Sunday, January 30, 2011

CHÚC XUÂN TÂN MÃO 2011

 "Đừng tưởng xuân tàn hoa rụng hết/ Đêm qua sân trước một nhành mai" - Mãn Giác thiền sư (1052-1096)

Vậy là đã gần 2 năm tôi viết blog. Ngày bắt đầu viết là ngày 10/3/2009. Đến hôm nay, trừ khoảng 10 bài tôi copy và paste lại của một số tác giả. Số bài viết của riêng mình là con số 470 - dài có, ngắn có - Tôi chỉ biết cố gắng viết ra những gì mình đã được Đời cho hiểu biết, để mang lại món ăn tinh thần và áp dụng nó vào cuộc sống thực tại một cách chu toàn nhất theo hiểu biết của tôi. Đó là cách tôi muốn trả ơn Đời đã đúc nên tôi - Một con người bình thường như bao người khác - Cũng thăng trầm với vận mệnh của đất nước. Cũng tham, sân, si, hỷ, nộ, ái, ố. Và cũng đi từ những đêm đen, vũng lầy của thời cuộc để trở thành một con người tạm gọi là lương thiện. Sang năm tôi sẽ viết mỗi tuần chỉ một vài bài có tính chuyên sâu để chúng ta cùng bàn luận, mà không viết nhanh, viết nhiều như thời gian qua.

Hôm nay chuẩn bị cho khoảnh khắc cuối năm Canh Dần 2010, chuẩn bị bước sang năm Tân Mão 2011. Tôi lại chuẩn bị lên đường về Cố Quận để được sống với tuổi thơ của mình. Mỗi một năm qua đi, thời điểm mà tôi mong đợi nhất là thời điểm đất trời chuyển giao một năm mới. Vì chỉ thời điểm ấy tôi mới thấy mình trẻ lại, dù tóc đen cứ lần lượt ra đi để thay thế bằng những sợi bạc.

Năm Mão với dân tộc Việt thời hiện đại luôn là những năm của sự khốc liệt và trở mình của cộng nghiệp. 1963 - Quý Mão: sự trở mình một nửa giang sơn trong nội tại.1975 - Ất Mão: một cuộc lột xác toàn dân tộc. 1987 - Đinh Mão: sự trở mình toàn dân tộc trong nội tại - và năm tới đây 2011 - Tân Mão sẽ là gì?

Quy luật của hình sin đúng trong khoa học tự nhiên như toán, lý, hoá, sinh và cũng không loại trừ trong xã hội học qua các chu kỳ phát triển và suy thoái của kinh tế chính trị, v.v... Chỉ mong rằng đất Việt đang thời kỳ phát triển sau những suy thoái đã qua.

Truyền thuyết cho rằng dòng giống Lạc Việt là loài bò sát sinh ra từ trứng của Mẹ Âu Cơ và cha Lạc Long Quân. Thông qua truyền thuyết giả sử ấy, cũng cho ta biết rằng: Ông cha ta phải sống huyền biến và vạn hoá thì, ông cha ta mới đủ tâm và tầm để không bị đồng hoá và huỷ diệt bỡi Bắc phương, mà còn mở rộng bờ cõi đến cực Nam tổ Quốc.

Thế mà đã gần 36 năm kể từ khi người Việt chuyển sang một trang mới. Mới đây mà một thế hệ từ trẻ trung đã chuyển thành xế bóng. Mới đây mà thế hệ chúng tôi ngày ấy đã lan bạt bốn phương trời. Mới đây mà số còn lại chỉ còn quá bán, kẻ ra đi cũng đã non nửa.

Thế sự xoay vần, lòng người điên đảo. Kẻ ác cũng sẽ ra đi, mà Người thiện rồi cũng sẽ về chốn vĩnh hằng. Không ai thoát được quy luật của tạo hoá. Suy cho cùng đời người rất ngắn. Và con người sinh ra đời là để gieo nhân và gặt quả. Quả thì đã có rồi, chỉ nên bình thản đón nhận - gặt hái. Nhân thì chưa có, mỗi chúng ta chủ động gieo. Vậy thì sống sao để nhân mình gieo là tử tế. Đó là con đường của sự hướng Thiện - Đạo. Đạo của mỗi người và mỗi dân tộc là lẽ sống của họ vậy.

Năm Mão đến tôi kính chúc người người, nhà nhà và đất nước này một chữ Đạo.

Asia Clinic,22h31', ngày Chúa Nhật - 28 âm lịch năm Canh dần - 30/01/2011

Saturday, January 29, 2011

AI CẬP: TẠI SAO VẬY?

Cuộc đời tôi trải qua nhiều giai đoạn, trong những giai đoạn đó, làm thuê có, làm chủ có. Bây giờ ngồi lại suy niệm về những gì đã qua, thấy có nhiều việc để viết ra như một tổng kết về xã hội học.

Ở giai đoạn làm thuê, tôi đã từng chứng kiến có những vị làm sếp cả cuộc đời. Họ làm sếp ngay từ lúc mới xong tấm bằng đại học đến lúc về hưu. Nhưng họ không bao giờ chịu về hưu. Muốn họ về hưu phải có sự đổi chát. Nhưng dù sau "nỗi đau đổi chát", họ vẫn còn hoài niệm họ vẫn là sếp. Mỗi sáng đến giờ làm việc, họ vẫn đi làm, vẫn vào cơ quan và ngồi vào một phòng - được gọi là phòng của chủ tịch cố vấn. Không ai quan tâm đến họ, không ai chào hỏi, không còn ai nhìn họ bằng sự nễ sợ, mà chỉ còn ánh mắt thương hai. Nhưng họ vẫn tiếp tục sống kiểu sáng cắp ô đi, chiều cắp ô về dưới ánh mắt thương hại của nhân viên cũ của mình và dưới cái nhìn: "ông/bà ấy tâm thần rồi"!

Một nền văn minh nhân loại cũng vậy, phát triển rực rỡ rồi cũng lụi tàn. Song sự phát triển ấy trường tồn hay lụi tàn là do đâu? Có phải vì quy luật của vạn vật là vậy - không tránh khỏi? Hay là vì con người làm ra sự phát triển rực rỡ và, cũng chính con người làm nên sự lụi tàn? Đó là vấn đề đặt ra làm ta phải suy nghĩ.

Ai dám bảo nền văn minh Ai Cập cổ đại cách đây hơn 5.000 năm không phải là nền văn minh thuộc vào vĩ đại của loài người với những Kim Tự Tháp vĩnh hằng? Thế mà hôm nay, nếu ai quan tâm đến thế sự toàn cầu đều thấy Ai cập đang đứng bên bờ nội loạn và suy tàn, dù vị tổng thống Hosni Mubarak có dẹp bỏ thông tin internet!

Câu chuyện Ai Cập thời hiện đại bắt đầu từ ngày 18 tháng 6 năm 1953. Ông tướng Muhammad Naguib lên làm tổng thống nước Cộng Hoà Ai Cập ra đời. Nhưng vẫn giữ lề thói cai trị đất nước kiểu một Quân Vương, - của dòng tộc Muhammad Ali thân phương Tây - nên bị buộc phải từ chức 1 năm sau đó. Đến lược tướng Gamal Abdel Nasser lên làm quyền tổng thống và sau đó 2 năm được bầu làm tổng thống lãnh đạo Ai Cập đến ngày từ trần -  1970 - bằng con đường đưa đất nước Ai Cập đi theo chủ nghĩa xã hội - với cái gọi là chủ Nghĩa Nasser theo Liên Xô cũ. 

Sau khi ông Nasser qua đời thì Anwar Sadat kế vị, ông này bỏ đường lối xã hội chủ nghĩa và Liên Xô cũ để theo Hoa Kỳ, nhưng rồi ông Sadat cũng bị ám sát sau 11 năm nắm chính quyền  - 1981 - Vì lý do  dân Ai Cập cho rằng ông Sadat ký thỏa ước hoà bình với Israel để chuộc lại bán đảo Sinai từ cuộc chiến Yom Kippur vào năm 1973, và tăng cường đàn áp thế giới hồi giáo, một hành động bị cho là phản bội lại thế giới Hồi giáo. Người kế vị ông Sadat là tổng thống hiện thời của Ai Cập: Mohammad Hosni Mubarak - một phó tổng thống xuất thân từ tướng không quân. 

Kể từ ngày thành lập nước Cộng Hoà Ai Cập hiện đại đến nay, ông Hosni Mubarak là vị tổng thống ngự trên ngai vàng lâu nhất - 06/10/1981 đến nay - Ông trải qua chiến thắng 5 kỳ bầu cử. Ông là người đưa ra hiến pháp Ai Cập về việc tranh cử đa đảng và đa ứng cử viên cho chiếc ghế tổng thống Ai Cập và chế độ bán Tổng thống - tức là quyền hành cai trị đất nước được chia đôi giữa tổng thống và thủ tướng.

Nhìn bề ngoài, về hiến pháp của Ai Cập là dân chủ, nhưng kèm theo hiến pháp ấy, cũng chính ông Hosni Mubarak lại soạn ra một luật lệ nghiêm ngặt để hòng loại trừ các thành viên đứng ra ứng cử để tranh cử với mình. Nên suốt 5 kỳ tranh cử tổng thống, chỉ có một mình ông là ứng viên độc diễn. Dù là, chế độ bán tổng thống, nhưng hầu như quyền hành từ quân đội đến chính trường do ông nắm giữ. Nên Ai cập dù tuyên bố là một nước Cộng Hoà đa nguyên, song chỉ có đảng Dân chủ Quốc gia của ông nắm quyền trong gần 31 năm qua. Và chế độ Ai cập hiện nay được xem là một chế độ quân phiệt.  Cả quân đội và an ninh đều đứng về ông Mubarak.

