Bài đọc cùng tác giả:
Bài đọc liên quan:
Bài
viết gốc: The Long March from Shanghai
Bài
viết của Christopher R. Hill. Ông
là cựu Trợ lý Ngoại trưởng đặc trách Đông Á, là Đại sứ Mỹ tại Iraq, Hàn Quốc,
Macedonia, Ba Lan, đặc phái viên của Mỹ cho Kosovo, một nhà đàm phán của Hiệp
định hòa bình Dayton, và là trưởng đoàn
đàm phán của Mỹ với Bắc Triều Tiên từ 2005-2009. Ông hiện là Hiệu trưởng Korbel School of International Studies, thuộc University of Denver, Colorado – Hoa Kỳ.
THƯỢNG HẢI - Bốn mươi năm trước, vào tháng 2 năm 1972, Tổng thống Mỹ
Richard M. Nixon đã công du đến Trung
Hoa. Vào cái ngày thứ bảy của “cái tuần thay đổi thế
giới", theo cách nói
của Nixon là, ông và Thủ tướng Trung Hoa Chu Ân Lai đã ký kết "Thông cáo
Thượng Hải”, bắt đầu
bình thường hóa quan hệ song phương và ràng
buộc Hoa Kỳ - một nước đồng minh ủng hộ chính của
Đài Loan - vào học thuyết "Một
nước Trung Hoa" của nền
Cộng hòa nhân dân.
Báo
cáo phấn khởi của Nixon là điển hình của tâm trạng của ông lúc ấy. Trong khi ông
không yêu cầu phải có thay đổi hệ thống nội bộ của Trung Hoa, trên thực tế ông đã tập trung vào vấn đề mũi nhọn là sắp xếp lại
cơ bản sự cân bằng siêu cường của
thời đại, và gia tăng vững chắc sự ghẻ lạnh giữa
Liên Xô và Trung Hoa đã được tiến hành trong nhiều năm. Trong một nghĩa nào đó,
chuyến công du của Nixon là bắt
đầu cho sự kết thúc của
Chiến tranh Lạnh.
Bốn mươi năm sau, mối quan hệ Mỹ-Trung
đã phát triển theo cấp số nhân để trở thành mối quan hệ song phương quan trọng
và phức tạp nhất trên thế giới. Đặc
biệt, những ràng buộc kinh tế của 2
nước, đã phát triển theo những cách
mà không bao giờ có ai có thể
tưởng tượng như hiện thời. Trung Hoa
đã nổi lên như nền kinh tế lớn thứ hai thế giới, và tốc độ thay đổi của xã hội
và chính trị đã được cân
bằng một cách ngoạn
mục.
Tuy nhiên, khi Nga Trung liên kết quyền phủ quyết
đối với nghị quyết của Hội đồng Bảo an Liên Hiệp Quốc vào ngày 05 tháng 02 năm
2012 đã nói lên rằng, các mối quan hệ Mỹ-Trung vẫn còn là một việc làm trong một tiến trình dài. Nó đòi hỏi phải giải quyết cẩn thận và khéo
léo, điều này có thể đã
thiếu trong ngày hôm đó.
Nga đã có một mối quan hệ lâu đời với
chế độ Assad của Syria, và họ
quyết định phủ quyết nghị quyết dường
như bắt nguồn từ trong chính sách Trung Đông của Nga. Ngược
lại, quyết định của Trung Hoa, dường như được dựa trên sự nghi ngờ về chính sách
đối ngoại của Mỹ - thực vậy, có một khái
niệm nghe rất nhiều ở Trung Hoa trong
những ngày này là: sự thiếu
tin cậy chiến lược.
Như câu nói của một nhà hàn lâm nổi tiếng nói với tôi ở Thượng
Hải: "Như con chim
trúng tên, nó sợ cành cong"(1). Có nghĩa là, năm ngoái, Trung Hoa đã hỗ trợ nghị quyết Hội đồng Bảo an để bảo vệ dân thường
Libya từ Đại tá Muammar el-Qaddafi, và NATO đã sử dụng nghị quyết đó để quyết định can thiệp
hỗ trợ làm thay đổi chế
độ mà, việc đó đã làm tổn thương Trung Hoa quá mức, cho nên Trung Hoa sẽ không hợp
tác ở một trường hợp khác.
