Tuesday, July 16, 2013

THOÁT TRUNG LUẬN(3)


Tại sao gần đây báo chí rộ lên tình hình thanh niên trốn nghĩa vụ quân sự? Dân thì mất lòng tin đảng cầm quyền và nhà nước của đảng lập ra vì tham nhũng và tha hóa. Thế thì sức mạnh của một đất nước còn gì? Phải làm gì về chính trị để giải quyết sức mạnh toàn dân, vực đất nước và dân tộc qua cơn tai kiếp vừa khủng hoảng chính trị, vừa khủng hoảng kinh tế này?

Tại sao cuộc khủng hoảng kinh tế châu Á cuối thập niên 1990s của thế kỷ trước, chính phủ Thái lan và Hàn Quốc kêu gọi nhân dân giúp sức, thì người dân sẵn sàng gom vàng, tiền tiết kiệm của mình để cứu nền kinh tế và cứu đất nước của họ ra suy thoái? Trong khi nước ta đang lúc suy thoái cùng cực về cả chính trị lẫn kinh tế thì người dân thờ ơ, và thanh niên quay mặt với tổ quốc và dân tộc?

Hầu hết các tổ chức nhà nước trên thế giới đều thua lỗ, và ăn bám vào tiền đóng thuế của dân, ngay cả ở các nước tiên tiến, và đây là nơi để nạn tham nhũng và tha hóa hoành hành. Cho nên, ở bất kỳ quốc gia nào dù trong sạch đến số 1 toàn cầu thì nạn tham nhũng vẫn sống và tồn tại. Ở một xã hội mà quyền sở hữu cá nhân bị tước đoạt, tỷ lệ các tổ chức kinh tế, chính trị, văn hóa, giáo dục, công, nông nghiệp, v.v... là của công quyền nắm giữ, thì đó là cái nôi phục vụ cho tham nhũng, và tha hóa.

Sức mạnh của một xã hội là ở sự giải phóng quan hệ sản xuất và tư liệu sản xuất, chứ không phải là nhà nước và đảng ôm quan hệ sản xuất và tư liệu sản xuất về riêng cho mình. Tham nhũng và hũ hóa đã là căn bệnh của nước Việt từ 38 năm qua, chứ không chỉ hôm nay. Nhưng hôm nay nó trở thành nạn dịch là nhờ vào cuộc cách mạng internet cho thấy rõ hơn, và bệnh đã đến lúc không còn thuốc chữa. Đó là hậu quả của một nền chính trị thối nát phục vụ cho cái xấu.

Vấn đề hiến pháp

Chính trị là nghệ thuật của sự có thể. Như tôi đã chứng minh rằng, sức mạnh của một đất nước không phải là của các chủ thuyết hình thành nên chế độ, hay do chính khách nặn ra để phục vụ quyền lợi thông qua chính đảng của mình đang cầm quyền. Vấn đề sức mạnh rường cột của một quốc gia là dân khítư duy của cộng đồng dân chúng và quan lại, chứ không phải cái gì khác.

Bằng chứng cho những vấn đề trên là nước Mỹ chưa bao giờ vỗ ngực đi theo chủ thuyết nào. Tên nước Mỹ cũng không cho thế giới thấy rằng họ theo chế độ kiểu nào - Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ: United States of America. Nhưng các quốc phụ của nước Mỹ chỉ đơn thuần xây dựng nước Mỹ theo tuyên ngôn độc lập và hiến pháp mà họ đã cùng nhau soạn thảo. 

Lâu nay mọi người đã quá nhầm tưởng hiến pháp chỉ đơn thuần là luật cơ bản. Nhưng khác với những hiến pháp của hầu hết các quốc gia trên thế giới, hiến pháp nước Mỹ không chỉ đơn thuần là một bộ luật cơ bản. Nó còn là một hợp đồng khế ước của chính khách với nhân dân và tổ quốc của tất cả mọi giống dân từ thiểu số đến đa số cùng về Tân thế giới - nước Mỹ để kiếm tìm mảnh đất tự do dân chủ - rằng, họ phụng sự cho một quốc gia do dân, vì dân và của dân hùng cường đi đến lãnh đạo toàn cầu, với tinh thần Tổ Quốc, Danh Dự và Trách Nhiệm.

Hiểu vấn đề hiến pháp một cách đơn giản đúng với bản chất của nó, để từ đó chúng ta có thể đi đến vấn đề chiến lược quốc gia dài hạn. Thế thì vấn đề hiến pháp của Việt Nam phải tập trung vào sửa đổi những vấn đề cốt tử nào?

Đầu tiên của hiến pháp là phải tập trung vào vấn đề này: "Một nước Việt Nam độc lập, tự chủ, tự cường, và của dân vì dân do dân, mà không vì bất cứ chủ thuyết, đảng phái, chế độ nào cả". Trong một rừng chủ thuyết triết học của nhân loại từ khi khai sinh lập địa của loài người, chủ thuyết nào cũng có cái hay, cái dở. Hãy chọn cái hay mà học, mà thực hiện. Cái dở, cái sai nên loại bỏ. Ấy mới là lãnh đạo anh minh biết yêu nước thương nòi.

Nói như thế, không có nghĩa là một đất nước không có đảng phái chính trị, mà là cần nhiều đảng phái chính trị nữa là khác. Và các đảng phái chính trị đó phải vì tôn chỉ này trong ứng cử và tranh cử công minh hợp pháp, theo đúng quy luật mâu thuẫn và phát triển của triết học. Vì không có cái gì độc tôn mà đúng với quy luật triết học, và sẽ lụi tàn là điều tất yếu. Trên cơ sở đó, chúng ta mới có những chiến lược lâu dài không thụ động, không vụ lợi cá nhân, đảng phái hay bất kỳ một phe phái của ngoại bang nào muốn xen chân vào tổ quốc này.

Thứ hai là hiến pháp phải giải phóng sức dân. Để giải phóng sức dân thì không có gì ngoài việc công nhận quyền sở hữu cá nhân - bản chất của mọi loài đã thành quy luật. Vì không ai phải bỏ công cho việc cha chung không ai khóc. Chỉ có những kẻ phản động - phản lại quyền và lới ích của quốc gia dân tộc - mới còn bám víu vào sở hữu công toàn dân để xà xẻo, tư túi trên xương máu dân tộc và tài nguyên của quốc gia. Trong cái chung phải phục vụ, nó phải mang lại quyền lợi cho cái riêng của mỗi thành viên trong xã hội, thì mới có động lực để thúc đẩy cái riêng dốc toàn tâm, toàn ý mà phụng sự cho cái chung. Đó là triết học biện chứng.

Thứ ba và cuối cùng là, hiến pháp Việt nam phải tạo ra một sân chơi rạch ròi cho tam đầu chế của đất nước, để tạo dựng một bầu không khí chính trị công bằng cho mọi công dân sống và làm việc theo hiến pháp và pháp luật. Việc điều hành đất nước với chiến lược lâu dài, hằng định theo những quy luật khoa học, chứ không theo bất kỳ của một ý chí chính trị nào, của đảng phái nào đưa ra vì quyền lợi của đảng phái hay tổ chức chính trị ấy.

Với việc dựng xây hiến pháp như trên việc tiếp theo cần phải làm là thực hiện sự thay đổi chính trị. Vì kinh tế sụp đổ hôm nay là do lỗi chính trị sai lầm làm kinh tế đi sai đường, không thuốc chữa, chứ không phải lỗi của việc điều hành kinh tế.

Vấn đề cốt tử là chuyển đổi chính trị

Để thực hiện những điều trên, như tôi đã viết, nên tách đôi đảng cộng sản đang cầm quyền tại Việt Nam ra thành 2 đảng. Chỉ có cách này mới không tổn hại đến tổ quốc và dân tộc có nguy cơ đổ máu một lần nữa.

Tại sao phải tách đôi? Vì bản chất của đảng cộng sản ở Việt Nam không còn là cộng sản nữa, mà chỉ là một tôn giáo phục vụ cho quyền lợi của các con chiên đang lợi dụng đảng, để đi theo một hình thái chính trị xã hội nửa tư bản hoang dại, nửa phong kiến tập quyền. Nó đang mất tính chính danh ban đầu của nó, và nó đang đi ngược lại quyền lợi của quốc gia dân tộc, vì nó tự đặt ra hiến pháp sai quy luật để phục vụ cho quyền lợi của nó. mà không vì quốc gia dân tộc.

Sau khi tách đôi nó ra, việc đặt tên cho chúng có thể là đảng bảo thủ và đảng cấp tiến. Mỗi đảng phái nên có tôn chỉ hành động có tính chiến lược lâu dài, có tính trường phái triết lý cho vận mệnh của quốc gia, không nên là một tôn giáo duy ý chí theo chủ thuyết này hay chủ thuyết nọ, để ứng cử, tranh cử theo một chiến lược lâu dài của mình, nhằm phụng sự cho tổ quốc và dân tộc, mà tôi đã đề ra ở trên một cách công minh và toàn tâm, toàn ý. Đây là con đường tất yếu phải đến của mọi hình thái chính trị xã hội, vì nó là đúng quy luật triết học.

Bây giờ ở trên đất nước Việt Nam không có ai có sức mạnh cứng và mềm như tập hợp của những thành viên thuộc đảng cầm quyền. Thực hiện chuyển đổi chính trị bây giờ là thời điểm thích hợp nhất, nếu không, e rằng đất nước sẽ có biến, khi lòng dân và kể cả lòng quân không còn chỗ để sợ bất cứ cái gì, dù gươm kề cổ, súng kề tai, và lúc ấy thì đã muộn.

Chính trị luôn ù lỳ và chậm thay đổi hơn kinh tế. Vì chính trị là ý chí của con người, nó tùy thuộc vào yếu tố chủ quan của con người. Còn kinh tế là động, nó phụ thuộc vào quy luật bàn tay vô hình của thị trường khách quan cung cầu chỉ huy, mà không bị sự chi phối của ý chí con người. Quy luật kinh tế cung cầu chi phối cả những nền chính trị năng động nhất, kể cả Hoa Kỳ. Cho nên khủng hoảng tài chính và kinh tế cũng có chu kỳ, vì lòng tham vô đáy của con người làm khủng hoảng thừa cung mà thiếu cầu.

