Thứ ba, ngày 12 tháng tư năm 2011

QUAY VỀ HỆ THỐNG BRETTON WOODS


Barry Eichengreen là Giáo sư Kinh tế và Chính trị học tại University of California, Berkeley, và tác giả của cuốn Exorbitant Privilege: The Rise and Fall of the Dollar and the Future of the International Monetary System (Đặt quyền cắt cổ: Sự thăng trầm của đồng đôla và tương lai của hệ thống tiền tệ quốc tế). Trên blog này tôi đã dịch một bài của ông: Trung Quốc đang chậm lại.

BERKELEY - Đây là mùa của những hội nghị quốc tế tiền tệ. Trong tháng ba năm nay, các nhà lãnh đạo quốc gia tập hợp tại Nam Kinh, Trung Quốc, để đọc diển văn về tỷ giá hối đoái và lãi suất. Và, vào đầu tháng Tư năm 1944, các nhà lãnh đạo tư tưởng và hoạch định chính sách trước đây đã gặp nhau tại Bretton Woods, New Hampshire, nơi khai sinh của Quỹ Tiền tệ Quốc tế và đồng đô la của chúng ta làm trung tâm của hệ thống tiền tệ quốc tế.

Hội nghị Bretton Woods năm 1944 đã được đánh dấu bằng một cuộc đụng độ giữa Hoa Kỳ và Vương quốc Anh, đại diện là Harry Dexter White và nhà kinh tế John Maynard Keynes, tương ứng. Anh muốn có một hệ thống trong đó tính thanh khoản toàn cầu sẽ được quy định bởi một tổ chức đa phương, trong khi Mỹ, vì lý do tư lợi(self-interested), ưa thích một hệ thống dựa trên đồng đô la.

Với sức mạnh vô cùng lớn về kinh tế và tài chính, Mỹ, như dự đoán đã giành thắng lợi. Keynes đã thất bại trong việc tìm kiếm để giúp IMF
sức mạnh tạo ra một đơn vị dự trữ quốc tế mới thay thế cho đồng đô la. Và ông đã không thành công để bảo đảm thoả thuận về các biện pháp có thể thuyết phục cho các quốc gia thặng dư và thâm hụt ngân sách, và tổ chức phát hành các loại tiền tệ quốc tế cũng như người sử dụng, để điều chỉnh.

Thất bại thứ hai ám ảnh chúng ta cho đến ngày nay. Những quốc gia có thặng dư thương mại lâu dài, như Trung Quốc, và các nước có đồng tiền được sử dụng rộng rãi trên toàn cầu, như Mỹ, không phải đối mặt với áp lực tương tự như các nước khác để sửa chính sách của họ khi sự mất cân bằng kinh tế phát sinh.

Các nhà hoạch định chính sách tại Nam Kinh đã hứa hẹn để giải quyết vấn đề này. Họ giao nhiệm vụ cho G-20 với việc phát triển một bộ chỉ số mà có thể làm tín hiệu khi bất kỳ nước nào có nguy cơ khủng hoảng, kể cả Mỹ và Trung Quốc. Họ kêu gọi một quá trình để đảm bảo rằng khi các đèn chiếu cảnh báo màu vàng ở quốc gia nào, thì quốc gia ấy phải đặt trong tình trạng bị bắt buộc phải hoàn thành để sửa chữa chính sách của mình.

Thật không may,
những chỉ số cảnh báo sớm là chỉ tốt để phản ánh giai đoạn cuối của cuộc khủng hoảng hơn là ngăn chặn những diễn biến tiếp theo. Bản chất của rủi ro tài chính là liên tục thay đổi theo những cách mà rất khó dự đoán bằng cách sử dụng các chỉ số tương lai như những chỉ số đang được đặt ra bởi các nước G-20. Trong mọi trường hợp, tiến trình dành cho quyền sử dụng về các chỉ số đó chỉ một "áp lực đồng đẳng", mà dường như không mang lại kết quả.

Các ý tưởng chính sách
hợp thời khác mà cuối cùng sẽ chứng minh thực tế là để chuyển đổi các khoản tín dụng của IMF được gọi là Quyền rút vốn đặc biệt(SDR)(*) vào một loại tiền tệ quốc tế để cạnh tranh với đồng đô la. Vấn đề là SDR được sử dụng không phải để giải quyết các giao dịch qua biên giới, mà cũng không phải là một đơn vị, trong đó để đặt tên cho trái phiếu quốc tế. Điều đó có nghĩa rằng không có thị trường riêng cho SDR, và tạo ra thị trường như vậy sẽ là một cú đánh chí tử khó khăn và lâu dài.

Ngoài ra, để cho SDR trở thành một loại tiền tệ thực
trên toàn cầu, IMF sẽ phải được trao quyền để phát hành thêm trong khủng hoảng, nhiều như Cục dự trữ liên bang Mỹ cũng chỉ cung cấp ngân hàng trung ương nước ngoài 120 tỷ đô la trong các khoản tín dụng khẩn cấp sau sự sụp đổ Lehman Brothers. Nói cách khác, IMF sẽ phải được trao quyền hạn của một ngân hàng trung ương toàn cầu. Nó có vẻ không chắc thực thi được, Ron Paul - chủ tịch tự do của Ủy ban Ngân hàng Thượng viện Mỹ - nghi ngờ rằng ngay cả Hoa Kỳ cũng cần có một ngân hàng trung ương, sẽ là một xu hướng đồng thuận.