Kết quả là, Trung Hoa đã chọn quyền phủ quyết một nghị
quyết được sự hỗ trợ rộng rãi trong cộng đồng quốc tế, bao gồm cả Liên đoàn Ả
Rập, và Trung Hoa đang chịu một đòn đánh rất xứng đáng(well-deserved blow) vào uy tín quốc tế của mình trong tiến trình này. Thật
vậy, không giống như người Nga, họ đã cử Ngoại
trưởng Nga Sergei Lavrov đến Damascus(2) ngay ngày hôm sau, Trung
Hoa dường như không có sự thay đổi tư duy ngoại giao, do đó Trung Hoa ra mặt cản trở nghị quyết như
một thành viên Hội đồng Bảo an Liên Hiệp Quốc không sẵn sàng để hoạt
động như một bên liên quan
có tiếng nói quyết định(stack-holder) trong một hệ thống quốc tế, mà Trung Hoa từ chối sự quan tâm đến những cuộc tấn công nã pháo vào thường
dân ở Syria, vì họ xem nó
chỉ là những vấn đề nội bộ của nước này.
Với tầm quan trọng của mối quan hệ
Mỹ-Trung, không nên coi những
khó khăn trong ngoại giao với Trung
Hoa là tin tốt. Những sai lầm của Trung Hoa là không được lập lại.
Thất
bại của nghị quyết Hội đồng Bảo An không chỉ bộc lộ sự thiếu quyết tâm của cộng
đồng quốc tế trong việc đối đầu với chế
độ Assad (thực vậy, nhiều nhà
bình luận tin rằng phủ quyết nghị
quyết đã làm tai hại nhiều
hơn lợi); nhưng nó cũng tăng
cường sự hợp tác Nga-Trung – một cách chính xác là cái mà các nhà
ngoại giao Mỹ năm 1972 đã tìm kiếm để làm suy yếu Liên Xô. Ý
thức sự cấp bách phản ánh trong những nỗ lực để
giải quyết tình hình xấu đi nhanh chóng ở Syria
nên được áp dụng cho các vấn đề phát sinh trong mối quan hệ Mỹ-Trung.
Quyền phủ quyết của Trung Hoa không phải không có trọng lượng. Quyết định
gần đây của Mỹ để bắt đầu từ
bỏ cuộc chiến tranh ở Nam Á và Trung Đông và tái tập trung vào Đông Á (như nó được gọi là "cái trục") đã bắt đầu được xem giống như một nỗ lực để đối đầu với Trung Hoa, nơi mà họ đã đưa ra lời khẳng định
đinh tai nhức óc về chủ quyền Biển Đông(3). Mặc dù
hàng ngàn năm đối phó với
các nước nhỏ láng giềng phía nam, gần
đây, một Trung Hoa ngày càng quyền
lực hơn đã không có chính sách
ngoại giao tốt với các láng
giềng đó của mình.
Bốn mươi năm trước, người Trung Hoa lo
lắng về một âm mưu của Liên Xô bao vây đất nước của họ. Ngày nay, có một mối
quan tâm mới – nó được bày tỏ bỡi các bloggers của Trung Hoa và bỡi một thế hệ trẻ ngày
càng quyết đoán – rằng chính phủ Trung
Hoa đang cho phép Mỹ
làm điều tương tự như Liên
Xô cách đây 40 năm. Với quan điểm
đó ở Trung
Hoa thì, Hoa Kỳ
đang tìm thấy ở Trung
Hoa là một đối tác ngày càng miễn cưỡng về các vấn đề liên quan đến lợi ích
chung của đôi bên.
Trung Hoa không sẵn sàng để giải quyết
vấn đề một Bắc Triều
Tiên tráo trở - đó là, làm sao để đi xa hơn các
cuộc đàm phán mơ hồ và
yếu ớt - là một thí dụ điển hình(a case in point). Lẽ ra Mỹ và Trung Hoa nên
giả mạo một chiến lược chung để ngăn chặn Bắc Triều Tiên xây dựng vũ khí hạt
nhân. Thay vào đó, lại hoàn
thành những việc nhỏ nhặt, là
vì gia tăng sự thiếu tin cậy của Trung Hoa.
Nhưng không có quốc gia nào đang cố gắng ngăn chặn, hay ít nhiều bao vây Trung Hoa cả. Trung Hoa cần phải
nhìn vào bên trong nước mình
và hiểu rằng các vấn đề trong nước của nó không còn có thể giải quyết được một khi chủ nghĩa dân tộc bùng lên từ những sự khinh suất có thực hay tưởng tượng từ hải ngoại. Một "Thế kỷ ô nhục"(4) của Trung Hoa còn xảy đến.