Một trong những ứng viên nổi tiếng bị mất quyền tranh cử với ông Mubarak là ông Ayman Nour (Ayman Abd El Aziz Nour), năm 2005 ông nổi lên như một tài năng ở tuổi 40, nhưng rồi cũng bị loại  vì một lý do đơn giản là tham nhũng và vào tù, trong cuộc chạy đua tranh cử tổng thống lần thứ năm của ông Mubarak bị xem là gian lận.

Sự thể Ai Cập tại sao đang đi theo một hình thái đa nguyên, thân Mỹ, và có địa chính trị quan trọng giao thương của các lục địa Phi-Âu và Á, nhưng xa các cường quốc,. Với dân số khoảng 79 triệu, sống trên diện tích hơn 3 lần diện tích nước ta. Dân Ai Cập có thu nhập bình quân đầu người là 3570usd/năm, mà lại rơi vào tình cảnh hiện nay?

Câu chuyện không chỉ đơn thuần chính quyền quân phiệt của Ai Cập hiện nay đã tạo ra những bất đồng. Mà vì gần đây ông Mubarak muốn truyền ngôi cho con trai của mình khi tuổi của ông đã vượt qua thượng thọ bát tuần. Như bài viết gần đây của tôi - Công hữu, tư hữu và hình thái xã hội loài người - Mọi chuyện bắt đầu từ bản chất của loài người. 

Khi sự tư hữu quyền lực đã được toàn quyền và quyền lực ấy chuyển từ hình thái những nhóm quyền lợi sang hình thái quyền lợi nhóm thì mọi việc bắt đầu đi vào suy thoái. Hãy ngẫm mà xem. Đây chính là nguyên nhân của mọi vấn đề không chỉ của Ai Cập, mà còn cho bất kỳ nơi đâu trên quả đất này. Vì không riêng gì Ai Cập, mà cả một loạt nước vùng Trung Đông đang ở trong tình trạng giống như Ai Cập gồm: Tunisia, Jordan, Lybia và có thể cả Algeria. Ngay cả Hoa Kỳ cũng không thoát khỏi suy thoái khi quyền lợi nhóm thay thế cho những nhóm quyền lợi!

Độc lập tự chủ cũng là một khái niệm cần quan tâm, mặc dù khái niệm này bây giờ ranh giới rất mong manh. Dù hùng cường, nhưng không độc lập và tự chủ như Ai Cập đã từng theo Liên Xô, bây giờ theo Hoa Kỳ cũng không thể giải quyết được vấn đề nội chiến, khi quyền lợi nhóm đã xâm phạm đến quyền lợi của quốc gia dân tộc.

Câu chuyện này mới làm chúng ta thấy cái vĩ đại của ngài tổng thống đầu tiên của nước Mỹ - George Washington - ông cũng xuất thân từ một nhà quân sự, nhưng sau khi lập nên nước Mỹ và nắm giữ ngai vàng, ông đã biết thoái vị và đưa vào hiến pháp của nước Mỹ số nhiệm kỳ được tranh cử và tại vị của người cầm đầu nước Hoa Kỳ.

Asia Clinic, 14h44', ngày thứ Bảy, 29/01/2010

Friday, January 28, 2011

THÔNG ĐIỆP LIÊN BANG MỸ 2011 CỦA TT BARACK OBAMA (phần cuối)

Phần 4: Vai trò lãnh đạo toàn cầu và nợ nần của nước Mỹ


Bây giờ, bước cuối cùng - một bước quan trọng - của chiến thắng trong tương lai là để đảm bảo rằng chúng ta không bị chôn vùi dưới một núi nợ. 

Chúng ta đang sống với một di sản của chi tiêu thâm hụt đã bắt đầu gần một thập niên trước đây. Và trong bối cảnh của cuộc khủng hoảng tài chính, một số trong đó là cần thiết để giữ tín dụng lưu thông, tạo việc làm, và có tiền vào túi người dân. 

Nhưng giờ đây, điều tồi tệ nhất của suy thoái đã qua, chúng ta phải đối mặt với một thực tế là chính phủ của chúng ta đã chi tiêu nhiều hơn là những gì kiếm được. Đó không phải là bền vững. Mỗi ngày, nhiều gia đình phải hy sinh để sống trong khả năng có thể của họ. Họ xứng đáng được hưởng một chính phủ mà ở đó tất cả được thực thi lẽ công bằng. 

Vì vậy, đêm nay, tôi xin đề xuất rằng bắt đầu từ năm nay, chúng ta chi tiêu trong nước hằng năm phải có hạn mức trong năm năm tiếp theo. Điều này sẽ làm giảm thâm hụt ngân sách của hơn 400 tỷ USD trong thập kỷ tới, và cần thiết sẽ giảm chi tiêu đến mức thấp nhất cho nền kinh tế của chúng ta tính từ đời tổng thống Dwight Eisenhower.

Hạn mức chi tiêu này sẽ cần những nhát cắt đau đớn. Hiện tại, chúng ta đã cố định tiền lương người làm công ăn lương cần mẫn của liên bang trong hai năm. Tôi đã đề nghị cắt giảm những điều tôi quan tâm sâu xa về, như chương trình hành động cộng đồng. Bộ trưởng Quốc phòng cũng đã đồng ý cắt giảm hàng chục tỷ đô la trong chi tiêu mà ông và các tướng của ông tin rằng quân đội của chúng ta có thể làm công cóc. 

Tôi nhận ra rằng một số bạn đang ngồi đây, đã đề xuất cắt giảm sâu hơn, và tôi sẵn sàng loại bỏ bất cứ điều gì một cách trung thực chúng ta làm mà không có hiệu quả. Nhưng hãy chắc chắn rằng chúng tôi không làm những việcdễ bị tổn thương nhất đó trên lưng của các công dân của chúng ta. Và hãy chắc chắn rằng những gì chúng tôi đang cắt giảm thực sự là vượt quá đòi hỏi của tổ quốc. Chúng tôi can đảm cắt giảm thâm hụt của các khoản đầu tư trong đổi mới và giáo dục, việc này cũng giống như một máy bay quá tải phải bằng cách loại bỏ động cơ của nó. Nó có thể cho bạn cảm thấy đang bay cao lúc đầu, nhưng nó sẽ không đi lâu dài trước khi bạn sẽ cảm nhận được nó rơi. 

Hiện giờ, hầu hết các cắt giảm và tiết kiệm tôi đã đề xuất hàng năm chỉ có địa chỉ chi tiêu trong nước, nó chiếm một con số nhỏ hơn 12% ngân sách của chúng ta. Để thực hiện tiến bộ hơn nữa, chúng ta phải ngưng ngay ý nghĩ không thật, như chỉ cần cắt giảm thêm một loại chi tiêu này là đủ. Nó sẽ không giải quyết được gì cả. 

Các Ủy ban tài chính lưỡng đảng năm ngoái mà tôi đã tập hợp thành một khối tinh anh. Tôi không đồng ý với tất cả các đề xuất của họ, nhưng họ đạt được tiến bộ quan trọng. Và kết luận của họ là cách duy nhất để giải quyết vấn đề thâm hụt của chúng ta, là phải cắt giảm những chi tiêu quá mức ở bất cứ nơi nào chúng ta tìm thấy nó - trong các khoản chi tiêu trong nước, chi tiêu quốc phòng, chi tiêu chăm sóc sức khỏe, và chi tiêu thông qua giảm thuế và sơ hở. 

Điều này có nghĩa là tiếp tục giảm chi phí chăm sóc sức khỏe, bao gồm cả các chương trình như Medicare và Medicaid, mà chúng là một đóng góp lớn nhất để thâm hụt dài hạn của chúng ta. Cải cách bảo hiểm y tế chậm lại sẽ làm các chi phí này tăng cao, nó là một phần của lý do tại sao các nhà kinh tế trung lập đã nói rằng bãi bỏ các luật chăm sóc sức khỏe sẽ thêm 250 tỷ đô la thâm hụt ngân sách của chúng ta. Tuy nhiên, tôi sẵn sàng xem xét những ý tưởng khác để làm giảm chi phí, bao gồm cả một ý tưởng của đảng Cộng hòa đề xuất năm trước như: cải cách y tế sơ suất để kiềm chế các vụ kiện phù phiếm. 

Lịch sử đặt chúng ta trong tình huống khó khăn, để chúng ta tìm một giải pháp lưỡng đảng hòng tăng cường an sinh xã hội cho các thế hệ tương lai. Và chúng ta phải làm điều đó mà không đặt tại rủi ro luôn rình rập cho những thành phần hưu trí, dễ bị tổn thương nhất, hoặc người tàn tật, mà không có ảnh hưởng lợi ích cho thế hệ tương lai, và các thu nhập hưu trí được bảo đảm mà không chịu sự tác động của thị trường chứng khoán. 

Và nếu chúng ta thật sự quan tâm về mức thâm hụt của chúng ta, một cách đơn giản là chúng ta không có khả năng gia hạn vĩnh viễn việc cắt giảm thuế cho 2% người giàu nhất nước Mỹ. Trước khi chúng ta lấy tiền ra khỏi trường học của chúng ta, hoặc cắt học bổng các sinh viên của chúng ta, chúng ta nên yêu cầu các triệu phú từ bỏ yêu cầu giảm thuế của họ. 

Đánh thuế vào những người giàu nhất nước Mỹ không phải là vấn đề trừng phạt thành công của họ. Mà nó là động lực thúc đẩy thành công của nước Mỹ. 



Trong thực tế, điều tốt nhất chúng ta có thể làm về thuế cho tất cả người Mỹ là để đơn giản hóa mã số thuế cá nhân. Đây sẽ là một công việc khó khăn, nhưng như các thành viên của lưỡng đảng đã bày tỏ quan tâm đến việc này, và tôi được chuẩn bị để tham gia cùng. 