Nhưng một khi đã chuyển thành một nền chính trị năng động thì, các chu kỳ khủng hoảng kinh tế sẽ tức thì được ổn định nhanh chóng, và chính trị cũng vững vàng theo. Vì về mặt triết học, kinh tế quyết định chính trị, và chính trị tác động kiềm hãm hay thúc đẩy kinh tế phát triển. Các cường quốc của thế giới cấp tiến đã minh chứng cho điều này. Nước Mỹ trong cơn bạo bệnh năm 2008, làm cả thế giới suy sụp theo, nhưng hôm nay phục hồi nhanh nhất cũng là nhờ vào một nền chính trị năng động giúp kinh tế ổn định trong nạn suy trầm.

Trung Hoa "khỏe mạnh" là thế, với hơn 20 năm tăng trưởng kinh tế hơn 10%/năm, nhưng khi quy luật cung cầu của bàn tay vô hình trong kinh tế phát huy tác dụng, thì họ đang tiến thoái lưỡng nan, không biết cách nào để có thể tránh được một cuộc sụp đổ cả kinh tế lẫn chính trị.

Dân khí, dân trí và lòng tin mất thì mất cả thế kỷ để phục hưng, nhưng từ đói nghèo để đi đến giàu có thì chỉ cần thời gian bằng thập kỷ. Lịch sử Việt Nam đã chứng minh hùng hồn điều này.

Với những thay đổi từ tư duy đến hành động mà tôi đã viết trong 3 bài của loạt bài Thoát Trung Luận này, chắc chắn nền chính trị Việt Nam sẽ lấy lại lòng tin dân chúng trong nước, cộng đồng trên thế giới, và nước Việt sẽ hùng cường lâu bền.

Một khi đã có một chiến lược đúng đắn và bền lâu, thì chúng ta đâu còn sợ gì phải dựa vào ai, để chèo lái con thuyền của đất nước mãi chòng chành trong bão tố? Việc Thoát Trung Luận cũng đâu còn là quá khó, mà phải đi cầu cạnh, bang giao theo kiểu kẻ trên, người dưới?

Đây là một loạt 3 bài viết tổng thể cho một sự chuyển đổi tốt đẹp nhất, ít tổn thương nhất đối với nước nhà và dân tộc. Việc cụ thể hóa những gì tôi tâm tình ở đây cần phải có một sự chuẩn bị công phu, chi tiết gồm những dự án cho từng lĩnh vực từ chính trị đến kinh tế và cả văn hóa giáo dục, v.v... trong một xã hội pháp trị. Nó là một hành trình gian nan của chính quyền và dân chúng. Nhưng cho dù gian nan đến đâu, mà để hậu thế ghi ơn, cộng đồng quốc tế sửng sốt và nể nang như họ đã nhìn Miến Điện hôm nay, và Nhật Bản cách đây 2 thế kỷ, cũng như Hàn Quốc trong chỉ 4 thập kỷ qua, thì phải làm và mạnh dạn làm.

Loạt bài này như một nén hương xin kính gửi những oan hồn hơn 3 triệu dân Việt đã ngã xuống - dù ở bên này hay ở bên kia chiến tuyến, vì cuộc nội chiến 20 năm trong quá khứ, để có một nước Việt thống nhất hôm nay - hãy phù hộ cho tổ quốc và dân tộc này thoát khỏi cảnh chư hầu ngàn năm còn hằn sâu trong tâm khảm của mọi thế hệ.

Asia Clinic, 16h53' ngày thứ Ba, 16/7/2013

67 comments:

  1. bài viết có khí chất hùng hồn,nhưng mà đứng trên mai rùa làm sao thúc cho nó chạy nhanh được
    không những bs thấy mà mấy ảnh cũng thấy nhưng mà miếng bánh bự quá sao chia đây .khó khó lắm

    ReplyDelete
  2. Thật là đau lòng khi tôi nghe ý kiến của một chuyên gia hàng đầu nhiều thời lãnh tụ lại phát biểu như thế này trong bài TS Lê Đăng Doanh: Cần đổi mới lần hai mạnh mẽ.

    ReplyDelete
  3. [img]https://lh6.googleusercontent.com/-l1JCx9zcYFw/UeX4A3BRL5I/AAAAAAAAFjk/Gi_aCP8TIUE/s800/n%25C3%25B4ng%2520d%25C3%25A2n%2520chen%2520l%25E1%25BA%25A5n%2520l%25C3%25A3nh%2520ti%25E1%25BB%2581n%2520%25C4%2591%25E1%25BB%2581n%2520b%25C3%25B9%2520%25E1%25BB%259F%2520th%25E1%25BB%25A7y%2520%25C4%2591i%25E1%25BB%2587n%2520Dak%2520Rin.jpg[/img]
    Công an huyện phải huy động lực lượng để bảo vệ người dân khi họ nhận tiền đền bù, trước UBND huyện Sơn Tây của công trình thủy điện Dak Rin. Vì những sân sau của chính quyền đã biết trước chính sách giải toản, nên họ đã mua lúa non đất của nông dân bằng cách cho vay. Khi nông dân đi lãnh tiền đền bù họ bị sân sau chính quyền đến cưỡng bức đòi nợ. Và nông dân trắng tay, nghèo vẫn hoàn nghèo. Hình ảnh và thông tin từ báo Sài Gòn Tiếp thị.

    ReplyDelete
    Replies
    1. Sáng nay VTV đưa tin, tình trạng nông dân bỏ ruộng lang thang ở Sài Gòn kiếm việc quả thật là tan thương. Dân Tuy Hòa, Phú Yên từ bao đời nay giàu nhờ lúa. Cái tên Phú Yên cũng có từ sự giàu có nhờ cây lúa của đồng bằng lớn nhất miền Trung này. Nhưng hôm nay, có làng không còn người lớn, chỉ có trẻ con tự đi học, tự chăm nhau bằng tiền của người lớn làm công, bán vé số chuyển về từ Sài Gòn. Đau quá, các bạn ạ. — feeling sick.

      Delete
    2. VTV dưa tin còn thiếu, rất nhiều nông dân mang nợ phải bỏ nhà lang thang không dám quay về vì sợ tụi xã hội đen nó chém đấy.

      Delete
  4. Trong chính trị chỉ có hai loại người:

    1/ Cai trị.
    1/ Bị trị.

    Người cai trị dùng những tình cảm của người bị trị để cai trị họ: Sợ hãi, tham lam, dục vọng, thành kiến, thù hận, yêu thương, yêu nước, tinh thần dân tộc. Dùng sự lừa dối, dùng sự thật.........

    Ông Nguyễn Minh Thuyết và Ông Lê Đăng Doanh hiểu rõ điều này, hai ông cũng hiểu tại sao có những vấn đề mà hai ông chỉ trích. Nhưng vấn đề là hai ông cho rằng hai ông thuộc lớp người thứ 1.

    ReplyDelete
  5. Nếu có cải cách thì tầng lớp cai trị mới phải:

    1. GIÀU: GIÀU thì thừa mứa tinh thần lẫn vật chất nên nhân bản hơn.

    2. Trí thức: Có trí thức, hiểu rõ vấn đề thì thích lập công.

    Vấn đề là khi thay đổi chính trị thì kiếm đâu ra Noble.

    Bản chất của con người là khi không có khả năng thì thôi, đã có thì nhất định sẽ dùng khả năng đó tấn công người khác. Vì vậy phải hướng dẫn cho khả năng đi đúng hướng, chỉ thể chế dân chủ làm được điều đó.

    Khi thay đổi thì Việt Nam sẽ cần những bộ sách bạch hoá lịch sử và phân tích thời thế. Bên cạnh đó người dân cần đào tạo chính trị học cơ bản để hiểu rõ cách cai trị của các nhà cầm quyền từ xưa đến nay ( nhưng chỉ được đào tạo chính trị cao cấp cho một số ít để tránh tình trạng tất cả đều có đầu óc giống chính trị gia ).

    Tránh tình trạng hiểu nhầm mà ví dụ điển hình là các nhà chính trị đoạt vương quyền hay đánh ngoại xâm là vì.....yêu nước. Mà các sử nô đã đưa vào đầu dân tộc lâu nay.

    Có như vậy thì dân chí và dân trí mới đúng hướng.

    ReplyDelete
  6. Chính cơ chế của Đoảng đã tạo ra 1 bàn tay lông lá. Bàn tay ấy nó vừa vô hình và hữu hình. Nó càng quét tới đâu thì sự mất mát tới đó. Nếu Đoảng không chặt bỏ bàn tay lông lá này thì có ngày, nó bóp nát lòng dân như bóp nát quả cam. Nhưng Tại vì sao bàn tay lông lá này, nó vẫn cứ tồn tại trong Đoảng và bộ máy. Vì nó được Đoảng điều khiển bởi ý chí. Vì Nó nghĩ rằng khi dùng ý chí và mưu đồ chính trị kết hợp lại thì sẻ cầm giử được các con tin đam mê chính trị khác dưới quyền, để hình thành 1 hệ thống cái trị từ trên xuống dưới. từ đó sẻ giúp nó tồn tại, giữ vững cái ghế và ăn chia lợi ích lâu dài.

    ReplyDelete
  7. Chào BS ,

    - Cảm nhận đọc bài này như là " lời kêu gọi cứu nước " cho người dân yêu nước Việt
    - Tuy rằng truyền thông NN ra sức định hướng cho người dân , nhưng đến nay người dân ít nhiều cảm nhận chế độ này " tốt đẹp " thế nào rồi . Tuy đa số họ chọn cách sống " bằng an " với lũ là vì cảm thấy "còn sống được" . Cho nên nếu lấy ý kiến mọi người về đề xuất của bài chắc chắn đa phần họ sẽ ủng hộ
    - Nếu NN không nghi ngờ lòng trung thành của người dân đối Đg và NN thì cho làm thử sẽ rỏ hihi

    ReplyDelete
  8. Trí Bá.Câu chuyện sửa đổi hiến pháp vừa qua là một phép thử đấy,qua đó cho ta thấy 2 đều.
    1.Những người trí thức như BS Hồ Hải rất nhiều,những công dân bình thường như bạn và tôi cũng trên 70 triệu,con số đó nói lên một điều,yêu nước thương nòi là một tài sản quí giá của Dân Tộc Việt.
    2.Những kẻ ăn trên ngồi trước quá tham lam ích kỉ, trong quá khứ Họ cũng là những người yêu nước đấy,trong số họ cũng có rất nhiều người từng cầm súng chiến đấu để bảo vệ và dành lấy độc lập đấy.Nhưng khi ở ngôi cao rất tiếc họ đã quên đi đồng bào của họ. Chúng ta ngồi đây viết lên những lời này cũng để đánh thức họ, nhưng một ngày kia lòng tham ấy không có điểm dừng thì cũng là lúc cái tài sản quí giá nhất của Dân Tộc cũng sẽ bùng lên một cách mạnh mẽ .Điều này lịch sử cũng đã chứng minh rồi .

