Tuesday, April 30, 2013

30 THÁNG TƯ NGHĨ VỀ MỘT TÁC PHẨM BẤT TỬ

Bài chép lại từ google cache
Chuyện họ Trương bị bắt chả biết là thật hay giả, nhưng trước tiên là cái tàng kinh các của tớ bị mất mát thì có thật. :'(

Bất tử có nghĩa là không chết, sống mãi với thời gian. Lịch sử qua đi có bao nhiêu điều để lại, những sự kiện, những con người và những dấu tích lịch sử, văn hóa không mất với thời gian. Đó là những sự kiện, dấu tích lịch sử, những tác phẩm văn hóa bất tử.

Hơn trăm năm qua, đất nước và dân tộc Việt có những con người bất tử. Có những sự kiện bất tử và có những tác phẩm bất tử với thời gian.

Tất cả những cái bất tử ấy, cái nào nói lên đúng tâm trạng và hằng mong của dân tộc Việt là cái trường tồn và vĩnh hằng với thời gian.

Trong ba mươi tám năm qua, và xuyên suốt chiều dài lịch sử dân tộc Việt, có lẽ bản nhạc Triệu con tim, Một tiếng nói - Milion Hearts, One Voice - của nhạc sỹ Trúc Hồ là tác phẩm vượt lên tất cả mọi thời đại, cho dù hơn nửa thế kỷ qua, từ nhạc vàng đến nhạc đỏ của Việt Nam không thiếu những tác phẩm để đời của các bậc thầy hành khúc như Lưu Hữu Phước, bậc thầy tình ca như Hoàng Hiệp, bậc thầy sử ca như Lê Thương, bậc thầy đa nhân cách trong âm nhạc như Phạm Duy, và bậc thầy nói về thân phận con người như Trịnh Công Sơn.

Ngày này, tôi lại muốn nghe, và viết lại những dòng tâm sự về tác phẩm âm nhạc của nhạc sỹ Trúc Hồ. Nó như một dấu lặng nặng lòng về đất nước và lịch sử của dân tộc mình. Mặc dù tôi đã viết về tác phẩm này trong một entry cách đây 2 tháng. Mặc dù, tôi đã nghe đi, nghe lại tác phẩm này đã đến hàng ngàn lần, nhưng chưa bao giờ thấy chán, mà càng ngày càng thấy ray rứt, đau lòng đến rơi lệ, khi mỗi lần nghe lại để nghĩ về vận nước Việt trong thế kỷ qua, và trong gần 3.000 năm dựng và giữ nước đã qua.

Có lẽ, tác phẩm này nó như một tiếng chuông gióng lên báo hiệu một thời điểm lịch sử của dân tộc Việt đang có những chuyển mình để đổi thay, chuyển mình để tốt đẹp hơn. Nó như một điềm báo tốt đẹp hay là chết đã đến, sau bao nhiêu năm lầm than và ô nhục dưới gót giày ngoại xâm, và cả dưới cái vòng kim cô mà người mình tự tròng lên cả dân tộc mình.

Có lẽ, đã đến lúc dân tộc Việt với gần 3.000 năm lịch sử, một dân tộc mà chưa bao giờ biết ngồi lại với nhau đồng thuận lúc bình yên, vì sai lầm do thiếu hiểu biết, và vì bản tính khát máu của một dân tộc có bản sắc văn hóa chiến tranh, đã đến lúc phải biết ngồi lại với nhau để chung tay gầy dựng tổ quốc này. Nếu không, họa ngoại xâm giày xéo tổ quốc sẽ không xa.

Triệu con tim, Một tiếng nói sẽ là một nhạc phẩm bất tử, vượt qua mọi thời đại với giai điệu và lời thuộc về máu thịt của dân tộc Việt, dù mai sau lịch sử có đổi thay.

Nếu Ba mươi tháng Tư là một dấu mốc lịch sử bất tử, thì nhạc phẩm này sẽ là một dấu ấn văn hóa bất tử với thời gian.


Triệu con tim một tiếng nói – Nhạc và lời: Trúc Hồ

Từ phương xa nhìn về Quê Hương
Đất nước tôi sau Bốn ngàn năm
Ải Nam Quan, nay không còn
Hoàng - Trường Sa, nay không còn
Mẹ Việt Nam ơi ...

