"Vận
nước' đang đặt trách nhiệm vào các vị dân biểu (đại biểu Quốc hội, Hội đồng
Nhân dân các cấp) những người thay mặt Đảng và toàn thể quốc dân đồng bào cả
nước trong việc minh định và lượng hóa về Tâm và Tầm của đội ngũ cán bộ trong
bộ máy chính quyền.
Chữ Tâm xưa và nay
Vượt qua giá trị tự nhiên là những ký tự của ngôn ngữ diễn đạt,
chữ Tâm đã trở thành một phạm trù cơ bản trong đạo lý truyền thống của dân tộc.
Chữ Tâm luôn gắn với một con người, không chỉ là tình thương yêu, xuất phát từ
bản chất thuần lương vốn có của con người, mà còn là sự căm ghét cái xấu, biết
xả thân vì nghĩa lớn, vì quốc gia, dân tộc.
Trong sự thăng trầm, hưng thịnh và diệt vong của các triều đại
phong kiến, Việt Nam ta đã trải qua nhiều giai đoạn dưới sự cai trị của những
nhà vua u tối cùng chế độ chính trị quan lại tham nhũng.
Nhiều sĩ phu tự biết mình không thể thay đổi được thế sự, nên đã
chọn cho mình một con đường khác giúp dân, giúp nước - là treo ấn từ quan trở
về đời thường, hoặc sống thanh bạch với nghề dạy học. Hình ảnh những người thầy
như Chu Văn An, Nguyễn Trãi, Nguyễn Khuyến... mà tài năng, đạo đức của các vị
đã trở thành niềm tự hào của nền giáo dục của đất nước có lịch sử ngàn năm văn
hiến.
Học trò - những môn sinh của ho ở khắp nơi, không chỉ học kiến
thức uyên bác, mà còn học ở thầy khí phách của chữ Tâm, sống trọn đạo một con
dân đất Việt.
Bởi vậy trong lịch sử chống giặc ngoại xâm, khi bị giặc Nguyên bắt
và dụ hàng, Trần Bình Trọng đã khảng khái "Ta thà làm quỷ nước Nam, còn
hơn làm vương đất Bắc" . Còn khi giặc Pháp xâm lược nước ta, Triều đình
nhà Nguyễn yêu cầu Trương Công Định thu binh nghị hòa, nhưng ông đã thẳng thắn
trả lời: "Triều đình hòa nghị, cứ hòa nghị, còn Định đây thì không hòa
nghị, Định không nỡ ngồi nhìn giang sơn chìm đắm"....
Còn rất nhiều con dân đất Việt tuổi đời còn rất trẻ, đã ngã xuống
nơi biên giới, biển đảo xa xôi, để bảo vệ từng tấc đất hương hỏa của cha ông.
Chữ Tâm trong đạo lí truyền thống, của người dân Việt vẫn
luôn tỏa sáng; không chỉ là tình thương yêu, mà còn là xả thân vì nghĩa
lớn, vì quốc gia, dân tộc - "Quốc gia hưng vong, sĩ phu hữu trách".
Phong trào (cách mạng) dân chủ đã (xóa bỏ chế độ quân chủ), làm
thay đổi cơ bản đời sống chính trị trên phạm vi toàn thế giới. Chính quyền nhà
nước được thành lập, thông qua vận động tranh cử của các đảng phái chính trị,
và bầu cử dân chủ, nhưng hình thức thì mỗi nền văn minh vẫn còn nhiều khác
biệt.
Trong bất kỳ thể chế chính trị nào, chữ Tâm luôn là một tiêu chuẩn
lựa chọn con người, gánh vác việc nước. Nhưng công chúng (lịch sử) luôn là
người đánh giá đúng thực chất của chữ Tâm, dù đó là của cá nhân hay của một tổ
chức đảng phái chính trị.
Chữ Tâm được dân chúng sử dụng một cách công bằng, bình đẳng, để
đánh giá về nhân phẩm (tốt, xấu) của một chủ thể (con người, hay một tổ chức
đảng phái), mà không phụ thuộc vào địa vị, giai cấp mà chủ thể đó. Nhân phẩm
của chủ thể, được dân chúng xác định thông qua bản chất, động cơ của hành
động, trong những sự việc do chính chủ thể đó làm ra.
Cùng một sự việc, nhưng ở những chủ thể khác nhau, thì động cơ lại
hoàn toàn khác nhau, có khi còn đối ngược nhau, tùy thuộc vào mục tiêu cần đạt
được của chủ thể đó.
