Monday, December 31, 2012

VĂN HÓA BỊ VÀ ĐƯỢC TỪ CHỨC

Thời buổi khó khăn, hàng trăm ngàn doanh nghiệp nợ đầy đầu, không đủ tiêu chuẩn để được phép kê khai phá sản. Đặc biệt, đối với những doanh nghiệp của đảng và nhà nước, lâu nay, là miếng mồi béo bở cho các giám đốc và tổng giám đốc để kiếm ăn bằng những công ty con của gia đình mình, nhưng khi bất động sản đóng băng thì, mọi việc phúc ngày xưa hôm nay thành họa. Và câu chuyện văn hóa từ chức ở nước Việt hôm nay là vấn đề đáng để lưu tâm.

Tôi có anh bạn, có cổ đông và là thành viên hội đồng quản trị ở một công ty chi nhánh ở một tỉnh, là công ty con của một tập đoàn nhà nước núp bóng tư nhân để đầu tư, kinh doanh bất động sản mà, thủ tướng chính phủ mới vừa ký quyết định xóa tập đoàn này trong tháng 10/2012. Ở công ty con này có một vị giám đốc, lâu nay, mọi hợp đồng xây dựng, thiết kế, mua bán về bất động sản thì ông giám đốc đưa về công ty con của gia đình để làm ăn. Bây giờ tổng công ty được chính phủ quyết định xóa và ngưng hoạt động. Công ty con kiểm toán lại thì, nợ ngập đầu, số nợ hơn cả trăm lần vốn pháp định. Mọi vay nợ ngân hàng hầu như là thế chấp bằng chữ ký của các quan đầu tỉnh và những sấp giấy lộn mà người ta vẫn gọi nhau là "dự án khả thi". Bây giờ phá sản thì không được, mà làm việc thì không lương, vì nợ bảo hiểm xã hội còn không có tiền để mà trả.

Thế là, hội đồng quản trị đề nghị giám đốc từ chức, ông giám đốc dứt khoát không từ chức, mà ông ta chờ hội đồng quản trị cắt chức. Không phải ông giám đốc không muốn từ chức, mà vì nếu từ chức thì ông chịu trách nhiệm khoảng nợ nần của công ty. Còn bị cắt chức thì là do khả năng quản lý kém, tội nhẹ hơn. Cuối cùng, hội đồng quản trị buộc phải họp và ra văn bảng buộc từ chức. Người thay thế ông là phó giám đốc kiêm bí thư đảng ủy công ty con này. 

Câu chuyện không dừng ở đó, mà có hai sự thật diễn ra. Ông tân giám đốc mới thì bị vợ hăm ly dị vì cái tội ngu đi nhận cái chức đổ nát. Ông tân giám đốc làm hồ sơ xin ra khỏi đảng để không nhận cái chức giám đốc, nhưng đảng vào đã khó, mà ra còn khó hơn vạn lần. Cuối cùng ông phải ngậm đắng nuốt cay nhận cái chức mà, có khả năng sẽ lên pháp đình trình tội trong tương lai với ông cựu giám đốc.

Ông cựu giám đốc thì tổ chức tiệc ăn mừng, vì đã thoát được cái gánh nặng mà mình là tội đồ gây ra, hay nói cách khác là ông ăn mừng vì ông ăn ốc lại được có người đổ vỏ. Ông được từ chức chứ không bị từ chức.

Thói đời, cái văn hóa từ chức cũng có lắm đường. Thời buổi bây giờ lắm người muốn được từ chức mà không được, chứ không phải là các quan nhà ta không muốn từ chức. Ngược lại, có người bị lên cái chức mà mình không muốn, nhưng vẫn phải cứ lên, vì đảng đã trao trách nhiệm thì phải nhận. Mọi việc còn lại, có đảng lo.

Thế có ai bảo rằng, ở xã hội ta ngày nay dưới sự lãnh đạo của đảng quang vinh không có văn hóa từ chức, và không có người không muốn thăng chức?