Ngày hôm nay nhìn về Quê hương
đất nước tôi sao lắm nhiễu nhương
người yêu nước trong chốn lao tù,
Mẹ thương con, thiêu cháy thân mình,
Mẹ Việt Nam...đau !

Hãy biết yêu Quê Hương Việt Nam,
hãy biết đau nổi đau người dân
Ải Nam Quan, Hoàng - Trường Sa ...
Một ngàn năm giặc phương Bắc
Quê Hương mình rồi sẽ ra sao ?

Hãy biết yêu Quê Hương Việt Nam,
hãy đứng lên cháu con rồng tiên
đừng thờ ơ, đừng làm ngơ
triệu con tim, cùng bước tới ...
chúng ta là dòng giống Lạc Hồng

Ngày hôm nay nhìn về Quê hương
đất nước tôi sao lắm nhiễu nhương
người yêu nước trong chốn lao tù,
Mẹ thương con, thiêu cháy thân mình,
Mẹ Việt Nam...đau !

Bạn cùng tôi nhìn về quê hương,
đất nước ta nay sẽ về đâu
người lầm than, kẻ không nhà ...
người dân oan trên khắp mọi miền
Mẹ Việt Nam đau !

Hãy biết yêu Quê Hương Việt Nam
hãy biết đau nổi đau người dân
Ải Nam Quan, Hoàng - Trường Sa
Một ngàn năm giặc phương Bắc
Quê Hương mình rồi sẽ ra sao ?

Hãy biết yêu Quê Hương Việt Nam,
hãy đứng lên cháu con rồng tiên
đừng thờ ơ, đừng làm ngơ
triệu con tim, cùng bước tới
chúng ta là dòng giống Lạc Hồng

Hãy là ngọn gió đổi thay
Hãy là ngọn gió đổi thay

Hãy biết yêu Quê Hương Việt Nam
hãy biết đau nổi đau người dân
Ải Nam Quan, Hoàng - Trường Sa
Một ngàn năm giặc phương Bắc
Quê Hương mình rồi sẽ ra sao ?

Hãy biết yêu Quê Hương Việt Nam,
hãy đứng lên cháu con rồng tiên
đừng thờ ơ, đừng làm ngơ
triệu con tim, cùng bước tới
chúng ta là dòng giống Lạc Hồng.

Hãy biết yêu Quê Hương Việt Nam,
hãy đứng lên cháu con rồng tiên
đừng thờ ơ, đừng làm ngơ
triệu con tim, cùng bước tới
Chúng ta là dòng giống Lạc Hồng.

Asia Clinic, 11h46' ngày thứ Ba, thời khắc lịch sử 30/4/2013

15 nhận xét:

  1. Mình tiếp xúc với một số cháu Mỹ con nó bảo, khi các nhà vận động chống phân biệt chủng tộc ở Mỹ và trên thế giới càng hoạt động hăng say thì tình hình phân biệt chủng tộc trên thế giới càng nặng nề thêm. Những bộ phim chống phân biệt chủng tộc như: Ảo ảnh cuộc đời, Người giúp việc, etc... ra đời chỉ làm tồi tệ thêm nạn phân biệt chủng tộc. Mỹ con trắng thì bảo càng xem phim, nó càng ghét tụi da đen. Còn tụi da đen bảo, tụi nó cần một cuộc sống mới đàng hoàng chứ không cần sáo rỗng

    Giống như vậy, ông thứ trưởng Nguyễn Thanh Sơn càng đi vận động thuyết phục hòa hợp hòa giải dân tộc với bà con Việt Kiều ở nước ngoài thì chỉ tổ làm xấu tình hình hơn thôi. Tốt nhất là chính quyền Việt Nam nên trả lại nhà cửa, đất đai và cuộc đời của những gia đình bị nhà nước Việt Nam hiện nay gọi là "ngụy" thì mọi việc sẽ tốt đẹp, hơn là uốn ba tấc lưỡi kiểu Joseph Goebbells.