Những việc làm xuất phát từ những tâm địa đen tối, thường bị dân
chúng lên án, chê cười, bị lịch sử "lưu danh". Lịch sử cũng minh
chứng; có rất nhiều kẻ hại dân, hại nước, rút cục đã bị nhân dân trừng phạt.
Chữ Tầm thời hiện đại
Chữ Tầm chưa bao giờ có được vị trí là một phạm trù cơ bản, trong
đạo lý truyền thống của dân tộc như chữ Tâm, chữ Đức, chữ Nhân ...
. Nhưng trong khoảng gần mười năm gần đây, chữ Tầm lại được sử dụng rất phổ
biến cùng với chữ Tâm, đã trở thành ngôn ngữ diễn đạt về tiêu chuẩn, lựa
chọn cán bộ lãnh đạo của các cấp chính quyền cũng như các ngành.
Khi đề cập đến chữ Tầm của một người, là nói đến khả năng, năng
lực phán đoán sự phát sinh, phát triển của một sự việc, một vấn đề liên quan
tới đời sống của nhân dân, tới vận mệnh quốc gia, dân tộc. Từ đó mà người ta
đưa ra phương hướng, và tổ chức giải quyết khoa học cho một, hoặc nhiều vấn đề
khó, mang lại kết quả tốt đẹp cho đời sống xã hội của một cộng đồng, một quốc
gia.
Chữ Tầm còn bao gồm cả lòng tự trọng (liêm sỉ) của một con người,
khi tự đánh giá về năng lực thực hiện lời hứa (cam kết), của bản thân mình.
Như vậy; về ý nghĩa của chữ Tầm, nó giống với ý nghĩa của chữ Tài.
Nhưng khi đánh giá về chữ Tầm của một con người, thì người đưa ra đánh giá đã
có sự áp đặt - định lượng về mức độ nhìn xa trông rộng của cái tài thuộc người
đó.
Ngay từ chế độ quân chủ, người làm vua cũng là 'kiến trúc sư' của
bộ máy quan lại cai trị. Các "minh quân" là người tận tâm vì đất
nước, vì hạnh phúc của người dân. Là người biết tôn trọng nhân tài, thường biết
lựa chọn, sử dụng nhân tài làm 'giường cột' của chế độ, cùng triều đình giải
quyết việc nước - "hiền tài là nguyên khí của quốc gia"
Ngày nay, việc xây dựng tiêu chuẩn về cái Tầm để lựa chọn người,
đảm nhiệm các chức vụ trong bộ máy chính quyền, nhất là đối với người đứng đầu
đất nước ở các nước khác nhau, cũng có rất nhiều khác biệt, phụ thuộc vào nền
văn hóa, cũng như vào giai cấp, đảng phái chính trị, nắm quyền lãnh đạo đất
nước đó.
Có người lấy số năm, tháng đi theo Đảng, cùng thành tích,
công lao làm cái... Tầm của cán bộ. Có ý kiến lại lấy các văn bằng, danh hiệu
cao quí đã đạt được làm cái Tầm... Chính từ cách đánh giá thiếu tính khoa học
này, đã dẫn tới những tệ nạn khác, như bệnh thành tích, nạn bằng cấp giả hoặc
học giả bằng thật, làm tiền đề cho nạn chạy cấp, chạy chức...
|
'Nguyên thủ quốc gia' ở một số nước, được xác định bằng kết quả
phổ thông đầu phiếu trong bầu cử. Tại các nước này họ đã tổ chức rất nhiều
cách, kể cả hình thức tranh luận đối thoại trực tiếp, qua hệ thống truyền thông
đại chúng, nhằm cung cấp cho công chúng đầy đủ thông tin về tài năng, phẩm
chất, năng lực thực hiện những cam kết của các ứng cử viên. Qua đó người dân
đánh giá chữ Tầm của mỗi một ứng cử viên.
Khi không còn được người dân tín nhiệm, người lãnh đạo đó sẽ phải
ra đi, cùng với sự thay đổi của chính quyền. Các nền văn hóa khác nhau, cách
thức thay đổi của một chính quyền cũng có sự khác biệt rất lớn.
Có đất nước người lãnh đạo biết đề cao lòng tự trọng của mình, khi
không thực hiện được lời hứa trước dân chúng, không thực hiện được mục tiêu mà
họ đã nêu lên trong khi tranh cử, thì đã từ chức, nhường bước cho người khác,
có đủ Tầm lãnh đạo đất nước hơn mình.
Trong suốt quá trình lãnh đạo cách mạng dân tộc, dân chủ các bậc
tiền bối lão thành của Đảng luôn chăm lo tới công tác cán bộ, lựa chọn người
vừa có đức vừa có tài cho vào các cấp chính quyền. Bác Hồ đã nói 'có đức
không có tài thì làm việc gì cũng khó, có tài mà không có đức là người bỏ đi'.