    ReplyDelete
    Replies
    1. Chưa chắc họ cầm súng vì yêu nước, mà có thể là họ cầm súng vì họ đã bị bịt mắt, bịt tai và bóp cái bao tử do chế độ miền Bắc thời đó đã thành công trong việc sử dụng tam chế trị: nghèo, ngu và chia để trị.

      Chính vì họ không cầm súng vì yêu nước nên giờ họ mới bị quyền lực và tiền bạc cám dỗ dễ dàng mà không quan tâm đến tổ quốc và dân tộc, mà họ sẵn sàng vì cái ghế của mình mà bán đứng quốc gia dân tộc đấy Minh Sơn Trầm.

      Delete
    2. This comment has been removed by the author.

      Delete
  9. Mấy bác ý muốn đi tắt đón đầu nên toàn lựa đường chạy xuống dốc mà lao đầu xuống, kẹt nỗi bây giờ thắng thì đứt, bánh xe thì cái bể cái mòn, xăng thì muốn hết. Dừng sao đây, hoặc lao đại xuống cho xe nổ tan xác, hoặc tông rầm vô cái nào đó nó cũng tan xác, hoặc đổi hướng chạy vô đường lên dốc khác lánh nạn thì nó từ từ đứng lại. Chắc lựa chọn anh dũng hy sinh quá, cứ kiên định thẳng đường xuống dốc mác lê stalin mao mà phóng.

    ReplyDelete
    Replies
    1. Trong tấc cả các cái sợ, sợ chết là đứng đầu.Bởi vậy trong hoàn cảnh nguy hiểm nhất,với bản năng sinh tồn trỗi dậy, người ta sẽ chọn cách đổi hướng chạy vô đường lên dốc khác lánh nạn... là phản ứng tự nhiên và là cách tốt nhất để cứu lấy mạng sống đó UYEEN ạ.

      Delete
    2. Hehe, người ta biết là đang trên đường tới gặp thần chết thì phước đức 3 đời rồi, sợ họ đang nghĩ là đang tiến lên thiên đường mới ghê.

      Delete
    3. Nhiều khi muốn chết cũng không chết được lên thiên đường lại càng khó hơn.nhưng khi ngày tận đã đến muốn sống cũng phải trút hơi thôi.

      Delete
  10. Rồi, lại có chiện nữa rồi. Điếu Cày đã tuyệt thực 25 ngày rồi mà hôm nay mới có báo lề trái thông báo. Trong khi đó hơn 700 tờ báo mần dư lợn diên cho đởng thì im re cà rè. Kỳ à nha. Chính quyền như thế là chơi không được à nha.

    Mới đá có 75 phút mà tuyển Việt Nam đã thua tớ 7 trái, nhưng quan trọng là Giá xăng bất ngờ tăng thêm gần 500 đồng/lít từ 20h tối nay chắc là để kiếm tiền trả cho đội Arsenal và sau đó là tiếp tục móc túi dân? Một công đôi việc.

    ReplyDelete
    Replies
    1. Xin hỏi BS một câu hỏi ngoài lề: Vàng SJC độc quyền ở VN ra nước ngoài có bán được không hả Bác? Vàng này có được ngân hàng quốc tế công nhận không ?

      Delete
  11. "Tham thì thâm " cổ nhân dạy thế BS à! Bây giờ họ có muốn thoát gì gì thì hầu như cũng đã muộn lắm rồi ... và càng lúc lũ âm binh nó càng quậy tanh bành ...

    ReplyDelete
  12. [img]https://lh4.googleusercontent.com/-g36UWQvc-8E/Uea7ZJI1fdI/AAAAAAAAFkQ/6aHhZRPPkT0/s800/Phan%2520Kh%25C3%25B4i.jpg[/img]
    NHỮNG NGÀY THÁNG CUỐI ĐỜI CỦA PHAN KHÔI

    Đây là một phần nhỏ trong một loạt lớn những phần sưu tập của Thụy Khuê về cụ Phan Khôi, mình sao chép lại để bà con đọc mà thấy chính quyền cụ Hồ đã đối xử với những đồng chí trí thức của mình như thế nào trong cuộc đánh Nhân Văn Giai Phẩm, mà cụ Phan Khôi là chủ bút của trang Nhân Văn.

    Những ngày tháng cuối

    Như chúng ta đã biết, gia đình Phan Khôi giầu có, nhờ bà Cố dựng nghiệp tỷ phú; và chính ông cũng giầu, vì viết nhiều và là một trong những nhà văn được trả nhuận bút cao nhất thời ấy. Truyện đấu tranh giai cấp Phan viết như đùa, không ngờ lại là bi kịch mà gia đình ông đã trải qua khi ông đang ở Việt Bắc.

    Đào Vũ kể:
    "Đồng chí cùng quê với Phan Khôi ôn lại chuyện nhân dân địa phương căm thù định đến tàn phá nhà Phan Khôi từ phong trào bình dân [1936] và cho biết, ý định ấy mãi đến sau cách mạng [sau 1945] mới thực hiện được: Những nương dâu phì nhiêu kia của Phan Khôi bà con nông dân đã giành lấy về tay chia nhau trồng trọt, tre nhà Phan Khôi, vì căm thù, bà con đốn không còn một gốc, nhà của Phan Khôi, bà con đập lấy gạch về xây bao nhiêu hầm khắp làng để che chở cho dân làng kháng chiến trường kỳ. - Giữa Phan Khôi và nông dân địa phương từ bao lâu, đã diễn ra một cuộc đấu tranh giai cấp gay gắt" (Đào Vũ, bài đã dẫn).

    Sau Nhân Văn, Phan Khôi bị đuổi khỏi 51 Trần Hưng Đạo, Trần Duy viết:
    "Cũng từ dạo ấy, tôi thấy sức khoẻ của ông Phan Khôi sa sút. Có lúc thấy ông đi không vững. Có lúc thấy ông khó thở. Ông nói với tôi ông bị sốt thường xuyên, xin được đi khám bệnh nhưng không ai ký giấy giới thiệu. Một buổi chiều tôi đến 51 Trần Hưng Đạo thì gặp cảnh: Một quan chức có quyền lực quát đuổi vợ chồng ông ra khỏi số nhà 51 Trần Hưng Đạo.
    Người này quát lớn:
    "Tống cổ thằng già khốn nạn này ra khỏi đây!"
    Vợ ông, bà Huệ ôm chăn màn, sách vở; ông Phan Khôi lảo đảo theo sau. Ra cổng gặp tôi, ông chào và nói:"Thôi, anh về đi… Buồn không cần thiết!" (Trần Duy, Tưởng niệm về Phan Khôi, Talawas 18/6/2008)
    (Còn tiếp)

    ReplyDelete
    Replies
    1. Bị đuổi khỏi 51 Trần Hưng Đạo, Phan Khôi dọn về 10 Nguyễn Thượng Hiền, và sau đó là 73 Phố Thuốc Bắc. Lâm Bích Thủy, con gái nhà thơ Yến Lan, nhớ về căn nhà này:
      "Gia đình tôi ở phía dưới, giữa 5 gia đình khác, kề vách là gia đình cụ Khôi. Phía ngoài căn nhà cụ là chân cầu thang của hộ bà Cán, đến bể nước công cộng. Căn dành cho gia đình cụ là một cái buồng khép kín, rộng chừng 9 m2, bằng 3/4 gian nhà tôi, có thể đấy là nơi thờ cúng của chủ trước. Giữa nhà tôi và nhà cụ là một cửa sổ nhỏ, to bằng bàn cớ tướng. Tôi thường ngồi cạnh cửa sổ nhà cụ giặt giũ.

      Ban đầu mới dọn về, tôi thấy ba tôi và các chú nhà thơ hay vào phòng cụ Khôi uống trà, bàn chuyện thời sự, bình luận những bài thơ vừa đăng báo; bọn trẻ chúng tôi chạy vô chạy ra nhà cụ để chơi với các anh các chị con cụ, mọi người đều thân thiện, cởi mở. Thế rồi, dần dần tôi thấy có một điều gì đó, lung lắm. Các cô các chú không xởi lởi như trước nữa. Trong cư xử tỏ ra dè dặt, dò xét. Nhà cụ Khôi cứ vắng dần bóng người lớn, vắng dần tiếng trẻ. Không khí trong ngôi nhà nặng nề, xét nét, xa lạ. Tôi hỏi má tôi "tại sao vậy?". Bà nói nhỏ sợ người khác nghe:

      "Ông Khôi đang bị coi là người cầm đầu nhóm Nhân văn - Giai phẩm, con không nên vào nhà cụ, có người đang theo dõi nhà mình đấy…". Tôi không hiểu Nhân văn - Giai phẩmlà tội gì, nặng đến mức nào mà ai cũng sợ liên lụy đến như thế. Tuy không nói ra nhưng ai cũng muốn chứng minh rằng mình không hề có quan hệ thân mật với gia đình cụ Khôi. Họ tránh nhà cụ như thể nhà có bệnh dịch lây lan. (...)

      Dường như gia đình cụ hiểu được điều băn khoăn của mọi người nên tế nhị lấy báo dán kín cửa sổ lại. Lâu lâu tôi thấy cụ ngang qua nhà, vẫn dáng người cao, nhưng gầy yếu hơn trong bộ đồ tây màu vàng nhạt, tóc còn lơ thơ vài cọng bạc trắng, ẩn sau chiếc mũ phớt màu nâu. Trên tay cụ giờ có thêm chiếc ba-toong, gặp ai cụ không nhìn, mắt hướng thẳng phía trước như chưa hề biết họ.