    Tôi nói thế đồng bào và ông Nguyễn Thanh Sơn có nghe rõ không? Hehehe,
    Trả lời
  2. mấy mươi năm nay tại sao hôm nay mới có một bản nhạc hay ?
    điều này nói lên vấn để gì?
    thời giang tới có còn nữa không ?
    Trả lời
  3. lợi ích khác nhau làm sao hòa giải được đây ?
    Trả lời
  4. Theo Dấu chân cha, anh đã đi qua, bằng những dấu chân tự do. Dấu chân ấy là dấu chỉ cổ vủ, cho những lớp đàn em thế hệ sau, cứ thế mà bước đi. Dù đời phía trước có gian nguy và khổ đau nhưng khi lòng dân Vệ, đã quyết thì cứ lũ lượt mà đi, mà nối gót đi không e ngại. Bởi Vì có 1 điều RẤt lạ, rất đúng với người dân xứ VỆ. "khi đàn chim mất tổ thì chúng sẻ dáo dát bay" .Để rồi đợi Khi có tiếng chuông gió hiệu triệu thì chúng quay trở về, còn nếu không thì cuộc đời biệt xứ của chúng nó, cứ mãi mãi xa theo thời gian..
    Trả lời
  5. Đọc bài của bác và nghe ca khúc trong lúc pháo hoa tỏa rạng rỡ sông Hàn. 38 năm! nghẹn ngào trong khung cảnh này. 38 năm hôm nay đội Mỹ tham gia và bước lên bục vinh quang cao nhất! Mặc dù về tiêu chí kỹ thuật và nếu theo ý cá nhân thì có lẽ đội Nhật bắn đẹp hơn! Hôm nay Hà Lan có Vua sau 120 năm nữ hoàng trị vì! http://www.vietnamplus.vn/Home/Ha-Lan-chinh-thuc-co-Nha-vua-dau-tien-sau-120-nam/20134/195147.vnplus
    Đời sống đất nước hội nhập sâu sắc, thế giới thay đổi hàng giờ, nói như GS Cao Huy Thuần thì sự lãnh đạo cũng phải thay đổi thích ứng. Hy vong mọi thứ diễn ra như trận pháo hoa!
    Trả lời

    Trả lời




    1. Chỉ có không phải là người Việt Nam mới không xúc động với nhạc phẩm này thôi Thien Lac ạ. 
  6. Đúng như Dostoevski nói: "Trong đau khổ có tư tưởng". Đau khổ về vật chất và nghèo đói làm hao mòn nghệ thuật, còn đau khổ về tinh thần thì lại đẻ ra nghệ thuật.Tác phẩm nghệ thuật thường ra đời qua các uẩn ức,sự thổn thức về cái đẹp, về lý tưởng, là nỗi đau giằng xé về số phận con người, sự cắn rứt trong cuộc sống...của người nghệ sĩ (đại loại như ý của Sigmund_Freud). Nghệ thuật em muốn đề cập ở đây chỉ hiểu ở nghĩa tương đối. Một tác phẩm được chú ý có khi nó là phát kiến của một xu hướng mới..., hay chỉ là đơn giản nó đánh trúng tâm lý của số đông. Milion Hearts, One Voice của NS Trúc Hồ liệu có phải như vậy? Các giá trị mà bác Hồ ca ngợi nó chắc chỉ nên nhìn nhận dưới góc độ LS!Bởi thời gian gần đây bà kon xôn xao và ca ngợi nó quá nhiều.

    "Trong ba mươi tám năm qua, và xuyên suốt chiều dài lịch sử dân tộc Việt, có lẽ bản nhạc Triệu con tim, Một tiếng nói - Milion Hearts, One Voice - của nhạc sỹ Trúc Hồ là tác phẩm vượt lên tất cả mọi thời đại, cho dù hơn nửa thế kỷ qua, từ nhạc vàng đến nhạc đỏ của Việt Nam không thiếu những tác phẩm để đời của các bậc thầy hành khúc như Lưu Hữu Phước, bậc thầy tình ca như Hoàng Hiệp, bậc thầy sử ca như Lê Thương, bậc thầy đa nhân cách trong âm nhạc như Phạm Duy, và bậc thầy nói về thân phận con người như Trịnh Công Sơn." Một Tác phẩm sác tác ca khúc như trên, khi được đánh giá như vậy liệu có quá lời?

    Cá nhân em, vẫn không thích lắm những sản phẩm NT mang màu sắc chính trị! Giá trị của nó cần được đáng giá ở một góc độ nào đó rõ ràng hơn.