Cố Tổng Bí thư Trường Chinh cũng đã nói " nhiệt tình cộng với ngu dốt bằng
phá hoại'.
Có một sự thực trong phân cấp quản lý Nhà nước. Có những vị trí
chức vụ đòi hỏi người nắm cương vị đó phải có đủ Tầm, khi đưa ra những quyết
sách nhằm giải quyết những vấn đề phát sinh, nếu không đủ hoặc không có tầm, sẽ
không bao giờ giải quyết được.
Ví dụ như, mới đây khi trả lời chất vấn của đại biểu Quốc hội, một
vị Bộ trưởng đã nói trước Quốc hội rằng: "Ai chụp ảnh được cán bộ nhận
phong bì thì gửi cho tôi". Cách giải quyết vấn đề, như thách đố tất cả mọi
người như thế là... không đủ Tầm tư duy của người đứng đầu một ngành.
Nhưng ở cấp thừa hành, có những việc mới chỉ cần đến cái Tâm là
đủ. Ví dụ như, việc tổ chức đấu thầu thuốc sử dụng tại các bệnh viện công lập
chẳng hạn. Chỉ cần nhìn vào kết quả giá thuốc trúng thầu cao hơn giá thị
trường, có thể nói ngay rằng, đó là kết quả của việc làm xuất phát từ cái Tâm
không trong sáng. Người chịu trách nhiệm làm ra việc này đã thiếu chữ Tâm,
không có đạo đức (thất đức).
Ngày nay việc quy hoạch, giáo dục bồi dưỡng cán bộ có đầy đủ Tâm
và Tầm để bổ nhiệm vào chức vụ là trách nhiệm của cấp ủy Đảng các cấp. Nhưng
việc minh định về cái Tầm của cán bộ, trong những năm qua cũng có nhiều vấn đề.
Có người lấy số năm, tháng đi theo Đảng, cùng thành tích, công lao
làm cái... Tầm của cán bộ. Có ý kiến lại lấy các văn bằng, danh hiệu cao quí đã
đạt được làm cái Tầm... Chính từ cách đánh giá thiếu tính khoa học này, đã dẫn
tới những tệ nạn khác, như bệnh thành tích, nạn bằng cấp giả hoặc học giả bằng
thật, làm tiền đề cho nạn chạy cấp, chạy chức...
Hệ
lụy tất yếu của các tệ nạn trên là: Đảng đang đứng trước thách thức rất lớn đó
là yếu kém về quản lý của các cấp, các ngành, cùng đó là tình trạng suy thoái
đạo đức của một bộ phận không nhỏ cán bộ đảng viên, dẫn tới tham nhũng đã trở
thành quốc nạn, mất lòng tin của nhân dân, đe dọa sự tồn vong của chế
độ.
Lịch sử của dân tộc đang đứng trước những thách thức, cũng như vận
hội mới. "Vận nước' đang đặt trách nhiệm vào các vị dân biểu (đại biểu
Quốc hội, Hội đồng Nhân dân các cấp) những người thay mặt Đảng và toàn thể quốc
dân đồng bào cả nước trong việc minh định và lượng hóa về Tâm và Tầm của đội
ngũ cán bộ trong bộ máy chính quyền.
Để các vị có những lựa chọn, quyết định hợp lòng dân. Để dân tộc
luôn vững vàng trước mọi thách thức, trên hành trình hội nhập thế giới hiện
đại.
Nguyễn
Văn Soạn
Tư gia, 23h20' ngày thứ Bảy, 23/02/2013


Bài viết hay và rất hay ở 4/5 đoạn đầu, nhưng 1/5 còn lại bị non tay. Có thể 1/5 cuối không phải của tác giả? :(
Trả lờiXóaXưa nay nhà vua có 2 lựa chọn: Đứng về đa số nhân dân hoặc thiểu số quan lại để áp bức đa số. Các đế chế thì có thêm thế lực quân sự.
Trả lờiXóaViệt Nam thì hình thái cũng giống như hồi xưa, khi mà nhà vua chọn thiểu số quan lại để củng cố chế độ thiếu nhân bản, nên cơ chế lựa nhân sự lấy công lao hơn là thực tài. Vấn đề là giờ không có Nho giáo và người ta cũng không mù thông tin giống xưa nữa, tôn giáo bây giờ tên là " Kim tiền " và " Con ông cháu cha".