      Như trước đây, tôi vẫn ngồi giặt bên bể nước, cạnh cửa sổ nhà cụ. Tôi liếc nhìn cụ qua cửa sổ. Cụ ngồi trên giường, giờ cụ trầm ngâm, buồn buồn, mắt nhìn đâu đâu, tôi thương cụ quá chừng. Có lần tôi nghe cụ ngâm bằng giọng Quảng Nam: "Làm chi cũng chẳng làm chi / Dẫu có làm gì cũng chẳng làm sao / Làm sao cũng chẳng làm sao / Dẫu có thế nào cũng chẳng làm chi…" (Lâm Bích Thuỷ, Thủy chung tình bạn sau linh cữu, tài liệu Talawas).
      (Còn tiếp)

      Delete
    2. Cái chết của Phan Khôi

      Phan Cừ, Phan An viết: "11 giờ trưa ngày 16/1/1959 (mồng 8 tháng Chạp âm lịch). Ông nằm quay mặt vào tường lặng lẽ trút hơi thở cuối cùng, trong sự túc trục chăm sóc của bà vợ Nguyễn Thị Huệ (...) Cỗ xe song mã màu đen quàn thi hài ông, đi sau là vợ con, cháu cùng một vài bạn hữu tiễn ông lần cuối đến nghiã trang Hợp Thiện ở phía đông thành phố Hà Nội. Trong chiến tranh, phần mộ của ông bị thất lạc". (Phan Cừ, Phan An, Phan Khôi niên biểu, Chưong Dân thi thoại, Đà nẵng, 1996. trang bđd).

      Phan Thị Thái viết: "Mộ cha tôi được ghi dấu bằng tấm bia nhỏ mang tên: Chương Dân (...) Khoảng một năm trước khi mất, thầy tôi rất buồn. Mỗi dịp nghỉ hè về thăm thầy, tôi thường thấy người ngồi bàn viết lách hoặc đọc sách.

      Có khi nằm đọc rồi ngủ quên nhưng hai tay vẫn giữ chặt quyển sách dày cộm, hầu hết là sách chữ Hán. Hầu như thầy tôi không có thì giờ rảnh. Sáng sáng đi vài ba đường quyền, ăn uống điểm tâm rồi ngồi vào bàn làm việc cho đến tối. Chỉ có một tuần trước khi mất, vì quá đuối sức, người đành phải lìa chiếc bàn và quyển sách. Gia tài lớn mà thầy tôi để lại cho chúng tôi là sách và rất nhiều các bài viết, các bài nghiên cứu về tiếng Việt và chữ Hán.

      Chúng tôi đã gìn giữ tất cả trước tác của thầy tôi trong nhiều năm và sau đó đã chuyển giao cho Viện Hán Nôm để các đồng nghiệp của ông tiếp tục công việc nghiên cứu, dịch thuật". (Phan Thị Thái, Nhớ cha tôi, học giả Phan Khôi, 19/12/1996, Kiến Thức Ngày Nay).

      Lâm Bích Thuỷ viết:
      "Chở linh cữu cụ là một chiếc xe có hai con ngựa kéo bị che hai bên mắt, khoảng bảy hoặc tám người, kể cả người đánh xe ngựa và ba tôi − nhà thơ Yến Lan. Nhưng điều để lại sau đám tang là sự dè bỉu và mỉa mai đối với ba tôi mà người thời bấy giờ gọi là "thằng". Sáng hôm sau, ngoài phố, họ kháo nhau bằng những câu: "Nghe nói ngoài gia đình còn có thằng cha nhà thơ nào đó cả gan đưa đám lão Phan Khôi". Giải thích điều này ba tôi nói: "Đó là đạo lý của người Việt Nam − Nghĩa tử là nghĩa tận". (Lâm Bích Thuỷ, bđd)

      Theo Lại Nguyên Ân, nghiã trang Hợp Thiện, không bị chiến tranh tàn phá, mà bị chiếm đất dần để xây nhà. Năm 1970, nghiã trang này được chuyển lên Bất Bạt. Những ngôi mộ bị dời đi,có đánh số, nhưng sau gia đình không tìm lại được.

      Tại sao? Có phải vì trong suốt thời gian này, gia đình không ai đến viếng chăng ?

      Tất yếu của định mệnh ? Hay cố tình xoá dấu Phan Khôi?

      Điều mà Phan Khôi làm cho bà Cố cách đây hơn nửa thế kỷ, tức là kiện cái chế độ phong kiến, để mộ của bà cố được trở về chôn ở mảnh đất gia tiên, hiện chưa ai làm cho ông. Phan Khôi có mười con, và bao nhiêu cháu?

      Nếu ngày nay có một việc làm hữu ích về phía chính quyền, thì không phải là những lễ kỷ niệm, với những bài ca tụng vô bổ, mà là sự tìm lại hài cốt Phan Khôi, trong đám mộ ở Bất Bạt, xác định ADN, để dựng lại ngôi mộ Phan Khôi, xứng đáng với địa vị của một văn hào Việt Nam trong thế kỷ XX.

      Nguồn: Phan Khôi - Bài 3: Con đường văn hóa

      Delete
  13. [img]https://lh4.googleusercontent.com/-kGvNb6K4_F0/Uec06vdaK6I/AAAAAAAAFlA/eClZ0UcjpsI/s800/Th%25C6%25B0%25E1%25BB%25A3ng%2520t%25C6%25B0%25E1%25BB%259Bng%2520Vi%25E1%25BB%2587t%2520Trung.jpg[/img]
    "Về quan hệ hợp tác giữa quân đội hai nước, Thượng tướng Nguyễn Thành Cung khẳng định việc xây dựng, giữ vững và phát triển quan hệ hữu nghị tốt đẹp, bền vững với Trung Quốc là chủ trương nhất quán của Đảng, Chính phủ, Quân đội nhân dân Việt Nam; đồng thời là nguyện vọng của toàn thể nhân dân Việt Nam. Việt Nam luôn ghi nhớ và biết ơn sự giúp đỡ hết sức to lớn của Trung Quốc cho cách mạng Việt Nam trong hai cuộc kháng chiến giành độc lập dân tộc, thống nhất Tổ quốc."

    Nguồn: Hội kiến giữa Bộ Quốc phòng Việt Nam-Trung Quốc.

    ReplyDelete
  14. Ba bài mà BS viết xem ra như gió mùa thu thổi cái vù rồi tan biến.

    ReplyDelete
  15. BS đừng buồn nhé,ở cái tuổi của Bác và Em cũng hiểu được điều này;chính trị cũng có nghệ thuật của chính trị,quân sự cũng có nghệ thuật của quân sự,hư hư ảo ảo,thật giả khó lường,chỉ có sự thật mới mãi trường tồn,đây mới là sự thật nè BS:
    "Trong bản sắc dân tộc Việt Nam hai xu hướng gần như đối chọi nhưng lại song song tồn tại,rất rõ ràng.Một mặt hấp thụ văn hóa Trung Quốc,mặt khác,chống lại anh hưởng chính trị và quân sự của Trung Quốc "
    "Henry Kissinger"

    ReplyDelete
  16. [img]https://lh3.googleusercontent.com/-XqG1rwK5iQM/Uec95b7CgCI/AAAAAAAAFlk/c4kdhnV1yKc/s800/Nguy%25E1%25BB%2585n%2520H%25E1%25BB%25AFu%2520%25C4%2590ang.jpg[/img]
    Ông Nguyễn Hữu Đang thời 1956
    AI CHỊU TRÁCH NHIỆM VỀ VIỆC ĐÁNH NHÂN VĂN GIAI PHẨM?
    Hôm trước kỷ niệm ngày mất Văn Cao, mình đưa ý kiến của Văn Cao về chủ xị làm vụ đấu tố Nhân Văn Giai Phẩm để diệt trí thức, thì theo ông người chủ xị là ông Longe Marche - Trường Chinh. Nhưng với những người bị đấu nặng nề nhất - Nguyễn Hữu Đang - thì cho là ông Trường Chinh chỉ là đấu đá để hạ bệ người khác nhằm cho ngôi vị của mình. Còn đầu não đấu tố là nhân vật lớn hơn. Mình đưa ra đây một phần sưu tập rất nhỏ của Thụy Khuê để mọi người đọc.

    Ai trách nhiệm vụ Nhân văn giai phẩm?
    Trả lời câu hỏi chủ tịch Hồ Chí Minh có trách nhiệm như thế nào về vụ NVGP, Nguyễn Hữu Đang tuyên bố: "Cái việc mà người ta cứ nói là việc nọ việc kia là người dưới làm chứ cụ Hồ không biết, cụ Hồ không thực tiễn làm, đó là một cách nói không đúng sự thật. Người ta thấy việc gì mà có dư luận kêu ca, thắc mắc thì không muốn để cái kêu ca thắc mắc đó hướng vào vị lãnh tụ mà người ta suy tôn tuyệt đối. Có thể nói là người ta thần thánh hóa cụ Hồ. Vì cái lý do nó là như thế. Thực chất thì cụ Hồ không phải là người bị vô hiệu hóa trong bộ máy lãnh đạo của đảng và của dân tộc. Cụ Hồ lúc nào cũng là người có đầy đủ quyền hành, lúc nào cụ cũng sáng suốt, linh lợi, lúc nào cụ cũng có uy tín với dân và cũng có quyền đối với các đồng chí trong đảng, đối với những người lãnh đạo khác. Chắc bà cũng biết rằng những vị lãnh đạo khác của đảng, đối với cụ Hồ là học trò chứ không phải như ở các đảng Cộng sản khác đâu. Cho nên uy tín của cụ Hồ, quyền hành của cụ Hồ bao giờ cũng rất vững, cụ Hồ biết hết cả, và việc đó cụ Hồ cũng đồng tình làm.

    Có thể nói tóm một câu là cho đến mấy năm sau cùng, vì cụ yếu cụ ít chăm nom công việc, cụ khoán cho Bộ chính trị, cụ ít can thiệp trực tiếp, chứ còn trước đó thì bất cứ việc gì cũng là trong phạm vi chỉ đạo của cụ cả. Hay cũng ở cụ, dở cũng ở cụ. Cụ phải gánh trách nhiệm đó, điều đó rõ ràng.