Vì vậy, bây giờ là lúc phải hành động. Bây giờ là lúc cho cả hai bên và cả hai viện của Quốc hội - đảng Dân chủ và Cộng Hòa - tiến tới một nguyên tắc thỏa hiệp để hoàn thành trọng trách. Thay vì bây giờ chúng ta tạo ra các lựa chọn khó khăn để kiềm chế thâm hụt của chúng ta, chúng ta có thể thay thế bằng thực hiện các khoản đầu tư, chúng ta cần phải giành chiến thắng trong tương lai. 

Hãy để tôi đi một bước xa hơn. Chúng ta không nên chỉ cung cấp cho người dân của chúng ta một chính phủ biết chi tiêu hợp lý. Mà chúng ta nên cung cấp cho họ một chính phủ có thẩm quyền và hiệu quả hơn. Chúng ta không thể giành chiến thắng trong tương lai với một chính phủ của quá khứ. 

Chúng ta đang sống và làm kinh doanh trong thời đại thông tin, nhưng với sự tổ chức chính phủ đã dùng trong thời đại của truyền hình đen trắng. Có mười hai cơ quan khác nhau lo việc xuất khẩu. Thì có ít nhất là năm phải đối phó với chính sách nhà ở. Tôi có một ví dụ thú vị: Sở Nội vụ có trách nhiệm với cá hồi trong lúc chúng sống ở trong nước ngọt, nhưng Bộ Thương mại xử lý chúng trong khi chúng đang ở nước mặn. Và tôi nghe thấy nó được thậm chí còn phức tạp hơn khi chúng bị bốc hơi. 

Bây giờ, chúng ta đã có những bước tiến lớn trong hai năm qua trong việc sử dụng công nghệ và loại bỏ chất thải. Cựu chiến binh có thể tải về các hồ sơ y tế điện tử của họ với một click chuột. Chúng ta đang bán những acre (đơn vị diện tích hecta của Anh) không gian văn phòng liên bang mà không được sử dụng trong nhiều năm, và chúng tôi sẽ cắt băng khánh thành để tống tiển chúng. Nhưng chúng ta cần phải nghĩ điều to lớn hơn. Trong những tháng tới, chính quyền của tôi sẽ phát triển một đề nghị sáp nhập, hợp nhất, và tổ chức lại chính phủ liên bang một cách tốt nhất phục vụ các mục tiêu của một nước Mỹ cạnh tranh hơn. Tôi sẽ trình lên Quốc hội đề xuất bỏ phiếu - và chúng tôi sẽ thúc đẩy để nó được thông qua. 

Trong năm tới, chúng ta cũng sẽ làm việc để xây dựng lại niềm tin của nhân dân với các tổ chức của chính phủ. Bởi vì họ xứng đáng để biết chính xác những đồng đô la đóng thuế của họ được chi tiêu như thế nào và vào nơi đâu? Người dân sẽ có thể đến một trang web và nhận được thông tin đó, đây là sự kiện lần đầu tiên trong lịch sử nước Mỹ. Bởi vì người dân xứng đáng được biết khi các quan chức được họ bầu từ các cuộc vận động hành lang, tôi đề nghị Quốc hội đồng ý những gì Nhà Trắng đã làm được và đưa những thông tin ấy lên trực tuyến. Và bởi vì người dân Mỹ xứng đáng được có quyền lợi đặc biệt tham gia vào pháp luật với các dự án mà họ ưa thích, cả hai Đảng trong Quốc hội nên biết điều này: Nếu một hóa đơn được trình đến  tôi với nội dung không chính đáng bên trong, tôi sẽ phủ quyết nó. 

Một chính quyền của thế kỷ XXI là chính quyền mở và có thẩm quyền. Một chính quyền thực trong nghĩa của nó. Ở đó một nền kinh tế được thúc đẩy bởi những kỹ năng và ý tưởng mới. Thành công của chúng ta trong thế giới mới và những thay đổi sẽ đòi hỏi cải cách, trách nhiệm, và đổi mới. Nó cũng sẽ đòi hỏi chúng ta cách tiếp cận thế giới với một cấp độ mới của sự gắn kết trong công tác đối ngoại của chúng ta. 

Trong thời đại mới này, các dân tộc có thể đi khắp toàn cầu, nên việc làm và doanh nghiệp có những đe dọa và thách thức mới. Không còn bức tường ngăn cách duy nhất Đông và Tây, không một cường quốc đối thủ nào có thể liên kết chống lại được chúng ta. 

Và vì vậy chúng ta phải đánh bại kẻ thù xác định bất cứ nơi nào chúng có mặt, và xây dựng các liên minh không lằn ranh về biên giới, chủng tộc và tôn giáo. Tấm gương đạo đức của nước Mỹ phải luôn luôn tỏa sáng cho tất cả những ai muốn có tự do, công lý, và nhân phẩm. Và bởi vì chúng ta đã bắt đầu công việc này, tối nay chúng ta có thể nói rằng lãnh đạo Mỹ đã được đổi mới và vị trí của Mỹ đã được phục hồi. 

Hãy nhìn vào Iraq, nơi gần 100.000 nam giới và phụ nữ dũng cảm của chúng ta đã làm nhiệm vụ với một tầm hiểu biết cao, nơi mà công việc tuần tra chiến đấu của Mỹ đã kết thúc; bạo lực đã giảm, và một chính phủ mới đã được hình thành. Năm nay, công dân của chúng ta sẽ tiến đến một quan hệ đối tác lâu dài với nhân dân Iraq, trong khi chúng ta hoàn thành công việc đưa quân đội ra khỏi Iraq. Cam kết của Mỹ đã được thực hiện; Chiến tranh Iraq là sắp kết thúc. 

Tất nhiên, như chúng ta nói, al Qaeda và những chi nhánh của họ tiếp tục kế hoạch tấn công chống lại chúng ta. Nhờ trí thông minh của chúng ta và các chuyên gia thực thi pháp luật, chúng ta đang phá vỡ âm mưu của chúng, đảm bảo các thành phố và bầu trời của chúng ta. Và vì những kẻ cực đoan luôn cố gắng để truyền cảm hứng cho những hành động bạo lực bên trong biên giới của chúng ta, chúng ta đang đối phó bằng sức mạnh của các cộng đồng của chúng ta, với sự tôn trọng các quy định của pháp luật, và với niềm tin rằng người Mỹ Hồi giáo là một phần của gia đình người Mỹ của chúng ta. 

Chúng ta cũng đã có những cuộc chiến với al Qaeda và đồng minh của họ ở nước ngoài. Tại Afghanistan, quân đội của chúng ta đã có những cuộc càn quét mạnh lực lượng Taliban và huấn luyện lực lượng an ninh Afghanistan. Mục đích của chúng ta là rõ ràng - bằng cách ngăn chặn Taliban tái lập bằng cách thắt chặt vòng vây trên người dân Afghanistan, chúng ta sẽ loại trừ al-Qaeda đến tận sào huyệt để nhớ đến sự kiện 9/11. 

Nhờ những anh hùng quân đội và công dân của chúng ta, số ít người Afghanistan đang chịu sự kiểm soát của cuộc nổi dậy này. Sẽ có khó khăn chiến đấu phía trước, và chính phủ Afghanistan sẽ cần phải cung cấp một nền quản trị tốt hơn. Vì vậy chúng ta đang tăng cường năng lực của người dân Afghanistan và xây dựng một quan hệ đối tác lâu dài với họ. Năm nay, chúng ta sẽ làm việc với gần 50 quốc gia để bắt đầu một sự chuyển tiếp đến cho lãnh đạo Afghanistan. Và tháng bảy này, chúng ta sẽ bắt đầu đưa quân đội của chúng ta về lại quê nhà. 

Tại Pakistan, al Qaeda đang bị áp lực nhiều hơn tại bất kỳ điểm nào kể từ năm 2001. Lãnh đạo và các thành viên của al Qaeda họ đang bị loại bỏ khỏi chiến trường. Nơi trú ẩn an toàn của họ bị thu hẹp lại. Và chúng ta đã gửi một tin nhắn từ biên giới Afghanistan tới bán đảo Ả Rập để tất cả các phần của thế giới: chúng ta sẽ không động lòng trắc ẩn, chúng ta sẽ không do dự, và chúng ta sẽ đánh bại họ. 

Lãnh đạo Mỹ cũng có thể được nhìn thấy trong các nỗ lực để không lo sợ với vũ khí tồi tệ nhất của cuộc chiến tranh. Bởi vì đảng Cộng hòa và đảng Dân chủ đã phê duyệt Hiệp ước START mới, rất ít vũ khí hạt nhân và tên lửa sẽ được triển khai. Bởi vì chúng ta đã có cam kết cùng thế giới, nguyên liệu hạt nhân đang được khóa trên mọi lục địa để chúng không bao giờ rơi vào tay bọn khủng bố. 

Bởi vì một nỗ lực ngoại giao để khẳng định rằng Iran đáp ứng các nghĩa vụ của mình, chính phủ Iran đang phải đối mặt với lệnh trừng phạt cứng rắn và chặt chẽ hơn bao giờ hết. Và trên bán đảo Triều Tiên, chúng ta đứng với đồng minh Hàn Quốc, và nhấn mạnh rằng Bắc Triều Tiên phải tiếp tục cam kết từ bỏ vũ khí hạt nhân. 

Đây chỉ là một phần của cách thức chúng ta đang định hình một thế giới ủng hộ hòa bình và thịnh vượng. Với các đồng minh châu Âu của chúng ta, chúng ta hồi sinh NATO, và tăng cường hợp tác của chúng ta về mọi mặt, từ chống khủng bố để phòng thủ tên lửa. Chúng ta đã thiết lập lại mối quan hệ của chúng ta với Nga, tăng cường liên minh châu Á, và xây dựng quan hệ đối tác mới với các quốc gia như Ấn Độ. Tháng này, tôi sẽ đến Brazil, Chile, và El Salvador để lôi kéo liên minh mới cho tiến bộ ở châu Mỹ. Trên toàn cầu, chúng ta đang đứng với những người có trách nhiệm - giúp nông dân trồng lương thực; hỗ trợ các bác sĩ chăm sóc cho người bệnh; và chống tham nhũng có thể làm thối nát xã hội và cướp đi cơ hội của dân chúng. 

