Wednesday, March 30, 2011

TRIỆT ĐỂ VÀ NỬA VỜI

Như vậy là đã sắp tròn 3 con giáp của một thời kỳ mới của đất nước và dân tộc Việt. Thời kỳ thống nhất và độc lập theo cái nghĩa mà mọi người đang được hưởng, sau một trăm năm bị xâm lược và 30 năm nội chiến. Đất nước và dân tộc Việt đã có một bộ mặt mới - bộ mặt của người Việt làm chủ vận mệnh mình. Cho nên cũng cần một thống kê đầy đủ những cái mà nhà nước đương nhiệm đã làm được gì triệt để, và những gì còn nửa vời, để có cái nhìn lại đúng và chưa đúng, cũng như một ghi nhận lịch sử cho mai hậu. 

Đầu tiên là những sự kiện mà chính quyền làm rất triệt để hòng giúp một nhà nước non yếu và đói nghèo sau nội chiến đứng vững trước phong ba bão tố đang rình rập.

1. Sự kiện quản lý hành chánh khắc khe bằng chế độ hộ khẩu và tem phiếu, bằng một chủ nghĩa thế tục tả khuynh cực đoan, ngay sau ngày 30/4/1975 là sự kiện mà dù con kiến cũng không thể lọt qua, nhưng con voi cũng có thể chui qua một khe hở được tính bằng micrometre, để rồi mọi tha hóa bắt đầu. Và nó vẫn còn hiện hữu đến ngày hôm nay.

2. Để thực hiện một chủ nghĩa thế tục tả khuynh cực đoan, một hình thái xã hội đơn nguyên hình thành. Dưới chiêu bài đi theo thực tiễn đã được ông tổ Lenin đã vạch ra, một cuộc thanh trừng những đồng bào bên kia chiến tuyến bằng nhiều biện pháp: 

+ Đối với những người nằm trong hệ thống chính quyền miền Nam bị thất bại trong nội chiến, họ bị cầm tù với mỹ từ rất đẹp "học tập, cải tạo". Đối với thân nhân và nhân dân của cả nước nói chung và miền Nam nói riêng, được xét lý lịch, và xếp hạng thành 15 hạng người khác nhau, một thế giới đại đồng kiểu mới. Một sự phân hóa về tư tưởng và thù hận bắt đầu. Dẫn đến một dân tộc không còn đòan kết và yêu thương nhau mãi mãi, mà không có biện pháp nào có thể hàn gắn được trong hiện tại và tương lai.

+ Đối với thành phần tư sản, trong đó có cả những người đã từng góp phần cho việc thống nhất tổ quốc và những người đứng bên kia chiến tuyến, một cuộc thanh trừng kinh tế có tính lịch sử, bằng cách cải tạo công thương nghiệp rất triệt để vào năm 1976. Nó đã góp phần vào sự kiệt quệ kinh tế và buộc phải đi đến cỡi trói vào cuối thập niên 1980, khi không còn viện trợ của đồng minh cánh tả. Việc cải tạo công thương nghiệp đã làm cho sự chia rẻ dân tộc đi đến đỉnh cao. Nó như bác nước tràn ly góp thêm vào công cuộc thanh trừng và phân lọai làm 15 hạng người. Lịch sử dân tộc chưa bao giờ có những việc rất phi nhân bản này. Nó đã cho ta thấy rằng, không phải làm cách mạng lúc nào cũng tốt.

Cả hai điều trên làm hình thành trong xã hội Việt Nam đương đại một sự phân hóa giai cấp triệt để nhất qua mọi thời, trong một cái gọi là "chủ nghĩa đại đồng" không giai cấp. Ban đầu là phân hóa giai cấp trong tư tưởng. Kế đến là phân hóa giai cấp trong kinh tế. Một giai cấp tư sản mới hình thành với cái gọi là "tư sản đỏ". Giai cấp tư sản đỏ có quyền lực chính trị lớn hơn giai cấp tư sản của chủ nghĩa thế tục hữu khuynh cấp tiến đang "giãy chết". Và một cái gọi là "Chủ nghĩa tư bản thân hữu" xuất hiện ở Việt Nam. Một từ mới bổ sung vào kho tàng ngôn ngữ Việt, mà chưa bao giờ được nghe thấy.

Chủ nghĩa tư bản thân hữu ban đầu chỉ là quyền lợi chính trị. Khi phải cỡi trói vì cùng đường, nó đã biến thành tòan diện hơn, vì một nhóm người được phép cầm quyền theo hiến pháp, đã được hưởng lợi cả kinh tế sau cỡi trói với cái gọi là "đổi mới". Nó đã làm hình thái xã hội Việt Nam đương đại còn có cái tên đúng với bản chất là chủ nghĩa phong kiến tài phiệt kiểu mới.

3. Quyền lực thứ tư - thông tin truyền thông - đã được chủ nghĩa tư bản thân hữu sử dụng rất triệt để để phục vụ cho hai việc đã nêu trên. Hậu quả của nó là, tạo ra một xã hội phồn vinh giả tạo. Phồn vinh ảo. Giả tạo thật. Và năm nay - Tân Mão 2011 - buộc phải làm sao thật ra thật, ảo ra ảo.

4. Từ ba điều trên đã làm xã hội Việt Nam đương đại có một bộ mặt văn hoá mới trong cuộc sống thường nhật: phi nhân tính gần như triệt để.

5. Một việc nhỏ làm được triệt để là đội mũ bảo hiểm khi ra đường bằng xe gắn máy. Thực chất của việc này là để phục vụ cho thành phần thân hữu của cái chủ nghĩa tư bản thân hữu.

Thế còn việc nửa vời thì sao? Khó lòng liệt kê ra hết. Nhưng có một điều đứng về mặt duy vật luận, thì bản chất của những việc nửa vời là chủ yếu phục vụ vì quyền lợi cho giai cấp thân hữu của chủ nghĩa tư bản thân hữu đang tồn tại.
1. Đầu tiên là mọi nghị quyết, quyết định nhà cầm quyền đưa ra là để phục vụ cho những nhóim quyền lợi. Rồi sau đó, các nhóm quyền lợi bị phân hóa và tranh giành quyền lực, các quyết định bắt đầu ra đời nhằm biến thể để phục vụ cho quyền lợi nhóm. Có nghĩa là, các nhóm quyền lợi thân hữu chính trị bắt đầu thấy được không nên chia rẻ, mà phải đòan kết lại với nhau cùng chia một miếng bánh Việt. Ví dụ như, những quyết định như tăng giá đất, cho đảng viên làm kinh tế, thành lập các tập đòan kinh doanh độc quyền của nhà nước, v.v... thực chất là để có dịp trục lợi. Vì luật thuế bất động sản không được thông qua, và những ngành đem về lợi nhuận cao nhất được độc quyền cho quyền lợi nhóm. Kết quả của những việc này là hiện trạng kinh tế Việt Nam năm 2011 - Tân Mão - năm mà buộc phải thay đổi không chỉ cơ sở hạ tầng, mà cần phải thay đổi kiến trúc thượng tầng, mới mong cứu vãn được tình thế. Nhưng cho tới nay, cho thấy rằng sẽ là một việc nửa vời.

2. Câu chuyện chống tha hoá - cụ thể là chống tham nhũng và lạm quyền trong một hình thái xã hội đơn nguyên cực đoan - cũng chỉ là lời hô hào suông, để trấn an dư luận - không được làm triệt để. Quyền lực thứ tư đã được chính quyền sử dụng một cách triệt để như đã nêu, đã là một phương tiện phục vụ cho quyền lợi nhóm. Không khó để tìm thấy những điều này trên truyền thông đại chúng.

3. Từ những thay đổi về bộ mặt văn hoá gần như triệt để trên, chính quyền đã bắt đầu muốn làm cho văn hoá trở lại thời trong sáng. Thông qua quyền lực thứ tư với nhiều hô hào như là, sống và học tập và làm việc theo gương sáng của cụ Hồ. Như là phát động những quỹ vì người nghèo. Như là phong trào đền ơn đáp nghĩa. Như là cứu trợ đồng bào bão lụt. Như là cứu con giải già hồ Gươm. Như là xây đền chùa, phục hồi các hội cúng tế, v.v... Nhưng những cái đó cũng đã bị một nền văn hoá phi nhân tính trục lợi qua nhiều cách khác nhau. Và ngay cả quyền lực thứ tư cũng bị lạm dụng để đưa lên quá nhiều thông tin xấu. Nên cuối cùng, việc cố gắng làm tốt có tác dụng ngược, đẩy xã hội ngày càng mất văn hoá truyền thống ông cha.

Còn bao nhiêu nữa, không kể xiết.

Tóm lại, cái triệt để làm xã hội xấu hơn về chính trị, kinh tế và văn hóa cội nguồn. Cái làm không triệt để như chất xúc tác cho một phản ứng hoá học làm ra chất độc hại đến môi trường xã hội, len lỏi đến từng ngỏ ngách, đến từng con người và sự việc trong cuộc sống.

Làm thế nào để tiêu trừ những cái làm triệt để mà xấu và thực hiện cái triệt để tốt hòng đem lại một quốc gia hùng cường? Chỉ có các "thành viên tinh hoa" đã được bầu ra trong đại hội đảng lần thứ XI vừa qua mới có thể giải quyết được. Không ai có thể làm nỗi chuyện này.

Nhưng tôi xin đề ra hai vấn đề cần kíp trong lúc này và lâu dài là, thứ nhất, về mặt chính trị cần phải có một hiến pháp mới trong kỳ họp quốc hội đầu tiên của khoá XIII vào tháng 7/2011 này, để tháo củi sổ lồng đưa chủ nghĩa tư bản thân hữu trở thành chủ nghĩa tư bản thực sự. Hai là, về mặt kinh tế, hãy quên đi kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa, bằng cách sử dụng nhuần nhuyển kinh tế thị trường tự do kết hợp với kinh tế thị trường có chỉ huy một cách cấp tiến, không quá cực đoan và duy ý chí như lâu nay.

Chỉ có tháo gỡ hai vấn đề lớn trên thì mới hy vọng về lâu dài, mới có thể chữa lành vết thương chia rẻ dân tộc và quái thai văn hoá đang hiện hành. Nếu không, xã hội Việt Nam hiện thời và tương lai là một căn bệnh ung thư giai đoạn cuối.

Video phản ảnh đầy đủ nét triệt để và nửa vời của văn hoá mới trong một xã hội đang có chủ nghĩa tư bản thân hữu cực đoan tả khuynh hoành hành.

Asia Clinic, 10h59', ngày thứ Tư, 30/3/2011

Monday, March 28, 2011

NGHĨ VỀ NHẠC TRỊNH

Tối qua, vừa về đến nhà, ông bạn đồng nghiệp ở tỉnh gọi điện bảo mình xem chương trình nhạc Trịnh 10 năm sau khi về với đất. Thực lòng mà nói, vợ chồng mình trái ngược nhau về thưởng thức nhạc Trịnh theo thời gian. Khi còn trẻ mình thích nhiều bài hát của Trịnh, bà xã thì lại không thích. Nhưng khi xế chiều, mình lại chỉ còn thích có vài bài của Trịnh, trong khi đó bà xã lại thích nhiều bài. Khi trẻ mình thích Trịnh với các ca sĩ nghiệp dư hát với giọng họng, đặc chủng cho từng ca sĩ, bà xã lại chê. Nhưng bây giờ, bà ấy lại thích các ca sĩ nghiệp dư hát Trịnh, còn mình thì mình lại thấy, hát như Anh Bằng hát đêm qua bản Sóng về đâu lại mới mẻ và hay hơn các ca sĩ nghiệp dư. Tiếc rằng để tìm một clip trên mạng cách thể hiện của Anh Bằng cho Sóng về đâu thì không có. Vì theo như Anh Bằng nói: "Đây là lần đầu tiên được hát trọn một bài của chú Trịnh Công Sơn".