    Có khi nào một lãnh tụ tối cao đối với dân tộc, lãnh tụ tối cao của Đảng mà lại không có trách nhiệm về việc nọ, việc kia. Điều đó không đúng. Chế độ gọi là "báo cáo thỉnh thị" rất chặt chẽ trong nội bộ đảng Cộng sản và trong bộ máy chuyên chính của nhà nước cũng thế, nghiêm ngặt lắm".
    (Nguyễn Hữu Đang, trả lời phỏng vấn RFI, ngày 3/9/1995).
    Còn tiếp

    ReplyDelete
    Replies
    1. [img]https://lh4.googleusercontent.com/-pMnVzGDFfPc/Uec-DaUHpvI/AAAAAAAAFls/fTKR6NaN8kw/s800/C%25E1%25BB%25A5%2520H%25E1%25BB%2593%2520kh%25C3%25B3c.jpg[/img]
      Cụ Hồ khóc trược quốc hội sau vụ cải cách ruộng đất và nhân văn giai phẩm
      Nhận định trên đây của Nguyễn Hữu Đang phù hợp với một số nhận định khác về vai trò của chủ tịch Hồ Chí Minh trong đời sống văn hóa văn nghệ:

      Hà Xuân Trường nói về vai trò của Đảng trong "Mặt trận văn hoá văn nghệ" : "Tôi muốn trở lại ý cơ bản này: buổi đầu cách mạng và kháng chiến, tờ báo Đảng đã có sự quan tâm thích đáng đến mặt trận văn hoá - văn nghệ.(...) Sự đầu tư công sức và tâm huyết của Đảng vào mặt trận này là đáng kể: từ Bác, đến các anh Trường Chinh, Tố Hữu. Cần nhắc thêm vai trò của Bác và các ý kiến của Bác căn dặn giới báo chí và văn hoá - văn nghệ ngay từ buổi đầu này. Bác thường gửi bài cho báo Đảng, trên Sự Thật lúc ấy, cũng như trên tờ Nhân Dân sau này [Nhân Dân, tiếp tục tờ Sự thật, ra số 1, ngày 11/3/1951] dưới các bút danh ta đã quen thuộc: C.B, X.Y.Z, A.G (chúng tôi thường gọi Anh Già)... Điều đặc biệt là Bác viết rất ngắn và mỗi lần gửi bài cho báo, Bác thường viết luôn một loạt có đánh số thư tự. Bác dặn anh em chúng tôi là đánh số như thế để cho bạn đọc và cả Bác dễ nhớ, bao giờ gần hết bài thì Bác chỉ cần xem trên báo là Bác biết để Bác kịp viết tiếp, "các chú không cần phải nhắc". (Hà Xuân Trường, Cách mạng kháng chiến và đời sống văn học, tập II, nxb Tác Phẩm Mới, 1987, trang 44-45).

      Và ông xác định vị trí và trách nhiệm của từng người trong cấp lãnh đạo:"Công tác văn hoá - văn nghệ lúc bấy giờ nằm trong sự chỉ đạo của Tiểu ban tuyên truyền do anh Trường Chinh đứng đầu. Anh Tố Hữu lúc này được Trung Ương giao trực tiếp tổ chức, chỉ đạo công tác văn nghệ. Tôi là người của Tiểu ban tuyên truyền, làm tờ Sự thật, do vậy mà có trách nhiệm liên lạc giữa Trung ương và bộ phận văn hoá - văn nghệ, giữa anh Trường Chinh và anh Tố Hữu. Trách nhiệm chính là làm sao giúp Trung ương nắm tình hình văn nghệ, và từ góc độ báo Đảng, mà góp phần gợi giúp cho người văn nghệ mạnh dạn đi vào quần chúng, dần dần nắm hiểu đời sống, tham gia công tác cách mạng, và khắc phục từng bước các ảnh hưởng của cách nhìn và thói quen cảm xúc tiểu tư sản..." (Hà Xuân Trường, bđd, trang 41)

      "Anh [tức Trường Chinh] còn cho biết thêm là bản báo cáo [Chủ nghiã Mác và văn hoá Việt Nam] tuy là do anh trực tiếp soạn thảo, nhưng đã được ban thường vụ Trung ương thông qua và Bác đã xem và góp ý kiến" (Hà Xuân Trường, bđd, trang 42).

      Hoàng Trung Thông cho biết: "Sau này tôi mới biết cuốn truyện về chiến sĩ thi đua đầu tiên là do Bác Hồ viết để làm mẫu cho những người khác viết theo" (Hoàng Trung Thông, Cách mạng kháng chiến và đời sống văn học,Tập I, nxb Tác Phẩm Mới, 1985, trang 191).

      Tháng Giêng năm 1956, Giai Phẩm Mùa Xuân vừa ló dạng thể hiện tự do sáng tác, đã bị dập tắt ngay. Vậy có thể hiểu là Trường Chinh đã giao cho Tố Hữu, người có tư thù với Hoàng Cầm, Trần Dần và Lê Đạt trong việc phê bình tập thơ Việt Bắc, xử lý vụ Giai phẩm mùa xuân theo chỉ thị của Hồ Chí Minh.
      Trong tháng 8 và 9 năm 1956, có hai sự kiện trùng hợp đáng kể:

      1. Trường Chinh phải từ chức Tổng Bí thư. Phong trào NVGP phát triển trở lại.

      2. Quyết định cho phép Hội văn nghệ tổ chức lớp học tập dân chủ 18 ngày, theo đường lối Liên Xô, trong tháng 8/1956, đến từ ai, nếu không phải là Hồ Chí Minh?

      Lớp học này do Nguyễn Hữu Đang phụ trách. Vai trò của Nguyễn Hữu Đang sẽ nổi bật trong lớp học này và bài tham luận ông đọc ngày 26/8/56 tổng kết lớp học sẽ là cái mốc quan trọng đẩy mạnh tiến trình đòi hỏi tự do dân chủ, việc thành lập báo Nhân Văn và tục bản tờ Giai Phẩm, tạo nên cuộc Cách mạng mùa thu của tư tưởng.

      Tháng 10/56 Hungary nổi dậy. Tháng 11/56 xe tăng Xô Viết tiến vào Budapest.
      Ngày 9/12/1956 Hồ Chí Minh ký sắc lệnh báo chí. Đóng cửa Nhân Văn.

      Phong trào NVGP bị dập tắt lần thứ nhì, tháng12/56.
      Còn tiếp

      Delete
    2. Tháng 2/57 trong Đại hội văn nghệ toàn quốc lần thứ hai, họp từ 20 đến 28/2 tại Hà Nội, Trường Chinh kêu gọi đấu tranh "đập nát âm mưu phản động" của nhóm NVGP.

      Cuối năm 57: Mao Trạch Đông hạ lệnh đánh phái hữu. Huy Cận và Hà Xuân Trường được cử đi học tập chính sách của Trung Quốc. Khi họ trở về, tháng 2/58 việc thanh trừng NVGP được tổ chức quy mô và toàn diện trong hai lớp đấu tranh Thái Hà.

      Lần này nữa, trách nhiệm hẳn cũng đến từ từng cao nhất của cấp lãnh đạo: Chủ tịch Hồ Chí Minh?

      Khảo sát bị kịch Nhân Văn, chúng ta thấy rõ sự đối lập giữa hai nhân vật: Nguyễn Hữu Đang và Trường Chinh, cả hai đều được Hồ Chí Minh tin dùng.

      Trường Chinh là Tổng bí thư đảng Cộng sản, còn Nguyễn Hữu Đang là ai?

      Tại sao ông lại được Hồ Chí Minh giao cho trách nhiệm tổ chức ngày lễ độc lập 2/9/45. Vì bất đồng ý kiến với Trường Chinh, năm 1948, ông đã bỏ đảng. Nhưng sau khi hoà bình lập lại, năm 1954, ông lại được gọi về làm việc và đến tháng 8/56, ông được phép đứng ra tổ chức lớp học tập dân chủ 18 ngày.

      Phong trào Nhân Văn Giai Phẩm chống lại toàn bộ chính sách văn hoá văn nghệ của đảng Cộng sản. Vì vậy, chúng ta cần tìm hiểu chính sách văn hoá văn nghệ ấy như thế nào?

      Nói đến đường lối văn hoá văn nghệ của đảng Cộng sản là phải nói đến Trường Chinh, vì chính Trường Chinh (chứ không phải Hồ Chí Minh) đã viết bản đề cương văn hoá văn nghệ và cũng chính Trường Chinh trực tiếp lãnh đạo văn hoá văn nghệ.

      Trường Chinh
      Trường Chinh Đặng Xuân Khu (1907-1988) là nhà chính trị, nhưng trước tiên, ông là nhà báo, viết văn và làm thơ (bút hiệu Sóng Hồng). 1927, gia nhậpViệt Nam thanh niên cách mạng đồng chí hội (tiền thân của đảng cộng sản). 1940 là chủ bút báo Cờ Giải phóng, cơ quan của xứ ủy Bắc Kỳ. Sau đó làm chủ bút tờ Sự thật, cơ quan ngôn luận của đảng Cộng sản. Từ tháng 5/1941 đến tháng 9/ 1956, làm Tổng Bí Thư đảng cộng sản Việt Nam.

      [Đảng này thành lập tháng 2/1930. Từ tháng 9/1930 đến tháng 11/1945, lấy tên là Đảng Cộng sản Đông dương (theo chỉ thị của quốc tế cộng sản). Tháng 11/1945 Đảng "tự giải thể", rút vào bí mật. 1951, Đảng công khai trở lại với tên Lao Động và đến năm 1976, mới chính thức lấy tên là đảng Cộng sản VN]

      Hà Xuân Trường kể lại: "Đảng lúc bấy giờ, sau khi tuyên bố "tự giải tán", để chuyển thành Hội nghiên cứu chủ nghiã Mác ở Đông Dương (ngày 11/11/1945). Anh Trường Chinh lúc bấy giờ là Tổng bí thư Đảng, Trưởng tiểu ban tuyên truyền của Trung ương, kiêm chủ bút (tức Tổng biên tập) tờ Sự thật" (ra số 1, ngày 5/12/1945 ở Hà Nội)" (Hà Xuân Trường, Cách mạng kháng chiến và đời sống văn học, tập II, trang 31).