    Dù sao chỉ là ngu ý của em.

    Chúc bác Hồ sức khỏe!
    Trả lời
  7. Nghỉ lễ dài quá tha phương cũng mệt, nằm nhà ngẫm sự đời, thấy mềnh trăn trở cũng ko khác bác Hồ H là mấy.
    Phải chăng nên bỏ ngày 30/4 và đổi thành ngày 30/5 như vtv hôm nay đã làm? (hình như họ có chút nhầm lẫn về ngày kỷ niệm này đang xôn sao trên mạng)

    Vì sao bắt pháo hoa lại 3 đội Nhật, Mỹ, Vệ?
    Vì sao Mỹ lại chiến Thắng?

    Vì sao Ông Bá lại không phải truy thu khoảng tiền thuế?
    Vì sao lại chọn DN để bắn pháo hoa? (Đơn vị thủy quân lục chiến Mỹ đầu tiên đổ bộ vào Đà Nẵng (8-3-1965))
    Vì sao từ đầu năm Nhật lại đổ quá nhiều tiền vào VN?

    Hi vọng đời con chúng tôi lớn lên ko còn sợ ăn phải thức ăn độc Tàu, và nói tiếng nói của chúng nó.
    Ngẫn ngày 30/4 rút kinh nghiệm tui không mở TV vì sợ sấp nhỏ thắc mắc ngày gì, khó giải thích.
    Trả lời
  8. Mỗi bài hát có 1 đời sống riêng. Như mỗi bông hoa có sắc thái, hương vị riêng, ta cảm nhận và cảm nhận. Ta im lặng và cảm nhận của nó, ta sợ những lời của ta làm mất đi vẻ đẹp riêng của nó! tất nhiên chuyện cảm nhận, gu mỗi người mỗi khác nhau, kg nên tuyệt đối hóa, hay thổi vào nó màu sắc chính trị quá mà mất đi vẻ đẹp tự nhiên của tác phẩm.
    Ở bài trước khi bác Hải có gợi ý về một chốn bình yên, làm cho tôi nhớ lại một người mà tôi rất kính trọng đã ngồi hàng giờ để nghe ca khúc Làng tôi, rồi lặng đi tiếc nuối nói rằng cái không gian êm ả, thấm đẫm nghĩa tình xóm làng đấy đã vỡ tan sau biến cố CCRĐ.
    Ca khúc hay là ca khúc mang hơi thở thời đại, ca khúc vượt thời gian là ca khúc mang trong nó những giá trị lâu bền. Triệu con tim có âm vang thời đại, nhưng có trở nên như bác Hải viết còn do nó có ở trong nhiều nhiều triệu con tim hay kg? Chẳng hạn hùng ca Việt Nam Việt Nam của Phạm Duy rất tuyệt nhưng số lượng người trong nước biết đến còn khiêm tốn.
    Trân trọng!
    Trả lời
  9. Năm nay nghỉ lễ quá dài di họa ảnh hưởng đến bệnh nhân ở các bệnh viện lớn là không nhỏ. Có lẽ, nhà nước phải xem lại vấn đề này, vì nếu một bệnh nhân nặng vào viện trong những ngày này sẽ rất có thể dẫn đến biến chứng và tử vong với tỷ lệ rất cao, do bác sĩ đi nghỉ lễ nhiều, thiếu người giải quyết bệnh, mặc dù luôn có bác sĩ trực cấp cứu ở các khoa phòng.
    Trả lời