Ngay sau khi Thông cáo Thượng Hải, Trung
Hoa đã bắt tay vào một cuộc hành trình lịch sử mà ở đó Vạn Lý Trường Chinh huyền thoại của Mao Trạch Đông
có vẻ như chỉ đi dạo
trong công viên. Trung Hoa (một cách khôn ngoan) đã chọn con đường tham gia với
thế giới. Một phần của cuộc hành trình Trung Hoa đã được hiểu rõ hơn là làm thế nào để cân bằng giữa lợi ích và thái độ
của Trung Hoa với nhiều
quốc gia trên cộng đồng
quốc tế.
Tuy nhiên, Mỹ cũng cần phải hiểu rằng
mối quan hệ với Trung Hoa, như một quan chức Trung Hoa nhận xét, "quá lớn
để sụp đổ"(5), và cần phải giải
quyết theo từng mục đích. Để tập trung vào nỗi sợ hãi tồi tệ nhất của Mỹ
về Trung Hoa, như một số chuyên gia Mỹ cho thấy, đề nghị rằng nỗi lo sợ này là một yếu tố nguy
hiểm trên thế giới, là sự
mạo hiểm đang tạo ra một
lời tiên tri cho sự hoàn thành ước nguyện của chính mình.
Dân
số của Syria là rất nhỏ so với Trung
Hoa, nó không có nghĩa là để nói rằng
Syria, hoặc sự đau khổ của
người dân Syria, là không
quan trọng. Nhưng nó cho thấy sự cần thiết phải xem xét các mối quan hệ của Mỹ
với Trung Hoa tại Liên Hợp Quốc và các nơi khác, và để làm một công việc tốt
hơn ngăn chặn nhiều sự cố giống
như ở New York vào ngày 05 tháng 2.(6)
Bản quyền: Project Syndicate, 2012.
Ghi chú người dịch:
(*) The Long March: Xem
lại ghi chú ở bài: Vạn lý trường chinhvới Trung Hoa.
1. “Once bitten by a snake, a man fears a
length of rope”:
Dịch thoát ý cho phù hợp
với văn hóa Việt Nam ở câu này của tác giả. Nguyên văn nó nếu dịch chân phương
phải là "Sau khi bị cắn bởi một con rắn, người ta sợ hình ảnh dài của sợi dây thừng".
2.
Damacus:
Thủ đô của Syria.
3.
The South China Sea: Biển Nam Trung Hoa theo nguyên văn bài
viết của tác giả.
4.
China’s “century
of shame”: Cách chơi chữ của tác giả ý nói giai đoạn cuối nhà Thanh đến khi Mao thống nhất Trung Hoa, đất nước Trung Hoa bị chia năm xẻ bảy và làng sóng di dân ra toàn câu do phương Tây xâm lược.
5.
Too
big to fail: Một cách chơi
chữ mượn cái tên cuốn sách “Too big to fail” của Andrew Ross Sorkin - một nhà báo phụ trách cột tài chính của tờ New York Times - viết năm
2009 đã được dịch ra nhiều thứ tiếng trên thế giới. Sách nói về những phát
triển nhanh chóng của kinh tế toàn cầu như những chiếc rễ tiền tệ và giao
thương thế giới tư bản quá lớn vượt ra ngoài sự quản lý của hệ thống chính trị
không còn đảm đương được nữa nên phải sụp đổ. Quan điểm này lại trái ngược với
GS Joseph E. Stiglitz, khôi nguyên giải Nobel kinh tế 2001 là “Too big tolive”.
6.
New York on February 5: Ý tác giả ám chỉ sự cố Trung Quốc liên kết với Nga để phủ
quyết nghị quyết của Hội Đồng Bảo an Liên Hiệp Quốc tại New York với 2/15 phiếu
chống Nga và Trung Quốc và 13/15 phiếu thuận của 15 Ủy viên thường trực nhiệm
kỳ 2011-2012. Đây phải được xem là một sự kiện quan trọng trong thất bại ngoại
giao của Hoa Kỳ.
BS Hồ Hải dịch - Asia Clinic - 16h'49' ngày thứ Sáu, 17/02/2012


Xem và nghe ông Đại sứ của VN tại Bắc kinh thời điểm lịch sử phát biểu trên BBC: [http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2011/02/110216_general_vinh.shtml].