[img]http://www.vietbao.com/Images/Upload/2009_3/image118-400.jpg[/img]
Trả lờiXóamấy dạo gần đây các cụm từ ngụy quân, ngụy quyền không hiểu sao xuất hiện với tuần suất dày hơn trước và còn đi kèm với cụm từ " khúc ruột ngàn dặm". Làm nhớ đến hình ông Trần Ngọc Châu và ông Thiệu chụp lúc qua Mỹ.
Lãnh đạo nhà mình vừa thiếu "tâm" mà cũng chẳng đủ "tầm" nên vận nước không biết đi về đâu đây bác sĩ ơi.
Trả lờiXóaChỉ không đủ thời gian thôi bạn ạ!
Trả lờiXóaĐố BS nghĩ ra cách gì để lựa được 1 người đủ Tâm, Tầm. Ở tầm quốc gia thì đại đa số người lao động phải đủ Tâm, Tầm mới có hi vọng chứ mấy ông quan chỉ phù hợp với thời cổ đại thôi.
Trả lờiXóabá thanh đó tuongcan, không có chó bắt mèo ăn cức
Trả lờiXóaGóp chuyện với trang nhà:
Trả lờiXóa[youtube]http://www.youtube.com/watch?v=_-AjbpOKaws[/youtube]
Cái này nữa!!!
Xóa[img]https://lh5.googleusercontent.com/-B-7ZNQz_HCo/USos3uw8U6I/AAAAAAAADz4/VyAPIl7CbKA/s800/B%25C3%25A1o%2520SGGP%2520v%25E1%25BB%2581%2520%25C4%2591%25C6%25B0%25E1%25BB%259Dng%2520s%25E1%25BA%25AFt%2520VN.jpg[/img]
Trả lờiXóaBài báo Sài Gòn Giải Phóng này có từ năm nào nhỉ? Giống nghị quyết đại hội đảng IV vào năm 1976 nhể? Lúc đó đảng bảo nước ta bỏ qua tư bổn giãy chít thụt lùi về tập đoàn phong kiến quân phiệt kiểu mới hôm nay. :(
Anh hùng thời loạn, cứ soi vào lịch sử thì triều đại nào cũng thế, vận nước suy vong thì lại có anh hùng nổi lên. Đất nước ta mấy nghìn năm lịch sử, bao thăng trầm, biến cố, lúc thịnh lúc suy nhưng Tổ Quốc, Dân Tộc vẫn trường tồn. Điều đó cho thấy rằng, sống sao cho ra sống, sống sao để lưu danh muôn thủa không được bằng các tấm gương như Yết Kiêu, Trần Bình Trọng, Nguyễn Trung Trực... thì cũng không đến nỗi như Lê Chiêu Thống. Lịch sử sẽ phán xét tất cả, rồi thế hệ sau sẽ nhắc đến tên Lê Duẩn, Lê Đức Thọ, Nông Đức Mạnh (cha con chết chung 1 lỗ), Nguyễn Tấn Dũng (đồng chí X), Trọng (lú), như một vết nhơ của dân tộc. Nay hiểm họa Trung Quốc bành trướng âm mưu thôn tính nước nhà nhưng ta luôn có niềm tin rằng không bao giờ đất nước ta, dân tộc ta chịu khuất phục.
Trả lờiXóaNhững Nơi nào , những vị trí nào mà con người có thể sơ và múi được thì con người ở nơi đó dể tham lam và dể tha hóa . Cái cần thiết để con người tránh xa 2 thứ đó là tạo điều kiện cho con người ở những nơi đó, có 1 tâm thế sáng tạo về tư duy. Tư duy biết tự làm mới mình, từng ngày, từng giờ và biết tư duy cho từng công việc , để phù hợp với từng vị trí , thì lúc đó đạo đức con người, sẻ hình thành , sẻ có đất sống và sẻ sáng tạo để làm thay đổi xã hội trong tương lai.
Trả lờiXóa[youtube]http://youtu.be/_SKQBLmH9q8[/youtube]
Trả lờiXóaMột dân tộc mà có những lễ hội có tính ác độc như thế này thì làm sao mà không có hơn 1/2 thời gian lịch sử là chiến tranh nhỉ? Và dân tộc đó không thể hiền hòa được, có lẽ hiện nay dân mình phải trả nợ cũng vì nghiệp dĩ đã tự chuốt vào thân?
[img]https://lh4.googleusercontent.com/-hMEZ7gl4mhs/USq1WC1tJDI/AAAAAAAAD0s/m6ZANnI6kIQ/s400/tha%2520h%25C3%25B3a%2520c%25E1%25BA%25A3%2520th%25C3%25A1nh%2520th%25E1%25BA%25A7n.jpg[/img]
Trả lờiXóaCả thánh thần cũng bị dân mình làm cho tha hóa và tham nhũng, nên đừng trách các quan người phàm mắt thịt nhá.