Những sự kiện gần đây cho chúng ta thấy rằng Cái làm nên nước Mỹ không chỉ là sức mạnh của chúng ta - mà phải là mục đích đằng sau nó. Ở Nam Sudan - với sự hỗ trợ của chúng ta - cuối cùng người dân đã được đi bỏ phiếu cho nền độc lập sau nhiều năm chiến tranh. Hàng ngàn người xếp hàng trước khi bình minh. Dân nhảy múa trên đường phố. Một người đàn ông đã mất bốn người anh em của mình tại cuộc chiến tranh tóm tắt quang cảnh xung quanh anh ta: "Đây đã từng là một bãi chiến trường, nó chiếm trong phần lớn cuộc đời tôi. Bây giờ chúng tôi muốn được tự do." 

Chúng ta thấy rằng cùng một mong muốn được tự do ở Tunisia, nơi mà ước nguyện của người dân tỏ ra mạnh hơn so với mệnh lệnh của nhà độc tài. Và đêm nay, hãy cho chúng tôi được rõ ràng: Hoa Kỳ đứng với những người dân Tunisia, và hỗ trợ cho nguyện vọng dân chủ của tất cả mọi người. 

Chúng ta không bao giờ được quên rằng những điều chúng ta đã đấu tranh, và chiến đấu cho - luôn sống trong lòng của mọi người ở khắp mọi nơi. Và chúng ta luôn luôn phải nhớ rằng người Mỹ là người chịu gánh lấy vai trò thiêng liêng nhất trong cuộc đấu tranh này, đó là những người đàn ông và phụ nữ đang phục vụ đất nước của chúng ta. 

Đêm nay, chúng ta hãy nói chuyện với một giọng nói tái khẳng định rằng quốc gia của chúng ta là một khối thống nhất trong hỗ trợ của quân đội của chúng ta và gia đình họ. Hãy để chúng ta phục vụ họ cũng như họ đã phục vụ chúng ta - bằng cách cho họ các thiết bị mà họ cần, bằng cách cung cấp chúng với việc chăm sóc và lợi ích mà họ đã kiếm được, và bằng cách tranh thủ sự ân sủng các cựu chiến binh của chúng ta trong nhiệm vụ lớn của xây dựng đất nước này. 

Quân đội của chúng ta đến từ khắp mọi nơi của đất nước này - họ là những ngừơi da màu, đen, trắng, La tinh, châu Á và người Mỹ bản xứ. Họ là những Kitô giáo và Ấn giáo, Do Thái và Hồi giáo. Và, vâng, chúng ta biết rằng trong số họ có những người đồng tính. Bắt đầu từ năm nay, không có người Mỹ sẽ bị cấm phục vụ đất nước họ yêu thích vì những người họ yêu thích. Và với sự thay đổi đó, tôi kêu gọi tất cả các trường đại học của chúng ta hãy mở cửa với nhà tuyển dụng quân sự và các ROTC (Reserve Officer’s Training Corps). Lúc này là thời gian để lại phía sau các trận đánh chia rẽ của quá khứ. Lúc này là thời gian để di chuyển về phía trước vì một tổ quốc. 

Chúng ta sẽ không có ảo tưởng về công việc phía trước của chúng ta. Cải cách trường học của chúng ta, thay đổi cách chúng ta sử dụng năng lượng; giảm thâm hụt của chúng ta - không điều nào trong số này là dễ dàng. Chúng ta sẽ mất thời gian vì chúng. Và sẽ  khó khăn hơn bởi vì chúng ta sẽ tranh luận về tất cả mọi thứ. Mọi chi phí. Mọi chi tiết. Từng văn kiện của pháp luật một.

Tất nhiên, một số quốc gia không có vấn đề này như chúng ta. Nếu chính phủ trung ương ở các quốc gia đó muốn có một đường xe lửa, họ có được một đường xe lửa - không có vấn đề làm thế nào để giải toả nhà dân. Nếu chính phủ ở các nước ấy không muốn có một câu chuyện xấu trên báo chí, đó là quyền của họ.

Chưa hết, vì tranh cãi, bực bội và lộn xộn như là đặc trưng nền dân chủ của chúng ta đôi khi diễn ra, nhưng tôi biết ở đây không có ai phải là người sẽ bán địa vị mình với bất kỳ quốc gia khác trên trái đất. 

Chúng ta có thể có sự khác biệt trong chính sách, nhưng tất cả chúng ta tin vào các quyền ghi trong Hiến pháp của chúng ta. Chúng ta có thể có ý kiến khác nhau, nhưng chúng ta tin vào lời hứa của chúng ta mà nói rằng: Nước Mỹ là một nơi mà bạn có thể thực hiện được ước mơ nếu bạn cố gắng. Chúng ta có thể có nguồn gốc khác nhau, nhưng chúng ta tin chúng ta có cùng giấc mơ mà nói rằng: Đây là một đất nước mà bất cứ điều gì đều có thể. Dù bạn là ai. Dù bạn đến từ đâu. 

Giấc mơ đó là lý do tại sao tôi có thể đứng ở đây trước các bạn tối nay. Giấc mơ đó là lý do tại sao một đứa trẻ thuộc giai cấp cần lao từ Scranton có thể đứng phía sau tôi. Giấc mơ đó là lý do tại sao một người bắt đầu bởi công việc quét dọn tại quán rượu ở Cincinnati của cha mình, mà có thể trở thành chủ Tịch Hạ Viện của đất nước vĩ đại nhất trên Trái đất này. 

Giấc mơ đó là Giấc mơ Mỹ - là những gì anh em nhà Allen đã lái xe đến công ty tái lợp mái nhà của họ cho một kỷ nguyên mới. Đó là những gì đã hướng những học sinh ở Forsyth Tech để học một kỹ năng mới và làm việc hướng tới tương lai. Và giấc mơ đó là câu chuyện của một chủ doanh nghiệp nhỏ có tên Brandon Fisher. 

Brandon bắt đầu một công ty tại Berlin, Pennsylvania chuyên về kỹ nghệ khoan mới. Một ngày mùa hè năm ngoái, ông đã đọc thấy tin tức thế giới, có 33 người đàn ông đã bị mắc kẹt trong một mỏ Chile, và không ai biết làm thế nào để cứu sống họ

Nhưng Brandon nghĩ công ty của ông có thể giúp được. Và vì thế ông đã thiết kế một giải pháp, với cái tên gọi là kế hoạch B. Nhân viên của ông đã làm việc suốt ngày đêm để sản xuất các thiết bị khoan cần thiết. Và Brandon tức tốc đến Chile. 

Cùng với những người khác, ông bắt đầu khoan một lỗ có độ sâu 2.000 foot vào mặt đất, họ làm việc với cường độ thời gian ba hoặc bốn ngày không ngủ. Ba mươi bảy ngày sau đó. Kế hoạch B đã thành công, và những người thợ mỏ đã được cứu sống. Nhưng bởi vì ông không muốn mình là trung tâm của những sự chú ý, Brandon đã không có mặt ở đó khi những người thợ mỏ được cứu sống. Ông đã đi về nhà, trở lại làm việc cho dự án tiếp theo của mình. 

Sau đó, một trong những nhân viên của ông nói về giải cứu, "Chúng tôi đã chứng minh rằng Trung tâm Rock là một công ty nhỏ, nhưng chúng tôi làm những việc lớn." 

Chúng tôi làm những việc lớn. 

Từ những ngày đầu lập quốc, nước Mỹ là nước đã có được các câu chuyện của những người bình thường dám ước mơ. Đó là cách người Mỹ giành chiến thắng trong tương lai. 

Chúng ta là một quốc gia mà ai cũng có thể nói, "Tôi có thể không có nhiều tiền, nhưng tôi có ý tưởng tuyệt vời cho một công ty mới. Tôi không đến từ một gia đình học thức cao, nhưng tôi sẽ là người đầu tiên có bằng cấp như tôi muốn. Tôi không quen biết những người gặp khó khăn, nhưng tôi nghĩ rằng tôi có thể giúp họ, và tôi cần phải cố gắng. Tôi không chắc chắn làm thế nào để chúng ta sẽ đạt được vị trí tốt hơn đằng sau đường chân trời, nhưng tôi biết chúng ta sẽ đến đó được. Tôi biết chúng ta sẽ. " 

Chúng tôi làm những việc lớn. 

Ý tưởng của một nước Mỹ gánh vác. Vận mệnh của chúng ta vẫn cứ lựa chọn chúng ta - Và đêm nay, hơn hai thế kỷ sau ngày mà các Quốc phụ làm nên đất nước này - đó là vì người dân của chúng ta, là tương lai của chúng ta, là hy vọng, là hành trình của chúng ta đi về phía trước, và vì một nhà nước luôn biết thống nhất các đối lập của chúng ta hùng cường.

Cảm ơn các bạn, Thiên Chúa ban phúc lành cho các bạn, và Thiên Chúa ban phúc lành cho Hiệp chủng quốc Hoa Kỳ. (hết)

Bản dịch của BS Hồ Hải.

Asia Clinic, 13h13', ngày thứ Sáu, 28/01/2011

Thursday, January 27, 2011

THÔNG ĐIỆP LIÊN BANG MỸ 2011 CỦA TT BARACK OBAMA (3)

Phần 3: Nước Mỹ cần làm gì cho cơ sở hạ tầng và luật pháp?


Phần 1: Nước Mỹ đang cần gì?
Phần 2: Nước Mỹ phải làm gì cho cộng nghệ và giáo dục?


Bước thứ ba của chiến thắng trong tương lai là xây dựng lại nước Mỹ. Để thu hút các doanh nghiệp mới đến bờ biển của chúng ta, chúng ta cần nhanh chóng, mt cách đáng tin cậy nhất để lưu thông phân phi người, hàng hoá, và thông tin - bằng đường sắt cao tốc đến internet tốc độ cao.