Đêm qua, trong nhiều cuộc phỏng vấn trực tiếp, ca sĩ có, nhạc sĩ có. Nhưng cuộc phỏng vấn với nhạc sĩ Hồng Đăng là có ý tưởng. Khi ông trả lời tại vì sao tất cả mọi người Việt từ thường dân đến tầng lớp thượng lưu lại thích nhạc Trịnh? Ông trả lời: "Mọi người thích nhạc Trịnh, vì trong con người của Trịnh hội tụ 3 con người, nhạc sĩ thì không cần phải bàn; nhà thơ, lời nhạc Trịnh là thơ; và họa sĩ ai cũng biết tranh của Trịnh."

Mình thì mình nghĩ khác cho câu hỏi trên. Phải nhìn ở góc lịch sử và văn hóa mới thấy hết tại sao không chỉ người Việt mà hầu như cả thế giới, bất kỳ ai có tìm hiểu và biết ngôn ngữ Việt cũng đều thích nhạc Trịnh.

Ở góc lịch sử, con người Trịnh là hiện thân cho thế hệ sống trong cảnh đồng bào tương tàn nhau vì những điều không tưởng mà người ta tưởng rằng là lý tưởng. Từ đó, tất cả tư tưởng trong nhạc Trịnh chỉ nói về một chủ đề - thân phận con người - mà bất kỳ ai trên trái đất này đều cũng có thể chiêm nghiệm được. Một triết lý nhân bản cho nhân sinh quan trong cuộc sống. 

Nếu không có lịch sử nồi da nấu thịt, thì sẽ không có Trịnh, và không có nhạc Trịnh. Không có những bản nhạc như: Ngụ ngôn mùa Đông, như Đại bác ru đêm, như Hát trên những xác người, như Gia tài của Mẹ, như Huế Sài Gòn Hà Nội và cuối cùng là Nối vòng tay lớn, etc... những bản nhạc mà phản ảnh trực diện có tính phản chiến tương tàn. Những bản nhạc mà một thời cả hai bên chiến tuyến đều thích và không thích nó hiện diện.

Ngụ ngôn mùa Đông - nữ hoàng chân đất Khánh Ly một thời,cặp bài trùng Trịnh Công Sơn Khánh Ly như bổ khuyết cho nhau để có danh như hôm nay. Nhạc phản chiến của Trịnh một thời mà các quan ở hai chiến tuyến không ưa, nhưng dân thì thích

Ở góc độ văn hóa, người ta bảo rằng: người Âu lo cho tương lai xa; người Mỹ lo cho hiện tại; và người Á hay ngóai đầu nhìn lại quá khứ để nghĩ và hành động cho đời. Với một chủ đề thân phận con người, đi với ca từ có tính triết học và thơ, trong những giai điệu ê a, u buồn như điệu kệ trong kinh nhà Phật. Trịnh đã làm cho nhạc của mình đi vào lòng người không chỉ bằng nhạc, mà bằng thơ, bằng nhân sinh quan đại chúng và bằng cội nguồn của văn hóa phương Đông.

Không có một tâm hồn phương Đông thuần túy sẽ không có nhạc Trịnh, và không có những Con mắt còn lại khi Trịnh bắt gặp mình và mọi người trong thơ Bùi Giáng. Sẽ không có Để gió cuốn đi, không có Cát bụi, không có Một cõi đi về và cuối cùng là Như một lời chia tay. Những bản nhạc mà khi con người ta đạt đến nhìn thấy nghề không phải là nghề, mà là nghiệp. Khi người ta thấy đời là quán trọ, mà ta là khách bộ hành, ghé qua, làm cái gì đó, mà đến bây giờ, ta mới biết, để rồi ta lại phải về chốn cũ - nơi mà ở đó - hết muộn phiền, day dứt, âu lo, ta tịnh mà không còn động.

Với sự hiểu biết của tôi thì, đỉnh cao của âm nhạc là làm sao nhạc đó phải đi vào trái tim của con người. Không cứ gì phải dòng nhạc bác học, hay nhạc bình dân. Âm nhạc thuộc về văn hóa, nghệ thuật và tư tưởng của con người. Nhạc nào đi được vào cái chung của con người thì nhạc ấy sống và trường tồn. Nhạc Trịnh làm được tất cả những điều này với cả chân, thiện và mỹ.

Trịnh mượn nhạc để tải lời, mượn lời để tải ý tưởng. Nên nhạc Trịnh về học thuật rất đơn điệu, lập đi, lập lại các giai điệu buồn. Ngôn từ Trịnh trong nhạc bị ảnh hưởng bỡi 3 trường phái: triết lý Phật học, hiện sinh học và hiện tượng học. Nên lời Trịnh có khi người nghe không thấy nghĩa. Nhưng gộp lại là triết lý về một kiếp nhân sinh. Nên nghe nhạc Trịnh là nghe ý tưởng, nghe lại cuộc đời mình, nhìn lại thân phận của con người. Mà không nghe bằng cảm hứng âm nhạc như các thể lọai nhạc khác.

Cho đến giờ này, với tôi, tôi chỉ còn thích một số bài của Trịnh. Có lẽ vì, đã đến lúc. Cái lúc mà ở con người, cái phần con đã bị lấn át bỡi phần Người. Cũng dễ hiểu thôi, tất cả đều là Cát Bụi, và con người ta sinh ra đời này chủ yếu là để hoàn thiện mình, trong sự tự hoàn thiện ấy thì, hết một nửa thời gian cũng chỉ để giải quyết chuyện hợp tan. Nên không có gì day dứt khi phải nói với ai đó - người thân, bạn bè, cuộc đời tươi đẹp - Như một lời chia tay.

Như một lời chia tay - Hồng Nhung và Quang Dũng. Một sáng tác có thể xem là cuối cùng của Trịnh khi ông ở vào giai đoạn cuối của xơ gan và tiểu đường ở Bệnh Viện Chợ Rẫy, như một lời chia tay gửi lại với đời trước khi về với đất.

Asia Clinic, 10h19', ngày thứ Hai, 28/3/2011

Saturday, March 26, 2011

CẤM MUA BÁN VÀNG ĐÔ ĐÚNG HAY SAI?

Cuối cùng thì nhà nước cũng đưa ra quyết định hòng độc quyền mua ban vàng và đô la. Cụ thể là chỉ có nhà nước mua bán đô la vì lý do chống lạm phát. Còn vàng miếng thì chỉ mua bán một chiều. Có nghĩa là dân chỉ có bán vàng miếng cho nhà nước, mà không được mua. Điều này nếu làm triệt để như chuyện đội mũ bảo hiểm khi đi xe máy, thì vàng trong dân sẽ không còn miếng nào, mà chỉ còn vàng trang sức đeo chơi.

Bản chất kinh tế của loài người ngay từ thời ăn lông, ở lỗ đã là kinh tế thị trường. Bắt đầu từ việc trao đổi hàng hoá theo qui luật cung cầu, mà định ra giá trị sản phẩm. Sau đó, phát minh tiền tệ và tìm ra những kim loại quí làm chứng nhận để trao đổi hàng hoá cũng theo qui luật cung cầu, mà xác định giá trị hàng hoá.

Trong kinh tế có 2 trường phái: trường phái kinh tế thị trường tự do, để thị trường cung cầu tự điều chỉnh bằng bàn tay vô hình. Và trường phái kinh tế có bàn tay hữu hình của nhà nước xen vào để điều chỉnh khi cần thiết. Nhưng về mặt thực tế, không có trường phái nào hoàn hảo.

Nếu theo kinh tế thị trường tự do thì, gần đây, các nhà kinh tế đã đúc kết cứ chu kỳ 7 năm có một cơn khủng hoảng kinh tế. Lúc đó, buộc phải có bàn tay hữu hình của chính sách xen vào để kềm chế những ảnh hưởng xấu của nó trong tương lai và chấn chỉnh nó đi đúng quỹ đạo.

Nếu theo trường phái kinh tế có bàn tay hữu hình, thì chính sách của nhà nước phải luôn nghiêm ngặt với qui luật cung cầu do bàn tay vô hình của thị trường làm ra. Chứ không phải nhà nước tự đưa ra những qui định cung cầu theo ý chí để làm phá vỡ qui luật cung cầu.

Cho nên, một nhà nước có chính sách tốt là một nhà nước có một thống kê minh bạch, chính xác về cung và cầu của quốc gia, để đưa ra những chương trình vĩ mô đúng, để thực hiện những hoạt động kinh tế vi mô không thừa, mà không thiếu một cách trầm trọng để dẫn đến khủng hoảng kinh tế. Vì khủng hoảng kinh tế là cũng chỉ xảy ra ở 2 nơi cung và cầu. Khung hoảng cung là khủng hoảng thừa, Khủng hoảng cầu là khủng hoảng thiếu.

Từ đó nhìn lại, trong nhiệm kỳ 2006 - 2010 của chúng ta, chi tiêu nhiều, nhưng làm ra không đủ. Tức cầu thì nhiều quá sức cung. Dẫn đến tình trạng dư đồng tiền ngoài xã hội, mà đồng tiền đó không có hàng hoá để mua. Cuối cùng đồng tiền mất giá, lạm phát giá tăng. Nguyên nhân là ở chỗ nhà nước đã làm nhiều việc không có nhu cầu và khả năng của nền kinh tế không đủ sức để đáp ứng những nhu cầu xa xỉ này.

Nhưng gần đây các think tanks lại hiến kế cho nhà nước và chính phủ là phải cấm buôn đô la trên thị trường và phải mua bán vàng miếng một chiều để kềm chế lạm phát. Nếu thế thì ta thử nhìn lại bài toán cung cầu xem sao?

Nếu chỉ có nhà nước được buôn bán đô la là đúng, còn dân buôn bán là sai. Thì qui luật cung cầu sẽ tạo ra một sự khan hiếm cho những trường hợp mà nhà nước cho rằng không đủ điều kiện để mua trong ngân hàng theo qui định. Chắc chắn sẽ hình thành một thị trường chợ đen để cung ứng nhu cầu, vì ở đâu có lợi nhuận thì ở đó có thị trường hoạt động. Lúc đó, sự kiểm sóat của nhà nước sẽ khó khăn hơn. Nguồn ngoại tệ vào ngân hàng sẽ ít đi và tình trạng khan hiếm ngoại tệ ở ngân hàng sẽ nặng nề hơn.

Vàng cũng thế, người dân sẽ không ai lại đem vàng của mình để cho người khác qui định giá trị không đúng với giá trị thực của thị trường. Và nguồn cung vàng vật chất cho ngân hàng sẽ ngày càng cạn kiệt. Cả hai điều này về vàng và đô la đã từng diễn ra ở thời kỳ trước năm 1990 - thời mà tôi đã từng hoạt động trong lĩnh vực chợ đen về vàng và đô la. Cuối cùng nhà nước cũng phải mở thị trường để để tránh tình trạng sụp đổ tín dụng hàng loạt trong cả nước, nào Nguyễn Văn Mười Hai, nào Đại Thành Lâm Cẩu, nào Huỳnh Là, etc...

Tất cả các sự việc trên là sự trả đủa của bàn tay vô hình trong kinh tế thị trường. Giải quyết nguyên nhân là giảm nhập siêu thông qua giảm chi tiêu công ở các dự án, lễ hội, hội nghị, hội thảo xa xỉ diễn ra hằng ngày, hằng tháng trong năm. Để không làm nên lạm phát và mất lòng tin dân chúng. Chứ không phải là đi chữa triệu chứng bằng cách độc quyền buôn bán đo la hay buộc người dân chỉ bán mà không được mua vàng miếng.

Đứng về mặt duy vật luận, cặp phạm trù nhân quả không chỉ khoa học và duy lý trong kinh tế, mà trong tất cả mọi ngành nghề. Ví như ngành y, người thầy thuốc giỏi là người có tiên lượng bệnh chính xác căn bệnh sẽ nặng hơn hay giảm đi với phương thuốc điều trị đúng nguyên nhân. Chứ không phải là người thầy thuốc chỉ biết chữa triệu chứng. 

Trong kinh tế cũng vậy, phải chữa nguyên nhân lạm phát và phải biết tiên lượng phương pháp đưa ra để kềm chế lạm phát là có đúng và lạm phát có giảm hay không? Muốn chống lạm phát mà nhập siêu quí I năm 2011 lại cao hơn cùng kỳ năm 2010, đến hơn 3 tỷ đô la. Trong khi dự trữ ngoại hối chỉ còn có 10 tỷ đô la vào cuối năm 2010. Như vậy cấm buôn bán đô la tự do là chữa triệu chứng chứ đâu phải chữa nguyên nhân? Và như vậy các thầy thuốc kinh tế Việt Nam rõ ràng là thầy thuốc tồi.