      Đảng trải qua hai biến cố quan trọng: Ngày 2/9/1945: Tuyên ngôn độc lập. Hơn hai tháng sau, ngày 11/11/1945, Đảng tuyên bố "tự giải tán", đổi tên thànhHội nghiên cứu chủ nghiã Mác ở Đông Dương. Đó là chiến thuật chính trị của Hồ Chí Minh: Chính phủ lâm thời tạm giấu cái gốc quốc tế cộng sản, lấy danh nghĩa Mặt trận Việt Minh để tập hợp mọi thành phần dân tộc cả quốc gia lẫn cộng sản trong công cuộc kháng chiến chống Pháp.

      Nguyễn Hữu Đang cho biết: "Vai trò của Hồ chủ tịch rất quan trọng. Cụ có thành lập Mặt trận Việt Minh thì mới có Cách mạng tháng Tám. Nếu đảng Cộng sản đứng ra vận động cuộc Cách mạng tháng Tám, tôi tin là không được kết quả như là Mặt trận Việt Minh, đó là một mặt trận gồm nhiều thành phần, nhiều tầng lớp tham gia cho nên phát triển mạnh, được nhân dân ta hưởng ứng hơn chứ còn nếu đảng Cộng sản đứng ra thì vẫn bị hạn chế đấy". "Đảng Cộng sản lúc bấy giờ có 5000 người chứ ăn thua gì đâu".(Nguyễn Hữu Đang, trả lời phỏng vấn RFI)

      Về mặt thực tế, đảng cộng sản vẫn lãnh đạo cuộc kháng chiến chống Pháp.
      Trường Chinh là người thảo đề cương, vạch rõ đường lối văn hoá và văn nghệ Mác-xít của đảng cộng sản Việt nam qua hai văn bản quan trọng: "Đề cương văn hoá Việt Nam" (1943) và Chủ nghiã Mác và văn hoá Việt Nam đọc tại Đại hội Văn hóa toàn quốc lần thứ nhì, ở Việt Bắc, ngày 19/7/1948.
      (Còn tiếp)

      Delete
    3. Tầm quan trọng và ảnh hưởng của hai văn bản này trong đời sống văn hoá văn nghệ Việt Nam dưới chế độ cộng sản, được Hà Xuân Trường so sánh với lập thuyết của Mao: "Chúng ta chỉ cần nghiên cứu Đề cương văn hoá Việt Nam năm 1943, báo cáo Chủ nghiã Mác và văn hoá Việt Nam năm 1948 của đồng chí Trường Chinh, và so sánh những văn kiện đó với phần "Văn hóa dân chủ mới" và "Tọa đàm văn nghệ ở Diên An" của Mao Trạch Đông thì rõ ràng khác nhau lắm, khác từ gốc, khác từ mục tiêu đến phương pháp nhận thức". (Hà Xuân Trường, bđd, trang 46).

      Như vậy, Trường Chinh là người được Hồ Chí Minh giao cho trọng trách khai thảo đường lối văn học mác-xít của đảng cộng sản Việt Nam. Trường Chinh chính là người khai sinh và chỉ đạo chính sách văn hoá văn nghệ kháng chiến. Tố Hữu, trách nhiệm phần lãnh đạo văn nghệ:
      "Công tác văn hoá - văn nghệ lúc bấy giờ nằm trong sự chỉ đạo của Tiểu ban tuyên truyền do anh Trường Chinh đứng đầu. Anh Tố Hữu lúc này được Trung Ương giao trực tiếp tổ chức, chỉ đạo công tác văn nghệ" (Hà Xuân Trường, bđd, trang 41).

      Vai trò của Trường Chinh trong giai đoạn đầu cách mạng được xác định như sau: "1943, ông đã chỉ đạo việc thành lập hội văn hoá cứu quốc-tổ chức văn nghệ cách mạng đầu tiên ở Việt Nam, và là người soạn thảo "Đề cương văn hoá Việt Nam" (Nguyễn Hoành Khung, Từ điển Văn Học).

      Bản Đề cương văn hoá Việt Nam
      Bản Đề Cương Văn Hoá Việt Nam có 5 phần chính:
      1- Cách đặt vấn đề.
      2- Phân đoạn văn hoá VN.
      3- Những nguy cơ văn hoá dưới ách phát- xít Nhật Pháp.
      4- Xác định văn hoá cách mạng VN.
      5- Nhiệm vụ của các nhà văn hoá mác-xít VN.
      [in trong Tiên Phong số 1, ra ngày 10/11/45, và in lại trong Sưu tập trọn bộ Tiên Phong 1945-1946 của Lại Nguyên Ân, nxb Hội Nhà Văn, 1996]

      Phần đầu, Trường Chinh giới hạn lãnh vực của văn hoá: "Văn hoá bao gồm cả tư tưởng, học thuật, nghệ thuật". Và xác định sự lãnh đạo của đảng:"đảng tiên phong phải lãnh đạo văn hoá tiên phong" .

      Phần hai, phân chia văn hoá VN làm ba giai đoạn: từ Quang Trung trở về trước "phong kiến", "nô lệ", "phụ thuộc vào văn hoá Tàu"; từ Quang Trung đến thời Pháp thuộc "phong kiến, tiểu tư sản"; từ Pháp thuộc đến1943: "phong kiến, tư bản, thuộc địa".

      Phần ba, tác giả vạch rõ "những thủ đoạn phát-xít trói buộc văn hoá và giết chết văn hoá Việt Nam".

      Phần bốn, ông đặt hai tiêu đề chính:
      - "Cách mạng văn hoá muốn hoàn thành phải do đảng C.S.Đ.D. lãnh đạo"
      - Và "Nền văn hoá mà cuộc cách mạng văn hoá Đông Dương phải thực hiện sẽ là văn hoá xã hội chủ nghiã".
      Và phần năm, xác định "nhiệm vụ cần kíp của những nhà văn hoá mác xít Đ.D và nhất là những nhà văn hoá mác xít V.N", qua hai công việc chính phải làm:
      a/ Tranh đấu về học thuật tư tưởng (đánh tan những quan niệm sai lầm của triết học Âu, Á có ít nhiều ảnh hưởng tai hại ở ta: triết học Khổng, Mạnh, Đê-các-tơ (Descartes), Béc-son (Bergson), Căng (Kant), Nít-sờ (Nietzsche), v.v...; làm cho thuyết duy vật biện chứng và duy vật lịch sử thắng.
      b/ tranh đấu về tông phái văn nghệ (chống chủ nghiã cổ điển, chủ nghiã lãng mạn, chủ nghiã tự nhiên, chủ nghiã tượng trưng v.v... làm cho xu hướng tả thực xã hội chủ nghiã thắng).

      Đây là văn bản chính thức của đảng cộng sản, xác định đường lối văn hoá văn nghệ mác-xít. Văn bản này là đầu mối trách nhiệm tình trạng suy đồi của văn hoá văn nghệ Việt Nam: bắt buộc sáng tác và phê bình phải theo con đường duy nhất là tuyên truyền và phục vụ sự lãnh đạo độc tôn của đảng cộng sản. Triệt hạ những đường hướng tư tưởng khác. Triệt hạ những tài năng có tư tưởng tự do.

      Nguồn: Nhân Văn Giai Phẩm phần IV : Nguyên nhân đưa đến cuộc cách mạng mùa thu của tư tưởng.

      Delete
    4. Đây là bài viết của nhà văn Phùng Quán về Những ngày cuối năm, tìm thăm người dựng Lễ đài Tuyên ngôn Độc lập là ông Nguyễn Hữu Đang thiết kế, xây dựng. Nhưng ông Giáo sư Tiến sĩ Đình Quang, Thứ trưởng Bộ văn hoá Thông tin lại cướp công ông Đang và gắn cho một nhà điện ảnh lão thành Phạm Văn Khoa.

      Delete
    5. [youtube]http://youtu.be/--MM5kwCmlU[/youtube]

      Delete
  17. Có lẽ thời này phải dùng giọng văn nàychứ văn chính luận trong sáng không còn thích hợp với giới trẻ.

    ReplyDelete
  18. Mai sau về hưu mình sẽ đăng ký học Miễn học phí cho sinh viên ngành Tư tưởng Hồ Chí Minh để mở rộng tầm mắt. Mình đưa lên đây để ai lớn tuổi, mà rảnh rỗi thì nên đi học nhen, kẻo mai sau phủi chưn lên bàn thờ thì không kịp bổ sung kiến thức của đỉnh cao trí tuệ phí đời đã làm người.

    ReplyDelete
  19. Năm 1954 cụ Hồ có hai phương án:

    1. Thống nhất với cụ Diệm.
    2. Chiến tranh thống nhất.

    Cụ không nghĩ đến phương án 2 miền phát triển hoà bình do phương án này cần quyết tâm chính trị rất lớn mà đảng của cụ không có, và nó đi ngược lại quyền lợi của mọi thành viên trong Đảng. Bằng chứng là 1960 Lê Duẩn mới ra Bắc đã được làm Bí Thư Thứ Nhất, lý do là Lê Duẩn có kế hoạch " Đề Cương cách mạng miền nam ".

    Kế hoạch của các cụ là:

    1. Sử dụng Trường Chinh và Hoàng Quốc Việt mần CCRD, sau đó giả bộ cách chức họ ( chỉ sau vài năm họ lại vào được bộ chính trị cho thấy cụ Hồ không có ý định hạ bệ, mà thật ra là cả 3 cụ ấy thông đồng với nhau ).

    2. Sử dụng Trường Chinh mần nhân văn - giai phẩm: nhiều người nói Trường Chinh mần NV-GP là để đánh lạc hướng dư luận. Nhưng Nhân Văn - Giai Phẩm là quốc sách chứ không phải chuyện cục bộ, Trường Chinh muốn làm phải có sự đồng ý của cụ Hồ.