Cơ sở hạ tầng của chúng ta sử dụng đã từng là tốt nhất - nhưng đang trên đà trượt dốc. Ngày nay, các gia đình Hàn Quốc đường truyền truy cập internet cao hơn chúng ta. Các nước ở châu Âu và Nga đầu tư vào đường bộ và đường sắt hơn so với chúng ta. Trung Quốc đang xây dựng tàu sân bay nhanh hơn và mới hơn. Trong khi đó, khi các kỹ sư của chúng ta phân loại cơ sở hạ tầng của đất nước mình, họ đã cho chúng tôi một ch "D."

Chúng ta phải làm tốt hơn. Mỹ là quốc gia xây dựng tuyến đường sắt xuyên lục địa, mang điện cho các cộng đồng nông thôn, và xây dựng hệ thống xa lộ liên bang. Các công việc được tạo ra bởi các dự án này không chỉ đến từ các bài hát hoặc nằm đó để chơi. Công vi
c đến từ các doanh nghiệp đã mở gần nhà ga xe lửa mới của thành ph, các đoạn đường liên kết mới m.

Trong hai năm qua, chúng ta đã bắt đầu xây dựng lại cho thế kỷ 21, một dự án có nghĩa là hàng ngàn công ăn việc làm tốt cho ngành công nghiệp xây dựng đang bị ảnh hưởng nặng vì suy thoái. Đêm nay, tôi đề xuất rằng chúng ta tăng gấp đôi những nỗ lực này.

Chúng ta sẽ c
ần nhiều nhân lực Mỹ hơn để làm việc sửa chữa cầu đường đổ nát. Chúng tôi đảm bảo điều này sẽ đ ược thanh toán hoàn toàn, thu hút đầu tư tư nhân, và lựa chọn dự án dựa trên những gì tốt nhất cho nền kinh tế, không phải cho chính trị gia.

Trong thời hạn 25 năm, mục tiêu của chúng ta là cung cấp cho 80% người Mỹ s
ử dụng đường sắt cao tốc, có thể cho phép bạn đi đến nơi trong một nửa thời gian cần để đi du lịch bằng xe hơi. Đối với một số hành trình, nó sẽ đạt được tốc độ nhanh hơn bay - mà không cần phải đáp xuống. Khi chúng ta nói chuyện ở đây, thì các tuyến đường ở California và Trung Tây đã được tiến hành.

Trong thời hạn năm năm tới, chúng ta sẽ n
ỗ lực để doanh nghiệp triển khai thế hệ tiếp theo của vùng phủ sóng không dây tốc độ cao đến 98% của tất cả người dân Mỹ. Điều này có nghĩa là một hệ thống internet nhanh hơn và ít bỏ cuộc gọi vì đường truyền kém. Đó là về kết nối tất cả các phần của Mỹ vào thời đại số. Đó là về một cộng đồng nông thôn ở Iowa hoặc Alabama, nơi nông dân và chủ doanh nghiệp nhỏ sẽ có thể bán sản phẩm của họ trên toàn thế giới. Đó là về một người lính cứu hỏa có thể tải về bảng thiết kế một tòa nhà đang cháy vào một thiết bị cầm tay, một sinh viên có thể theo học các lớp với một quyển sách kỹ thuật số, hoặc bệnh nhân có thể có cuộc trò chuyện video mặt đối mặt với bác sĩ.

Tất cả các khoản đầu tư - trong các lĩnh vực đổi mới, giáo dục và cơ sở hạ tầng - sẽ làm cho nước Mỹ, một nơi tốt hơn để làm kinh doanh và tạo việc làm. Tuy nhiên, để giúp các công ty của chúng ta cạnh tranh, chúng ta cũng phải g các rào cản chặn đứng trên con đường thành công của doanh nghiệp.

Trong những năm qua, một cuộc diễu hành các vận động hành lang có mã số thuế gian lận để làm lợi các công ty và ngành công nghiệp cá biệt. Ở đó, những kế toán hoặc luật sư làm việc trong hệ thống có thể không phải trả đồng thuế nào cả. Nhưng tất cả phần còn lại bị nhận với một trong những mức thuế cao nhất của công ty trên thế giới.
Đây là tình trạng vô ý thức và cần phải thay đổi.

Vì vậy, đêm nay, tôi yêu cầu đảng Dân chủ và đảng Cộng hòa nên đơn giản hóa hệ thống. Thoát khỏi những sơ hở. Tạo sân chơi bình đẳng. Và sử dụng các khoản tiết kiệm để giảm mức thuế suất doanh nghiệp cho lần đầu tiên trong 25 năm - mà không làm tăng thêm vào khoản thâm hụt ngân sách liên bang.

Để giúp các doanh nghiệp bán sản phẩm ra nước ngoài nhiều hơn, chúng ta đặt mục tiêu xuất khẩu tăng gấp đôi vào năm 2014 - bởi vì chúng ta xuất khẩu nhiều hơn, nên việc làm nhiều hơn được tạo ra trong nước.
Hiện tại, xuất khẩu của chúng ta đang tăng. Gần đây, chúng ta đã ký thỏa thuận với Ấn Độ và Trung Quốc sẽ hỗ trợ hơn 250.000 việc làm tại Hoa Kỳ. Và tháng trước, chúng ta hoàn tất một hiệp định thương mại với Hàn Quốc sẽ hỗ trợ ít nhất 70.000 công ăn việc làm của Mỹ. Thỏa thuận này là một hỗ trợ chưa từng có  cho kinh doanh và lao động; Thưa các thành viên Đảng Dân chủ và đảng Cộng hòa, và tôi yêu cầu Quốc hội kỳ này thông qua nó càng sớm càng tốt.

Trước khi nhậm chức, tôi đã nói rõ rằng chúng ta sẽ thực thi các hiệp định thương mại của chúng ta, và rằng tôi sẽ chỉ ký những  thỏa thuận nào giữ đức tin với các công nhân Mỹ, và thúc đẩy việc làm của Mỹ. Đó là những gì chúng ta đã làm với Hàn Quốc, và đó là những gì tôi dự định sẽ làm như chúng ta theo đuổi các hiệp định với Panama và Colombia, và tiếp tục Châu Á Thái Bình Dương của chúng ta và các cuộc đàm phán thương mại toàn cầu.

Để giảm thiểu rào cản đối với tăng trưởng và đầu tư, tôi đã ra lệnh xem xét lại các quy định của chính phủ. Khi chúng ta tìm thấy các quy tắc mà đặt một gánh nặng không cần thiết trên các doanh nghiệp, chúng ta sẽ giải quyết chúng. Nhưng tôi sẽ không ngần ngại để tạo ra hoặc thực thi các biện pháp bảo vệ đến an toàn ý thức hệ của nhân dân Mỹ. Đó là những gì chúng ta đã thực hiện ở nước này trong hơn một thế kỷ. Đó là lý do tại sao thức ăn của chúng ta là an toàn để ăn, nước của chúng ta là an toàn để uống, và không khí của chúng ta là an toàn để thở. Đó là lý do tại sao chúng ta có luật giới hạn tốc độ và lao động trẻ em. Đó là lý do tại sao năm ngoái, chúng ta đưa vào bảo vệ người tiêu dùng diễn ra đối với ẩn phí và hình phạt của các công ty thẻ tín dụng, và quy định mới để ngăn chặn một cuộc khủng hoảng tài chính. Và đó là lý do tại sao chúng ta thông qua cải cách mà cuối cùng ngăn cản ngành công nghiệp bảo hiểm y tế khai thác từ bệnh nhân.

Hiện nay, tôi đã nghe tin đồn rằng một số các bạn có một số lo ngại về luật chăm sóc sức khỏe mới.
Vì vậy, hãy để tôi là người đầu tiên nói ra tất cả những điều gì có thể được cải thiện. Nếu các bạn có ý tưởng về cách cải thiện điều luật này bằng cách chăm sóc tốt hơn hoặc nhiều hơn với giá cả phải chăng, tôi muốn làm việc với các bạn. Chúng ta có thể bắt đầu ngay từ bây giờ bằng cách chỉnh sửa một lỗ hổng trong pháp luật đã đặt một gánh nặng không cần thiết trên sổ sách kế toán các doanh nghiệp nhỏ.

Những gì tôi không muốn làm là quay trở lại những ngày khi các công ty bảo hiểm có thể từ chối bảo hiểm một người nào đó vì sự ràng buộc bỡi một điều kiện trước đó. Tôi không muốn nói cho James Howard, một bệnh nhân ung thư não từ Texas, việc điều trị của ông có thể không được bảo hiểm.
Tôi không muốn nói cho Jim Houser, một chủ doanh nghiệp nhỏ từ Oregon, rằng ông đã quay trở lại để trả hơn $5,000 cho nhân viên của mình. Khi chúng ta nói rằng, điều luật này là làm cho thuốc theo toa rẻ hơn cho người cao niên và không có bảo hiểm cho học sinh dưới sự bảo hiểm của cha mẹ. Vì vậy, thay vì chiến đấu chống lại cuộc chiến của hai năm qua, chúng ta hãy sửa chữa những gì cần sửa chữa và tiến về phía trước.
 (hết phần 3 - đón đọc phần cuối rất dài và rất quan trọng cho nước Mỹ)


Bản dịch của BS Hồ Hải

Asia Clinic, 18h19', ngày thứ Năm, 27/01/2011

THÔNG ĐIỆP LIÊN BANG MỸ 2011 CỦA TT BARACK OBAMA (2)

Phần 2: Nước Mỹ phải làm gì cho công nghệ và giáo dục?


Phần 1: Nước Mỹ đang cần gì?


Bước đầu tiên của chiến thắng trong tương lai là khuyến khích sự đổi mới của nước Mỹ.