Trả lờiXóaRất là ..., tóm lại là (theo tôi)chưa làm tròn trách nhiệm.
Đại sứ ở một nước lớn không nhỏ chút nào.
Dear Bác Hải.TQ với học thuyết "1 trung hoa",trở thành siêu cường thứ 2 thế giới,dùng quyền phủ quyết trong hội đồng bảo an,dùng quyền bất chấp ngoại giao với các nước láng giềng.vậy điều gì sẻ xảy ra nếu TQ không chơi bài lòn cửa sau,đi đêm với Mỉ nũa?
Trả lờiXóaDear All,
Trả lờiXóaTớ dịch bài này của một nhà ngoại giao và cựu chiến lược gia về ngoại giao Mỹ hiện là hiệu trưởng một trường đào tạo ngoại giao thế giới nổi tiếng của Mỹ để có cái nhìn khác hơn với bài hôm trước mà giáo sự Steven Tsang đã viết về hành động sai lầm của Trung Hoa khi phủ quyết vấn đề Syria.
Các bạn cứ bàn luận, vì tớ theo dõi những bài viết của GS Christopher R. Hill rất có trọng lượng với Hoa Kỳ. Và đều cho ta một cái nhìn rất cụ thể về chiến lược Mỹ. Tớ sẽ bàn sau về 2 bàn luận của Tám Huế và Tinhthanh vì bây giờ phải đóng cửa clinic để về nhà.
Cheer,
Hôm qua Ô3Ma ghé qua Miền Tây USA đã phát biểu nhiều câu xanh dờn về 1 nhà Bank mới để chống lại những phá giá ở ngoại quốc, cũng như những quyết chí mời gọi trở về để đầu tư trong nội địa USA.
Trả lờiXóaMột chiến lược dài hạn mới cho chính trường cùng kinh tế và tài chánh vỹ mô cho thế giới còn lại, cùng để được tái bổ nhiệm trong kỳ bầu cử cuối năm nay? Hay đơn giản là chiêu Xén Lông Trừu theo thời của USA được tiếp tục tái diễn từ cả trăm năm nay?
Bà 8
Dear All,
Trả lờiXóaNhư tớ đã từng bàn luận trên blog này những vấn đề tiên quyết mà quan hệ ngoại giao giữa Mỹ và Trung Hoa dứt khoát là:
1. Mỹ có thể bỏ rơi bất kỳ quốc gia nào chứ Mỹ không bao giờ bỏ rơi Trung Hoa vì thị trường đông dân của Trung Hoa vì, thứ nhất là nếu không dùng được nhân công giá rẻ thì Mỹ cũng được điều thứ hai là, bán sản phẩm vào thị trường đông dân này. Điều này lịch sử gần đây, Mỹ đã đồng ý Đài Loan thuộc Trung Hoa lục địa trong Thông cáo Thượng Hải. Ngoài ra Mỹ bỏ đồng minh VNCH trong cuộc chiến tranh Việt Nam để nhảy sang quan hệ với Trung Hoa, ngoài mục đích tạo một liên kết đối đầu với Liên Xô cũ.
2. Hai trăm CEOs khủng của Mỹ đã gắn chặt quá sâu vào thị trường lao động giá rẻ của Trung Hoa để kiếm lãi. Điều này đã làm cho nước Mỹ thất nghiệp cao. Ông Obama đã đọc thông điệp liên bang 2012 với chính sách thuế nhằm lôi kéo 200 CEOs này quay về đầu tư nội địa để nhằm tạo sự tăng trưởng kinh tế MY$ và giảm tỷ lệ thất nghiệp trong nước và làm cho Trung Hoa bạo loạn vì sẽ có một lượng lớn lao động Trung Hoa thất nghiệp. Nhưng 200 CEOs này phần đông là thuộc đảng Cộng Hòa, ngoài ra quy luật cung cầu, ở đâu có lãi suất cao nhà đầu tư sẽ hội tụ về. Liệu ông Obama có thể thực hiện được ý đồ tốt đẹp này cho nước Mỹ và dân Mỹ không đó là còn phải đặt câu hỏi.
3. Mỹ Trung còn gắn chặt bỡi nợ nần khủng của Mỹ với Trung Hoa. Hơn nữa, nếu di chuyển sản xuất về Mỹ liệu GDP của Mỹ có được như ngày nay không? Vì suy cho cùng thì đầu tư ở Trung Hoa sẽ mang lại lợi nhuận cho các tư bản Mỹ nhiều hơn và cũng là lợi nhuận của nước Mỹ để làm nên GDP > 15K tỷ ông Tơn mỗi năm như hiện nay.