Nếu chữa bệnh kinh tế Việt Nam như thế, thì hy vọng gì có thể chống lại được bàn tay vô hình của cung cầu vàng và đô la, bằng sự nở rộ tín dụng đen trả đủa lại bài thuốc tồi này? Vì chỉ mới giảm được giá đô la liên ngân hàng chưa được nửa tháng, sau lệnh cấm thì ngân hàng đã khan đô la, và chỉ sáng nay thôi, ngân hàng nhà nước buộc phải nâng giá đô la liên ngân hàng lên lại đỉnh của nó 20.693. Thế thì, trong tương lai gần liệu cái lệnh cấm này có tuổi thọ được mấy tháng?

Asia Clinic, 17h53', ngày thứ Bảy, 26/3/2011

Friday, March 25, 2011

THỬ BÀN VĂN HOÁ VIỆT CÓ NHỮNG HUYỀN SỬ

Có nhiều thông tin nói về nguồn gốc dân tộc Kinh ngày nay chiếm 90% trong hơn 60 dân tộc anh em đang sống trên đất nước Việt. Cũng có nhiều sách sử ghi chép rằng nước Việt ngày nay có lịch sử hơn 4.000 năm dựng và giữ nước. Tất cả những thông tin ấy điều có sự sai biệt lịch sử về thời gian, không gian và còn chưa định hình rõ ràng về tính chính danh của nó. Nhưng có một lịch sử không thể chối cải là đất nước và dân tộc Việt đã trải qua một lịch sử thương đau của máu lửa chiến tranh Trong đó, tương tàn nhau cũng có, mà hoạ ngoại xâm cũng không kém phần khốc liệt, và chiến tranh mở cõi đóng một vai trò không nhỏ để có nước Việt ngày nay.

Qua lịch sử chiến tranh ấy, một nét văn hoá đặt thù của lịch sử Việt thể hiện rất rõ, là những huyền thoại có tính thần thoại chiếm một khối lượng không nhỏ, trong bộ môn lịch sử Việt đã và đang là giáo khoa thư trong nhà trường phổ thông qua bao thế hệ. Câu chuyện 18 đời vua Hùng chiếm một thời gian dài 2 thiên niên kỷ cai trị, Câu chuyện Thánh Gióng nhổ tre làng đánh đuổi giặc Ân rồi bay lên trời. Câu chuyện rùa hồ Gươm trao gươm thần cho vua Lê gần đây đình đám. v.v... tất cả đều phi thực tế, nhưng vẫn tồn tại trong sử học chính thống nước nhà.

Nếu tổng kết lại một nét văn hoá đặt thứ tự vai vế những đứa con trong một gia đình, chúng ta sẽ thấy, từ phía ngoài đèo Hải Vân trở ra các đứa con thứ tự trong gia đình là thứ cả, thứ hai, thứ ba, ... Nhưng phía Nam đèo Hải vân trở vào thì con đầu lòng là thứ hai, không có thứ cả. Một nét văn hoá rất nhỏ, nhưng độc đáo và nói lên nhiều điều.

Điều đầu tiên về mặt logic thời mở cõi Nam tiến của ông cha ta là vào vùng rừng thiêng, nước độc. Tương truyền rằng thời đó, bệnh tật, thú dữ đã lấy đi những đứa trẻ mới sinh ra đời. Ông cha thời mở cõi đã nghĩ ra một cái kế để dối lừa cả đất trời trong cách khấn vái mỗi lúc sinh con  đại ý rằng: "Thưa Thần Hoàng, thổ địa, con chỉ còn có một mụn con là thằng/con thứ hai này. Đứa cả con đã dâng hiến cho đất trời. Con cầu mong thần hoàng, thổ địa cho con nuôi đứa hai mạnh khoẻ để nối dõi tông đường..." Qua năm tháng, dân từ Đà Nẵng trở vào, lời khấn ấy trở thành một nét văn hoá, hễ sinh ra đứa con đầu lòng thì đặt thứ hai chứ không đặt thứ cả, như dân từ Huế trở ra.

Cũng từ nét văn hoá này chúng ta thấy, trong văn hoá Việt có một nét đặc trưng là dối lừa cả thần thánh và đất trời. Tại sao vậy? Với một địa dư nằm cận kề một cường quốc về cả sử thi lẫn mưu lược như Trung Hoa, và bị họ đô hộ hơn 1000 năm. Ông cha ta phải cần có những câu chuyện huyền sử có tính thần thoại  vì nhiều mục đích khác nhau, trong đó, mục đích hun đúc lòng yêu nước, kích thích tinh thần dân tộc để đấu tranh để thoát khỏi nô lệ là không tránh khỏi. Nên lịch sử của ta có nhiều điều là không thật và huyền sử. Điều này, cũng đã được chứng minh một nhân vật lịch sử cận đại gần đây trong cuộc nội chiến vừa qua.

Một dân tộc có bề dày lịch sử đấu tranh chống ngoại xâm, mà ngoại xâm đã từng đồng hoá và bành trướng các dân tộc khác như Hán tộc ở Trung Hoa. Một dân tộc mà phải Nam tiến để mở cõi hòng gìn giữ không bị diệt vong vì hoạ xâm lăng và vì tranh ngôi đoạt quyền trong nội bộ như dân tộc Việt. Những huyền sử được các chính khách vẽ ra để cho mục tiêu nòi giống trường tồn là điều có thể chấp nhận được. Nhưng vẽ ra những huyền sử để mị dân vì quyền lợi của chính khách là điều cần xem xét lại có nên không?

Asia Clinic, 19h02', ngày thứ Sáu, 25/3/2011

Tuesday, March 22, 2011

CHÂU ÂU LẠI CHIA RẺ?

Bài viết gốc: Europe Re-Devided?

Bài viết của ông trùm George Soros, ông là chủ tịch của Soros Fund Management.

NEW YORK - Cuộc khủng hoảng với cái gọi là Châu Âu được xem như là một cuộc khủng hoảng tiền tệ, nhưng nó cũng là một cuộc khủng hoảng của những con nợ có chủ quyền - và thậm chí lớn hơn một cuộc khủng hoảng ngân hàng. Sự phức tạp của tình hình đã sinh ra nhầm lẫn, và sự nhầm lẫn đó những hậu quả chính trị.

Thật vậy, Châu Âu phải đối mặt không chỉ là
khủng hoảng kinh tế và tài chính, mà còn, như là kết quả, một cuộc khủng hoảng chính trị. Các nước thành viên khác nhau có chính sách lừa dối rất khác nhau, phản ánh quan điểm của họ hơn là quyền lợi đích thực của quốc gia họ - một cuộc xung đột nhận thức mang những mầm móng của xung đột chính trị nghiêm trọng.

Giải pháp mà châu Âu đưa ra sẽ có hiệu quả quyết định bởi Đức, nước có tín dụng lớn nhất là cần thiết cho bất kỳ giải pháp nào. Nhưng Đức đã lờ đi chia sẻ trách nhiệm chủ yếu đối với các cuộc khủng hoảng tiền tệ và ngân hàng, nếu không cuộc khủng hoảng nợ có chủ quyền. Những nổ lực của người Pháp gây ảnh hưởng đến kết quả cuối cùng bị hạn chế bởi sự phụ thuộc vào liên minh chặt chẽ với Đức để xếp hạng AAA có chủ quyền của mình.

Đức đổ lỗi cho cuộc khủng hoảng
cho các quốc gia đã bị mất khả năng cạnh tranh và các khoản nợ ngày càng tăng của họ. Do đó, Đức nơi điều chỉnh gánh nặng tất cả các nước con nợ. Nhưng Đức đã lờ đi chia sẻ trách nhiệm chủ yếu đối với các cuộc khủng hoảng tiền tệ và ngân hàng, nếu không cuộc khủng hoảng nợ có chủ quyền.

Khi đồng euro được giới thiệu, nó đã được
kỳ vọng ​​sẽ mang lại sự hội tụ giữa các nền kinh tế khu vực châu Âu. Thay vào đó, nó mang lại sự bất đồng. Ngân hàng Trung ương châu Âu giải quyết nợ có chủ quyền chủ yếu ở tất cả các nước thành viên không có nguy cơ, và chấp nhận trái phiếu chính phủ của họ ở khung chiết khấu của mình một cách bình đẳng. Điều này làm các ngân hàng buộc phải giữ những tài sản không có nguy cơ, nhằm đáp ứng yêu cầu thanh khoản của họ để kiếm thêm vài điểm cơ bản bằng cách tải nợ có chủ quyền lên các nước yếu hơn.

Điều này
làm hạ lãi suất ở những quốc gia thuộc nhóm PIIGS (Portugal: Bồ Đào Nha, Ireland, Italia: Ý, Greece: Hy Lạp và Spain: Tây Ban Nha) và những khối bong bóng nhà đất tăng cao chỉ chi phí để thống nhất nước Đức đã buộc phải thắt lưng buộc bụng. Điều này gây ra sự bất đồng trong cả hai vấn đề: khả năng cạnh tranh và cuộc khủng hoảng ngân hàng ở châu Âu, trong đó các ngân hàng Đức bị ảnh hưởng nhiều hơn những nơi khác.

Trong thực tế, Đức đã
phải cứu vớt cho các quốc gia bị nợ lớn như một cách để bảo vệ hệ thống ngân hàng của riêng mình. Ví dụ, gánh nợ có chủ quyền lớn của Ireland hồi sinh do chính quyền khu vực châu Âu, hăng hái cứu hệ thống ngân hàng, buộc Ireland sẽ phải quốc hữu hoá ngân hàng của họ như một điều kiện để giữ cho chúng không bị đắm thuyền. Như vậy, bởi vì sự sắp xếp áp đặt bởi người Đức bảo vệ hệ thống ngân hàng bằng cách xử lý dư nợ có chủ quyền bất khả xâm phạm, các nước con nợ phải chịu toàn bộ gánh nặng điều chỉnh.

Điều này gợi nhớ cuộc khủng hoảng ngân hàng quốc tế năm 1982, khi Ngân hàng Thế giới và Quỹ Tiền tệ Quốc tế
cho vay nợ các nước đủ tiền để trả nợ cho đến khi ngân hàng có thể xây dựng dự trữ đủ để trao đổi các khoản nợ xấu của họ bằng trái phiếu Brady năm 1989. Điều đó có nghĩa là một "thập kỷ mất mát" cho những nền kinh tế Mỹ Latinh. Thật vậy, sự sắp xếp xử phạt các nước con nợ hiện nay thậm chí nhiều hơn trong những năm 1980, bởi vì họ sẽ phải trả phí bảo hiểm rủi ro lớn cho đến sau năm 2013.

Có gì đó không phù hợp trong
việc cứu hệ thống ngân hàng một lần nữa và sau đó lại "giết" chủ nợ có chủ quyền sau khi 2013 bằng việc đưa ra những điều khoản hành động tập thể. Hơn nữa, các bắt buộc về năng lực cạnh tranh được đưa ra bỡi người Đức sẽ áp đặt trên một sân chơi không đồng đều, đặt những quốc gia bị thâm hụt trong một vị trí không thể sống còn, thậm chí có thể làm sụp đổ Tây Ban Nha, nước mà bước vào cuộc khủng hoảng Châu Âu với một tỷ lệ nợ thấp hơn so với Đức. Kết quả là, Liên minh châu Âu (EU) sẽ phải chịu một cái gì đó tồi tệ hơn một thập niên bị mất, nó sẽ chịu đựng một sự bất đồng kéo dài, trong đó các quốc gia thặng dư giả tạo lại cầm đầu và các nước nhập siêu bị tuột dốc bởi gánh nặng tích lũy nợ của họ.