Không ai trong chúng ta có thể dự đoán chắc chắn những gì mà ngành công nghiệp lớn tiếp theo sẽ đạt được, hoặc những việc làm mới sẽ đến từ đâu. Ba mươi năm trước, chúng ta không thể biết rằng một cái gì đó gọi là Internet sẽ làm nên một cuộc cách mạng kinh tế. Những gì chúng ta có thể làm - những gì mà nước Mỹ tốt hơn so với bất kỳ ở đâu – Đó là tia lửa sáng tạo và trí tưởng tượng của con người. Chúng ta là quốc gia đưa những chiếc xe vào sử dụng và máy tính vào văn phòng làm việc; là quốc gia của Edison và anh em nhà Wright; của Google và Facebook. Tại đất nước chúng ta, sự đổi mới không chỉ thay đổi cuộc sống của chúng ta. Mà đó còn là cách chúng ta làm nên cuộc sống.

Hệ thống doanh nghiệp tự do của chúng ta là cái tạo ra đổi mới. Nhưng bởi vì nó không phải lúc nào cũng đem lại lợi nhuận cho các công ty để đầu tư vào nghiên cứu cơ bản, trong suốt lịch sử của chúng ta đã cung cấp cho các nhà khoa học tiên tiến và sáng chế với sự hỗ trợ cái mà họ cần. Đó là những gì gieo hạt giống cho mạng Internet. Đó là những gì đã giúp làm nên những phát minh giống như các loại chip máy tính và GPS.

Chỉ cần nghĩ về tất cả các công việc tốt - từ sản xuất đến bán lẻ - tất cả chúng đã đến từ những đột phá.

Nửa thế kỷ trước, khi Liên Xô đánh bại chúng ta trong việc đi vào không gian với sự ra đời của một vệ tinh được gọi là Sputnik. Chúng ta không có ý tưởng làm thế nào chúng ta đánh bại họ để đến được mặt trăng. Lúc ấy, các khoa học đã không có được. NASA đã không tồn tại. Nhưng sau khi đầu tư vào nghiên cứu và giáo dục tốt hơn, chúng ta đã không chỉ vượt qua Liên Xô, chúng ta tung ra một làn sóng đổi mới, nó đã tạo ra ngành công nghiệp mới và hàng triệu việc làm mới.

Đây là thời điểm Sputnik của  thế hệ chúng ta. Hai năm trước, tôi nói rằng chúng ta cần thiết để đạt đến cấp độ nghiên cứu và phát triển, mà chúng ta chưa từng thấy từ người ngoài hành tinh. Trong một vài tuần, tôi sẽ gửi một ngân sách lên Quốc hội giúp chúng ta đáp ứng được mục tiêu đó. Chúng ta sẽ đầu tư nghiên cứu y sinh học, công nghệ thông tin, và đặc biệt là công nghệ năng lượng sạch - một khoản đầu tư sẽ tăng cường an ninh của chúng ta, bảo vệ hành tinh của chúng ta, và tạo ra vô số việc làm mới cho dân chúng.

Hiện tại, chúng ta đang nhìn thấy sự hứa hẹn của năng lượng tái tạo. Anh em nhà Robert và Gary Allen là những người đang điều hành một công ty nhỏ chuyên lợp mái nhà ở Michigan. Sau sự kiện 11 tháng 9, họ tình nguyện làm thợ lợp tốt nhất để giúp đỡ sửa chữa Lầu Năm Góc. Nhưng một nửa số nhà máy của họ đã không ngưng hoạt động, và suy thoái kinh tế đã làm họ chết đứng.

Ngày nay, với sự giúp đỡ từ khoản vay của chính phủ, thì việc sản xuất tấm lợp pin mặt trời đang được bán trên khắp đất nước. Theo cách nói của Robert, "Chúng tôi tái tạo chính mình."

Đó là những gì người Mỹ đã làm cho hơn hai trăm năm: Sáng tạo lại chính mình. Và để thúc đẩy tiếp câu chuyện thành công giống như anh em nhà Allen, chúng ta đã bắt đầu tái tạo lại chính sách năng lượng của chúng ta.
Chúng ta không chỉ trao tiền. Mà chúng ta đang phát hành một thách thức. Chúng ta đang nói với các nhà khoa học và kỹ sư Mỹ rằng nếu họ tập hợp được đội ngũ có trí tuệ tốt nhất trong các lĩnh vực của họ, và tập trung vào những vấn đề khó khăn nhất trong năng lượng sạch, chúng ta sẽ tài trợ cho họ dự án Apollo của thời đại chúng ta.

Tại Viện Công nghệ California (CIT: California Institute of Technology), họ đang phát triển một cách để biến ánh sáng mặt trời và nước thành nhiên liệu cho xe ô tô.
Tại Phòng thí nghiệm quốc gia Oak Ridge (Oak Ridge National Laboratory), họ đang sử dụng siêu máy tính để đạt được một trong rất nhiều quyền lực hơn các cơ sở hạt nhân của chúng ta. Với sự ưu đãi cho nhiên cứu nhiều hơn, chúng ta có thể phá vỡ sự lệ thuộc vào dầu mỏ thay bằng nhiên liệu sinh học, và trở thành quốc gia đầu tiên có 1 triệu xe sử dụng năng lượng điện trên đường vào năm 2015.

Chúng ta cần phải nhận được thành quả đằng sau sự đổi mới này. Và để giúp trả tiền cho những quá trình đổi mới, tôi yêu cầu Quốc hội loại bỏ chính sách hỗ trợ thuế hàng tỷ đô la đối v
i các công ty dầu. Tôi không biết mọi ngưi có nhận thấy rằng họ đang làm tốt công việc riêng của họ. Vì vậy, thay vì trợ cấp cho năng lượng của ngày hôm qua, chúng ta hãy đầu tư vào ngày mai.

Ngay bây giờ, việc đột phá về năng lượng sạch sẽ tạo ra công ăn việc làm của ngành năng lượng sạch nếu doanh nghiệp biết rằng sẽ có một thị trường đang chờ đợi họ. Vì vậy, đêm nay, tôi thách thức các bạn để cùng tôi thiết lập một mục tiêu mới: vào năm 2035, 80% sản lượng điện của Mỹ sẽ đến từ các nguồn năng lượng sạch. Một số người muốn gió và mặt trời. Những người khác muốn hạt nhân, than sạch, và khí tự nhiên. Để đáp ứng mục tiêu này, chúng ta sẽ cần tất cả - và tôi kêu gọi đảng Dân chủ và đảng Cộng hòa hãy cùng nhau làm cho nó thành hiện thực.

Để duy trì sự lãnh đạo của nư
ớc Mỹ trong nghiên cứu và công nghệ là rất quan trọng cho sự thành công của chúng ta. Song nếu chúng ta muốn giành chiến thắng trong tương lai - nếu chúng ta muốn đổi mới để tạo ra công ăn việc làm ở Mỹ và không phải ở nước ngoài - thì chúng ta cũng phải giành chiến thắng trong cuộc chạy đua trong công cuộc giáo dục trẻ em của chúng ta.

Hãy suy nghĩ về điều này. Hơn mười năm tới, gần một nửa số việc làm mới sẽ đòi hỏi nhân lực có giáo dục ở bậc sau phổ thông. Thế nhưng, một phần tư học sinh của chúng ta thậm chí không hoàn thành được tú tài. Chất lượng của toán học và giáo dục khoa học đứng sau nhiều quốc gia khác. Nước Mỹ đã rơi xuống vị trí thứ 9 trong các nước có người trẻ tuổi với một bằng đại học. Và như vậy câu hỏi là liệu tất cả chúng ta - là công dân, và là cha mẹ - là sẵn sàng làm những gì cần thiết để cung cấp cho mỗi trẻ em một cơ hội để thành công.

Trách nhiệm đó bắt đầu không phải trong lớp học, mà là trong mỗi gia đình và cộng đồng của chúng ta.
Đầu tiên là gia đình phải truyền niềm đam mê học tập cho mỗi trẻ. Chỉ có cha mẹ có thể chắc chắn rằng truyền hình đã được tắt và bài tập về nhà được thực hiện. Chúng ta cần phải dạy cho trẻ em của chúng ta rằng nó không phải chỉ là chiến thắng của trò Super Bowl để được nổi tiếng, mà là người chiến thắng trên cái đẹp của khoa học công bằng; thành công đó không phải chỉ đ làm một chức năng của quảng cáo hay phục vụ cho sự nổi tiếng, mà t
s làm việc chăm chỉ và kỷ luật.

Nhà
trường của chúng ta phải chia sẻ trách nhiệm này. Khi một đứa trẻ bước vào lớp học, nó phải là một nơi kỳ vọng cao và hiệu suất cao. Nhưng quá nhiều trường học không đáp ứng đi
u này. Đó là lý do tại sao thay vì chỉ đổ tiền vào một hệ thống ù lỳ, chúng tôi đã phát động một cuộc cạnh tranh được gọi là Race to the Top (Chạy đua đến Đỉnh cao). Đển vi tất cả năm mươi tiểu bang, chúng tôi đã nói, "Nếu bạn chỉ cho chúng tôi thấy những kế hoạch sáng tạo nhất để cải thiện chất lượng giáo viên và thành tích học sinh, chúng tôi sẽ cho bạn thấy tiền."

Race to the Top là những cải cách có ý nghĩa nhất của các trường công lập của chúng ta trong một thế hệ. Ít hơn một phần trăm của những gì chúng ta chi tiêu cho giáo dục mỗi năm, nó đã giúp hơn 40 ti
ểu bang nâng cao tiêu chuẩn của họ trong giảng dạy và học tập. Những tiêu chuẩn này được phát triển, không phải bởi Washington, mà do các thống đốc Cộng hòa và Dân chủ trong cả nước. Và Race to the Top nên được tiếp cận theo cách thức các thế hệ tiếp nối với một luật, đó là linh hoạt và tập trung vào những gì tốt nhất cho trẻ em của chúng ta.

c b
ạn thấy đấy, chúng ta biết những gì có thể cho con em chúng ta khi cải cách không chỉ là một nhiệm vụ t trên xuống, mà là công việc cụ thcủa từng giáo viên địa phương và các hiệu trưởng, hội đồng nhà trường và cộng đồng. 