Thay vào đó, những gì cuối cùng sẽ thay thế hệ thống
tài chính và của đồng đô la trung tâm tiền tệ quốc tế hiện nay bằng một hệ thống ba cực được tổ chức xung quanh đồng USD, đồng euro và đồng nhân dân tệ của Trung Quốc. Mặc dù tất cả những khóc lóc và tru tréo của châu Âu về tương lai của mình, đồng euro không phải là là đồng tiền thịnh hành trên thế giới. Và Trung Quốc, về phần mình, đang làm việc hăng hái để quốc tế hóa đồng tiền của mình - và đó là những tiến bộ nhanh chóng được hầu hết mọi người đánh giá cao.

Thế giới sẽ được
một kết quả tốt hơn. Sự tồn tại của các lựa chọn thay thế cho đồng đô la sẽ có nghĩa là các tổ chức phát hành của các loại tiền tệ quốc tế được sử dụng sẽ cảm thấy thị trường kỷ cương và nhất quán hơn trước đây. Khi Hoa Kỳ một lần nữa cho thấy những dấu hiệu trở thành con bệnh chi tiêu tài chính quá mức, và Hoa Kỳ sẽ không được nhận nhiều nguồn tài trợ nước ngoài một cách tự do như trong quá khứ. Cuối cùng, các ngân hàng trung ương tìm cách tích lũy ngoại tệ dự trữ là một lựa chọn thay thế cho nhu cầu đô la, do đó, các nước sẽ không cho Mỹ quá nhiều thuận lợi để Mỹ tự treo cổ.

Kết quả sẽ là một
an toàn tài chính thế giới. Sau tất cả, nguyên nhân cơ bản của cuộc khủng hoảng tài chính 2007-2009 là sự bất đồng nguy hiểm giữa các nền kinh tế đa cực toàn cầu của chúng ta với hệ thống tài chính và tiền tệ phụ thuộc vào đồng đô la Mỹ.

Những thông tin tốt lành sẽ thay đổi trong thập kỷ tới, đó là đưa các thỏa thuận quốc tế về tiền tệ phù hợp với những thực trạng kinh tế. Nhưng thông tin xấu là mười năm là một khoảng thời gian dài để có được sự thay đổi. Nếu lịch sử gần đây cho thấy dù có tránh tổn thất thì cũng vẫn trải qua ba cuộc khủng hoảng kinh tế.

Bản quyền:
Project Syndicate, 2011.
www.project-syndicate.org
-----------------------------------------------
Ghi chú người dịch:
(*) Special Drawing Rights(SDR): có nghĩa là quyền rút vốn đặc biệt. Khái niệm này dành cho tất cả các thành viên của Quỹ tiền tệ quốc tế(IMF: International Monetary Fun). Mỗi thành viên góp vào một số vốn của mình cho IMF. Số vốn đó được cho phép quốc gia ấy rút ra để làm một hành động khẩn cấp, cứu trợ cho nền kinh tế quốc gia đó khi có sự sụp đổ nền kinh tế gọi là quyền rút vốn đặc biệt. Từ ngày thành lập IMF đến nay thực chất nó là một ngân hàng tư nhân mà có chủ tịch hội đồng quản trị là Hoa Kỳ. Vì với số vốn bằng đồng đô la  góp vào của Hoa Kỳ chiếm cao nhất là 41.9%, sau đó là Liên Minh châu Âu 37.4%, Anh khoảng  ít hơn12% và Nhật hơn 9%. Tổng vốn hiện nay của IMF là khoảng 310 tỷ đô la Mỹ.

BS Hồ Hải dịch - Asia Clinic, 14h55', ngày thứ Hai, 12/4/2011

7 nhận xét:

  1. Dear All, thực ra dịch cái tựa này thật là khó. Tớ chỉ đủ khả năng dịch như thế. Ai có thể dịch hay hơn thì phân tích dùm để tớ sửa lại cái tựa. Vì dùng chữ quay về thì phải là to bear in. Còn đây là The bear of, nên tớ dịch thoát theo nội dung, nhưng nội dung lại là đa cực, mà cụ thể là tam cực: đô la Mỹ, đồng Euro và đồng Nhân Dân Tệ, chứ không đơn cực lấy đồng đô la làm mốc như Bretton Woods đã định. Như vậy phải dịch là Từ bỏ Bretton Woods, nhưng nếu dịch Từ bỏ hệ thống Bretton Woods thì phải là to bear off!!!

    Thanks,

    Trả lờiXóa
  2. Alexa đánh giá blog của bác Hải cao ngất ngưởng, chả bù cho blog còm của em tẹo nào hu huuu...> http://www.alexa.com/siteinfo/vatinam.blogspot.com

    Trả lờiXóa
  3. hihi hay là sự trôi dạt có được không ạ.