    Trả lời




    1. Mình đồ rằng, chỉ có thế nực thù địt mới nghĩ ra cho nghĩ lễ dài ngày trong lúc kinh tế đang sụp đổ thôi. Nghỉ lễ ngày vua ảo Hùng Vương hết 7 ngày. Nay nghỉ lễ ngày 30/4 của bên thắng cuộc thì đã đành mà còn nghỉ thêm ngày 01/5 của tụi Mỹ giãy chết thêm vào hết 6 ngày nữa. Thế là còn chiêu nào triệt hạ nhà nước cộng sản mau chết hơn nhỉ?
  10. @Thien Lac
    Tác phẩm nghệ thuật thuần nhất ra đời khi người nghệ sĩ có những xúc cảm thực thụ từ cuộc sống. Đó chính là những gì tinh túy, trong sáng nhất của nghệ thuật (loại này đây vẫn thích nhất). Bản thân nó không có tội. Có hay không chỉ là do cái cách nhìn nhận và đánh giá của người cảm nhận và trưng dụng nó. Biến nó trở thành công cụ và mục đích tuyên truyền, theo một ý đồ nào đó. Sản phẩm còn lại nếu có chủ ý của tác giả, mang tính tuyên truyền CT, chỉ là thứ tác phẩm bị biến tướng, bóp méo, mang tính ứng dụng tầm thường giống như sản phẩm thiết kế đồ họa ứng dụng trong nghệ thuật thị giác mà thôi. Ranh giới giữa 2 loại này cũng khá mong manh. Bởi khi nó được hình thành, số phận nó phụ thuộc con người, bên sử dụng, bên nhìn nhận nó!
    Trả lời
  11. Mãi đến hôm nay báo chí Việt Nam mới bắt đầu quan tâm đến TPP Cân đong lợi ích chiến lược Việt - Mỹ. Thiệt tình. 
    Trả lời
  12. một tác phẩm thật là tuyệt, 30/4/1975 có một cột mốc lịch sử, 38 năm sau có một tác phẩm để đời và chắc 38 năm nữa lại có một cái gì đó đi vào lòng người 

Monday, April 29, 2013

MONG TÌM MỘT CHỐN BÌNH YÊN

Bài chép lại từ google cache
Chuyện họ Trương bị bắt chả biết là thật hay giả, nhưng trước tiên là cái tàng kinh các của tớ bị mất mát thì có thật. :'(
Mỗi lần ngày 30/4 đến là đất nước và con người Việt cứ sôi lên sùng sục với nhiều ý tưởng trái chiều nhau. Thế hệ 1960s trở về trước người thì mong hòa hợp hòa giải dân tộc. Kẻ thì moi ra"chiến thắng" để ngợi ca, số còn lại đứng ngoài cuộc chơi chẳng còn mong mỏi điều gì. Thế hệ 1970s trở về sau cũng thế, kẻ thì muốn nhuộm đỏ máu các diễn đàn. Người thì chỉ muốn cuộc sống hiền hòa làm ăn, quên đi cái quá khứ ô nhục của cả dân tộc.

Ba mươi tám cái Ba mươi tháng Tư đã qua cuộc đời mình. Mình bây giờ chỉ muốn tìm một nơi chốn bình yên để sống. Không còn muốn ganh đua, xâu xé với nhau. Mình muốn tìm một chốn bình yên, vắng vẻ để sống hết kiếp người. Thời gian có thể làm con người mất tất cả những hoài bảo, ước mơ cháy bỏng đầu đời.

Kodiak, một quần đảo nằm bờ Tây nước Mỹ thuộc bang Alaska - một bang giàu tài nguyên, nhưng quanh năm lạnh giá, mà ngày 09/4/1867 Hoa Kỳ đã mua lại của Nga với giá 7 triệu 200 ngàn đô la Mỹ.

Sáng sớm nay xem một bộ phim tài liệu về đảo Kodiak của tiểu bang Alaska - đảo của Gấu - của Mỹ đầy tính nhân văn. Cả đảo chỉ có 13.000 dân, chỉ riêng thu nhập dầu khí là 3.000USD/đầu người trong năm được chính phủ chia cho. Du lịch và khai khoáng là 2 ngành chính để giúp hòn đảo sinh tồn. Ở bang Alaska được ưu tiên miễn thuế mọi việc mua bán hàng hóa. Và họ sống chung với loài gấu bắc cực rất to, mỗi con nặng ít nhất là 1 tấn.

Tất cả dân cư ở đây rất nhiều thành phần, nhưng đa phần là trí thức thích sống với thiên nhiên. Hầu hết sống bằng tự cung tự cấp bằng trồng trọt, đánh bắt trên biển cho bữa ăn gia đình. Thức ăn chính ở đảo là rau quả tự trồng. Cá Hồi và cá Bơn là 2 loại cá được dân trên đảo xin giấy phép đi câu đem về làm món ăn chính tươi sống và cá xông khói để cho mùa đông tuyết phủ. Ngoài ra thịt gấu cũng là món ăn đặt sản quý hiếm ở đây.

