ngày tiễn đưa cho một người có tuổi đảng cộng sản già nhất Việt nam còn sót lại - Trần Văn Giàu - một nhân chứng lịch sử mà cả tuần nay báo chí tốn không ít giấy mực. vậy mà, có người đã vội thấy "người sang" bắt quàng làm họ để bắt đầu cuộc đua tranh kiếm chát. Mặc dù, đã có thư của thân quyến của ông lên tiếng, nhưng mọi việc vẫn rơi vào quên lãng.

Những câu chuyện buồn của riêng và chung cứ quay quắt trong lòng mỗi mùa giáng sinh đến. Thôi thì buồn thì cứ buồn, nhưng ta hãy cứ vui với hiện tại. Vui vì đời đã cho ta có mặt và đời vẫn tuyệt đẹp dù có khổ đau hay hạnh phúc. Vì suy cho cùng nếu không có cái mốc khổ đau thì làm sao hiểu được hạnh phúc. Thôi thì nghe lại Bài Thánh Ca Buồn do thế hệ sau cuộc chiến một lần nữa để có cái nhìn sự thay đổi về thẩm mỹ và thị hiếu âm nhạc của 2 thời khác nhau, qua đó có sự hiểu biết về những thay đổi văn hoá Việt qua hơn 1/3 thế kỷ.

Bài Thánh Ca Buồn do 2 ca sĩ thế hệ sau chiến tranh trình bày

Dù có khổ đau hay hạnh phúc, dù ở bất kỳ nơi đâu trên quả địa cầu, tôi vẫn mong người Việt có một ngày biết kết đoàn để dựng xây tổ quốc. Vì để giành lấy độc lập đã khó, nhưng để nuốt được 2 chữ độc lập còn khó hơn vạn lần.

Chúc giáng sinh an lành đến với mọi nhà,

Asia clinic, 10h55', ngày thứ Sáu, 24/12/2010

Update lúc 10h08' AM, ngày 25/12/2010 cho entry rõ nghĩa hơn về một triều đại đã tàn tạo ra một triều đại mới nhưng 2 chữ độc lập mãi còn khoắc khoải

Tuesday, December 21, 2010

VIETNAM IDOL 2010: GẠN ĐỤC KHƠI TRONG

Vượt qua 25 vạn thí sinh từ nhiều tháng nay, cuối tuần này sẽ có kết quả thần tượng âm nhạc cho thế hệ trẻ Việt Nam 2010. Câu chuyện Vietnam Idol diễn ra lần này là lần thứ hai tôi quan tâm. Năm trước, cô ca sĩ trẻ Phương Vy không để lại ấn tượng gì với tôi, vì theo tôi cô ấy chỉ là con robot biết hát. Nhưng năm nay lại khác, đúng như với nhạc sĩ Quốc Trung đã phát biểu: Ông chán với chuyện sản xuất album nhạc cho các ca sĩ từ nhiều năm nay, vì ông không thấy có ca sĩ thực thụ nào xuất hiện, nhưng năm nay cô ca sĩ Uyên Linh làm ông thay đổi ý định xem xét lại quyết định ấy của ông.

Có một phát biểu của cô ca sĩ Siu Black - mà tôi cho rằng khả năng đánh giá thanh nhạc và cảm nhận âm nhạc của hội đồng giám khảo khi tuyển chọn các ca sĩ triễn vọng của Việt Nam còn yếu kém - khi cô nói với Uyên Linh: Tại sao năm ngoái tôi lại bỏ rơi mất em? Vì năm ngoái cô Uyên Linh đã bị loại ở vòng 100 thí sinh cuối cùng. Có thể, do ban giám khảo cuộc thi quá chú trọng đến hình thức ca sĩ hoặc lúc đó Uyên Linh chưa đủ độ chín để thuyết phục giám khảo. Nhưng lỗi đầu tiên phải dám nhận trách nhiệm về mình là giám khảo như cô Siu Black đã tự thú rất đáng trân trọng.

Lâu lắm rồi tôi mới có cảm giác nghe nhạc thực thụ từ một ca sĩ nghiệp dư diễn tả bài hát bằng cả tâm hồn và khả năng thẩm thấu âm nhạc, kể từ ngày ca sĩ Cẩm Vân xuất hiện trên sân khấu. Dĩ nhiên, có những ca sĩ khác cũng rất thành công trong biểu diễn và thương trường âm nhạc Việt bước ra từ nghiệp dư, nhưng sự đánh bóng tên tuổi nhờ vào truyền thông đại chúng và họ quá tròn trịa, chỉnh chu đến mức khôn khéo, mà không có lửa và mất cái hồn, làm tôi không quan tâm mấy. Người ta hay dùng từ Diva để phong tặng cho các ca sĩ thành danh. Tôi thì chỉ cảm nhận bằng trái tim của mình và với vốn hiểu biết ít ỏi về thanh nhạc, nhạc lý của một người dân không trong ngành.