Đức
đang áp đặt các thỏa thuận này dưới áp lực nghiêm trọng của dư luận trong nước, nhưng công chúng Đức đã không biết sự thật, và vì thế họ bối rối. Bởi vì các quy tắc được đưa ra vào cuối tháng Ba này sẽ đẩy Châu Âu vào tình huống như một viên đá được ném ra với hai tốc độ khác nhau. Châu Âu đang bị dính vào cuộc chơi để tạo ra những sự oán giận, và nó sẽ gây nguy hiểm cho sự gắn kết chính trị của EU.

Cần hai thay đổi cơ bản bắt buộc. Thứ nhất, những điều kiện thuận lợi ổn định tài chính châu Âu phải phục vụ để giải cứu hệ thống ngân hàng cũng như các quốc gia thành viên. Điều này sẽ cho phép các chủ nợ được cơ cấu lại mà không tạo ra một cuộc khủng hoảng ngân hàng. Mặc dù nhiệm vụ này được thêm vào, kích cở của các gói giải cứu có thể vẫn như cũ, bởi vì bất kỳ số tiền nào được sử dụng cho tư bản hoá lại hoặc giúp thanh khoản các ngân hàng sẽ làm giảm số lượng tiền cần thiết của các chính phủ.

Đ
ặt hệ thống ngân hàng dưới sự giám sát của châu Âu, thay vì để nó trong tay của những chính quyền quốc gia, việc này sẽ là một cải tiến cơ bản mà có thể giúp khôi phục lòng tin. Và nó sẽ có công bổ sung làm công chúng Đức hiểu về mục đích thực sự của các hoạt động cứu hộ ngân hàng.

Thứ hai,
thậm chí để tạo ra sân chơi, phí bảo hiểm rủi ro về chi phí vay của các quốc gia tuân thủ các quy tắc sẽ phải được loại bỏ. Điều này có thể được thực hiện bằng cách chuyển đổi phần lớn các khoản nợ có chủ quyền của họ vào trái phiếu Liên Minh Châu Âu. Mỗi nước sau đó sẽ phải phát hành trái phiếu của mình theo điều khoản hành động tập thể, thanh toán phí bảo hiểm rủi ro bằng số tiền khi vượt quá hạn mức công nợ (60% GDP) được thiết lập bởi các hiệp ước Maastricht(1).

Bước đầu tiên có thể và cần được thực hiện ngay lập tức,
bước thứ hai sẽ phải chờ đợi. Các công dân Đức chấp nhận nó là một chặng đường dài, nhưng đó rõ ràng là cần thiết để thiết lập lại một sân chơi bình đẳng ở châu Âu.

EU đã được xây dựng từng bước, với
những kiến ​​trúc sư của mình biết trước rằng mỗi bước là không đủ và rằng các bước bổ sung sẽ là cần thiết. Tuy nhiên, họ có thể tự tin rằng thời gian tới sửa chữa sự khiếm khuyết, những người có trách nhiệm thiết yếu có thể được triệu tập.

Ngược lại thời gian này, triển vọng của một châu Âu hai tốc độ ràng buộc để làm suy yếu sự gắn kết chính trị của châu Âu - và như vậy khả năng của EU, khi cần thiết, phải hành động như trong một dàn hợp xướng. Đó là lý do tại sao cần thiết cho các bước tiếp theo trong hội nhập châu Âu phải được chấp nhận sự thật ràng cùng với thực hiện cơ chế giải quyết cuộc khủng hoảng của EU. Nếu không, các nước nhập siêu sẽ không có lý do để hy vọng rằng họ có thể thoát khỏi tình trạng khó khăn của họ như thế nào mà họ phải đối mặt.

George Soros là chủ tịch của Soros Fund Management.

Bản quyền:
Project Syndicate, 2011.
www.project-syndicate.org
---------------------------------------------------------
Ghi chú của người dịch:
1. Hiệp ước Maastricht: Các bạn đọc cần đọc lại phần ghi chú của bài dịch: Thế giới G-zero của chúng ta, để hiểu đồng đô la Mỹ đang ngư trị ngôi vua của thế giới từ năm 1944. Và nó đã được thả nỗi để điều hành kinh tế tài chính toàn cầu từ năm 1971, do 2 nước Đức và Nhật không đồng ý với hiệp ước Bretton Woods, về việc gắn chặt tỷ giá hối đoái của các đồng tiền với đồng đô la Mỹ để ổn định kinh tế toàn cầu. Các nước châu Âu muốn có một sức mạnh để cạnh tranh với Mỹ trên thị trường tài chính toàn cầu. Ngay cả cái tên Liên minh châu Âu, cũng bắt đầu từ ý tưởng của Cộng đồng kinh tế châu Âu có từ năm 1957, cũng vì mục đích này.

Vì vậy ngày 07/02/1992, một hiệp ước có tên là Maastricht ra đời sau khi đã thương thuyết và đồng thuận vào ngày 09/12/1991. Nó còn có tên là hiệp ước liên minh châu Âu, được họp tại thành phố Maastricht của Hà Lan. Hiệp ước này có 3 trụ cột chính: thứ nhất là, làm ra một cộng đồng kinh tế châu Âu, mà đại diện là đồng tiền chung châu Âu – gọi là đồng Euro - để cạnh tranh đồu đô la Mỹ. Thứ hai là, chính sách đối ngoại và an ninh chung. Thứ ba là, hệ thống tư pháp và nội vụ chung châu Âu.

Về mặt kinh tế hiệp ước này đã đưa ra các điều kiên đối với các nước khi muốn tham gia vào khu vực châu Âu và sau khi được kết nạp. Điều kiện đầu tiên là tránh việc nới lỏng tài khóa: mức trần cho thâm hụt ngân sách là 3% GDP. Các nước có mức nợ lớn cũng bị thực hiện yêu cầu phải thực hiện các chính sách để giảm mức nợ trên GDP xuống dưới 60%. Ngoài ra, các thành viên gia nhập khu vực châu Âu phải thành công trong việc đưa mức lạm phát xuống thấp, mức lạm phát thấp được thể hiện trực tiếp qua việc thay đổi của chỉ số giá và gián tiếp qua lãi suất danh nghĩa ở ngân hàng.

BS Hồ Hải dịch - Asia Clinic,  17h58', ngày thứ Ba, 22/3/2011

Saturday, March 19, 2011

VÌ SAO CÓ CHIẾN TRANH?

Bản chất của lòai người vẫn là sự hoang dã bên trong. Giống như lòai động vật thí nghiệm nhốt nhau trong một chuồng. Nhốt hôm trước, hôm sau sẽ có con cầm đầu để xác định sở hữu và quyền lực. Không thể có một tập thể sống với nhau mà không có kẻ cầm quyền và kẻ bị trị. Đó là qui luật.

Qui luật ấy chúng ta có thể thấy nhan nhãn trong đời sống hằng ngày từ trong gia đình đến ra ngòai xã hội. Nên câu chuyện của ông Marx là câu chuyện hoang đường của người mắc bệnh tâm thần phân liệt dạng hoang tưởng phát minh, khi ông đưa ra chủ nghĩa cộng sản khoa học.

Thế giới cũng đã có nhiều lãnh tụ tai tiếng mượn danh ông để mưu đồ bá nghiệp. Họ gieo bao nhiêu tan tóc đau thương lên đồng lọai của mình. Nào Lenin, nào Stalin, nào Mao, nào ... và bây giờ vẫn còn tồn tại lắm kẻ như thế. Đại diện đặc thù là Gaddafi. Một con người hun đúc trong tư duy và hành động cả 2 thế giới cực đoan: chủ nghĩa thế tục cực đoan Maoist và chủ nghĩa thần quyền cực đoan Hồi giáo.

Đối với những kẻ như thế, ngòai việc lấy súng bắn vào đầu họ thì may ra mới xử được tình hình. Ngòai ra, không có phương pháp nào khác có thể là lung lay được sự tàn bạo và dã man, mà họ có thể ngừng nghỉ mọi mưu đồ làm hại người khác vì những tham vọng sở hữu và quyền lực của họ.

Cả tuần nay ông Gaddafi đã liên tục chiến thắng trong mọi cuộc tấn công vào phe nổi dậy chống lại chủ nghĩa độc tài, cả thần quyền và thế quyền của ông, đã áp đặt lên sự khốn cùng cho dân tộc mình ở Lybia. Cuối cùng thì Liên Hiệp Quốc cũng phải quyết định cho phép tấn công và đặt ra vùng cấm bay cho Libya. Đây là một hành động đúng của Liên Hiệp Quốc. Và ngay sau khi quyết định của Liên Hiệp Quốc đưa ra chưa đầy một ngày thì bộ trưởng ngọai giao của Libya đã lên đài truyền hình tuyên bố ngưng bắn và đình chiến với phe nỗi dậy.

Câu chuyện Libya cuối tuần đã đẩy giá dầu và vàng hôm qua tăng cao. Nhưng nó cũng sẽ làm giá dầu và vàng tuần tới sẽ giảm sau khi Libya tuyên bố đình chiến. Nên đây là một cơ hội cho những ai cần chốt lãi hôm nay khi mua vàng tử giữa tuần rồi.

Thế đấy, một thế giới hỗn lọan của lòai người tối tăm cần phải có nơi để cầm đầu. Và nơi ấy cần phải có quyết định đúng lúc và đúng với ý nguyện chân thiện mỹ của lòai người.

Nhiều người không hiểu vì sao lần này người Mỹ im lìm, mà không quyết định sớm, lại để cho người Pháp lên tiếng và đi đầu? Có phải chăng người Mỹ đang suy yếu vai trò lãnh đạo của mình? Nhưng nếu hiểu Mỹ có 2 đảng phái, thì cũng có hai đường lối khác nhau với thế giới. Nếu Cộng hòa xem Liên Hiệp Quốc là con cờ trong tay để sai vặt, và đặt nặng vai trò dùng sức mạnh quân sự để điều khiển thế giới. Thì Dân Chủ lại trao quyền lãnh đạo thế giới cho Liên Hiệp Quốc, và đặt nặng vai trò đối nội, và sử dụng ngọai giao làm quân cờ bình định tòan cầu. Lúc đó mới hiểu, nước Mỹ hiện nay cần kéo thế giới nhìn mình dưới con mắt thân thiện. Chỉ cần xem nước Mỹ đang do đảng nào nắm quyền nhà Trắng là biết sách lược Mỹ đang muốn gì. Trong thế giới ngầm hay thế giới nổi không có gì khác nhau về mặt bản chất, muốn làm đại ca đâu phải dễ?

Thế giới đang hỗn mang, khi Dân chủ lên cầm quyền nước Mỹ là thế giới không có người lái. Và lọan cũng bắt đầu. Chữ lọan ở đây là lọan thật, lọan từ trong mỗi thành viên của thế giới đã cần vỡ bọc mủ đã đến lúc chín muồi. Còn khi Cộng Hòa lên cầm quyền nước Mỹ, thì cũng lọan, nhưng mà là Cộng Hòa làm cho thế giới lọan để bình định những nơi có mầm móng phản lọan đang mưng mủ chờ ngày tự lọan. 

Nếu nhìn theo nghĩa nhân bản thì Cộng Hòa nhân bản hơn Dân Chủ. Nhưng nếu nhìn ở khía cạnh cấp tiến thì Dân Chủ cấp tiến hơn Cộng Hòa. Nhưng cuộc đời luôn đi theo thuyết nhị nguyên. Luôn có những cặp với cái gọi là nhị nguyên song song tồn tại, đối lập và bổ sung cho nhau để thúc đẩy đời tiến lên phía trước.

Và cuối cùng là thế giới buộc phải có chiến tranh, hết thái bình rồi lọan, hết lọan rồi lại thái bình. Mà chiến tranh ấy là bắt đầu từ mưu đồ xấu của hạng người được cho là tinh hoa của từng chủng tộc gây ra. Họ chủ xướng đẩy đồng lọai mình vào chảo lửa và đẩm máu để thực hiện mộng bá nghiệp. Và cũng chính họ đẩy đồng lọai u mê của mình phải tung hê mình như thánh sống. Tất cả là qui luật, và tất cả vì bản chất của lòai người. Một lòai tự cho mình là thông minh và ưu việt nhất, nhưng cũng là lòai tàn độc nhất với chính đồng lọai của mình.