Có gia đình 2 cựu giáo sư ở Princeton bỏ ra 125 ngàn USD mua một đảo nhỏ của hòn đảo này để về đây sống tách biệt. Đất khô cằn họ phải dùng xác cá Hồi để làm phân cải tạo đất trồng cây. Có bà mẹ 2 con gái, làm nghề giáo về đây trở thành hướng dẫn viên du lịch. Có giáo sư khảo cổ học về đây để sống, nghiên cứu và lập bảo tàng người Eskimo và lịch sử đảo. Có những người tử vì đạo đến đây lập ra nhà thờ cả hơn 500 năm...

Tuy là đảo ở một bang lạnh giá nhưng, bệnh viện, trường học, khách sạn, sân bay kể cả sân bay cho thủy phi cơ để du lịch vòng quanh đảo, điện nước cũng không phải không đủ tiện nghi như bao vùng khác ở nước Mỹ. Hầu hết khai khoáng dành phục vụ cho công trình và các tổ chức lợi ích của đảo.

Đảo Kodiak thuộc Alaska

Nhìn dân đảo họ tự tổ chức cuộc sống riêng và những sinh hoạt cộng đồng rất đoàn kết, và thương yêu nhau như thời con người còn sơ khai, không ai có thể không thích. Cuộc sống thật yên bình và hiền hòa. Nó làm mình chạnh lòng khi các nơi khác vẫn còn nghĩ đến chiến tranh. Có lẽ khi về hưu mình cũng muốn tìm một ốc đảo để sống?


Asia Clinic, 7h56' ngày thứ Hai, 29/4/2013

15 nhận xét:

  1. Bác sĩ sao lại muốn nghỉ hưu sớm thế?
    Trả lời
  2. hìhì, có lẽ em mạo muội bảo là bác lại nghĩ mơ giữa chốn trần gian bạc bẽo này! Có khi vừa nghĩ về ý tưởng này mà vẫn đang trăn trở xem cháu chắt sau này ăn ở ra sao, làm gì trên quê hương đẹp và bình yên này nhưng lòng người ở đây sao mà khó đoán!
    Trả lời
  3. ở đâu cũng vẫn là con người với nhau, hòa thuận gia đình, hàng xóm láng giềng thôi bác  ra đảo, bác đi câu cho bữa tối mà có người 'trấn' của bác, bác 'dùng xác cá Hồi để làm phân cải tạo đất trồng cây', hay như 'kì tài lấn biển' mà có kẻ đến cướp vườn cây của bác... thì cũng vậy à 
    Trả lời
  4. Chẳng biết nhà thơ nào đã viết mấy dòng dưới đây về thời gian:
    Thời gian ơi thời gian,
    Ngừng trôi hay dần tan,
    Xin được nói 1 lời...
    Hàng cây ơi hàng cây,
    Làm sao ngăn được gió,
    Len lỏi giữa dòng đời...
    Tôi có đọc 2 cái link của bài này, đọc về những người lính trước, bước ra khỏi hào quang chiến thắng từ dinh Độc lập, họ trút bỏ áo lính thành người dân lam lũ với bao khó khăn đời thường. Cuối cái này viết này người lính không tung hô hay ngợi ca chiến thắng, họ chỉ khẳng định làm nên những điều để thực hiện ước mơ độc lập dân tộc. Có lẽ chẳng ai trách họ.
    Bài về đc nguyên Bộ trưởng cũng bày tỏ nỗi niềm tiếc nuối, những người lãnh đạo về hưu hay hát 1 khúc ca mùi mẫn là thời đương chức mình cũng cố lắm đấy nhưng kg được... Thật ra cũng là hát về quá khứ mà lảng tránh trách nhiệm hiện tại thôi. Sao không đề xuất để hòa hợp dân tộc bây giờ đừng hô khẩu hiệu Việt kiều là 1 bộ phận kg tách rời của dân tộc, mà nên cụ thể hơn như có đại diện trong Quốc hội.
    Ngày nghỉ lễ, đọc bài viết của bác Hải thấy bác ưu tư quá, mạnh bạo viết đôi dòng. Chúc bác Hải và các bác kỳ nghỉ vui vẻ, hạnh phúc!
    Trả lời

    Trả lời




    1. Sau chiến tranh, bên thắng cuộc của bất kỳ quốc gia nào cũng có 3 loại người:

      1. Loại người mà cái ác đã ngấm vào máu, họ chủ trương sát hại bên thua cuộc để làm chia rẻ dân tộc. Họ tiếp tục thành đạt và leo cao đào sâu và hệ thống để kiếm cho bản thân. Loại này luôn mơ màng với chiến thắng và dẫn đến sụp đổ, họ là những người dốt nát thiếu hiểu biết.