4. Nếu Trung Hoa bị sự chia bài của Mỹ mà tớ đã từng nói, làm cho suy sụp kinh tế thì liệu nó ảnh hưởng đến tăng trưởng kinh tế toàn cầu, trong đó có Mỹ sẽ to lớn như thế nào? Vì thị trường tiêu thụ Trung Hoa lớn và vì lợi nhuận từ nhân công giá rẻ của Trung Hoa mang lại cho Mỹ và phương Tây. Lâu nay, Trung Hoa cướp việc làm của toàn cầu trong đó có Mỹ. Nhưng Mỹ cướp lại tiền của toàn cầu bằng cách sử dụng sức mạnh của vị trí đồng đô la là đồng bạc chủ soái toàn cầu.
Như vậy, giữa việc Mỹ bao vây, làm hại Trung Hoa để Trung Hoa sụp đổ chia 5 xẻ 7 liệu có tốt hơn là vẫn để Trung Hoa phát triển nhưng yếu đi một chút và Mỹ vẫn là siêu cường? Cho nên những ai có mơ mộng rằng Mỹ sẽ đánh bằng mọi cách để Trung Hoa trở về "thế kỷ ô nhục" thì chỉ là mộng mơ. Còn việc Mỹ Trung đang có âm mưu đằng sau lưng thế giới còn lại để làm gì thì chỉ có thể nghi ngờ mà thôi. Song với bài viết này có đoạn, "Lẽ ra Mỹ và Trung Hoa nên giả mạo một chiến lược chung để ngăn chặn Bắc Triều Tiên xây dựng vũ khí hạt nhân. Thay vào đó, lại hoàn thành những việc nhỏ nhặt, là vì gia tăng sự thiếu tin cậy của Trung Hoa". Thì chúng ta có thể tin rằng: "Có thể chuyến viếng thăm của ông Tập Cận Bình trong tuần vừa qua sẽ là cơ hội quyết định cho tình hình khu vực Đông Á trong thập niên tới, mà chỉ có những người cầm quyền tối cao 2 nước biết được. Các quốc gia vệ tinh phải hết sức cảnh giác mọi bước đi của 2 nước siêu cường này".
Tớ sẽ bàn câu chuyện ông cựu đại sứ Việt Nam thời kỳ chiến tranh biên giới phía Bắc sau 1h nữa. Bây giờ đi vệ sinh cá nhân cái đã. Hehehe, mọi người hãy bàn vấn đề này trước đã nhen.
Cheer,
Dear Bác !
Trả lờiXóaMột trong những nội dung quan trọng nhất trong bản dự thảo ngân sách Mỹ được Tổng Thống Obama công bố là nâng mức thu ngân sách từ 15% lên 20% GDP, trong đó nội dung chính là đánh thuế lên những người giàu và với chính sách này đã bị những người trong Đảng Cộng Hòa phản đối. Điều đó cho thấy Tổng Thống Obama sẽ tìm một biện pháp khác ngoài biện pháp kêu gọi, đưa 200 CEO từ Trung Quốc về nước đầu tư để giảm tỷ lệ thất nghiệp xuống thấp.
Nhưng nếu nhìn một cách công bằng thì 200 CEO này nếu ở Trung Quốc thì phần nào cũng thể hiện vai trò, địa vị kinh tế Mỹ ở Trung Quốc, nó cũng có thể kiềm chếm và xa hơn nữa có thể đến một giai đoạn nào đó có thể kiểm soát một ngành, một lĩnh vực và thậm chí là nền kinh tế Trung Quốc ? Như vậy nước Mỹ sẽ thu được nhiều lợi ích từ 200 CEO này !
Cháu cũng nghĩ là trong giai đoạn của toàn cầu hóa hiện nay, thì Mỹ cũng cần Trung Quốc về kinh tế, chính trị và Mỹ rất cần Trung Quốc trong việc giải quyết những vấn đề kinh tế, chính trị toàn câu. Và với tất cả những hành động từ trước cho đến nay như việc Mỹ tuyên bố trở lại châu Á, cuộc cách mạng hoa nhài, chiến tranh ở Lybia, ở Syria, Iran .... đều cho thấy Mỹ muốn nhắn với Trung Quốc một điều là : Mày hãy là một đứa biết vâng lời, nếu không thì tao đánh cho dập đầu .