Phản biện về lừa của Dr Ho:
Trả lờiXóahttp://nguyentandung.org/bac-si-ho-hai-quyen-luc-va-con-lua.html
http://tuanvannguyen.blogspot.com/2010/05/thoi-nguy-bien-o-nguoi-viet.html
XóaĐể phản biện với Cunom hơi khó.
Cu Nỡm ngụy biện cái sở hữu công cho đất nông dân nhưng cu Nỡm có dám nói đến chính quyền và thân hữu tư bản chính khách cướp đất dân đâu mà khó với không khó hử Ngô Chí Cường?
XóaNgoài ra cu Nỡm giả mù ra mưa lấp liếm thực chất NH không của tư nhân mà của nhà nước, cơ quan bất động sản là cũng của nhà nước. NHNN in tiền đưa cho sân sau xây bất động sản thì làm gì mà NH gánh nặng bất động sản? Chỉ có đảng muốn ăn dày mà thôi.
ý cháu là Cunom sử dụng ngụy biện 1 cách có hệ thống. Cháu đưa link về các loại ngụy biện cho mọi người xem Cunom sử dụng bao nhiêu cái chơi.
XóaAi hiểu về 2 vụ án Epco Minh Phụng và Bà Ba Sương thì sẽ hiểu về tài sản của các đại gia BDS và ruộng đất bắt nguồn từ đâu. Nó giống như hoàn cảnh xã hội thời tiểu thuyết Hồng Lâu Mộng - khi các quan lại có thể vu oan gia đình ông Tào Tuyết Cần để cướp tài sản - cái này là 1 phần của quá trình thu tóm tài sản của chính trị gia quyền lực nhất hiện nay - nhưng em không dám nói vì cái này nguy hiểm lắm.
XóaVà việc chia ruộng đất thành mấy miếng nho nhỏ là do vận động chính sách của các đại gia bán nguyên liệu đầu vào nông nghiệp và xuất khẩu gạo.
Thời nay giống như thời Tây Du Kí khi mà TỀ THIÊN ĐẠI THÁNH đi đâu cũng gặp con ông cháu cha.
Còn bộ máy quan lại giống như thời Hán khi mà tập đoàn giang hồ Lưu Bang muốn ăn ngay chơi ngay. Trí thức bị đuổi, dần dần bọn trí thức của Đảng chỉ tranh nhau chức vị chứ không liên kết với dân chúng nữa.
Thế kỷ 21 rồi mà giống như trước công nguyên, phong kiến tập quyền. Cái này lên mạng nói chơi thôi chứ ai mà dám nói ngoài đời. Buồn.
selyone đưa link
Trả lờiXóabs đang gặp đối thủ nặng ký ,chờ bs phản biện
... nhờ selyon đưa link, tôi mới biết tới trang web của thủ tướng nươc CHXHCN việt nam. Thật là nhiệt liệt cảm ơn! Tôi lại còn được biết trang mạng của ngài thủ tướng theo đảng cộng sản suốt cả cuộc đời còn đăng cả bài http://nguyentandung.org/nha-ngoai-cam-phan-thi-bich-hang-tam-su-ve-coi-am.html xem mà "hài" vãi cả người. Thế mới biết người cộng sản ngày xưa theo chủ thuyết duy vật biện chứng là vậy nay lại trở cờ theo duy tâm chủ nghĩa mà thời xưa họ gọi là "thuốc phiện của bọn tư bản giẫy chết" để tin vào "cõi âm chủ nghĩa" qua việc dùng "ngoại cảm" để đi tìm mộ đồng đội.
XóaNay lại còn đăng cả phản biện kinh tế http://nguyentandung.org/bac-si-ho-hai-quyen-luc-va-con-lua.html để phê bình BS Hồ Hải thì hài không thể chịu đựng hơn. Xin cáo lỗi tôi phải đi thăm... ngay kẻo không kịp.
Bài ngụy biện trên trang NTD dõm là sao chép từ 1 dư lựng viên có nặc danh là Cu Nỡm Xóm Liều. Cu Nỡm là 1 nhân vật dân gian bóc phét bông phèn, xóm Liều là 1 cái xóm tập trung nhiều chuyện ngồi lê đối mách. Nên nặc danh cu Nỡm xóm Liều là một nặc danh không đáng để quan tâm.
XóaCheers,
Hay có thể nói là bị nhồi sọ!
Trả lờiXóa