      2. Loại người có hiểu biết muốn hòa hợp hòa giải dân tộc. Loại này thường yếu hơn loại 1 ác độc. Nếu số lượng không cân bằng.

      3. Loại người đã nhìn thấy thảm cảnh chiến tranh, họ chán trần đời vì bị hội chứng chiến tranh. Họ không thành đạt vì bỏ rơi tất cả mọi mưu toan cho cuộc sống phía trước.

      Nước ta đã bị một bi kịch vì loại 2 đã bị tiêu diệt sạch và có thảm cảnh hôm nay. 
    2. Xin chia sẻ với bác. Nhân cái ý "Chốn bình yên" và 3 loại khác nhau, làm gợi nhớ 3 bài hát cùng tên Làng tôi:
      1. Làng tôi của Chung Quân do Như Quỳnh hát http://mp3.zing.vn/bai-hat/Lang-Toi-Nhu-Quynh/ZWZADU7O.html
      2. Làng tôi của Hồ Bắc do Lê Dung hát
      http://mp3.zing.vn/bai-hat/Lang-Toi-Le-Dung/ZWZACFWW.html
      3. Làng tôi cua Văn Cao do Ánh Tuyết hát
      http://mp3.zing.vn/bai-hat/Lang-Toi-Anh-Tuyet/ZWZ9ZZDW.html
      không biết tình cờ hay ngẫu nhiên mà số lượng nghe của bài 1 nhiều hơn cả 2 bài sau cộng lại! Chỉ biết bài đầu ít có tính chiến đấu nhất!
      Điều thú vị khi nghe PGS.TS. Trần Ngọc Vương http://www.youtube.com/watch?v=Jxs1uef21p0 
  5. Xin được bổ sung liệt kê của bác sĩ. Bên thua cuộc cũng có những thành phần không khác gì bên thắng cuộc. Nếu lịch sử ngược lại với thực tại, các loại người của bên này cũng hành xử tương tự với bên thua cuộc. Dân tộc này có trở nên nhân bản, hòa hợp và phát triển hay không chỉ còn nhờ loại người thứ hai liên kết lại mà thôi.
    Vậy, ai cũng như BS, muốn trở về với cái ốc đảo bình yên của mình thì tương lai của dân tộc này sẽ về đâu?
    Mấy hôm nay, có cảm giác như bác Hồ đã không chịu nổi áp lực rất mạnh nào đó?
    Trả lời

    Trả lời




    1. Hihihi, chả có ai áp lực tớ cả, chỉ là tâm sự buồn cho dân Việt mãi u mê mà thôi. 
  6. định chạy chốn bản thân hả, không được đau bác nhe
    Trả lời
  7. Vào trước thềm đại hội đảng 1986 Việt Nam đang trong thời kì cần đổi mới ngoại giao, kinh tế và nghiên cứu lại cả nền chính trị nên ba cụ sau được vào bộ chính trị:

    Nguyễn Cơ Thạch ( ngoại giao )
    Trần Xuân Bách ( nghiên cứu chính trị)
    Nguyễn Văn Linh ( Kinh tế )

    Do được sự ủng hộ của Gorbachev và hoàn cảnh thuận lợi nên cụ Linh được làm đến tổng bí thư.