Cheers !
Về kinh tế :
Trả lờiXóaPhương Tây và Mỹ là nơi có vốn thừa , China là nơi có lao động thừa . Theo qui luật bình thường thì tư bản Tây và lao động China đều tăng lợi nhuận . Nhưng lúc đầu thật ra Tây có lợi nhiều hơn do vừa có hàng rẻ xài vừa thu được lợi cho Tư bản Mỹ đầu tàu là Do Thái .
Về Trung Hoa thì những năm qua luôn giữ lãi suất thấp ( Trong khi China là một nước thiếu vốn ) + tỷ giá hối đoái thấp .Với hi vọng nhanh chóng thu được càng nhiều tư bản càng tốt vì China là một nước cần nguồn tư bản vô tận mà không ai đáp ứng nổi , chưa kể những con kiến không có việc làm thì không ai biết chuyện gì sẽ xảy ra .Thời gian trôi qua ,China dần trở thành bà già trước kẻ cắp Mỹ .China nhờ vào 2 chính sách chủ yếu trên mà có một dự trữ ngoại tệ khổng lồ , liên tục mua trái phiếu và tài sản Mỹ để tạo ra tỷ giá ảo . Người lao động Mỹ quốc mất việc ngày càng nhiều , người lao động China thì không được hưởng lợi xứng đáng .Thực lực tài càng mạnh , tỷ giá càng ảo thì China có thế để đem đồng nhân dân tệ ra ngoài biên giới ,vd gần đây thì nhiều tỉnh thành của CN đã thử giao dịch với HongKong .
Chính sách của Mỹ và China tạo ra những nhóm lợi ích .
CN : Lãi suất thấp là phần thu nhập chính của tư bản đỏ ( cái còn lại là đất đai ). Tư bản đỏ tạo ra một thế lực ngăn cản CN quay trở lại nội địa hóa nhu cầu hàng hóa .
Mỹ : CEOs có tư bản nên thu lợi lớn , mặc dù China gần đây cố tình gây khó dễ , thậm chí đuổi Tây đi để lấy đất làm ăn cho doanh nghiệp nội . Nhưng CEOS có đuổi cũng không đi vì hi vọng tương lai China sẽ hướng nội nhu cầu để tăng trưởng kinh tế , như thế lợi ích
sẽ rất lớn .
Như vậy thế kẻ cắp bà già giữ CN và USA đến một lúc nào đó sẽ giảm bớt căng thẳng , thay vì chiến tranh tiền tệ thì sẽ chuyển qua thuế quan và các biện pháp khác . Vậy thì lúc nào ? : đó là khi China thu được đủ tư bản cần thiết và Tây bị áp lực quá lớn vì bà gìa China . Khi đó nhu cầu nội địa của CN sẽ đóng góp phần lớn hơn cho tăng trưởng .
Về tiền tệ : Irag sau khi đổi dầu lấy Euro không lâu thì nếm mùi Dolar máu , Lybia qua bao thập niên buôn dầu có ngân hàng trung ương rất mạnh nhưng chưa kịp làm gì thì hoa nhài nở . Xem ra Arapxeut và Mỹ vẫn vững chắc với nhau trong tiền - dầu . Vì vậy NGA , China và Âu Châu đang tìm cách khác và đã có những bước đi đầu tiên với nhau .
Về chính trị :
Các lãnh đạo CHINA luôn luôn ám ảnh về con đường ra biển . Vì vậy Tưởng GIới Thạch thích giải giáp Nhật ở Bắc hơn . Sau 1954 thì vĩ tuyến 17 để chia đôi VN có mùi TQ ( lợi dụng nội bộ LX rối loạn nội bộ ) .
Chiến tranh triều tiên , chiến tranh đại lục đài loan , âm mưu bạo loạn lật đổ của Mao ở các nước DNA ( thất bại ).
Các nhà lãnh đạo TQ thay đổi chính sách :
1/ Biển Hoa Nam chiếm Hoàng Sa ( được các nhà lãnh đạo Bắc Việt cảm ơn nhưng không trả lời ). Tiếp đến là 1988 đánh " thử " Trường Sa nhưng phản ứng của VN quá mạnh , cân nhắc cái lợi quân sự không bằng cái hại chính trị nên thôi từ từ tính tiếp .
2/ Bằng mọi cách cho ẤN hưởng cái móng mèo Pakistan .Trong khi các chính trị gia ẤN còn cãi nhau thì CN đang tiếp tục xây cảng quân sự ở ẤN ĐỘ Dương .