Asia Clinic, 8h19', ngày thứ Bảy, 19/3/2011

Wednesday, March 16, 2011

NGHĨ VỀ VIỆT NAM THÔNG QUA NHẬT BẢN

Hồi cuối thập niên 1990s, khi còn làm cho nhà nước, mình có được làm việc chuyên môn với một bác sĩ trưởng đoàn của JICA - Minuro Akiyama (山秋) - theo anh ta họ Akiyama của anh có nghĩa là mùa thu, còn tên anh ta có nghĩa là ngọn núí. Không biết về mặt chiết tự ý nghĩa cái tên có xác suất giống người hay không? Nhưng kinh nghiệm cho mình thấy cái tên con người luôn gắn liền với người. Tính tình của Akiyama điềm đạm nhẹ nhàng như cơn gió mùa thu, và vững chắc như thế ngồi của núi

Thông qua Akiyama mà mình hiểu nhiều về người Nhật. Một dân tộc đáng kinh trọng trong tư duy và hành động. Họ trở thành một cường quốc như ngày nay là điều không có gì phải ngạc nhiên. Hộ luôn cúi mình chào hỏi rất thấp, nhưng mọi quyết định luôn ngẩng cao đầu. Chỉ cái bắt tay siết chặt cũng tỏ ra sự quyết tâm và nhiệt huyết trong công việc. Một đoàn tái thiết công trình bồi thường chiến tranh - cụ thể là BVCR - chỉ có 3 con người thường trực, trong đó có trưởng đoàn, và 2 nhân viên luân phiên để làm việc, thực chất là thực tập. Nhưng họ đã làm nên bộ mặt của BVCR ngày nay.

Mình làm việc với BS Akiyama trực tiếp bằng công trình phẫu thuật triệt để Nang đường mật ở người lớn (Radical Surgical Treatment of Bile duct Cyst in adults). Một phẫu thuật bằng mở bụng, mà đến những năm 1990s ở Việt Nam chỉ mới làm ở trẻ em do một đàn anh ở BV Nhi Đồng II - BS Đinh Trọng Việt - thực hiện. Anh Việt bây giờ đã định cư ở Mỹ, cũng là một người anh có tài, có đức, nhưng lỡ vận.

Ba hôm nay, thông tin cứ đổ về dồn dập câu chuyện thiên nhiên nổi giận với đất nước mặt trời mọc. Tự dưng lòng thấy xót đau. Cái xót của một người bạn vẫn canh cánh bên lòng nỗi đau của một người bạn. Tôi vội vàng tìm tung tích của Minuro Akiyama. Và thấy anh vẫn còn miệt mài với đất nước ta trong công cuộc tài trợ về y tế của JICA.

Người Nhật, họ không chỉ thuyết phục bằng sức mạnh của người tài trợ, mà họ còn thuyết phục cán bộ y tế Việt bằng sự làm việc cần mẫn, hiệu quả bằng chuyên môn bài bản và uyên bác của mình. Họ biết tiếng Việt rất sỏi, họ hiểu văn hoá sống và làm việc của cán bộ ta rất rành. Nhưng họ chỉ dùng tiếng Anh để giao dịch tất cả mọi vấn đề. Họ chỉ trao đổi nhau bằng tiếng Việt với những anh em thân tình sống với nhau đơn thuần về mặt chuyên môn. Thế mới thấy hết khả năng của những người vác chuông đi đánh xứ người. Hồi ấy, anh Akiyama chỉ 42 tuổi, chưa lập gia đình, nên các bậc thầy Việt Nam, ban đầu có biểu hiện coi anh là tuổi trẻ. Nhưng chỉ sau 1 năm làm việc, mọi dèm pha, nghi ngờ đều tan biến.

Từ đó đến nay, dù không còn liên lạc nhau, nhưng mình vẫn trăn trở trong lòng một điều duy nhất: Phải chi người Việt mình chỉ cần học được phong cách làm việc của người Nhật thì hay biết mấy? Mình tiếp xúc cũng rất nhiều thế hệ doanh nhân Việt có tiếng, nhưng phong cách vẫn chưa xem thời gian là quý báu.Khi ai biết rằng mình bây giờ, làm việc không ngày nghỉ, họ đều cho rằng mình dại. Cũng rất đúng, nhưng nếu bất kỳ ai là dân Việt có được tác phong làm việc miệt mài từ công sở đến tư doanh thì nước Việt không thế có những hiện trạng rất đau lòng như hiện nay. Biết bao giờ đất nước và dân tộc Việt mới có cái cúi thật thấp khi chào nhau, nhưng luôn tự tin ngẫng cao đầu khi đương đầu với mọi thử thách như người Nhật?

Mấy hôm nay báo chí lá cải liên tục đưa tin về tình hình nổ các nhà máy điện hạt nhân ở thành phố Sendai. Hôm qua có một thân chủ hốt hoảng gọi điện cho mình vì trên mạng internet truyền tin cho nhau là chất phóng xạ đã phát tán. Mình bảo nên đọc bài này của TS Joseph Oehmen: Why I am not worry about nuclear reactors. Vì sau khi đọc bài này mình thấy an lòng cho dân tộc và đất nước Nhật Bản. Một dân tộc cần mẫn, kiên cường luôn tự tin sống trên con thuyền chòng chành, nhưng đáng kính.

Chúc cho nước Nhật bình an và vững chải tiến về phía trước sau những gì mà thảm hoạ thiên nhiên đã giáng xuống trong những ngày qua.

Asia Clinic, 10h00', ngày 16/3/2011

Tuesday, March 15, 2011

THẾ GIỚI G-ZERO CỦA CHÚNG TA

Bài gốc: Our G-Zero World

Bài viết của Nouriel Roubini, ông là Chủ tịch của tổ chức nghiên cứu Roubini Global Economics, giáo sư kinh tế tại Stern School of Business thuộc New York University, và đồng tác giả cuốn Crisis Economics: A Crash Course in the Future of Finance (Cuộc khủng hoảng kinh tế: Một tiến trình sụp đổ của Tài chính trong tương lai). Bài viết này được dựa trên một bài báo đồng tác giả với Ian Bremmer, được công bố trên số ra tháng ba-tháng tư ở trang Foreign Affairs: http://www.foreignaffairs.com/articles/67339/ian-bremmer-and-nouriel-roubini/a-g-zero-world

NEW YORK - Chúng ta sống trong một thế giới mà, trên lý thuyết, quản trị kinh tế và chính trị toàn cầu đang nằm trong tay của G-20. Tuy nhiên, trong thực tế, không có lãnh đạo toàn cầu và sự rối loạn nghiêm trọng và mối bất đồng giữa các thành viên G-20 về chính sách tiền tệ và tài chính, tỷ giá và sự mất cân bằng toàn cầu, biến đổi khí hậu, thương mại, ổn định tài chính, hệ thống tiền tệ quốc tế, và năng lượng, lương thực,
an ninh toàn cầu. Thật vậy, các nước lớn bây giờ nhìn thấy những vấn đề này như các trò chơi có tổng bằng không chứ không phải là trò chơi có tổng là con số dương. Vì vậy, thế giới chung at đang sống là - trong bản chất - một thế giới G-Zero.

Trong thế kỷ XIX, bá quyền ổn định là Vương quốc Anh, với Đế quốc Anh áp đặt các hàng hoá công cộng toàn cầu của thương mại tự do, vốn lưu động miễn phí, tiêu chuẩn vàng, và đồng bảng Anh là đồng tiền dự trữ chính toàn cầu. Trong thế kỷ XX, Mỹ đã tiếp quản vai trò đó, sự áp đặt hoà bình kiểu Mỹ (Pax Americana) để cung cấp an toàn cho phần lớn Tây Âu, Châu Á, Trung Đông và Mỹ Latinh. Mỹ cũng thống trị các thể chế Bretton Woods(1) - Quỹ Tiền tệ Quốc tế, Ngân hàng Thế giới, và, sau đó, Tổ chức Thương mại Thế giới - để xác định thương mại toàn cầu và các quy tắc tài chính, với đồng USD là đồng tiền dự trữ chính.

Tuy nhiên, hôm nay, “đế chế” Mỹ đang suy giảm tương đối và về tài chính bị kéo dãn.
Hơn nữa, các thế lực đang lên, Trung Quốc, không phải là dân chủ tự do, đang theo đuổi một mô hình chủ nghĩa tư bản nhà nước, và được tự do đi trên hệ thống toàn cầu hiện nay - về thương mại, tỷ giá, biến đổi khí hậu - hơn là chia sẻ trong việc cung cấp hàng hoá công cộng toàn cầu. Và, trong khi có chung nỗi bất hạnh với đồng đô la Mỹ, đồng nhân dân tệ Trung Quốc vẫn còn xa mới trở thành một đồng tiền dự trữ chính toàn cầu, cho phép một mình thống trị thế giới.

Khoảng trống quyền lực này đã được tăng cường bằng sự vắng mặt của lãnh đạo về quản trị kinh tế và chính trị toàn cầu trong G-20 khi nó đã thành công trong G-7 tại sự khởi đầu của cuộc khủng hoảng kinh tế và tài chính gần đây. Thật vậy, với ngoại lệ của hội nghị thượng đỉnh London vào tháng 4/2009, khi đã đạt được sự đồng thuận về gói kích thích tiền tệ và tài chính liên doanh, G-20 đã trở thành chỉ là một diễn đàn quan liêu mà chỉ nói nhiều, nhưng ít được thoả thuận.

Kết quả là, các cường quốc kinh tế toàn cầu đến để lại cãi nhau về việc liệu chúng ta cần nhiều hay ít cho việc kích thích tài chính và tiền tệ. Ngoài ra còn có những bất đồng lớn về việc lựa chọn giữa giảm khả năng mất cân đối thanh khoản hiện nay - và các sự chu chuyển tiền tệ đóng vai trò trong điều chỉnh này.
Tỷ giá căng thẳng đang dẫn đầu với cuộc chiến tranh tiền tệ, mà cuối cùng có thể dẫn đến cuộc chiến tranh thương mại và bảo hộ.

Thật vậy, không chỉ là vòng đàm phán Doha của tự do thương mại đa phương các cuộc đàm phán đã chết thực sự, mà đó cũng là một nguy cơ gia tăng bảo hộ tài chính như các nước tái áp đặt kiểm soát vốn vào ổn định dòng chảy tài chính toàn cầu và đầu tư trực tiếp nước ngoài. Tương tự như vậy, có rất ít sự đồng thuận về làm thế nào để cải cách các quy định và giám sát của các tổ chức tài chính - và thậm chí ít hơn về cách thức cải cách hệ thống tiền tệ quốc tế dựa theo tỷ giá hối đoái linh hoạt và vai trò trung tâm của đồng USD là đồng tiền dự trữ hàng đầu.

Những đàm phán về biến đổi khí hậu toàn cầu đã kết thúc thất bại tương tự, và có một sự bất đồng ngự trị là làm thế nào để giải quyết an ninh lương thực và năng lượng trong bối cảnh một cuộc tranh cướp mới đối với nguồn tài nguyên toàn cầu. Và, về các vấn đề toàn cầu về địa chính trị - những căng thẳng trên bán đảo Triều Tiên, tham vọng hạt nhân của Iran, cuộc xung đột Ả Rập-Israel, các rối loạn ở Afghanistan và Pakistan, và quá trình chuyển đổi chế độ chính trị chuyên chế ở Trung Đông - các cường quốc đã không đồng ý và bất lực trong việc áp đặt các giải pháp ổn định.

Có nhiều lý do tại sao G-20 của thế giới đã trở thành một thế giới G-Zero. Thứ nhất, khi các cuộc thảo luận đã di chuyển vượt ra ngoài phạm vi những nguyên tắc chung đến các đề xuất chính sách chi tiết, đó là khó khăn hơn nhiều để đạt được thỏa thuận rõ ràng trong số 20 nhà đàm phán trong G-20 hơn là chỉ có 7 trong nhóm G-7.