Hãy học cách làm của trường Bruce Randolph tại Denver. Ba năm trước đây, nó được đánh giá là một trong các trường học tồi tệ nhất ở Colorado, vì nằm trên lãnh địa giữa hai băng nhóm xã hội đen. Nhưng cuối tháng 5/2010, 97% số học sinh lớp 12 được nhận bằng tốt nghiệp. Hầu hết trong số học sinh tú tài ấy sẽ là người đầu tiên trong gia đình của họ bước vào đại học. Và sau năm đầu tiên đổi mới của trường, hiệu trưởng đã làm cho các học sinh phải rỏ lệ, khi một sinh viên nói "Cảm ơn, bà Waters, bà đã cho ... chúng tôi thấy rằng chúng tôi cũng thông minh và chúng tôi có thể làm được cái gì người khác làm được."

Chúng ta cũng nên nhớ rằng cha mẹ là những người có ảnh hưởng lớn nhất vào thành công của một đứa trẻ. Sau đó là những ảnh hưởng đến từ những người lớn trong cộng đồng. Tại Hàn Quốc, giáo viên được biết đến như là người "làm nên đất nước". Còn ở đây - nước Mỹ - Chúng ta đối xử với những người giáo dục trẻ em của chúng ta nên cùng một mức độ tôn trọng như Hàn Quốc.
Chúng tôi muốn khen thưởng giáo viên tốt và không bỏ qua tội lỗi cho những giáo viên xấu. Và trong mười năm tới, với rất nhiều những giáo viên , giáo sư thế hệ chiến tranh thế giới thứ II (thế hệ baby Bommer) sẽ nghỉ hưu, chúng ta phải chuẩn bị 100.000 giáo viên , giáo sư mới trong các lĩnh vực khoa học, công nghệ, kỹ thuật, và toán.

Trong thực tế, mỗi bạn trẻ lắng nghe suy niệm tối nay để có sự hướng nghiệp cho mình: Nếu bạn muốn tạo sự khác biệt trong đời sống của dân tộc ta, nếu bạn muốn thực hiện một sự khác biệt trong đời sống của một đứa trẻ - hãy trở thành giáo viên. Đất nước đang cần họ.

Tất nhiên, cuộc chạy đua giáo dục không kết thúc với một bằng tốt nghiệp trung học. Để cạnh tranh, giáo dục đại học phải nằm trong tầm tay của mỗi công dân Mỹ. Đó là lý do tại sao chúng tôi đã chấm dứt hỗ trợ người nộp thuế không chính đáng, và sử dụng các khoản tiết kiệm để làm cho trường đại học đủ điều kiện cho hàng triệu sinh viên. Và năm nay, tôi đề nghị Quốc hội đi xa hơn, và làm cho tín dụng thuế học phí vĩnh viễn của chúng ta - trị giá $10.000 cho bốn năm đại học.

Bởi vì mọi người cần có điều kiện đào tạo cho công ăn việc làm và nghề nghiệp mới trong nền kinh tế thay đổi nhanh chóng ngày nay, nên chúng ta cũng cần làm sống lại các trường cao đẳng cộng đồng Mỹ. Tháng trước, tôi thấy lời hứa của các trường này tại Forsyth Tech ở Bắc Carolina. Nhiều sinh viên có được sử dụng để làm việc trong các nhà máy quanh vùng. Một bà mẹ của hai con, một phụ nữ tên Kathy Proctor, đã từng làm việc trong ngành công nghiệp đồ nội thất từ năm 18 tuổi. Và bà ấy nói với tôi bà đang lấy bằng của mình thuộc công nghệ sinh học, lúc 55 tuổi, không chỉ bởi vì các công việc nội thất đã mất hết, mà là vì bà ấy muốn truyền cảm hứng cho con của mình, để chúng theo đuổi ước mơ của chúng. Như Kathy nói: "Tôi hy vọng việc tôi làm sẽ giúp con tôi hiểu lý tưởng sống là không bao giờ bỏ cuộc."

Nếu chúng ta thực hiện các bước này - nếu chúng ta nâng cao kỳ vọng cho mọi trẻ em, và cho chúng cơ hội tốt nhất có thể đi học, từ ngày chúng được sinh ra cho đến khi công việc cuối cùng chúng có - chúng ta sẽ đạt được mục tiêu tôi đặt hai năm trước đây: vào cuối thập kỷ này, nước Mỹ lại một lần nữa sẽ có tỷ lệ sinh viên tốt nghiệp đại học cao nhất trên thế giới.



Một điểm mới nhất về giáo dục. Ngày nay, có hàng trăm hàng ngàn sinh viên xuất sắc tại các trường học của chúng ta mà không phải là công dân Mỹ. Một số là những đứa con của công nhân bất hợp pháp, nhng trẻ mà không có gì để làm vì hậu quả của cha mẹ. Chúng lớn lên như người Mỹ và cam kết trung thành với lá cờ của chúng ta, nhưng sống mỗi ngày với các mối đe dọa trục xuất. Những người khác đến đây từ nước ngoài du học tại các trường cao đẳng và đại học của chúng ta. Nhưng ngay khi họ có được bằng cấp cao, chúng ta gửi cho họ trở về nhà để cạnh tranh với chúng ta. Đó là việc làm vô ý thc



Bây giờ, tôi mạnh mẽ tin tưởng rằng chúng ta nên đưa vào, một lần và cho tất cả, vấn đề nhập cư bất hợp pháp. Tôi đang chuẩn bị để làm việc với Đảng Cộng hòa và đảng Dân chủ để bảo vệ biên giới của chúng ta, thực thi pháp luật của chúng ta và địa chỉ của hàng triệu công nhân không có giấy tờ những người đang sống trong bóng tối. Tôi biết rằng cuộc tranh luận sẽ rất khó khăn và mất thời gian. Nhưng đêm nay, chúng ta hãy đồng ý để làm cho nỗ lực đó. Và chúng ta hãy dừng lại trục xuất tài năng, những người trẻ đang làm vic, có thể là nhân viên phòng thí nghiệm nghiên cứu của chúng ta, có thể là người bắt đầu mở một doanh nghiệp mới, và những người đang tiếp tục làm giàu đất nước này. (hết phần 2 - đón đọc phần 3)


Bản dịch của BS Hồ Hải

Asia Clinic, 12h48', ngày thứ Năm, 27/01/2011

Wednesday, January 26, 2011

THÔNG ĐIỆP LIÊN BANG MỸ 2011 CỦA TT BARACK OBAMA (1)

Hôm qua TT Barack Obama đã đọc thông điệp liên bang Mỹ hằng năm trước quốc hội. Thông điệp liên bang Mỹ như là cương lĩnh và tư tưởng hành động trong năm của nước Mỹ. Thông điệp có vai trò lớn không chỉ đối với nước Mỹ, mà còn ảnh hưởng rất lớn đối với chính trị, kinh tế, giáo dục, văn hoá, khoa học kỹ thuật của toàn cầu. Việc dịch một thông điệp 6.825 chữ thành ra bảng tiếng Việt là một việc khá tốn công. Tôi chia nó thành 4 phần và thêm tựa cho từng phần. Tôi sẽ cho xuất bản từng phần theo thứ tự liên tục để không ngán khi đọc một lần hơn 10.000 chữ Việt. Nội dung cố gắng giữ đúng với ý của tác giả. Một vài ghi chú kèm theo là của tôi để rõ nghĩa bài viết hơn. Nhưng không tránh khỏi sai sót. Mọi người đọc và góp ý để hoàn chỉnh hơn. Xin cảm ơn.

Phần 1: Nước Mỹ đang cần gì?


Thứ ba 25 tháng 1 2011 

Washington, DC 


Thưa Ông Chú tịch Quốc hội, ông Phó Tổng Thống (?), thành viên của Quốc hội, khách quý, và đồng nghiệp người Mỹ: 



Tối nay tôi muốn bắt đầu bằng chúc mừng những quý ông và quý bà trong Quốc hội thứ 112, cũng như ông tân chủ tịch Quốc hội, John Boehner. Và khi chúng ta đang ở đây, chúng ta cũng không quên đến chiếc ghế trống trong phòng này, và cầu nguyện cho sức khỏe của đồng nghiệp của chúng ta - và bạn bè của chúng ta - Gabby Giffords. 



Không có gì bí mật về sự khác biệt của chúng ta, mà những người trong chúng ta ở đây tối nay đã có trong hai năm qua. Các cuộc tranh luận đã được diễn ra, chúng ta đã chiến đấu quyết liệt cho niềm tin của chúng ta. Và đó là một điều tốt. Đó là những yêu cầu của một nền dân chủ tráng kiện. Đó cũng là cái giúp chúng ta thiết lập một quốc gia. 



Nhưng có một lý do, thảm kịch ở Tucson(1) đã buộc chúng ta nên tạm dừng. Giữa sự ồn ào, lòng hận thù và niềm đam mê của cuộc tranh luận trên cộng đồng của chúng ta, Tucson nhắc nhở chúng ta rằng, không có sự phân biệt chúng ta là ai và chúng ta từ đâu đến, mỗi người chúng ta là một phần của một cái gì đó vĩ đại hơn - một cái gì đó là tinh hoa hơn là đảng phái và chính trị. 



Chúng ta là một phần của gia đình người Mỹ. Chúng ta tin rằng trong một đất nước mà mọi chủng tộc, mọi niềm tin và mọi quan điểm có thể tìm thấy được, chúng ta vẫn còn ràng buộc với nhau như một khối, nơi đó chúng ta chia sẻ một niềm hy vọng chung và tín ngưỡng chung, đó là giấc mơ của cháu gái ở Tucson(2) giống như những trẻ em khác của chúng ta, và chúng đều xứng đáng có cơ hội được thực hiện. 