3/ Gần đây là ở lại 50 năm tại Bắc Triều .
China còn lâu mới bén mảng đến Trường Sa , nếu có thì sau khi Đài Loan về TQ nữa .Nhưng nếu rất lâu sau đó , khi hơn 1 tỷ dân Hán Tộc
đạt trạng thái cân bằng mới khi tây phương Hóa , nghĩa là họ có thể
có sức sáng tạo xấp xỉ Tây Phương thì chưa biết chuyện gì sẽ xảy ra . Các nước nhỏ giáp China nếu không có đủ tầm nhìn vượt qua triều đại thì dân tộc đó rơi vào vòng luẩn quẩn không lối thoát .
Chả có ai đánh nhau được mãi,Mỹ-Hoa quá hiểu đạo lí này.
Trả lờiXóaMỹ chưa bao giờ đánh TH vả lại TH rất cần Mỹ để nuôi sống hơn tỉ người.
University of Denver o Colorado bac a.
Trả lờiXóaDã sửa, xin cảm ơn lvu, tớ nhầm. Cheer,
XóaHôm nay xin bàn về vấn đề mà ông tướng làm đại sứ Việt Nam tại Trung Hoa bảo rằng ông và Việt Nam hoàn toàn bất ngờ câu chuyện Trung Hoa đánh ta ở biên giới phía Bắc vào ngày 17/02/1979 cách nay 33 năm là ông ấy nói không đúng.
Trả lờiXóaAi sống ở VN vào thời ký ấy đều biết rằng VN đã biết trước Trung Hoa sẽ đánh Việt Nam kết hợp với Polpot đáng VN ở biên giới Tây Nam. Trong khi đó Liên Xô vẫn đứng nhìn mà không ra tay. Nên cuối năm âm lịch 1978 VN đã sử dụng binh pháp Quang Trung Nguyễn Huệ tấn công Cambodia chỉ trong 1 tuần giải phóng hoàn toàn và còn đánh sâu vào lãnh thổ Thái Lan. Sau đó, xây dựng chính quyền ông Hunxen và để một bộ phận quân đội ở lại để giúp ông ta giữ vững chính quyền non trẻ. Phần lớn quân còn lại rút ra biên giới phía Bắc để chuẩn bị nghinh chiến với Trung Hoa.
Khi chiến tranh biên giới phía Bắc xảy ra, Việt Nam đã sử dụng chiến lược vườn không nhà trống và cho quân thọc sâu qua biên kia Trung Hoa cắt đường viện trợ lương thực và tiếp vận nhiên liệu, vũ khí. Nên Trung Hoa buộc lòng phải rút binh trong ô nhục và thất bại với nhiều thương vong. Trận đánh này là một phép thử của Đặng sau khi thâu tóm quyền hành từ Mao, nhưng vẫn còn Hoa Quốc Phong tạm thời giữa chức tổng bí thư đảng Trung Hoa. Ngày nay Trung Hoa đã bạch hóa và công nhận sai lầm và thất bại.
Câu chuyện Đặng sang Mỹ xin ý kiến đánh VN để dạy một bài học như Đặng tuyên bố thì ở VN lúc đó ai cũng biết. Không phải là câu chuyện bất ngờ như ông tướng cựu đại sứ phát biểu trong cái link mà Tám Huế đưa đâu. Nói về ngoại giao và kỹ thuật chiến tranh thì Trung Hoa phải bái VN làm sư tổ. Hehehe,
Cheer,
Trong 5 ngày tham quan USA, ngài Xi Jinping dành 2 ngày để khuyến mãi ở cả 3 miền Nam Trung Bắc của California. Ngoại trừ 1 cuộc biểu tình của người Mỹ Gốc Tây Tạng thì tất cả đều đằm thắm về thương mãi cùng rất nhân bản cùng những hợp tác để bảo vệ Tài Sản Trí Tuệ của dân USA.
Trả lờiXóaSáng nay Wildflowers nhà tớ nở tưng bừng với đủ mầu sắc đỏ tím vàng, nhìn quốc hoa California Poppy của bang California với toàn cánh hoa mầu vàng tớ chợt thương tiếc cho lá Cờ Vàng 3 Sọc Đỏ ngày xưa.