Thứ hai, các nhà lãnh đạo G-7 chia sẻ một niềm tin vào sức mạnh của thị trường tự do để tạo ra sự thịnh vượng lâu dài và tầm quan trọng của nền dân chủ cho sự ổn định chính trị và công bằng xã hội. Ngược lại, G-20, bao gồm các chính phủ độc đoán với quan điểm khác nhau về vai trò của nhà nước trong nền kinh tế, và về các quy định của pháp luật, quyền sở hữu, sự minh bạch và tự do ngôn luận.

Thứ ba, các cường quốc phương Tây hiện nay thiếu sự đồng thuận chính trị trong nước và các nguồn lực tài chính để thúc đẩy một chương trình nghị sự quốc tế. Hoa Kỳ là một nước có nền chính trị phân cực, và tại một số điểm phải bắt đầu để giảm thâm hụt ngân sách của mình. Châu Âu đang bận tâm với nỗ lực của mình để cứu khu vực châu Âu, và không có chính sách đối ngoại, quốc phòng chung. Và bế tắc chính trị của Nhật Bản về cải cách cơ cấu đã để lại nó bất lực trong việc ngăn chặn suy giảm kinh tế lâu dài.

Cuối cùng, quyền hạn tăng cao như Trung Quốc, Ấn Độ và Brazil là quá tập trung vào quản lý giai đoạn tiếp theo của sự phát triển trong nước của họ, nó phải chịu chi phí về tài chính và chính trị đi kèm với trách nhiệm quốc tế mới.

Trong ngắn hạn, lần đầu tiên kể từ cuối Thế chiến II, không có quốc gia hoặc liên minh mạnh mẽ của các nước có ý chí chính trị và thúc đẩy kinh tế để bảo đảm mục tiêu của mình trên trường quốc tế. Như trong thời kỳ lịch sử trước, khoảng trống quyền lực này có thể khuyến khích, các tham vọng và hiếu chiến để tìm kiếm lợi thế riêng của họ.

Trong một thế giới như vậy, sự vắng mặt của một thỏa thuận cấp cao về việc tạo ra một hệ thống an ninh tập thể mới - tập trung vào kinh tế hơn là sức mạnh quân sự - không chỉ là vô trách nhiệm, mà là nguy hiểm. Một thế giới G-Zero không có lãnh đạo và hợp tác đa phương là một trạng thái mất cân bằng ổn định cho sự thịnh vượng và an ninh kinh tế toàn cầu.

Bản quyền: Project Syndicate, 2011.
www.project-syndicate.org
------------------------------------------
Ghi chú của người dịch:
1. Hệ thống Bretton Woods: Là hệ thống thống thống nhất mức tỷ giá cố định cho các đồng tiền chính và cho phép ngân hàng trung ương được can thiệp vào thị trường tiền tệ. Hệ thống này được công nhận trong hội nghị Bretton Woods diễn ra tại thành phố cùng tên của bang New Hamshire, Mỹ năm 1944. Tại thời điểm xảy ra hội nghị Bretton Woods, nước Mỹ nắm giữ hầu như toàn bộ số vàng của thế giới, và hơn 1/2 sản lượng sản xuất ra của toàn cầu. Nên các nhà lãnh đạo thế giới đồng thuận lấy đồng đô la Mỹ làm đồng bạc chính mà các đồng tiền khác phải gắn vào. Tại hội nghị này quy định 35 đô la Mỹ có giá trị bằng 1 ounce vàng. Và quy định này có giá trị từ năm 1944 đến 1971. Dưới hệ thống này,  các ngân hàng trung ương của các nước có đồng tiền mạnh, ngoại trừ Hoa Kỳ, phải có nhiệm vụ duy trì tỷ giá hối đoái cố định của đồng tiền của họ với đồng đô la Mỹ. Nếu bất kỳ một đồng tiền nào có mệnh giá quá cao so với đồng đô la Mỹ thì ngân hàng trung ương đó phải bán tiền của họ ra để đổi lấy đô la Mỹ và làm giảm giá đồng tiền của họ. Ngược lại, nếu một đồng tiền nào mệnh giá quá thấp thì NHTW phải có nhiệm vụ mua lại đồng tiền của họ để nâng giá đồng tiền lên.

Năm 1971, do lạm phát và thâm hụt kéo dài, đồng đô la Mỹ không còn sức mạnh như cũ. Lúc đó, Đức và Nhật Bản là 2 nước có lợi thế thương mại dương với Hoa Kỳ. Hoa Kỳ đã thuyết phục họ để làm tăng giá trị đồng tiền của họ, nhưng họ miễn cưỡng chấp nhận do nó làm tăng giá trị đồng bạc của họ sẽ kéo theo giảm sút khả năng xuất khẩu - cũng giống như Trung Quốc hiện nay - Và điều ấy đã buộc Hoa Kỳ phải bỏ sự neo buộc đồng đô la với bản vị vàng. Tức là đồng đô la được phép dao động với các đồng bạc khác. Ngay lập tức đồng đô la Mỹ sụt giá. Các nhà lãnh đạo muốn phục hồi hệ thống Bretton Woods bằng hội nghị Smithson, nhưng thất bại. Và kể từ đó đến nay, Hoa Kỳ theo đuổi chính sách thả nổi đồng đô la để lãnh đạo tài chính toàn cầu.

BS Hồ Hải dịch - Asia Clinic, 16h00', ngày thứ Ba, 15/3/2011

PHÁT TRIỂN NGƯỢC


Bài viết của Dani Rodrik, giáo sư kinh tế chính trị quốc tế của Harvard, là tác giả cuốn sách: The Globalization Paradox: Democracy and the Future of the World Economy (Nghịch lý toàn cầu hoá: Dân chủ và tương lai của kinh tế thế giới).

CAMBRIDGE –
Không cần phải dành nhiều thời gian ở những quốc gia đang phát triển để khảo sát xem nền kinh tế của họ nó hỗn độn như thế nào, trong việc kết hợp các khu vực sản xuất với phi sản xuất, thế giới thứ nhất với thế giới thứ ba(1). Trong thế giới hiện đại, nhiều bộ phận sản xuất của nền kinh tế, năng suất (trong khi thông thường vẫn thấp) là rất cao với những gì chúng ta quan sát ở các nước tiên tiến.

Trong thực tế, thuyết "nhị nguyên luận"(2) là một trong những khái niệm lâu đời nhất và cơ bản nhất trong phát triển kinh tế, đầu tiên nó được nêu trong thập niên 1950s bởi nhà kinh tế Hà Lan JH Boeke, ông lấy cảm hứng từ kinh nghiệm của mình ở Indonesia. Boeke tin vào một sự tách biệt hoàn toàn giữa phong cách tư bản, hiện đại, của tổ chức kinh tế chiếm ưu thế ở phương Tây và các chế độ tiền tư bản chủ nghĩa, kiểu truyền thống chiếm ưu thế với cái gọi là "khu vực kém phát triển". Mặc dù thực hành công nghiệp hiện đại đã thâm nhập vào xã hội kém phát triển, ông nghĩ rằng nó không chắc rằng họ có thể làm cho sự thâm nhập đáng kể và làm thay đổi thành những xã hội thương mại qui mô lớn.

Khi những nhà kinh tế đương thời nghĩ về nhị nguyên luận trong kinh tế, họ nghĩ đến người da đen nổi tiếng, đầu tiên đoạt giải Nobel ngoài lĩnh vực hoà bình, ngài W. Arthur Lewis. Lewis đã biến ý tưởng của Boeke, cho rằng di cư lao động từ nông nghiệp truyền thống để hoạt động công nghiệp hiện đại là động cơ phát triển kinh tế. Thật vậy, đối với Lewis, sự cùng tồn tại của các truyền thống cùng với hiện đại là những gì làm cho sự phát triển tốt.

Lấy một ví dụ cực đoan, năng suất lao động trong ngành khai thác mỏ của Malawi có thể sánh bằng với nền kinh tế Hoa Kỳ nói chung. Nếu tất cả các công nhân của Malawi chỉ được sử dụng trong khai thác mỏ, Malawi sẽ làm giàu như Mỹ! Tất nhiên, khai thác mỏ không thể thu hút quá nhiều công nhân, do đó, phần còn lại của lực lượng lao động Malawi phải tìm việc làm trong bộ phận có năng xuất thấp hơn đáng kể của nền kinh tế.

Các tính chất nhị nguyên của những xã hội đang phát triển đã trở nên nổi bật như là kết quả của toàn cầu hóa. Một số bộ phận của nền kinh tế của chúng, chẳng hạn như khu vực xuất khẩu, tài chính cao, và các siêu thị, đã có kinh nghiệm làm tăng năng suất đáng kể bằng cách liên kết với thị trường toàn cầu và tiếp cận công nghệ xuyên quốc gia. Các ngành khác không có cơ hội tương tự, và khoảng cách giữa chúng và các lĩnh vực "toàn cầu hóa" còn rất xa.

Những lỗ hổng này là vấn đề, nhưng, như Lewis nhấn mạnh, chúng cũng tạo thành một động cơ tiềm năng cho sự tăng trưởng kinh tế. Bí quyết là để đảm bảo rằng nền kinh tế trải qua đúng loại chuyển đổi cơ cấu: dịch chuyển từ những lĩnh vực năng suất thấp sang các lĩnh vực năng suất cao. Ở những nền kinh tế thành công, chẳng hạn như Trung Quốc và Ấn Độ, sự chuyển dịch của người lao động từ nông nghiệp truyền thống sang sản xuất và dịch vụ hiện đại chiếm một phần đáng kể tăng trưởng năng suất tổng thể, cũng giống như Lewis dự đoán.

Tuy nhiên, ở
nhiều nơi khác trên thế giới chuyển đổi cơ cấu theo hướng sai, chúng tôi đã quan sát sự phát triển khá tò mò và không được chào đón trong những thập kỷ gần đây. Những ngành công nghiệp năng suất cao, hiện đại đã đến để sử dụng một phần nhỏ của lực lượng lao động của nền kinh tế, trong khi những hoạt động năng suất thấp và đã bám rễ thì ngày càng phình to. Ví dụ, từ khoảng năm 1990, chuyển đổi cơ cấu ở các quốc gia Mỹ La Tinh và vùng cận Sahara Phi Châu đã bị làm suy yếu hơn là thúc đẩy tăng trưởng nền kinh tế.

Ngược lại, hầu hết các nước châu Á tiếp tục hành xử theo mô hình của Lewis. Điều này khác biệt trong mô hình của các báo cáo chuyển đổi cơ cấu cho phần lớn sự khác biệt trong tỷ lệ tăng trưởng gần đây giữa Mỹ Latinh và Châu Phi cận Sahara ở một mặt, và châu Á, thì nằm ở mặt khác.

Kết luận này có vẻ láu lĩnh khi đối mặt với kinh nghiệm của các quốc gia như Argentina, Brazil, Chile, nơi mà nhiều công ty trong các phần hiện đại của nền kinh tế (bao gồm nông nghiệp phi truyền thống) có sự tăng trưởng không thể phủ nhận. Những gì không được hiểu đầy đủ là phần lớn sự tăng trưởng này đã đi qua hợp lý hóa của sự vận hành và nâng cấp công nghệ - và do đó cái giá phải trả của việc tạo công ăn việc làm. Nhìn chung, năng suất trong nền kinh tế không có lợi nhiều, khi các công ty trở nên sản xuất nhiều hơn mà công nhân bị bóc lột, và chính công nhân quyết định lại năng xuất thấp.

Nghiên cứu của tôi với Maggie McMillan ở Tufts University và International Food Policy Research Institute (Viện nghiên cứu chính sách lương nông quốc tế) cho thấy rằng các nước có lợi thế so sánh mạnh trong tài nguyên thiên nhiên này đặc biệt dễ bị rơi vào cái bẫy của sựthay đổi cấu trúc tăng trưởng giảm. Đối với các nước này, toàn cầu hóa là một phước lành hỗn hợp. Các ngành công nghiệp tài nguyên tự nhiên thúc đẩy toàn cầu hóa đã hạn chế khả năng tiếp nhận lao động trong lĩnh vực truyền thống. Toàn cầu hoá do đó đào hầm để nhị nguyên luận cố thủ, hơn là giúp đỡ để vượt qua nó.