Bên cạnh những điều trên, một phần khác đóng vai trò rất lớn, thậm chí lớn hơn cả ban giám khảo cuộc thi là các khán giả đã vote cho ca sĩ. Thường những người đứng tuổi không ai đủ kiên nhẫn ngồi soạn tin nhắn để vote, chỉ có giới trẻ làm việc ấy. Có nhiều cảm nhận của tôi và ban giám khảo không khớp với con số vote của khán giả. Điều này không chỉ Vietnam Idol mà cả chương trình Sao Mai Điểm Hẹn cũng đang diễn ra cùng lúc với Việt Nam Idol. Điều ấy cho thấy 2 việc: một là những người làm âm nhạc Việt Nam chưa nắm bắt hết thị hiếu của giới trẻ. Thứ hai là cảm thụ âm nhạc không chỉ của giới trẻ Việt nam ngày nay, mà bao đời nay không cần yếu tố hàn lâm, bác học mà họ chỉ cần ca sĩ thể hiện và nhạc sĩ sáng tác biết chạm được vào trái tim của họ. Cũng thì bài hát đó, nhưng ca sĩ đủ độ chín và ngôn ngữ thể hiện làm cho người nghe cảm thụ được mới là cái quý, còn đối với những con robot biết hát, hay bản nhạc mì ăn liền không thể làm rung động được khán giả, mà chỉ có thể vụt sáng vì "cái gì đó", rồi không thể trói được khán giả sống với mình theo thời gian.

Để minh chứng những nhận xét trên đây của tôi về tình hình âm nhạc ở 2 phía: người làm âm nhạc và người thưởng thức âm nhạc, tôi xin đưa một số video clips của cuộc thi cô bé Uyên Linh và một số clips khác minh hoạ sau đây:

Phần 1: Thử tính kiên nhẫn của giám khảo với những clip làm cho khán giả cười nôn cả ruột vì thí sinh

Một thí sinh tham gia cuộc thi Vietnam Idol 2010 ở Cần Thơ

Một thí sinh khác không hiểu tại sao anh ta lại đi thi?

Đúng là chỉ biết cười ngất, không thể biết nói gì hơn.

Phần 2: Thí sinh tiêu biểu Uyên Linh từ vòng chung kết Gala I đến đêm Gala VIII

Uyên Linh với vòng 1

Uyên Linh với vòng 2, cũng bài hát này, nhưng tôi luôn tắt tivi khi nghe ca sĩ khác hát

Uyên Linh với vòng 3: dám đổi mới

Vòng 4: Dám đổi phong cách liên tục và nếu ban giám khảo không sáng suốt Uyên Linh đã bỏ cuộc chơi từ vòng này. Và cũng chính cách mạo hiểm này, mà cô Uyên Linh nếu không may mắn đã bỏ cuộc chơi.

Uyên Linh với vòng 5: Sự táo bạo tiếp tục làm mới mình, khi dám hát một bài chỉ dành cho người lớn đã từng rất thành công với một "diva" COCC

Vòng 6: Dám hát các bài hát đã từng được các "diva" thành công là một mạo hiểm táo bạo, nhưng không kém bản lĩnh so với người đi trước.

Vòng 7: với song ca để so sánh và chọn người


Vòng 8: Với 2 bản nhạc nhẹ nhàng và sôi động vẫn có thể thuyết phục cả khán giả lớn tuổi khó tính

Phần 3: Đêm chung kết giữa 2 thí sinh vào vòng cuối, mỗi thí sinh hát 3 bài: tự chọn, bài tiếng Anh và bài chiến thằng

Uyên Linh với bài tự chọn Việt nam của Quốc Trung, vị giám khảo khó tính nhất không thua các diva đã từng hát

Với Take me to the river, một bản nhạc do Al Green cho ra đời thời chủ nghĩa hiện sinh chiếm ngữ thế giới - 1974. Nó đã được Uyên Linh làm sống lại một thời tuổi trẻ chúng tôi sống hôm nay mà không nghĩ đến ngày mai vì đất nước còn đắm mình trong nội chiến

Cuối cùng là bài chiến thắng cho người đoạt danh hiệu Vietnam Idol 2010: Cảm ơn tình yêu của Huy Tuấn soạn cho đơn đặt hàng Vietnam Idol 2010. Với bản nhạc mới chưa ai hát này và chỉ tập trong 1 tuần các bạn có thể thấy sự cách biệt đẳng cấp giữa 2 ca sĩ chung kết - một là dân học trường nhạc chuyên nghiệp: Văn Mai Hương - một là Trần Nguyễn Uyên Linh dân hát nghiệp dư:

Ca sĩ teenager 16 tuổi, xuất thân từ trường nghệ thuật quân đội, Văn Mai Hương vào chung kết với Uyên Linh  hát bài: Cảm ơn Tình yêu của Huy Tuấn cứ trơn tuột như trả bài, mặc dù rõ lời hơn Uyên Linh.