Bà 8
Dear All,
Trả lờiXóaSau ngày blog của tớ đạt 2 triệu pageviews thì bị tấn công DDOS từ chiều hôm qua đến nay. Cuộc tấn công này rất dữ và rất là bậy bạ khi các lượt truy cập giả danh từ một trang web bẩn là www.lauxanh.us. Nó làm cho blog của tớ lúc nào cũng có hơn 2000 pageviews. Tớ viết thư cho Google và họ thông báo là không lo lắng chuyện này vì blog của tớ đã được google lưu trữ dữ liệu an toàn.
Ngày mới tốt đẹp,
Tớ thấy bắt đầu vi hiểm rùi đây. Các bạn nào tấn công DDOS thì đến clinic tớ nói chiện phải quấy chứ làm trò này thì hổng hay chút nào.
Trả lờiXóaĐời có nhiều việc đáng làm, blog tớ cũng chỉ làm chiện chung cho cả nước, góp ý đảng rõ ràng có tính xây dựng chứ không chửi đổng và có ý đồ gì xấu với đất nước và dân tộc.
Tớ sẵn sàng nói chiện trực diện và tranh luận thẳng thắn mọi vấn đề vì một ngày mai tốt đẹp, Cheer.
Chắc là có liên quan đến các bình loạn về danh sách ngân hàng
XóaTôi vẫn vô Blog của BS bình thường!
XóaDDos cỡ và tầm đó chỉ là trò "vớ vẩn". Đối với các hot blog, cỡ Hồ Hải's Blog, Blogger đã có những chế độ bảo vệ đặc biệt đấy!
Thảo luận, tranh luận với những phường như thế chỉ tổ bẩn mồm thôi BS à!
@Bác Hồ
Trả lờiXóaĐúng vậy! Tớ cũng thấy bắt đầu vi hiểm rùi đây, và thời điểm nay rất gần kề. Hôm nay tớ tiếp 3 bạn đồng môn lâu nay công tác ở Hà Nội trong lãnh vực NHNN và Kinh tế cùng Tài Chánh, vừa sang USA với sứ vụ gì đó cho Nhân Dân VN. Mấy câu 8 bâng quơ về đăng ký quý kim, ngoại tệ, đá quý... trong vòng 1 năm nay của tớ có thể là những câu bói trong Chuyện Kiều của Nguyễn Du ngày xưa.
Hôm nay giá xăng bên làng Cam vọt lên 4 ếch/gallon. Không biết bên Sàigòn thì giá xăng nay và sẽ như thế nào trong vài tuần tới?
Bà 8
Nhận xét này đã bị tác giả xóa.
Trả lờiXóaNói đi cũng nói lại . Đảng giờ có nhiều chính sách giúp sv lắm , học bổng đầy tràn . Theo lề phải theo cách nghĩ nào đó cũng rất tốt .
Trả lờiXóaXin bổ sung Thông Cáo Thượng Hải có liên quan đến Việt Nam, vì không có trong phần ghi chú:
Trả lờiXóa"Vai trò của Trung Quốc:
Mao Trạch Đông tiếp Richard Nixon ở Bắc Kinh, tháng 2/1972
Ngày 28/2/1972, Chu Ân Lai và Richard Nixon ký Thông cáo chung Thượng Hải; có 3 điểm liên quan đến Việt Nam
1. Trung Quốc cam kết không can thiệp quân sự vào Đông Dương; đổi lại, Hoa Kỳ cam kết cùng Trung Quốc phối hợp chống "bá quyền" Liên Xô.
2. Trung Quốc chấp nhận kiềm chế Việt Nam; đổi lại, Hoa Kỳ giảm dần đi đến triệt thoái các căn cứ quân sự và quân đội Hoa Kỳ ở Đài Loan.
3. Trung Quốc chấp nhận để Hoa Kỳ giữ nguyên chính quyền Nguyễn Văn Thiệu, không ủng hộ việc thành lập chính phủ liên hiệp ở miền Nam sau khi có hiệp định hòa bình; đổi lại, Hoa Kỳ ủng hộ Trung Quốc giữ ghế Thành viên cố định tại Hội đồng Bảo an Liên Hiệp Quốc thay thế Đài Loan.
Theo đánh giá của tác giả Lưu Văn Lợi, bằng kinh nghiệm lịch sử của bản thân, VNDCCH hiểu rằng đồng minh Trung Quốc đã bán đứng mình, Việt Nam đã trở thành món hàng mặc cả để giữ thế cân bằng lực lượng giữa các cường quốc đối với các vấn đề Đông Nam Á và thế giới."