Asia Clinic, 9h22' ngày thứ Hai, 31/12/2012

Tuesday, December 4, 2012

LIỆU LỊCH SỬ CÓ LẬP LẠI?

Có những quy luật xã hội bất di, bất dịch mà ai cũng phải công nhận, nhưng lo ngại không dám nghĩ đến. Một trong những quy luật ấy là, hễ có khủng hoảng thừa về kinh tế toàn cầu, ắt nó phải được giải quyết không bằng cái tài kinh bang tế thế của các nhà chính khách hoặc các khôi nguyên kinh tế tài ba, mà nó lại được giải quyết bằng chiến tranh. Hai lần chiến tranh thế giới đã qua đã minh chứng hùng hồn cho quy luật dùng chiến tranh để giải quyết khủng hoảng thừa kinh tế thế giới.

Nhân loại đang đối mặt với một cơn đại khủng hoảng thừa mứa hàng hóa, mà sức mua của con người lại ngày càng co hẹp vì nhiều lý do: thất nghiệp, giảm thu nhập, hàng hóa ứ đọng do giảm phát, đóng băng bất động sản kéo theo đình đốn tất cả mọi ngành, nghề có liên quan, v.v… Để giải quyết những vấn đề trên, các biện pháp kinh tế đã được các nước Âu, Mỹ áp dụng trong 4 năm qua, nhưng hiệu quả vẫn là rất chậm chạp và nguy cơ rơi vào cơn suy thoái kép lần 2 là có thật. Lúc ấy, chiến tranh là biện pháp cuối cùng buộc phải chọn lựa để kích thích kinh tế toàn cầu vào thời kỳ tăng trưởng mới! Nhưng tại sao là chiến tranh, mà không phải là các biện pháp hàn lâm ở các ngài giáo sư, tiến sĩ đình đám ở các giảng đường nổi tiếng?

Vì chiến tranh là đập phá tất cả, là để tạo ra một tiềm năng xây dựng mới. Mọi công ăn, việc làm sẽ sinh ra sau đó, và mọi việc sẽ tươi đẹp hơn vì nhu cầu xây dựng lại trên đống hoang tàn sau cuộc chiến. Trong khi đó, các lý thuyết hàn lâm như, giảm lãi suất trần, tung gói kích cầu kinh tế bằng nới lỏng tiền tệ, v.v… vẫn không có tác dụng, vì nó không mang lại cái công việc giải quyết nguyên nhân của vấn đề là hàng hóa thì thừa mứa, mà sức mua trong dân chúng lại yếu. Chỉ có chiến tranh mang lại nhu cầu mới trong tiêu thụ hàng hóa và sức mua tăng trong khi lực cung bị giảm hoặc mất vì chiến tranh.

Năm 1972, khi Nixon và Mao bàn tính qua cái Thông cáo Thượng Hải, Hoa Kỳ trả lại quyền cai quản Đông Dương cho Trung Hoa, để tạo và tăng mối bất hòa phe cộng sản giữa 2 đầu lĩnh Liên Xô và Trung Hoa. Vô hình trung cuộc chiến ý thức hệ giữa 2 phe hắc bạch – tư bản và cộng sản – trở thành cuộc đối đầu một mất, một còn giữa 2 đầu lĩnh cộng sản. Và cái gì đến ắt đã đến: Liên Xô sụp đổ vì không gánh nổi cái đám đàn em ăn bám và phải đối đầu với phe tư bản và cả thành viên cộng sản Trung Hoa bằng kinh tế tự cung tự cấp. Đây là điều hiển nhiên không thể tránh khỏi. Nhưng để có được quyết định trong Thông cáo Thượng Hải, người Mỹ và phương Tây cùng phe cộng sản đã phải chọn 3 nước Đông Dương – Việt Miên Lào – làm bãi chiến trường để thử bom đạn, chạy đua vũ trang suốt 3 thập niên nhục nhằn bằng máu của gần 10 triệu dân vô tội và cái ác của các chính khách ngu đần ở 3 nước Đông Dương đã vì lợi ích cá nhân mà làm tay sai cho cả 2 phe hắc bạch.