Cũng với bài hát Cảm ơn Tình yêu, Uyên Linh dân nghiệp dư không trường lớp lại rất đậm đà và nồng cháy một cách điêu luyện trong từng cách nhả chữ để diễn tả nhịp đập của con tim tình yêu

Tuy vậy, ở cô Uyên Linh vẫn còn hai hạn chế theo hiểu biết của tôi: một là hát chưa rõ và tròn chữ, hai là ém hơi còn chưa đạt nên khi hát có những từ khó lòng nghe rõ và bị ảnh hưởng âm thanh khi lấy hơi qua micro quá rõ. Hy vọng cô sẽ không còn 2 khuyết điểm này khi được các giáo viên thanh nhạc dìu dắt, để nếu cô đạt được danh hiệu Vietnam Idol 2010 thì cô có thể là đại diện xứng đáng cho Việt Nam trong cuộc chơi khu vực tốt hơn cô Phương Vy năm trước.

Có thể nói Vietnam Idol năm nay có nhiều ý nghĩa. Trong tất cả những ý nghĩa đáng trân trọng nhất là nghĩa cử xin rút lui của Đăng Khoa để cho Uyên Linh được vào vòng kế tiếp vì do số phiếu vote cho Uyên Linh thấp. Nếu tất cả các ngành nghề Việt Nam hiện tại mà các người có trách nhiệm đều biết mình nên dừng để nhường cho những tài năng đúng nghĩa như những bạn trẻ trong làng chơi âm nhạc thì đất nước này có tốt hơn hôm nay không?

Asia Clinic, 12h03' ngày thứ Ba, 21/12/2010

Update lúc 10h30' ngày Chúa Nhựt, 26/12/2010: Phút đăng quang như đã dự đóan

Sunday, December 19, 2010

TRƯỜNG CÓ HỌC BỔNG CHO DU HỌC SINH Ở UNITED KINGDOM (3)

Hôm nay làm hết phần còn lại 21 trường cuối cùng của Vương Quốc Anh đã từng có du học sinh nhận học bổng để học. Có một điều thú vị là hầu hết các trường này chỉ thấy có 4 xứ sở trong Vương Quốc Anh là: England, Australia, Scotland và Wales. Ngoài ra với hiểu biết của tôi trong cộng đồng UK không có thành viên nào khác 4 thành viên trên, có du sinh đã từng nhận học bổng để học đại học.


Khác với mùa tuyển sinh Mỹ trùng với mùa tuyển sinh của Việt Nam. Mùa tuyển sinh của hệ thống giáo dục UK vào mùa đầu năm mới, tức mùa Spring là chủ yếu, tức vào tháng 1 tây lịch hằng năm.

Xin nhắc lại một điều rất, rất, rất quan trọng là những trường tôi liệt kê ra ở Mỹ, Canada và Anh là những trường mà THÍ SINH TỰ LỰC CÁNH SINH xin học bổng để đi du học. Không có trường nào mà thí sinh phải nhờ cả nhà nước tài trợ tiền bạc để đi du học theo con đường ngoại giao. Xin đơn cử Trinity College Dublin của Ireland, mà đương kim phó thủ tướng Việt Nam đã từng theo học MBA không có trong danh sách này. 

Dĩ nhiên, kiếm học bổng bằng tự lực cánh sinh khó hơn nhiều lần và học đòi hỏi cũng khó khăn hơn là học bổng qua con đường ngoại giao giữa 2 nhà nước, vì những học bổng ấy mới là học bổng thực sự tài năng. Nhằm săn tìm tài năng cho nước họ. Còn con đường học bổng ngoại giao thời nào cũng có, tuỳ theo chiến lược của nước chậm tiến hơn mà dễ hay khó? chất lượng sinh viên có hay không? thậm chí đi để có đi chủ yếu học tiếng Anh cho việc giao dịch rồi về cũng có tấm bằng chính thức. Học kiểu này thì con ông trùm dầu hoả không cần học, nhưng chỉ cần tài trợ số tiền đơn vị triệu USD là chỉ cần ghi danh, đến hẹn lại lên sẽ có tấm bằng không thua bất kỳ thủ khoa nào. Và dĩ nhiên kiếm học bổng bậc trung học khó hơn đại học và đại học khó hơn sau đại học.