Bé gái Christina Taylor Green là nạn nhân trong vụ thảm sát ở Tucson, Arizona ngày 08/01/2011. Giác mạc của cháu đã được hiến tặng để cứu vớt 2 cháu khác thoát mù. Đó là thông điệp nhân bản của nước Mỹ khi giáo dục trẻ, mà TT Barack Obama đã nhắc trong bài diễn văn của mình. (Ghi chú của người dịch)


Đó cũng là những gì làm nên một quốc gia. 



Lúc này, cái tôi, nó sẽ không mở ra một kỷ nguyên mới của hợp tác. Việc gì đến trong thời điểm này với chúng ta. Nó quyết định không phải vì chúng ta có thể ngồi lại với nhau tối nay, nhưng liệu chúng ta có thể làm việc cùng nhau vào ngày mai hay không. 



Tôi tin rằng chúng ta có thể làm được. Tôi tin rằng chúng ta phải thực hiện được. Đó là những gì mà những người đã đề cử chúng ta ngồi ở đây, và mong đợi ở chúng ta. Với lá phiếu của họ, họ đã xác định rằng giờ đây là một trọng trách chung của quốc gia dân tộc chứ không là của đảng phái chính trị. Luật mới sẽ chỉ được thông qua với sự hỗ trợ từ Đảng Dân chủ và Cộng hòa. Chúng ta sẽ cùng nhau tiến lên, hoặc không có gì cả - cho những thách thức mà chúng ta phải đối mặt là lớn hơn đảng phái, và lớn hơn cả chính trị. 



Ngay từ lúc này đây, không phải ai là người chiến thắng trong cuộc bầu cử kế tiếp – mà tối quan trọng là, chúng ta chỉ có một sự chọn lựa. Đó là liệu những việc làm mới và các ngành công nghiệp là nền tảng làm nên đất nước này, hoặc ở một nơi khác? Đó là liệu sự cần cù và nền kỹ nghệ của người dân của chúng ta có được tưởng thưởng. Đó là liệu việc chúng ta có duy trì được sự lãnh đạo đã làm cho nước Mỹ không chỉ là một địa điểm trên bản đồ, mà là một ánh sáng cho thế giới. 



Chúng ta đã sẵn sàng cho phát triển. Hai năm sau khi cuộc suy thoái tồi tệ nhất của chúng ta đã từng biết, thị trường chứng khoán đã ầm ầm trở lại. lợi nhuận doanh nghiệp đang lên. Nền kinh tế đang tăng trưởng trở lại. 



Nhưng chúng ta không bao giờ được phép đo bằng những thước đo sự phát triển đơn lẻ. Chúng ta phải đánh giá phát triển bằng vào sự thành công của nhân dân. Bởi công việc mà họ có thể tìm và chất lượng cuộc sống từ công ăn việc làm. Bằng vào những triển vọng của một chủ doanh nghiệp nhỏ, những người biến giấc mơ của một ý tưởng tốt thành một doanh nghiệp phát triển mạnh. Bằng những cơ hội cho một cuộc sống tốt hơn mà chúng ta truyền lại cho con em chúng ta. 

Đó là dự án mà người dân Mỹ muốn chúng ta cùng nhau gánh vác. 

Chúng ta đã làm điều đó trong tháng mười hai. Nhờ có việc cắt giảm thuế chúng ta đã thông qua, người Mỹ ngày hôm nay tiền lương có cao hơn. Mỗi doanh nghiệp có thể bỏ đi toàn bộ chi phí của các khoản đầu tư mới mà họ làm trong năm nay. Các bước này, được thực hiện bởi Đảng Dân chủ và đảng Cộng hòa, nền kinh tế sẽ phát triển và sẽ có thêm nhiều hơn một triệu việc làm khu vực tư nhân tạo ra trong năm ngoái. 

Nhưng chúng ta có nhiều việc để làm. Các bước chúng ta đã thực hiện trong hai năm qua có thể đã bị phá vỡ sau cuộc suy thoái này - nhưng để giành chiến thắng trong tương lai, chúng ta sẽ phải đối diện những thách thức đã hiện diện trong nhiều thập kỷ. 

Nhiều người xem truyền hình tối nay có lẽ có thể nhớ lại quãng thời gian tìm kiếm một công việc tốt ở một nhà máy gần nhà hoặc một doanh nghiệp ở trung tâm thành phố. Họ đã không cần một trình độ cao, và sự cạnh tranh với những người hàng xóm của họ. Nếu họ làm việc chăm chỉ, rất có thể là họ muốn có một công việc cho cuộc sống, với một ngân phiếu tiền lương tử tế, phúc lợi tốt, và thăng tiến thường xuyên. Có lẽ họ thậm chí còn muốn có niềm tự hào khi nhìn thấy những đứa trẻ của họ làm việc tại một công ty. 

Bây giờ thế giới đã thay đổi. Và đối với nhiều người, sự thay đổi là sự đau đớn. Tôi đã nhìn thấy sự đau đón ấy trong các cửa sổ đóng của các nhà máy bị phá sản, và các cửa hàng bị bỏ trống của khu phố thương mại chính một thời. Tôi đã nghe sự đau đón ấy trong những thất vọng của người Mỹ, đã nhìn thấy tiền lương của họ sụt giảm, công việc của họ biến mất – những người đàn ông và phụ nữ kiêu ngạo ngày nào cảm thấy như các quy tắc đã bị thay đổi như một trò chơi. 

Họ đã nói đúng. Các quy tắc đã thay đổi. Ở một thời đại độc đáo ngày nay, cuộc cách mạng trong công nghệ đã làm thay đổi cách chúng ta sống, làm việc và kinh doanh. Nhà máy thép, mọi khi cần 1.000 công nhân bây giờ có thể làm việc chỉ với 100. Hôm nay, bất kỳ một công ty nào cũng có thể thiết lập cửa hàng, thuê nhân công, và bán sản phẩm của họ bất cứ nơi nào có kết nối internet. 

Trong khi đó, các quốc gia như Trung Quốc và Ấn Độ đã nhận ra rằng với một số thay đổi của riêng mình, họ có thể cạnh tranh trong thế giới mới này. Và vì vậy họ bắt đầu giáo dục con cái của họ sớm hơn và lâu dài hơn, với sự nhấn mạnh hơn về toán học và khoa học. Họ đang đầu tư vào nghiên cứu và công nghệ mới. Chỉ gần đây, Trung Quốc đã trở thành ngôi nhà lớn nhất thế giới có cơ sở tư nhân nghiên cứu năng lượng mặt trời, và máy tính nhanh nhất thế giới. 

Vâng, thế giới đã thay đổi. Sự cạnh tranh cho công việc là có thật. Nhưng điều này không làm chán nản chúng ta. Nó sẽ thách thức chúng ta. Hãy nhớ rằng – những thành quả của chúng ta đã thực hiện những năm gần đây, chấp tất cả những người phản đối chúng ta họ cho rằng chúng ta đang suy yếu, thì nước Mỹ vẫn có nền kinh tế lớn nhất và thịnh vượng nhất trên thế giới. Thế giới này không có nơi nào có năng suất lao động cao hơn so với chúng ta. Không có quốc gia có các công ty thành công hơn, hoặc được cấp bằng sáng chế phát minh so với chúng ta và cũng không có nơi nào thành lập doanh nghiệp nhiều hơn chúng ta. Chúng ta là ngôi nhà của các trường đại học tốt nhất thế giới, nơi mà nhiều sinh viên đến học hơn bất kỳ nơi nào khác trên Trái đất. 

Hơn nữa, chúng ta là quốc gia đầu tiên được thành lập vì lợi ích của một ý tưởng - ý tưởng rằng mỗi chúng ta xứng đáng có cơ hội để tạo ra vận mệnh của chính mình. Đó là lý do tại sao nhiều thế kỷ, những người tiên phong và những người nhập cư đã liều tất cả mọi thứ để đến đây. Đó là lý do tại sao sinh viên của chúng ta không chỉ ghi nhớ các phương trình, mà còn những câu trả lời các câu hỏi như "Điều gì làm bạn nghĩ về ý tưởng đó? Những gì bạn sẽ thay đổi về thế giới? Những gì bạn muốn khi lớn lên? " 

Tương lai là của chúng ta giành lấy chiến thắng. Nhưng đến đích rồi, chúng ta không thể đứng yên. Như Robert Kennedy đã nói với chúng ta, "Tương lai không phải là một món quà. Nó là một thành tích". Duy trì Giấc mơ Mỹ không phải là đứng đó để vỗ về nhau.. Nó có yêu cầu mỗi thế hệ phải biết hy sinh, biết đấu tranh, và đáp ứng nhu cầu của thời đại mới.


Bây giờ đến lượt chúng ta. Chúng ta biết những gì cần để cạnh tranh cho việc làm và các ngành công nghiệp ở thời của chúng ta. Chúng ta cần phải đi đầu sự đổi mới, đi đầu giáo dục, và đi đầu sự dựng xây so với phần thế giới còn lại. Chúng ta phải làm cho nước Mỹ là nơi tốt nhất trên trái đất để làm kinh doanh. Chúng ta cần phải chịu trách nhiệm về thâm hụt, và cải cách chính phủ của chúng ta. Đó là cách làm cho người dân của chúng ta sẽ phát triển thịnh vượng. Đó là cách chúng ta sẽ giành chiến thắng trong tương lai. Và đêm nay, tôi muốn nói về cách chúng ta thực hiện nó. (hết phần 1)

Ghi chú:
(1): Vụ thảm sát ở Tucson hôm 08/01/2011
(2): Bé gái Christina Taylor Green 9 tuổi làm hành động nhân đạo hiến giác mạc cứu 2 trẻ em khác thoát mù.


Phần 2: Nước Mỹ phải làm gì cho công nghệ và giáo dục?

Bản dịch của BS Hồ Hải

Asia Clinic, 16h30', ngày thứ Tư, 26/01/2011