Sau thông cáo Thượng Hải, Hoa Kỳ chuyển vùng giám sát sang Trung Đông. Bắt đầu bằng cuộc khủng hoảng con tin ngoại giao mà Iran gây ra năm 1978, chiến tranh và bãi chiến trường lại di chuyển sang Trung Đông từ 4 thập niên qua vì thế giới ngày nay không còn là sự đối đầu ý thức hệ, mà là cạnh tranh nguồn năng lượng, nước sạch và lương thực. Không ở đâu trên quả đất này có nguồn năng lượng khí gas nhiều bằng Trung Đông. Đó là lý do vì sao Hoa Kỳ đến đây và để lại ở đây nhiều cuộc chiến tranh, kể cả các cuộc cách mạng hoa Nhài trong năm 2011.

Bây giờ, công việc ăn chia miếng bánh năng lượng ở Trung Đông tạm ổn, Hoa Kỳ lại quay về lại khu vực Thái Bình Dương, với lý do, khu vực tăng trưởng năng động với các cường quốc kinh tế mới nổi và là đầu tàu kinh tế toàn cầu trong tương lai. Mục tiêu quay lại khu vực Thái Bình Dương lần này không phải vì ý thức hệ hay vì nhu cầu an ninh năng lượng, lương thực hay nguồn nước, mà là, một ý nghĩa khác: sờ vào cái cách làm ra tiền của các cường quốc mới nổi, trong đó, có Trung Hoa, Nhật và Ấn Độ, và cũng không loại trừ Nga có một nửa giang sơn thuộc châu Á đầy tài nguyên trong lòng đất.

Nhưng bao giờ cũng vậy, khi chiến lược chuyển vùng của các cường quốc đến khu vực nào, họ cũng tìm những bãi chiến trường để chuẩn bị cho việc động binh đao. Ba mươi năm máu lửa chiến tranh với các hôn quân làm tay sai cho 2 phe hắc bạch ở 3 nước Đông Dương là quá khứ hùng hồn minh chứng. Và liên tu bất tận các cuộc chiến vùng Vịnh đã diễn ra ở Kowait, Iraq, các nước Bắc Phi Trung Đông một lần nữa lại chứng minh hùng hồn cho điều này là không tránh khỏi.

Thế thì, lần quay lại Thái Bình Dương này của Hoa Kỳ liệu bao lâu nửa khói lửa chiến tranh lại hiện hữu ở khu vực? Và liệu mãnh đất nào của khu vực sẽ là nơi làm bãi chiến trường để các cường quốc tỷ thí binh đao? Có lẽ, thời gian chỉ cần 1 thập niên trở lại là sẽ có chiến tranh trong khu vực, đặc biệt, trong hoàn cảnh khủng hoảng kinh tế như hiện nay, thì chiến tranh xảy ra sẽ không lâu. Còn ở đâu là bãi chiến trường cho cuộc chiến cũng không khó đoán, nếu các chính khách là những hôn quân như trong quá khứ.

Cầu chúc cho dân tộc tôi có một tương lai không đen tối như trong quá khứ gần. Những câu thơ cũ lại hiện về văng vẳng một thời: “Chiến tranh về anh mất mẹ cha/Tuổi trẻ sinh ra chưa lớn đã già”. Một thời mà ai nhắc đến cũng nghi ngại vì có quá nhiều dối lừa, mà dân tộc tôi chỉ biết bán máu xương để một số tầng lớp chính khách ăn trên ngồi trốc với lũ ngoại bang. Nhục!

Tư Gia, 21h22' thứ Ba, ngày 04/12/2012
Xem thêm: http://www.cuanhcuem.net/2013/01/tong-hop-cach-chen-emoticons-threaded-comments-blogspot.html#ixzz2UfngJs3i Under Creative Commons License: Attribution Non-Commercial