Câu chuyện buồn cười ở đây mà các sinh viên hay kháo nhau là: tao học chương trình MBA ở Kellogs Business School là số 1 thế giới. Nhưng một sinh viên là con một ông trùm dầu hoả Trung Đông, hoặc là một cán bộ cơ cấu nhà nước lạc hậu nào đó được nhận vào chương trình MBA của Harvard bằng tiền tài trợ trường của chính phủ, vẫn có thể tự hào khác bảo tao không cần Kellogg tao vẫn có bạn bè hàng quí tộc để sau này tao chỉ cần phone nhau làm những cú làm ăn tầm cỡ thế giới, hơn là học cho thật tốt mà không thể có những cú áp phe với nhau. Cho nên, nhiều khi một trường danh giá không phải nhờ nó có chương trình tốt, mà nó nhờ vào lịch sử, truyền thống, sự quảng bá của trường và của nhà nước ấy làm cho nó danh giá. Ngoài ra, nó còn tham gia trong việc sắp đặt chính trường của các quốc gia lạc hậu!!!

Ngoài ra các bạn sẽ hỏi tại sao University of Cambrodge là trường lâu đời hàng thứ hai của UK sao không thấy tên? Xin thưa rằng, nó không có tên vì nó là một trường công lập, chỉ có học bổng sau đại học, mà không có học bổng đại học. Ngay cả sau đại học mà học dưới 1 năm nó cũng không nhận hồ sơ.

26. University of Bradford
University of Bradford, Bradford, West Yorkshire, BD7 1DP, England
Tel: +44 (0)1274 232323

27. University of Brighton
Mithras House, Lewes Road, Brighton, BN2 4AT, England
Tel: +44 (0)1273 600900

28. University of Bristol
Senate House, Tyndall Avenue, Bristol BS8 1TH, England
Tel: +44 (0)117 928 9000

29. University of Buckingham
Buckingham MK18 1EG, England
Tel: +44 (0)1280 814080

30. University of East Anglia
Norwich, NR4 7TJ, England
Telephone: +44 (0) 1603 456161

31. University of Edinburgh
Old College, South Bridge Edinburgh EH8 9YL, Scotland
Work: +44 (0)131 650 1000

32. University of Essex
Wivenhoe Park, Colchester CO4 3SQ, England.
Tel +44 (0) 1206 873333

33. University of Glamorgan
Pontypridd. CF37 1DL. Wales
Tel: +44 (0)1443 654450

34. University of Glasgow
Glasgow, G12 8QQ, Scotland
Tel: +44 (0) 141 330 2000

35. University of Kent: Trường này có nhiều chi nhánh ở nước Anh và cả Bỉ, Pháp.
Canterbury, Kent, CT2 7NZ, England
T +44 (0)1227 764000

36. University of Leeds
Leeds, LS2 9JT, England
Tel: +44 (0) 113 243 1751

37. University of Leicester
Victoria Park, Leicester, England
Tel: +44 (0) 116 252 2253

38. University of Nottingham
University Park
Nottingham, NG7 2RD, England
Tel: +44 (0) 115 951 5151

39. University of Oxford
Wellington Square, Oxford, OX1 2JD, England
Telephone: +44 1865 270000

40. University of Reading
Whiteknights, PO Box 217, READING, Berkshire, RG6 6AH, England 
Telephone: + 44 (0)118 987 5123

41. University of Southampton
University Road, Southampton SO17 1BJ, England
Tel. +44 (0)23 8059 5000

42. University of Stirling
Stirling, FK9 4LA, Scotland
Telephone: +44 (0)1786 473171

43. University of Surrey
Guildford, Surrey GU2 7XH, England
Tel: +44 (0)1483 300800

44. University of The Arts London
272 High Holborn, London WC1V 7EY, England
Tel: +44 (0) 207 514 6000

45. University of Warwick
Coventry CV4 7AL, England
Tel: +44 (0)24 7652 3523

46. University of Westminster
309 Regent Street, London W1B 2UW, England
Tel: +44 (0)20 7911 5000

Như vậy là hoàn thành cả 3 danh sách học bổng Mỹ, Canada và Vương Quốc Anh, như đã hứa với cộng đồng. Chỉ mong sao thế hệ trẻ Việt Nam cố gắng đạt được những ước mơ và hoài bảo của mình, hòng gần dựng lại quốc gia bằng đúng với năng lực của mình thực sự. Người Việt chúng ta có nhiều tật xấu, nhưng tật xấu đáng sợ nhất là giỏi phá và ù lỳ, nhưng không có khả năng xây. Hãy gắng học cái văn hoá giỏi xây mà năng động.

Chúc các bạn thành công,

Asia Clinic, 16h06', ngày Chúa Nhật, 19/12/2010
Xem thêm: http://www.cuanhcuem.net/2013/01/tong-hop-cach-chen-emoticons-threaded-comments-blogspot.html#ixzz2UfngJs3i Under Creative Commons License: Attribution Non-Commercial