    Miền Bắc từ 1954-1963 có hai luồn tư tưởng: Chủ trương Hoà Bình theo Khruschyov Liên Xô, chủ trương chiến tranh theo Trung Quốc. Cụ Hồ chọn chủ trương chiến tranh của Trung Quốc, nhưng mọi thứ còn lại đều theo Liên Xô, mặc dù Đặng Tiểu Bình nói nếu gạt bỏ Liên Xô thì Trung Quốc sẽ hỗ trợ mạnh mẽ hơn. Có 3 lý do:

    1/ Chủ thuyết Khruschyov có thể bị thay đổi, nhưng chủ trương chiến tranh của Trung Quốc là nhất quán cho dù bất cứ lãnh đạo nào lên cũng vậy.
    2/ Đã trót phóng lao không còn đường lùi nên cụ tin là sẽ thống nhất , rồi sẽ xây dựng lại đất nước sau.
    3/ Nhận thấy dã tâm của Trung Quốc.

    Một chi tiết nữa là nhóm chủ trương hoà bình bị xử xét lại chống Đảng không có ai trong bộ chính trị. Cụ Duẩn-Thọ mần xét lại để thu tóm thêm quyền hành, và loại bỏ hẳn những tư tưởng hoà bình trong Đảng, cho thấy nhóm Hoà Bình chỉ tạm thời được tồn tại để tránh phật ý Liên Xô. Khi Khruschev bị phế truất thì Bộ Chính Trị lập tức đánh chết ngay nhóm này.

    Cụ Giap' vẫn nằm trong quân uỷ trung ương, có nhiều đàn em và uy tín lớn trong quân đội nên trước 75 không ai làm gì được cụ, và cụ ủng hộ chiến tranh chứ không theo phe hoà bình, vì nếu theo nhóm Hoà Bình thì Lê Duẩn có sự ủng hộ của cả Liên Xô và Trung Quốc nên đủ khả năng đánh cụ Giap' từ trước 1975. Nhưng cụ và Lê Duẩn có xung đột âm ỉ từ trước chiến tranh nên khi hoà bình rồi thì cụ bị đánh.

    ReplyDelete
  20. Điều đó cho thấy cụ Hồ là linh hồn của cả 2 cuộc chiến tranh và cụ vẫn nắm toàn quyền cho đến lúc sức khoẻ suy yếu thì mới khoán bớt cho bộ chính trị.

    Cụ Hồ là Lưu Bang, Trương Lương chính là Trường Chinh. Trường Chinh là người lập ra đường lối cụ thể cho Đảng Cộng Sản, cả cải cách ruộng đất và nhân văn giai phẩm đều do Trường Chinh làm. Cụ Hồ chỉ ngoại giao và khiển tướng.

    P/S: Để nhận xét về những vấn đề lịch sử như thế này. Chỉ nên dựa vào những sự thật mười mươi mà suy luận. Do các văn bản hầu hết là nói không đúng sự thật, còn các người kể lại hầu hết là chẳng biết gì, hoặc là bị tình cảm chi phối.

    ReplyDelete
    Replies
    1. Bạn thạo sử nhể, Bạn có biết câu này không (sau 75) Nhất trụ, nhì tù, tam khu, tứ kết?

      Delete
  21. Nếu suy luận thì thế kỷ 20 Việt Nam chẳng có anh hùng chính trị nào cả nhỉ?. Các lãnh đạo Nam-Bắc chỉ mang lại đau thương, chết chóc và nghèo đói. Chỉ có cụ Diệm là mang lại một thời gian yên bình ngắn ngủi, nhưng cụ sai lầm không cho Mỹ vào nên đất nước mới ra hôm nay.

    Các anh hùng của hai miền chỉ bị dụ dỗ, hoặc là sai lầm. Các trí thức thì không đoàn kết, thậm chí còn nồi chõ hại nhau như lúc cụ Cao Văn Luận xây viện khoa y đại học Huế nhỉ.

    Cả dân cả lãnh đạo chỉ muốn no đủ. Ai có tinh thần dân tộc đều bị đánh chết tươi nhỉ.

    Sự thật lịch sử lúc nào cũng trần trụi. Buồn cho Việt Nam nhỉ :((.

    ReplyDelete
    Replies
    1. TQ xâm chiếm VN theo kiểu phong kiến(chiếm đất và cướp bóc đồng hóa)
      Pháp xâm chiếm VN theo kiểu thực dân (chiếm đất và cướp bóc nhưng Pháp nhân bản hơn TQ là họ đem nền văn minh phương tây khai trí cho dân bản địa )
      Mỹ không xâm chiếm.Mỹ đem nền dân chủ tự do và đô la vào một nước nào đó nhằm mục đích gì?đố ai biết.( Mỹ nổi tiếng là thực dụng)
      Thời đệ nhất cộng hòa cụ Diệm muốn dựa Mỹ mục đích của Cụ là dành độc lập thống nhất đất nước.Mỹ hậu thuẩn cho cụ Diệm mục đích là ngăn chặn làng sóng cọng sản ở Á Châu, và khi điều Mỹ muốn không được cụ Diệm đáp ứng,họ loại bỏ Cụ ngay.Đều này nói lên cụ Diệm là người yêu nước có tinh thần tự tôn tự chủ rất cao chứ không phải là Cụ sai lầm không cho Mỹ vào nên đất nước mới như hôm nay đâu bạn Cường Ngô Chí ơi
      Đệ nhị cộng hòa Mỹ cũng nhảy vào nhưng đất nước cũng thế, cũng như hôm nay thôi.

      Delete
    2. Đọc bài này để hiểu đúng lý do Mỹ vào miền Nam Việt Nam nhen: SÒNG BÀI THẾ GIỚI.

      Delete
    3. Cám ơn BS bài này Em đọc rồi,ở phần bình luận ở trên Em chỉ muốn mọi người nhìn nhận đúng về cụ Diệm mà thôi.

      Delete
    4. Nếu thống nhất để như thế này thì thống nhất làm gì. Phân đôi sơn hà, được miền Nam phát triển có lối thoát cho dân tộc thì hay hơn chứ?.

      Delete
    5. Nếu cụ Diệm thành công trong việc thống nhất đất nước thì VN sẽ tốt hơn hôm nay nhiều Cường Ngô Chí ạ!tôi chỉ trả lời ngắn gọn,phần còn lại bạn nên tự tư duy để tìm câu trả lời cho mình.

      Delete
  22. Qúa khứ cứ để cho lịch sứ phán xét,các bạn không nên hao tốn quá nhiều thời gian để làm gì,ôn lại quá khứ chỉ để có một cái nhìn đúng rồi rút ra những bài học là đủ.Hãy dồn hết thời gian công sức cho hiện tại và tương lai,theo tôi nó có ích hơn nhiều.

    ReplyDelete
  23. BS.giả định BS đang ở ngôi cao của nước Việt thì BS làm gì lúc này?

    ReplyDelete
  24. @ mst: lam nhung cai gi ma Bs da viet ay

    ReplyDelete
    Replies
    1. Hoac khong thi hoc tap Myanmar vay. The se de dang hon. Kho qua thi nho anh Nhat,anh Sing.a Thai . a Han Quoctruc tiep tu van cho (anh US la khong duoc vi ....ngai lam).

      Viec nay tam nhu BS lam khong kho. Heheh

      Delete
  25. Giờ này thì ai mua cổ phiếu mà Doanh nghiệp ồ ạt phát hành thêm cổ phiếu nhỉ?

    Và việc Mười giải pháp ổn định tỷ giá liệu có làm được không, trong khi chúng ta chỉ là nước nhập siêu và xuất khẩu hàng gia công là chủ yếu. Trong Khi các thế mạnh như nông nghiệp thì ít quan tâm, và ngư nghiệp thì bị Trung Hoa bao vây?

    ReplyDelete
  26. Tôn giáo của các cụ Mác Lê còn nguy hiểm hơn cụ Jesus và Tất Đạt Đa nhể? Feelling Great. :D
    [img]https://lh3.googleusercontent.com/-neAngNc1Zgc/UekXGPU5E9I/AAAAAAAAFmo/zcjdKhwcH_U/s800/%25C4%2591%25E1%25BA%25A1o%2520c%25E1%25BB%2599ng.jpg[/img]

    ReplyDelete
  27. http://www.nguoi-viet.com/absolutenm2/templates/?a=169618&z=1
    trơi đánh nhà sản

    ReplyDelete
  28. Dear All,
    Chã biết tại sao blog của tớ vài tháng nay hễ bình luận lên con số hơn 40 là tự động nó không hiện lên nữa vậy cà?
    :(

    ReplyDelete
    Replies
    1. Trên trang Ba Sàm có bài (VN trước ngã ba đường) có đoạn gần cuối bài ,không biết tại cái FINFISHER này không ?.BS tham khảo xem.

      Delete
    2. Đưa dùm link đi Minh Trầm Sơn. Cảm ơn nhé. :D

      Delete
  29. http://www.voatiengviet.com/content/viet-nam-truoc-nga-ba-duong/1705285.html

    ReplyDelete
  30. BS bảo thằng mù đi đếm sao trời thì chịu thua .

    ReplyDelete
  31. Chủ tịch Quốc hội đi thăm Hàn Quốc và Myanmar. Được, đi thăm Hàn Quốc để học hỏi nó sửa Hiến Pháp năm 1978 như nào để về mà sửa. Thăm Miến Điện để học hỏi nó dời đô ra sao và thay đổi hiến pháp năm 2006 ra sao để về mà làm cuộc thoát Trung luận nhen. Tiền của dân để đi đó chớ không phải tiền xương máu của dân để đi chơi rồi về nhen cha nội. — feeling curious.

    ReplyDelete
  32. Kế hoạch thu ngân sách 6 tháng đầu năm chỉ đạt 43% nên từ nay đến hết năm 2013 là 816 ngàn tỷ đồng. Nếu không thì không đủ chi. Với tình hình kinh tế mất sức mua như thế này thì nào cái gì nếu không là tằng tắng tăng mọi cái đảng độc quyền? — feeling worse.

    ReplyDelete
  33. theo Xinhua: Việt Nam-Nhật Bản thúc đẩy hợp tác về đất hiếm. Còn cái này của ông cha để lại lâu nay chưa dùng. Nay Trẫm bán nốt để cứu đảng nhen bà con. Thông cảm cho Trẫm, nước mình trước sau cũng chỉ biết làm tay sai cho ngoại bang thì Trẫm biết mần sao bi giờ?

    Tin của nước mình mà để Tàu nó đưa tin rùi báo chí trong nước dịch lại là sao? Hông pga3i là chư hầu của nó thì là cái gì?