    Ba cụ này thêm cụ Võ Văn Kiệt nữa là 4 người duy nhất có khuynh hướng cải cách, Trong đó quyền lực lớn nhất đảng là cụ Linh. Vì vậy cụ Linh ngả theo phe bảo thủ thì bào thủ thắng, ngả theo phe cải cách thì phe cải cách thắng.
    Nhưng cụ đã thực hiện một trong các quyết định sai lầm nhất trong lịch sử Việt Nam thế kỷ 20 ( có thể nói là tội lỗi nhất vì cụ ở trong giai đoạn hòa bình và ổn định bộ máy chính trị, chứ không rối ren và ngồi trên lưng cọp như ông Diệm và ông Hồ ), là ngả theo phe bảo thủ.
    Vì vậy trước thềm hội nghị thành đô thì cụ Bách bị về vườn để chuẩn bị họp với Trung Quốc. Sau hội nghị thì tới phiên cụ cố bộ trưởng ngoại giao về vườn do yêu cầu của Trung Quốc. Chỉ ông Kiệt được giữ lại để đổi mới kinh tế, và cụ Đỗ Mười được lên làm tổng bí thơ cũng do yêu cầu của Trung Quốc. Còn ông Linh thì ra khỏi bộ chính trị, điều đó cho thấy ông không phải là người cơ hội mà do sai lầm về đường lối
    Từ đó thì khuynh hướng cái cách đã bị diệt sạch và khuynh hướng cơ hội lên ngôi cho đến ngày nay.
    Trả lời

    Trả lời




    1. Hiện nay có 3 điều kiện thay đổi là:

      1/ Nhận thức người dân thay đổi ( do khó kiểm soát được thông tin )
      2/ Tham nhũng trong bộ máy.
      3/ Củ cà rốt của Phương Tây.
      4/ Xu hướng Trung Quốc và xu hướng dân chủ của thế giới.

      Các điều kiện 1 và 2 đang tích từ lượng thành chất, còn củ cà rốt thì luôn có sẵn, cái thứ 4 thì xu hưởng dân chủ sẽ ngày càng mạnh hơn nhất là khi chứng kiến sự thành công của Miến Điện và chịu sự ức hiếp của Trung Quốc.
      Nhưng các điều kiện trên chỉ là điều kiện cần. Điều kiện đủ là phải có người lãnh đạo, nhưng hiện nay rất khó xuất hiện là vì chính sách thời gian qua của ta.
      Việt Nam rất khó để có một hệ thống chính trị ổn định để hướng nhóm lợi ích vào lợi ích chung và tạo một thế cân bằng động mới. Nhưng cải cách kiểu Than Shwe đã manh nha, giả sử làm liền thì cũng khoảng 20 năm sau mới ổn định, huống hồ bây giờ tình hình còn mù mịt chưa biết thế nào. Muốn thực hiện giấc mộng Đại Việt thì phải đứng đầu được DNA, mà các nước trong khu vực dần dần vượt lên trong khi tình hình của ta còn rối ren và bao nhiêu bất cập trầm trọng trong mọi mặt. ước mơ sánh vai cùng năm châu ngày càng mờ mịt dần, gần như là không được nữa. Việt Nam sẽ làm một nhược tiểu dở dở ương ương lay lất chăng?.
    2. "Trung Quốc là kẻ thù trực tiếp và nguy hiểm nhất".

      Trung Quốc ngày càng mạnh với thế hệ lãnh đạo giỏi trong khi tình hình Việt Nam như thế này thì chúng ta nên chuẩn bị trước là vừa. buồn.
  8. Chính trường hiện nay chả khác thời Hán là mấy. Thịnh suy là việc tự nhiên. Thường những người ở ẩn thường viết sách vì việc đó dễ nhất đối với họ. 
    Trả lời

  9. Ngày này chỉ muốn nghe bản nhạc Milion Hearts, One Voice của Trúc Hồ. 
    Trả lời
  10. Nhật bản cũng la nơi có nhiều chốn "yên bình" như vậy đó bác sĩ!
    Hồi xưa thì còn có 1 chón rất "vắng vẻ" nữa, tha hồ mà suy nghĩ về cuộc đời và biết đâu co thể cho ra các tác phẩm để đời. ĐÓ LÀ CÁC NGỌN HẢI ĐĂNG CÔ ĐỘC NGOÀI BIỂN, tiếc là bây giờ hầu hết Hải Đăng đều được tự động hóa rồi
Xem thêm: http://www.cuanhcuem.net/2013/01/tong-hop-cach-chen-emoticons-threaded-comments-blogspot.html#ixzz2UfngJs3i Under Creative Commons License: Attribution Non-Commercial