Những chính sách p
hù hợp có thể giúp đỡ những sai lầm trên. Một bài học là để tránh sự sụp đổ sớm của các ngành công nghiệp cạnh tranh nhập khẩu có sử dụng số lượng dân đáng kể trước khi cơ hội việc làm đầy đủ đã xuất hiện trong nhiều ngành công nghiệp sản xuất. Ví dụ, ở các nước châu Á, đã giải phóng hành lang pháp lý (thông qua trợ cấp xuất khẩu, đặc khu kinh tế), thúc đẩy các ngành công nghiệp xuất khẩu mới mà không vực dậy các phần đã chết.

Thứ hai là, tỷ giá là cực kỳ quan trọng. Các loại tiền tệ cạnh tranh thúc đẩy và bảo vệ các ngành công nghiệp hiện đại có thể giao dịch có sử dụng một phần đáng kể của lực lượng lao động. Chúng tôi tìm thấy trong nghiên cứu của chúng tôi rằng các quốc gia với các cuộc cạnh tranh tiền tệ đã gay gắt hơn đối với việc thay đổi cấu trúc để thúc đẩy phát triển.

Cuối cùng, chính sách thị trường lao động linh hoạt dường như là quan trọng. Yêu cầu pháp lý đó đã làm tăng đáng kể chi phí của việc thuê và sa thải lao động đã không khuyến khích tạo việc làm trong ngành công nghiệp mới.

Chuyển đổi cơ cấu không làm tăng tốc phát triển kinh tế một cách tự động. Nó cần di chuyển theo hướng phù hợp, đặc biệt là khi một quốc gia có một lợi thế mạnh tương đối trong tài nguyên thiên nhiên. Toàn cầu hóa không làm thay đổi thực tế cơ bản. Nhưng nó làm tăng chi phí cho các chính sách sai lầm, chỉ vì nó làm tăng lợi ích cá nhân.

Bản quyền: Project Syndicate, 2011.
www.project-syndicate.org
----------------------------------------------
Ghi chú của người dịch:
1. Thế giới thứ nhất, thứ hai và thứ ba: là khái niệm mà các nhà kinh tế chính trị học đưa ra để chia thế giới thành 3 thế giới khác nhau trong thời kỳ chiến tranh lạnh: thế giới thứ nhất là Mỹ và các nước theo Mỹ. Thế giới thứ hai là Liên Xô cũ và các nước theo Liên Xô. Thế giới thứ ba là các nước trung lập hoặc đang còn trong giai đoạn đấu tranh giải phóng dân tộc và đang phát triển, còn nghèo đói lạc hậu.

2. Thuyết nhị nguyên luận: là thuyết chủ trương rằng tất cả các sự vật, hiện tượng tồn tại trên thế giới này đều được cấu thành do 2 bản thể đối lập nhau, đấu tranh nhau trong một sự thống nhất, bổ sung cho nhau mà không triệt tiêu nhau. 

BS Hồ Hải dịch - Asia Clinic, 11h18', ngày thứ Ba, 15/3/2011

Sunday, March 13, 2011

DẤU ẤN TÂN MÃO - 2011 - CẬP NHẬT CÁC SỰ KIỆN SUỐT NĂM

Năm Mão luôn là năm đặc biệt đối với Việt nam và thế giới. Các sự kiện chấn động trong nước và tòan cầu đa phần rơi vào năm Mão. Năm 1963 ở miền Nam Việt Nam cụ Diệm bị ám sát, bên kia bờ Thái Bình Dương, nước Mỹ cụ Kennedy cũng không hơn gì. v.v...

Chưa hết quý I của năm 2011, và chưa hết tháng 2 âm lịch của năm Tân Mão, nhưng đã có quá nhiều sự kiện đáng sợ đã xảy ra. Bài viết này chỉ ghi nhận lại những sự kiện trong nước và thế giới trong năm nay. Nó sẽ được cập nhật suốt năm để làm một tư liệu sống động về năm con Mèo. Các bạn nào đọc blog của tôi nhớ nhắc nhở dùm việc này.

Chuyện trong nước:

1. Phá giá đồng tiền đến mức kỷ lục 9.3%, ngày 11/02/2011 nhằm ngày mồng 9 tháng giêng Tân Mão.
2. Tăng giá xăng dầu cũng ở mức kỷ lục vào ngày 24/02/2011, tức ngày 22 tháng giêng năm tân Mão.
3. Tăng giá điện lên 15.28% vào ngày 01/3/2011, nhằm ngày 27 tháng giêng năm Tân Mão.
Sau câu chuyện chỉ trong 19 ngày tăng 3 loại giá trên thì lạm phát chỉ trong 2 tháng đầu năm đã tăng lên 3.87% chiếm hơn 50% mục tiêu đề ra của chính phủ trong cả năm 2011 là chỉ 7%.

Không biết lý do gì, nhà nước bắt đầu ra nghị quyết số 11/NQ-CP cấm tư nhân buôn bán đô la, và chuẩn bị tiến đến cấm kinh doanh vàng miếng trên thị trường tự do vào ngày 24/02/2011, nhằm ngày 22 tháng giêng năm tân Mão. Và để thực hiện chỉ thị này, một vụ điển hình doanh nghiệp tư nhân mua đô la trái phép đã bị bắt tại Hà Nội, làm thị trường tự do ngoại tệ trong nước đóng băng hoàn toàn.

4. Cập nhật thông tin lúc 19h10', ngày 15/3/2011 chính thức thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng công bố: "Dứt khoát xoá bỏ kinh doanh vàng miếng tự do".  Vậy là mọi nghi ngờ đã bắt đầu hiện dần thành hiện thực. Thị trường sẽ trả đủa bằng cách nào đây? Hãy chờ đợi những biểu hiện cung cầu của thị trường diễn biến trong thời gian tới sẽ rõ lợi hại của mệnh lệnh hành chính như thế nào.

5. 11h ngày 16/3/2011, tập đòan khai thác than khóang sản Việt Nam động thổ khai thác mẻ quặng bô xít đầu tiên ở Tân Rai.

6. Dù là một tập đòan thua lỗ đến mức phá sản, phải buộc chính phủ tái cơ cấu lại, không có tiền để trả lãi vay nợ. Nhưng ngày 21/3/2011, Vinashin vẫn dư tiền để tặng cho nhân dân Nhật Bản 1 tỷ đồng qua cơn động đất. Điều này chứng tỏ tính ưu việt của chế độ xã hội chủ nghĩa.

7. Ngày 20/3/2011, trên trang báo Khám phá của Hawaii - Richard Halloran, cựu phóng viên nước ngoài tại châu Á của tờ New York Times - có bài viết: A long reconciliation nói lên một ý rất là đáng quan tâm: "A less visible but still telling sign of the gradual accommodation has been the opening of a liaison office in Hanoi by the U.S. Central Intelligence Agency.(Tạm dịch: Một tín hiệu khác khó thấy hơn nhưng cũng có ý nghĩa về sự hiện diện tăng cường của Mỹ là việc Cơ quan Tình báo Trung ương Mỹ (CIA) mở văn phòng liên lạc (liason office) ở Hà Nội.)"

8. Giá gas tăng thêm 14.000 đồng mỗi bình vào đúng ngày sinh nhật đòan thanh niên cộng sản Hồ Chí Minh. Nhập siêu quí I/2011 lên đến hơn 3 tỷ đô la, vị chi dự trữ ngọai hối Việt nam chỉ còn không đến 7 tỷ đô la tính đến đầu quí II/2011.


9. 22h ngày 29/3/2011 đột ngột tăng giá xăng dầu. Giá xăng đột ngột tăng thêm 2.000 đồng mỗi lít. Tức mỗi lít xăng A92 thành 21.300/lít và dầu Diezel tăng 2.800 đồng mỗi lít, tức thành 21.100/lít và dầu hỏa tăng 2.600 đồng lên thành 20.800/lít. Dầu Mazut tăng 2.000 đồng thành 16.800/lít.


10. Sau khi đột ngột tăng gái xăng dầu lần thứ hai trong vòng chỉ một tháng. Ngay hôm nay, 30/3/2011, VOA thông báo World Bank cho Việt Nam vay 570 triệu đô la để hỗ trợ nỗ lực phát triển. Có lẽ cũng đã đến lúc báo động tình trạng nợ công.


11. Cái kim để trong bọc lâu ngày cũng phải phòi ra. Chỉ trong quí I/2011 mà Petrolimex lỗ 2.600 tỷ, ốm yếu ho hen. Không biết sẽ sống bằng cách nào nên phải xin qui chế đặc biệt. Đó là sản phẩm của định hướng xã hội chủ nghĩa.


12. Công ty cho thuê thài chính II lỗ 3.000 tỷ tương đương với 142, 857 triệu đô la theo thời giá.


13. Ngày 01/6/2011 nhà nước điều chỉnh giá bán điện theo cơ chế thị trường ở một xã hội có mô hình không phải kinh tế thị trường tự do, mà là tổng công ty điện lực Việt Nam độc quyền kinh doanh. Tức là không có ai cạnh tranh giá điện, nên việc thao túng giá của EVN sẽ rất là sai qui luật kinh tế thị trường đúng nghĩa.


14. Ngày 01/6/2011 điều chỉnh giá điện theo cơ chết thị trường, nhưng rất phi thị trường. Một dấu hiệu trong chuổi Domino suy sụp kinh tế theo nghĩa định hướng XHCN vì tha hoá đang bắt đầu lộ rõ từng ngày.

15. EVN bị "phanh phui" số nợ "nghìn tỷ" mới, là đầu đề của báo Đất Việt. Trong đó có đọan: "Tập đòan điện lực cũng đã có lần thừa nhận họ đang nợ khỏang 24.000 tỷ đồng".

16. Hiệu quả 3 ngành xuất khẩu chủ lực Việt Nam: Số 0. Nó nói lên nền kinh tế Việt Nam không vì lâu dài, mà theo chiến lược ăn xổi ở thì.

17. Nguyên tổng giám đốc công ty cho thuê tài chính II được lại quả 75 tỷ đồng trong vụ công ty này lỗ 3000 tỷ là vụ tham nhũng đình đám nhất từ đầu năm 2011. Nó là phát súng mở ra một cuộc chạy đua trong dịp bầu cử quốc hội vào tháng 5/2011 cho thành viên chính phủ và nhà nước nhiệm kỳ 2011-2015.

18. Năm ngân hàng nước ngoài cho PetroVietnam vay 904 triệu đô la. Cái gì đây?

19. Sau khi áp dụng nghị định 11 thì tình trạng các doanh nghiệp "méo mặt vì bó tay với vốn". Hậu quả của nó sẽ làm hiệu ứng Domino sụp đổ trong tương lai gần?

20. Ngày 19/4/2011 chính phủ thông báo Bắt đầu thí điểm thu thuế đất phi nông nghiệp từ 01/01/2011 ở TPHCM, Hà Nội và Bắc Ninh. Thị trường bất động sản trong nước náo lọan.

21. Lạm phát của Việt Nam đứng hàng thứ 2 thế giới là đầu đề bài báo của Trading Economic mà báo Việt nam đã dịch lại. Điều này được khẳng định khi lạm phát đến tháng 4/2011 đã là 9.64%, vượt qua mục tiêu ban đầu đặt ra của chính phủ trong cả năm 2011 là 7%.

22.  Hôm nay 26/4/2011, báo Đất Việt đưa tin ‘Chúa Chổm’ EVN không đủ tiền trả nợ. Một Vinashin mới mà dân phải gánh. Không biết bao nhiêu thế hệ VN mới trả hết những đứa con quái thai của kinh tế định hướng XHCN đây?

23. Ngày 05/5/2011 ADB thỏa thuận cho Việt Nam vay số tiền 1.38 tỷ đô la để dùng cho các dự án phát triển nguồn nước sạch.

24. Ngày 07/5/2011, chính phủ quyết định hỗ trợ 500 tỷ đồng cho các tay to thân hữu làm kinh tế bằng các hệ thống siêu thị trong cả nước, để ổn định giá cả thị trường, chống lạm phát.

25. Hôm nay 18/5/2011, Việt nam lại được world bank cho vay 330 triệu đô la để làm thủy điện.

26.Hôm nay 23/5/2011, thị trường chứng khoán ào ạt xả hàng làm thị trường rơi tự do để chào mừng cuộc bầu cử quốc hội thành công tốt đẹp hôm qua.