    Trả lờiXóa
  4. Dear bác sĩ,

    1/ Bác sĩ dịch "Với sức mạnh vô cùng lớn về kinh tế và tài chính, Mỹ dự đoán tiến hành trong ngày."

    Bản gốc, "Given its immensely greater economic and financial power, America predictably carried the day."

    "Carry the day" là 1 thành ngữ, nghĩa là "win a fight/war"

    http://idioms.thefreedictionary.com/carry+the+day

    Mạn phép dịch lại là "... Mĩ, như dự đoán, đã giành thắng lợi".

    2/ Bác sĩ dịch, "Thất bại gần đây ám ảnh chúng ta cho đến ngày nay."

    Bản gốc, "The latter failing haunts us to this day."

    Chữ "latter" nghĩa là cái thứ 2. Đoạn trên nhắc đến 2 thất bại của Keynes, và cái thứ 2 chính là việc

    "... Và ông đã không thành công để bảo đảm thoả thuận về các biện pháp có thể thuyết phục cho các quốc gia thặng dư và thâm hụt ngân sách, và tổ chức phát hành các loại tiền tệ quốc tế cũng như người sử dụng, để điều chỉnh."

    Best regards,

    Trả lờiXóa
  5. Cảm ơn Phong Vân, sửa liền.

    Ngày mới tươi đẹp,

    Trả lờiXóa
  6. Nhân ghé ngang qua đây:
    * Tiếng Anh cuả bác sĩ Hồ rất khá :))
    * Tựa đề "THe Bear of Brentton Woods" có lẻ nghĩa là "Con Gấu cuả rừng Bretton." Tác giả đã chơi chử khi đặt tên như vậy. Tui suy ra ý của tác giả như sau:
    - Bretton Woods là tên địa danh nhưng rỏ ràng địa danh này là "Rừng Bretton"
    - Trên thị trường chứng khoán ở Mỹ những lúc mà giá cả xuống, các chỉ số chứng khoán chủ yếu như Dow, Nasdaq điều xuống thì gọi là "Bear market" (Nôm na là chợ của gấu, chợ kiểu gấu.)
    - Vì tác giả viết về sự suy thoái kinh tế cuả nước Mỹ từ sau hội nghị Bretton woods cho nên ông ta đã nhân tiện dùng hình tượng gấu và tên địa danh Bretton woods.

    Bài nguyên văn tiếng Mỹ tôi vẫn chưa xem nên không tiện góp ý thêm

    Trả lờiXóa
  7. Hehehe, chỉ võ vẽ thôi. Dân y khoa thì ngoại ngữ phải xuya, nếu không nói là hơn các dân ngành khác 1 bậc. Nhưng lâu rồi không đụng, nên phải đụng lại để không bị mai một. Hôm nay nhờ Phong Vân nên biết thêm cái tự điển có thành ngữ tiếng Anh, cảm ơn rất nhiều, trước giờ dịch thành ngữ toàn tự đoán mò theo ngữ cảnh mà dịch thôi.
    -------------------------
    Dear All,

    Cuối cùng thì Mỹ cũng đang tự treo cổ mình vì cái hình thái xã hội lập pháp dân chủ và kinh tế thị trường tự do. Nếu Mỹ chỉ một mình lo cho mình thì không có gì để bàn luận. Nhưng vì làm đại ca thế giới, nên phải ôm đòm nhiều.

    Nhớ lại, hồi thời còn Liên Xô cũ, một mình anh Liên Xô ôm cả một đống đàn em chỉ biết đâm chém và ăn bám như VN, Cuba, Đông Âu. Cuối cùng, ông Ronald Reagan chỉ cần đưa chiến lược chiến tranh trên các vì sao để anh Liên Xô chạy theo, thế là hụt hơi. Nhờ có Gorbachev, nếu không Liên Xô và Đông Âu ngày nay không biết có giống như Bắc Hàn không? Và đám đàn em du thủ du thực lục lâm thảo khấu của LX cũ như thế nào? Vì họ sau khi chỉ biết đâm chém, thì chẳng biết làm gì?

    May mà VN có được một miền Nam đã kế thừa kinh tế của lũ giãy chết và thói nát. Nếu không thì ngày nay làm gì có cơ hội để mọi người thở than. Cũng chính gì nền kinh tế thói nát và giãy chết của miền Nam VN để lại, nên bây giờ vẫn còn sống cù nhầy. Ai khổ không cần biết, chỉ cần quan sướng là đủ. Một nền kinh tế biết phát huy của một bên là độc quyền và 1 bên là thả cửa. Nên nó thành quái thai thời đại như bây giờ.

    Hôm nay tớ sẽ cho ra bài mới về sự trở lại của Mỹ ở Ả Rập, để mội người thấy hết cái tư tưởng của Mỹ. Và cáo có chết thì gà qué cũng phải trơ xương trước đã. Xem ra khó có thể làm lung lay vị trí đại ca siêu cường của Mỹ lắm.

    Nice day,

    Trả lờiXóa