    ReplyDelete
  34. Thông tin Tổng cục 2 nhận nhiều nhiệm vụ đột xuất mới tuy ngắn nhưng có cái gì đó tanh tanh. Anh Tư mới đi sáng nay thì ở nhà họp khẩn rồi. Chã biết làm sao nữa?

    ReplyDelete
  35. Việt Nam hiện giờ có 2 lựa chọn(option) cho một Việt Nam trong tương lai. Liệu lựa chọn nào sẽ thành hiện thực?

    1. Tiếp tục làm nàng Kiều để hưởng oản.

    2. Đứng nghiêng về một cực trong cán cân toàn cầu để đưa đất nước đi lên hoặc xuống bùn.

    + Với lựa chọn thứ nhất thì đã và đang hiện hành. Nó sẽ kéo chế độ sụp đổ từ bên trong mà bên ngoài có bàn tay lông lá của Trung Hoa giật dây làm mất ổn định nội bộ lãnh đạo và làm suy yếu đất nước. Đây là lựa chọn cái đít dính vào cái ghế để ăn chia.

    + Còn lựa chọn thứ hai sẽ có 2 ngả rẽ:

    2.1. Ngả rẽ theo Trung Hoa sẽ "giúp" đất nước trở thành chư hầu và mãi mãi suy yếu không ngóc đầu lên được. Bằng chứng là kinh tế chính trị văn hóa giáo về mọi mặt bắt đầu suy đồi từ sau cái hội nghị Thành Đô 1990 đến nay quá rõ ràng. Tấm gương Bắc Hàn cũng để thấy rõ mà không cần phải chứng minh. Đây là lựa chọn dành cho cái đít dính vào cái ghế ăn chia.

    2.2. Ngả rẽ từ bỏ Trung Hoa nhưng vẫn ban giao, đi theo con đường của Miến Điện đang đi là êm đẹp nhất. Không nên cực đoan như thời 1976 ngã hẵn về bên nào, nhưng ưu tiên cho thế giới tư bổn giãy chết. Đây là lựa chọn của cái đầu sau khi đã đầy túi.

    Chọn lối nào? cái đít nặng hơn hay cái đầu nặng hơn?

    ReplyDelete
  36. Chào bác,

    Cháu muốn test comment của blogger để giúp bác.

    ReplyDelete
  37. Làm sao mà giúp được hử Kim Quang Đặng? :(

    ReplyDelete
  38. Hôm nay ông Lê Hiếu Đằng có bài Suy nghĩ trong những ngày nằm bịnh…. Như một lời trăn trối. Trích:

    "Tình hình trên cộng với thực tế hiện nay tôi biết nhiều đảng viên đang muốn ra khỏi Đảng, hoặc không còn sinh hoạt Đảng (giấy sinh hoạt bỏ vào ngăn kéo). Vậy tại sao chúng ta hàng trăm đảng viên không tuyên bố tập thể ra khỏi Đảng và thành lập một Đảng mới, chẳng hạn như Đảng Dân chủ xã hội, những Đảng đã có trên thực tế trước đây cho đến khi bị ĐCS bức tử phải tự giải tán.

    Tại sao tình hình đã chín mùi mà chúng ta không dám làm điều này? Chủ trương không đa nguyên đa đảng chỉ là chủ trương của Đảng chứ chưa có một văn bản pháp lý nào cấm điều này, mà nguyên tắc pháp lý là điều gì luật pháp không cấm chúng ta đều có quyền làm. Đó là quyền công dân chính đáng của chúng ta. Không thể rụt rè, cân nhắc gì nữa. Đây là một yếu tố sẽ làm cho xã hội công dân, xã hội dân sự mạnh lên, không có thế lực nào ngăn cản được. Đây là cách chúng ta phá vỡ một mảng yếu nhất của một nhà nước độc tài toàn trị hiện nay. Chẳng lẽ nhà nước này bắt bỏ tù tất cả chúng ta sao? Chúng ta phải đấu tranh với phương châm công khai, minh bạch, ôn hòa, bất bạo động, phản đối tất cả mọi hành động manh động, bạo lực khiêu khích gây chiến tranh. Như nhà thơ Nguyễn Duy đã viết đại khái trong bất cứ cuộc chiến tranh nào người thất bại đều là nhân dân. Giờ hành động đã đến. Không chần chừ, do dự được nữa."

    ReplyDelete
  39. Chắc sắp chết rồi nên Bộ Xây dựng đề xuất: Người nước ngoài được cấp visa vào Việt Nam từ 3 tháng trở lên được mua và sở hữu nhà ở tại Việt Nam. Nhưng ai lại bỏ tiền ra mua nhà khi họ chỉ được quyền sử dụng mà không được quyền sở hữu nhỉ?

    ReplyDelete
  40. Lê Hiếu Đằng : Cần cho lập thêm các đảng đối lập với đảng Cộng sản Việt Nam. Anh này chắc biết mình sắp trút hơi thở cuối cùng, nên làm hết sức những gì có thể làm như một lời sám hối cho những gì đã mông muội thời tuổi trẻ. Suy cho cùng cũng đáng thương.

    ReplyDelete
  41. hÔM NAY ĐỌC LẠI BÀI Trung tướng Đặng Quốc Bảo vừa nói những gì vậy? hồi 2010 của ông ông trung tướng Đặng Quốc Bảo em chú bác với ông Đặng Xuân Khu nói với lãnh đạo nhà nước thấy có đoạn này trích ra:

    "- An ninh quốc gia là vấn đề đầu tiên, là yếu tố đầu tiên của phát triển đất nước.

    - Vấn đề Trung Quốc đang nổi lên thành vấn đề lớn nhất, quan trọng nhất, cũng là khó khăn nhất đối với nền an ninh quốc gia Việt Nam.

    - Trung quốc luôn thực hiện chiến lược đen tối với Việt Nam; "Chúng nó đang nhất định thực hiện các mưu đồ xâm lược Việt Nam. Trên thế giới chưa ai mưu sâu như Trung Quốc, chưa ai xảo trá, nham hiểm bằng Trung Quốc. Trung Quốc là xứ sở của nguỵ biện và ngộ biện. Hiện nay Việt nam chưa có nhân vật nào chọi được với Trung Quốc. Ngày nay Trung Quốc giàu, mạnh, tham...là một hiểm họa".

    - Tai họa sẽ đến với Việt nam, nếu như những người lãnh đạo không nhìn rõ, không thấy được Trung Quốc là một đối thủ nguy hiểm.

    - Về trí thức hiện nay, họ có độc lập suy nghĩ, nhưng thiếu những người có tư duy chiến lược, đại bộ phận phải lo miếng ăn, bát cơm của họ.

    - Về thanh niên, sinh viên, học sinh ngày nay: họ rất thụ động, họ bị ru ngủ, bị đánh lừa. Sinh viên học sinh sống cực khổ, họ phải đi tìm chỗ giải quyết khó khăn cho gia đình và cho bản thân.

    - Về Đoàn thanh niên CS: rất có tội, khi hàng năm giới thiệu tới 10 vạn thanh niên cơ hội chủ nghĩa vào đảng cộng sản;

    - Cái thiếu chung hiện nay là thiếu ngọn cờ, thiếu trào lưu, thiếu phong trào;

    - Phải nói đến giới luật, luật gia; họ là những người hiểu biết, cho nên họ có nhiều tiếng nói phản biện. "Luật sư Cù Huy Hà Vũ kiện thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng là sự khởi động. Giới luật gia có thể trở thành một động lực chính trị".

    - Trong giai đoạn phát triển, chúng ta cần có Nhà nước pháp quyền, phải có pháp trị. Thời Hồ Chí Minh là điển hình của việc không dùng pháp trị (giải tán trường Luật). Sai lầm là không nhấn mạnh dân chủ và pháp trị.

    - Về cái nguy cơ không dân chủ, thiếu luật, luật sư Nguyễn Mạnh Tường đã cảnh báo từ năm 1950;

    - " Độc tài của cộng sản ghê gớm lắm. Thâu tóm quyền lực; lừa bịp nhân dân; biến người thành nô lệ". Xưa là thần dân của phong kiến, sau là thần dân của tư bản, bây giờ là thần dân của cộng sản. Là thần dân, chưa là công dân đích thực;

    - " Chủ nghĩa tư bản phát triển có cơ chế và yếu tố chống độc tài. Những người cộng sản không học được điều này ở chủ nghĩa tư bản ".

    - "Bác Hồ thất bại là chưa tìm ra con đường phát triển cho dân tộc, chưa chỉ ra con đường phát triển. Thế mà cứ nói là đi theo con đường bác Hồ đã chỉ thì thật là vô lý. Bác đã chỉ đâu mà theo!".

    - Chúng ta phải tham gia luật chơi chung của thế giới và Liên Hợp quốc, phải thâm nhập, hoà nhập; phải liên kết chặt chẽ với khối ASEAN. Phải cải tạo chính trị, chống độc tài."

    ReplyDelete
  42. Có phải chăng cơ hội đã đến khi Tỷ phú Soros dự đoán sự sụp đổ tài chính của Trung Quốc? Mình nghi ngờ điều này quá đi mất.

    ReplyDelete
  43. Đất tranh sinh tồn là điều kiện tiên quyết cho sự tại và phát triển của mọi thứ nên khi không có đối kháng thì nó sẽ dần dần đến chỗ tự hủy diệt lấy nó. Bi giờ China hết cửa để phát triển thì sẽ rớt dốc. Chắc nó bự quá nên rớt dốc chắc kinh khủng lắm nếu không tự quay đầu lại.

    ReplyDelete

Ghi một nhận xét:
- Tô đậm: <b>câu muốn tô đậm</b>
- Chữ nghiêng: <i>câu muốn in nghiêng</i>
- Chèn link: <a href="địa chỉ web muốn chèn">text</a>
- Chèn hình: [img]link hình muốn chèn[/img]
- Chèn video từ youtube: [youtube]link video cần chèn[/youtube]

Xem thêm: http://www.cuanhcuem.net/2013/01/tong-hop-cach-chen-emoticons-threaded-comments-blogspot.html#ixzz2UfngJs3i Under Creative Commons License: Attribution Non-Commercial