27. Ngày 25/5/2011, World Bank tiếp tục đồng ý cho Việt Nam vay 1,16 tỷ đô la để làm 3 dự án với mức lãi suất cao của nước phát triển trung bình đã thoát nghèo.

28. Cũng ngày 25/5/2011, World Bank tiếp tục cho vay 350 triệu đô la để Việt Nam chỉ lo chuyện giám sát đầu tư công.

29. Sau một loạt hành động đâm tàu ngư dân Việt trên lãnh hải của Việt Nam. Hôm nay 27/5/2011 tàu hải giám của Trung Hoa chính thức gây thiệt hại lớn đối với tàu thăm dò dầu khí ở biển Đông trong lãnh hải của Việt Nam. Nhưng chủ yếu là Trung Hoa muốn lái dư luận trong nước ra biển Đông vì một nông dân phản đối cho nổ bom ở Giang tây vì bị chính quyền cướp đất.

30. Sau phát biểu của TTg ở Festival biển Việt Nam ở Nha Trang đêm 05/6/2011 thì diễn biến trên biển Đông căn thẳng hơn. Hai cuộc biểu tình của dân chu1nh và thanh niên ở Hà Nội và Sài Gòn đã đánh dấu một Việt Nam phải thay đổi chiến lược ngoại giao. Báo người Việt ở California đã thông báo Việt - Mỹ sẽ tập trận chung vào tháng 7/2011. Điều này khẳng định bài viết Thế cờ đã rõ của tôi dần hiện thực.

31. Hôm nay Quốc hội "khẳng định sự lãnh đạo toàn diện của Đảng Cộng Sản Việt Nam đối với Nhà nước và Xã hội đã được nhân dân ta, mà đại diện cao nhất là Quốc Hội, thừa nhận và ghi vào hiến pháp"

Chuyện thế giới:

1. Cuộc cách mạng Hoa Nhài tại Tunisia xảy ra và tổng thống Tunisia bỏ trốn vào ngày 15/01/2011.
2. Sau cuộc cách mạng Tunisia thì đến cuộc cách mạng Ai Cập làm TT Mubarak từ chức vào ngày 11/02/2011. Nhằm ngày Việt Nam phá giá đồng tiền kỷ lục.
3. Các cuộc biểu tình lan rộng nhiều nước trên vùng Trung Đông và Bắc Phi. Đặc biệt vụ nổi dậy của dân Libya đã làm xảy ra chiến sự kéo dài ảnh hưởng đến giá xăng dầu thế giới.
4. Không biết động đất có liên quan gì đến các núi lửa họat động phun trào dung nham? Nhưng đầu tháng 02/2011 ngọn núi lửa ở phía Bắc Nhật Bản, đảo Kyushu phun trào dung nham, thì một tháng sau, chiều ngày 12/3/2011 vụ động đất lớn thứ hai lên đến 8.9 độ richter trong lịch sử của nước Nhật đe doạ làm nổ nhà máy điện hạt nhân có thể ảnh hưởng đến bầu khí quyển và thời tiết toàn cầu. Đúng là Nhật Bản năm nay họa vô đơn chí. Giá vàng trong phiên giao dịch ngày mai 14/3/2011, đầu tuần sẽ tăng vọt đáng kể. Bà con nào có tiền nên mua hôm nay để chốt lãi vào tuần sau.

Video sóng thần do cơn động đất ngòai khơi đổ ập vào thành phố cảng Sendai Nhật Bản gây ra.Tính đến hôm 12/3/2011 gần 10.000 người liên lạc.

5. Ngày 18/3/2011, Liên Hiệp Quốc quyết định cho phép tấn công Libya. Sau quyết định này chính phủ ông Gaddafi quyết định đình chiến với quân nỗi dậy. Nhưng ngay hôm sau liên quân Anh - Pháp - Mỹ đồng loạt tấn công các căn cứ quân sự của Libya bằng chiến dịch Dawn Odyssey.

6. Các cuộc cách mạng Trung Đông và Bắc Phi bắt đầu lan sang Sirya.Giữa tháng 3/2011 thì tính ra đã có Tunisia, Ai Cập, Libya và Sirya thực chất đã có bạo lọan xã hội và khủng hỏang chính trị xảy ra.

7. Đêm 24/3/2011 Việt nam tức ngày 23/3/2011 của Bồ Đào Nha, thủ tướng Jose Socrates tuyên bố từ chức. Vì chính sách thắt lưng buộc bụng ông đưa ra để cứu kinh tế Bồ không được quốc hội công nhận. Chính trị Bồ bắt đầu lung lay.

8. Ngày 30/3/2011 thành phần nỗi đậy của Côte D'Ivoire đã vào đến thủ đô Yamoussoukro. Cuộc cách mạng ở Côte D'Ivoire có vẻ êm đềm và sẽ đi đến kết thúc?

9. Hôm qua, lúc 11h32' giờ Sendai, ngày 07/4/2011, lại xảy ra một vụ động đất thứ hai với tâm chấn nằm trên biển gần tâm chấn hôm 11/3/2011, cách bờ biển khoảng 50km, có cường độ 7.4 độ Richter và làm thành phố Sendai trở lại động đất với cường độ 7.1 độ Richter.

10. Ngày 06/4/2011 chính thức ông Jose Socrates, đượng kiêm thủ tướng Bồ Đào Nha công bố kêu gọi sự trợ giúp của Liên Minh Châu Âu. Như vậy là Bồ Đào Nha là nước thứ 3 sau Hy Lạp và Ireland nằm trong chuỗi Domino vỡ nợ công do hình thái xã hội tư bản chủ nghĩa đã lỗi thời chăng?
(Sẽ cập nhật theo từng sự kiện quan trọng)

11. Dưới tác động của khủng hỏang châu Âu và cuộc chiến ở Bắc Phi Trung Đông, niềm tin tiêu dùng của thế giới đi tìm nơi trú đậu an tòan. Đêm 20/4/2011, chính thức giá vàng vượt mốc 1500usd/oz, cụ thể sàn NYSE chốt giá 1502usd/oz. Sau đó trong ngày 21/4/2011 lại tiếp tục tăng ở sàn châu Á.

12. Dòng sông Mê Kông và nhiều dòng sông khác trên thế giới đang bị bức tử vì những tham vọng của con người. Hậu quả thật khôn lường nếu mọi sự kêu gọi vì hành tinh xanh không được con người quan tâm.

13. Tổng thống Yemen đồng ý chuyển giao quyền lực và ra trong vòng 30 ngày, để được quyền miễn trừ truy tố. Đất nước Yemen đã là một cuộc cách mạng hóa Nhài bằng con đường biểu tình liên tục nhiều tháng để chấm dứt quyền cai trị độc tài của tổng thống Saleh suốt 30 năm.

14. Sau nhiều tháng biểu tình ôn hòa, tình hình Sirya trở nên bất ổn với đàn áp và xả súng vào người dân biểu tình. Khi người dân đòi tổng thống độc tài đương nhiệm - Bashar al Assad - phải từ chức.

15. Mỹ quyết định cho máy bay không người lái - Predator - ném bom trên không phận Libya.

16. Hôm 27/4/2011 lực lượng tân tổng thống Côte d'Ivoire Alassane Ouattara lại tấn công phe dân quân từng giúp tước bỏ quyền lực của đối thủ của ông Ouattara là ông Laurent Gbagbo. Điều này thêm khẳng định tầng lớp lãnh đạo các cuộc cách mạng vô sản không vì quốc gia dân tộc, mà chỉ vì quyền lợi riêng tư của họ.
17. Tối qua anh Brenanke Tuyên bố giữ lãi suất đô la thấp 0-0.25% dài hạn là sức mạnh đồng đô la sụt kinh khủng. Kèm theo đó là Ngoại trưởng Nga Lavarov tuyên bố sẵn sàng chống lại bất cứ nước nào lợi dụng để đánh Libya. Và sự kiện Nổ đường ống khí gas từ Ai Cập đến Israel là cho vàng và dầu thế giới đồng loạt ghi kỷ lục mới. Vàng 1527.30usd/oz. Dầu 113.62usd/barrel.

18. Một lần nữa, một sự kiện quan trọng chứng minh chân lý luôn thuộc về kẻ mạnh dù kẻ mạnh ấy có là phi nghĩa. Hôm qua quốc hội Iraq phải phê duyệt bồi thường 400 triệu cho những người Mỹ thời chiến tranh vùng Vịnh do tội lỗi của Saddam Hussein.

19. Sau nửa đêm hôm nay, 02/5/2011 ông Obama lên truyền hình đưa một tin kịch tính Osama Bin Laden đã chết. Theo ông Obama cho biết Bin Laden đã bị giết chết do một họat động một nhóm nhỏ của người Mỹ. Bin Laden là ông trùm Hồi giáo ực đoan đã gây ra nhiều cuộc khủng bố khắp trên tòan thế giới và sự kiện 11/9 sập tòa nhà WTC của Mỹ. Ông Bin Laden đã đẩy nước Mỹ vàocác cuộc chiến ở Afghanistan, Iraq.

20. Cục diện toàn cầu lại cho thấy đổi thay. Hôm nay 17/5/2011, ông thủ tướng Pakistan - Yousuf Raza Gilani - tuyên bố: Trung Hoa là người bạn tốt nhất của Pakistan, ông hứa sẽ luôn sát cánh với Trung Hoa. Như vậy là chuyện cháy nhà mới lòi mặt chuột lâu nay Trung Hoa và Pakistan âm thầm chứa chấp và ủng hộ các tổ chức khủng bố để tạo đối trọng với Mỹ.

21. Ngày 18/5/2011, Tướng cấp cao nhất của Trung Hoa thú nhận khả năng quân sự của Trung Hoa còn thấp kém so với Mỹ. Và Trung Hoa không muốn đối đầu với Mỹ về mặt quân sự.

22. Ngày 26/5/2011, một nông dân trung Hoa cho nổ bom để phản đối chính quyền cướp đất ở tỉnh Giang Tây.

23. Hôm nay 30/5/2011, bà thủ tướng Đức Angela Merkel tuyên bố chính phủ của bà quyết định đóng tất cả các nhà máy điện hạt nhân trong vòng 10 năm tới để làm gương cho thế giới. Đây là một quyết định có tính quan trọng cho sự sống của toàn cầu. Những tư tưởng lớn luôn bắt đầu từ nước Đức trong gần 3 thế kỷ qua. Một dân tộc đáng kính.

24. Năm nay là năm mà Trung Hoa bị ảnh hưởng nghiêm trọng về thay đổi khí hậu, do sai lầm của tăng trưởng kinh tế. Hạn hán sẽ là yếu tố góp phần vào sự sụp đổ của Trung Hoa trong thập kỷ này, ngoài vấn đề kinh tế sẽ thúc đẩy chính trị Trung Hoa thay đổi.

25. Khủng hoảng trần nợ nước Mỹ đang là vấn đề sẽ là tác nhân xúc tác cho khủng hoảng kinh tế lần thứ 2 liên tiếp chưa từng có trong lịch sử nhân loại.

26. Sau 7 tháng vùng lên chống chế độ độc tài thần quyền thế tục tả khuynh của Lybia. Lực lượng chuyển tiếp quốc gia Lybia đã tiêu diệt ông Gaddafi. Lịch sử Lybia mở ra một trang mới đầy chông gai để xây dựng một đất nước dân chủ thoát khỏi cái văn hoá thần quyền Hồi giáo cực đoan và cái tả khuynh cực đoan của một hình thái xã hội đã làm hơn 2/3 nhân loại chìm đắm trong đau khổ cùng cực. Điều này là tiếng chuông cảnh báo cho tất cả những nhà nước độc tài chuyên chế trên toàn thế giới đã đến lúc diệt vong để nhân loại sống trong tự do dân chủ.

Asia Clinic, 17h20' ngày Chúa Nhật, 13/3/2011
Xem thêm: http://www.cuanhcuem.net/2013/01/tong-hop-cach-chen-emoticons-threaded-comments-blogspot.html#ixzz2UfngJs3i Under Creative Commons License: Attribution Non-Commercial